Dị Độ Lữ Xã/ Chương 13: Phương án để Eileen thoát vây
Mục lục
16.5px
Dị Độ Lữ Xã

Chương 13: Phương án để Eileen thoát vây

Eileen mắng chửi rất khó nghe.

Vu Sinh cũng không biết làm sao một con búp bê hình người bị phong ấn trong tranh lại có vốn từ phong phú như vậy – hơn nữa còn lăn từ trên cầu thang xuống mà vẫn có thể chửi liền không dứt, trong quá trình đó cũng không cần hít thở.

Chẳng lẽ vì bản thân là búp bê nên không cần hít thở.

Nhưng Vu Sinh vẫn rất thản nhiên, mặc kệ Eileen sau khi trượt từ trên đỉnh cầu thang xuống đất vẫn còn chửi mắng thì cậu vẫn bình tĩnh đỡ tay chậm rãi đi xuống – chủ yếu là do thắt lưng đau, cũng không đi nhanh được. Sau khi đi tới tầng một, cậu mới khó nhọc khom lưng, cầm khung tranh của Eileen lên.

“Anh có bị thần kinh không!”

Eileen ở trong bức tranh, ôm gấu bông trợn tròn đôi mắt, quần áo đầu tóc loạn xì ngầu.

“Có ai trực tiếp ném người từ trên cầu thang xuống như anh không, nhỡ may làm vỡ bức tranh thì sao!”

“Tôi bị đau lưng, tranh của cô lại quá nặng, không ôm xuống được.”

Vu Sinh thản nhiên trả lời, sau đó mang theo khung tranh chậm rãi đi về phía phòng ăn.

“Tôi đã xem qua rồi, khung tranh này của cô cực kỳ chắc chắn, hơn nữa nếu thật sự làm vỡ tranh, có khi cô lại có thể thoát vây ấy.”

“Nếu có thể dễ dàng thoát ra từ bên trong như vậy, tôi còn có thể bị phong ấn đến bây giờ sao!”

Eileen tức giận trở lại ghế ngồi.

“Ai ui… đau đầu quá…”

Đột nhiên Vu Sinh ngừng lại, cúi đầu nhìn chăm chú thiếu nữ trong bức tranh.



Eileen bị ánh mắt của cậu làm cho sợ hãi:

“Anh… anh lại muốn làm gì? Tôi nói cho anh biết nếu như anh lại ném tôi từ trên cầu thang xuống lần nữa tôi sẽ không tha cho anh đâu, mỗi ngày tôi sẽ nhân dịp lúc anh đang ngủ mà chui vào trong giấc mơ của anh, anh mơ đi thi tôi sẽ bấm chuông, anh mơ chơi game tôi sẽ rút dây điện, anh mơ ra ngoài tôi sẽ lái xe ben đuổi theo anh, anh mơ yêu đương tôi…”

Tại sao con búp bê xui xẻo này lại nói lảm nhảm nhiều như vậy chứ!

Vu Sinh cố nén kích động không kéo Eileen lên lầu hai vứt xuống một lần nữa, cậu cố gắng bày ra vẻ mặt nghiêm túc, nói:

“Tôi chỉ muốn hỏi một chút, cái phong ấn này của cô là thế nào, cô nói tìm người cứu cô thoát vây… Vậy phải làm thế nào mới có thể giúp cô thoát vây?”

Eileen không nghĩ tới chuyện Vu Sinh muốn nói lại là chuyện này, nghe vậy cô ta nhất thời ngẩn ra, sau khi sửng sốt hai ba giây mới không dám tin mở miệng:

“Anh… anh đồng ý giúp tôi thoát khỏi chỗ này!”

“Không phải cô nói muốn tìm người giúp cô thoát khỏi chỗ này sao?”

Vu Sinh nhíu mày, tiếp theo đó lại bổ sung một câu.

“Tôi chỉ muốn hỏi một chút, chứ không nói đồng ý…”

Eileen giống như không nghe thấy nửa câu nói sau của cậu, không chờ cậu nói xong đã vội vã mở miệng:

“Có ba… À không đúng, có hai biện pháp! Biện pháp thứ nhất tốt nhất, chính là tìm được thân thể của tôi, tôi không biết hiện tại nó ở đâu, nhưng nhất định là ở một nơi nào đó… Có lẽ cách bức tranh này không xa, nói chung chỉ cần tìm được thân thể của tôi tất cả sẽ dễ làm, để tôi tới gần nó, là tôi có thể bước ra khỏi bức tranh đáng ghét này…

“Nhưng nếu như không tìm được, hoặc là thân thể của tôi đã bị phá hủy, vậy cũng chỉ có thể dùng biện pháp thứ hai, đó là tạo cái mới, nhưng thân thể mới khẳng định không tốt bằng cái cũ, khá là phiền để thích nghi…”

Vu Sinh một mực lắng nghe, lúc này không nhịn được chen miệng vào:



“Tạo cái mới? Làm sao tạo được? Tôi ra cửa hàng bán búp bê mua một con có sẵn được không?”

“Đương nhiên là không được!”

Eileen lập tức nói:

“Tôi là búp bê của Alice! Búp bê được chúc phúc hiểu không, làm sao có thể giống mấy con búp bê 1/3 hay 1/4 trong tiệm đồ chơi được chứ?”

Nói đến đây cô dừng một chút, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc tiếp tục mở miệng:

“Búp bê sống như tôi đều được sinh ra từ khu vườn trong ngôi nhà Alice, thân thể ban đầu của chúng tôi cũng đến từ đó, nhưng hiện tại tôi đã mất đi liên hệ với khu vườn, lại bị kẹt trong bức tranh không thể rời đi, cho nên cũng không có cách nào trở về khu vườn tiến hành hồi sinh, nhưng cho dù không có vườn, chúng tôi cũng có phương pháp chế tạo thân thể tạm thời trong hiện tại để ứng phó… Có điều, mặc dù là thể xác tạm thời thì chế tạo cũng không dễ dàng.

“Đầu tiên, anh phải tìm được tóc có thể tự mọc, đất có thể bò như vật còn sống, đầu lâu người chết vỡ rồi có thể tự lành lại, cùng với một giọt nước mắt của búp bê sống – hai giọt cũng được, như vậy da thịt của tôi sẽ đẹp hơn một chút – sau đó anh phải dùng thuật luyện kim cô đọng tài liệu hai lần trở lên, rồi bôi máu của mình lên… Này… uy… anh làm sao vậy, vẻ mặt này là sao?”

Vu Sinh nghiêm túc nhìn cô gái trong tranh, thở dài nói:

“… Có lẽ chúng ta vẫn nên bàn bạc phương án tìm lại thân thể ban đầu của cô đi.”

Eileen nháy mắt một cái:

“… Không phải là anh không biết thuật luyện kim đấy chứ?”

“Chẳng lẽ ai cũng phải biết cái này à!”

Vẻ mặt Vu Sinh gần như phát điên.

“Hơn nữa chưa cần nói đến thuật luyện kim gì gì đó, chỉ riêng đống nguyên liệu kỳ quặc mà cô nói đến kia thì tôi đi đâu tìm cho cô! Không phải đám đồ chơi như các cô sinh ra từ mấy cuốn tạp chí kỳ ảo nào đó sao, lại còn nước mắt búp bê sống nữa… Nếu tôi mà tìm được những búp bê sống khác, tôi cứ trực tiếp giao cô và bức tranh cho người đó chẳng phải là được sao! Để chị em cô mang cô về nhà không tốt hơn so với việc tôi khổ sở à?”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục