Dị Độ Lữ Xã
Chương 14: Phương án để Eileen thoát vây (tiếp)
Vu Sinh tự nhận thời gian mình đến cái “Thế giới” này chưa lâu, không quá hiểu những bóng mờ quỷ dị cùng với lĩnh vực siêu phàm sau lưng chúng, nhưng ít nhất từ những tin tức trước mắt mà cậu tiếp xúc phán đoán thì, những “nguyên liệu” mà Eileen đề cập tới cũng không phải là đồ vật mà người bình thường trong thế giới này có thể tiếp xúc được. Tại sao cô gái này lại có thể coi đó cứ như chuyện đương nhiên mà nói ra được vậy?
Sau khi Eileen nhìn thấy phản ứng của Vu Sinh dường như cũng có chút ngượng ngùng, cô hơi di chuyển vị trí trên ghế, thay đổi tư thế rồi hạ thấp giọng, nói:
“Thực ra nguyên liệu khác cũng được, ví dụ như lên mạng mua chút đất sét, màu nước, tóc giả gì gì đó. . .”
Vu Sinh: “. . .”
Vẻ mặt cậu nhìn cô gái trong tranh giống như “Cô đang đùa tôi đấy à”. Eileen không nhịn được lại hơi co lại trên ghế:
“Tôi chỉ là… mong cái thân thể tạm thời kia dùng tốt một chút mà thôi … Nếu không làm được bản cao cấp thì bản thường cũng được.”
“Nhưng cho dù dùng những nguyên liệu phổ thông kia, thì bước cuối cùng vẫn cần máu của anh, cùng với một chút kỹ xảo thuật luyện kim, tôi có thể dạy anh. Cái này rất đơn giản, người bình thường cũng có thể học. . .”
Vu Sinh không có trả lời ngay, mà trở nên yên lặng giống như đang suy nghĩ gì đó, rồi mấy giây sau mới đột nhiên nói:
“Lúc nãy cô nói có ba biện pháp, tại sao còn một cái lại không nói?”
“. . . Biện pháp kia không tốt lắm, phải trả một cái giá lớn.”
Eileen vung tay áo, vẻ mặt thành thật nói:
“Chắc chắn anh sẽ không đồng ý, hơn nữa tôi cũng không muốn anh thử. Dù sao anh với tôi cũng không thân lắm. . .”
“Biết là không thân rồi thì đừng nói nhảm nhiều như vậy chứ.”
Vu Sinh thuận miệng nói xong, trợn mắt nhìn cô gái trong tranh một cái.
Eileen mím môi, bày ra dáng vẻ e ngại mà nhìn Vu Sinh, cẩn thận hỏi:
“Chuyện đó. . . Nếu anh muốn giúp tôi đi ra từ bên trong này, thực ra biện pháp thứ hai rất dễ dàng, cho dù anh tiện tay tạo ra một cái thân thể cũng được. Không khéo tay cũng không sao, chỉ cần nghi thức quá trình đúng là được. Sau khi tôi tiến vào thể xác mới có thể tái tạo. . . Chỉ là đừng quá xấu, ít nhất phải giống con người một chút.”
Lần này, Vu Sinh không đấu võ mồm với Eileen nữa, mà chăm chú suy nghĩ. Sau khi suy tư sắp nửa phút mới trịnh trọng đáp lại:
“Hiện tại không thể đồng ý, tôi cần cân nhắc.”
Cậu không tin tưởng cô gái trong bức tranh này, ít nhất là không dám tin hoàn toàn.
Tuy nhìn cô có vẻ rất thành thật, có chút lắm mồm nhưng bản tính không xấu, cá tính rõ ràng lại hiền lành, khiến người ta có cảm giác không giống như người có tâm địa xấu xa, nhưng tất cả những điều đó chỉ là ấn tượng bề ngoài do mới quen biết chưa đầy một ngày mang lại. Nếu gạt bỏ những ấn tượng “Nhân tính hóa” này đi thì bản chất của Eileen vẫn là một đồ vật quỷ dị bị phong ấn ở trong bức tranh.
Vu Sinh vẫn không đến mức bị dáng vẻ đáng yêu của cô mê hoặc đến mức không nói hai lời liền tái tạo thể xác cho “U Linh trong tranh” sau đó thả cô ra. Ngỡ như sau khi cô ta đi ra ngoài rồi thật sự trở mặt, thủ khởi hùng lạc (giơ tay gấu chết), giết chết cậu dưới tà váy Gothic thì sao. . .
Cách đây không lâu Vu Sinh vừa mới chết một lần rồi, cậu tạm thời không muốn chết lần nữa.
Mà Eileen sau khi nhận được câu trả lời cũng không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Vu Sinh một hồi, sau đó rất tự nhiên gật đầu:
“Ồ, tôi biết rồi.”
Vu Sinh rất bất ngờ. Cậu vốn tưởng rằng mình sẽ phải cãi cọ rất lâu với cô gái trong tranh vì chuyện này, không ngờ rằng đối phương lại dễ nói chuyện ngoài dự đoán.
“Dù sao chúng ta cũng chưa thân lắm, được...”
Dường như nhìn ra được sự nghi ngờ trong lòng Vu Sinh, đột nhiên Eileen nở nụ cười, nhìn ra phía bên ngoài tranh sơn dầu nháy mắt mấy cái.
“Chờ chúng ta thân rồi, tôi hỏi lại lần nữa.”
“. . . Được, vậy nói sau đi.”
Vu Sinh cũng cười rộ lên, mang theo khung tranh của Eileen đi tới phòng ăn, tiện tay đặt dựa vào bức tường trên bàn ăn, sau đó xoay người đi vào nhà bếp.
“Tôi còn chưa ăn tối nữa, tôi đi nấu cơm đây.”
“Được. . . À này, anh nên mở cái TV trước bàn đối diện ra chứ, tôi muốn xem TV một lát. . .”
“Lắm chuyện.”
Vu Sinh thuận tay mở TV ở đối diện bàn ăn lên, sau đó mới cầm rau dưa và đồ gia vị mua từ siêu thị về tiện tay đặt ở trên giá trước đó, chuẩn bị đi nấu bữa tối cho mình.
Thực ra cậu là một người rất thích nấu ăn, mà từ sau khi đi tới toà “Giới thành” vừa quen thuộc vừa xa lạ này, gần như mỗi bữa cơm cậu đều muốn tự mình nấu ở nhà mới an tâm. Dù sao, chỉ có ở trong căn nhà lớn này, mới không có những bóng mờ quỷ dị ẩn hiện kia quấy rầy.
Cậu không ngại lúc đi ngoài đường gặp phải mấy con Quỷ Ảnh cao gầy, nhưng lúc nấu cơm và ăn cơm thì không được, bởi vì hai chuyện này là hai sự kiện trọng đại trong đời cậu.
. . . Mặc dù bây giờ trong căn “Nhà an toàn” này cũng xuất hiện thêm một “Eileen” quỷ dị.
Nhưng so với những Quỷ Ảnh ẩn hiện trên đường phố, mưa đá và ếch, thì một con búp bê sống chỉ có thể ở trong tranh lảm nhảm vẫn tốt hơn chút. Ít nhất cô ta sẽ không móc trái tim mình ra.
Sau khi Eileen nhìn thấy phản ứng của Vu Sinh dường như cũng có chút ngượng ngùng, cô hơi di chuyển vị trí trên ghế, thay đổi tư thế rồi hạ thấp giọng, nói:
“Thực ra nguyên liệu khác cũng được, ví dụ như lên mạng mua chút đất sét, màu nước, tóc giả gì gì đó. . .”
Vu Sinh: “. . .”
Vẻ mặt cậu nhìn cô gái trong tranh giống như “Cô đang đùa tôi đấy à”. Eileen không nhịn được lại hơi co lại trên ghế:
“Tôi chỉ là… mong cái thân thể tạm thời kia dùng tốt một chút mà thôi … Nếu không làm được bản cao cấp thì bản thường cũng được.”
“Nhưng cho dù dùng những nguyên liệu phổ thông kia, thì bước cuối cùng vẫn cần máu của anh, cùng với một chút kỹ xảo thuật luyện kim, tôi có thể dạy anh. Cái này rất đơn giản, người bình thường cũng có thể học. . .”
Vu Sinh không có trả lời ngay, mà trở nên yên lặng giống như đang suy nghĩ gì đó, rồi mấy giây sau mới đột nhiên nói:
“Lúc nãy cô nói có ba biện pháp, tại sao còn một cái lại không nói?”
“. . . Biện pháp kia không tốt lắm, phải trả một cái giá lớn.”
Eileen vung tay áo, vẻ mặt thành thật nói:
“Chắc chắn anh sẽ không đồng ý, hơn nữa tôi cũng không muốn anh thử. Dù sao anh với tôi cũng không thân lắm. . .”
“Biết là không thân rồi thì đừng nói nhảm nhiều như vậy chứ.”
Vu Sinh thuận miệng nói xong, trợn mắt nhìn cô gái trong tranh một cái.
Eileen mím môi, bày ra dáng vẻ e ngại mà nhìn Vu Sinh, cẩn thận hỏi:
“Chuyện đó. . . Nếu anh muốn giúp tôi đi ra từ bên trong này, thực ra biện pháp thứ hai rất dễ dàng, cho dù anh tiện tay tạo ra một cái thân thể cũng được. Không khéo tay cũng không sao, chỉ cần nghi thức quá trình đúng là được. Sau khi tôi tiến vào thể xác mới có thể tái tạo. . . Chỉ là đừng quá xấu, ít nhất phải giống con người một chút.”
Lần này, Vu Sinh không đấu võ mồm với Eileen nữa, mà chăm chú suy nghĩ. Sau khi suy tư sắp nửa phút mới trịnh trọng đáp lại:
“Hiện tại không thể đồng ý, tôi cần cân nhắc.”
Cậu không tin tưởng cô gái trong bức tranh này, ít nhất là không dám tin hoàn toàn.
Tuy nhìn cô có vẻ rất thành thật, có chút lắm mồm nhưng bản tính không xấu, cá tính rõ ràng lại hiền lành, khiến người ta có cảm giác không giống như người có tâm địa xấu xa, nhưng tất cả những điều đó chỉ là ấn tượng bề ngoài do mới quen biết chưa đầy một ngày mang lại. Nếu gạt bỏ những ấn tượng “Nhân tính hóa” này đi thì bản chất của Eileen vẫn là một đồ vật quỷ dị bị phong ấn ở trong bức tranh.
Vu Sinh vẫn không đến mức bị dáng vẻ đáng yêu của cô mê hoặc đến mức không nói hai lời liền tái tạo thể xác cho “U Linh trong tranh” sau đó thả cô ra. Ngỡ như sau khi cô ta đi ra ngoài rồi thật sự trở mặt, thủ khởi hùng lạc (giơ tay gấu chết), giết chết cậu dưới tà váy Gothic thì sao. . .
Cách đây không lâu Vu Sinh vừa mới chết một lần rồi, cậu tạm thời không muốn chết lần nữa.
Mà Eileen sau khi nhận được câu trả lời cũng không nói gì, chỉ yên lặng nhìn Vu Sinh một hồi, sau đó rất tự nhiên gật đầu:
“Ồ, tôi biết rồi.”
Vu Sinh rất bất ngờ. Cậu vốn tưởng rằng mình sẽ phải cãi cọ rất lâu với cô gái trong tranh vì chuyện này, không ngờ rằng đối phương lại dễ nói chuyện ngoài dự đoán.
“Dù sao chúng ta cũng chưa thân lắm, được...”
Dường như nhìn ra được sự nghi ngờ trong lòng Vu Sinh, đột nhiên Eileen nở nụ cười, nhìn ra phía bên ngoài tranh sơn dầu nháy mắt mấy cái.
“Chờ chúng ta thân rồi, tôi hỏi lại lần nữa.”
“. . . Được, vậy nói sau đi.”
Vu Sinh cũng cười rộ lên, mang theo khung tranh của Eileen đi tới phòng ăn, tiện tay đặt dựa vào bức tường trên bàn ăn, sau đó xoay người đi vào nhà bếp.
“Tôi còn chưa ăn tối nữa, tôi đi nấu cơm đây.”
“Được. . . À này, anh nên mở cái TV trước bàn đối diện ra chứ, tôi muốn xem TV một lát. . .”
“Lắm chuyện.”
Vu Sinh thuận tay mở TV ở đối diện bàn ăn lên, sau đó mới cầm rau dưa và đồ gia vị mua từ siêu thị về tiện tay đặt ở trên giá trước đó, chuẩn bị đi nấu bữa tối cho mình.
Thực ra cậu là một người rất thích nấu ăn, mà từ sau khi đi tới toà “Giới thành” vừa quen thuộc vừa xa lạ này, gần như mỗi bữa cơm cậu đều muốn tự mình nấu ở nhà mới an tâm. Dù sao, chỉ có ở trong căn nhà lớn này, mới không có những bóng mờ quỷ dị ẩn hiện kia quấy rầy.
Cậu không ngại lúc đi ngoài đường gặp phải mấy con Quỷ Ảnh cao gầy, nhưng lúc nấu cơm và ăn cơm thì không được, bởi vì hai chuyện này là hai sự kiện trọng đại trong đời cậu.
. . . Mặc dù bây giờ trong căn “Nhà an toàn” này cũng xuất hiện thêm một “Eileen” quỷ dị.
Nhưng so với những Quỷ Ảnh ẩn hiện trên đường phố, mưa đá và ếch, thì một con búp bê sống chỉ có thể ở trong tranh lảm nhảm vẫn tốt hơn chút. Ít nhất cô ta sẽ không móc trái tim mình ra.
— Hết chương —