Dị Độ Lữ Xã/ Chương 19: Hoa nở hai độ
Mục lục
16.5px
Dị Độ Lữ Xã

Chương 19: Hoa nở hai độ

Elieen cảm thấy việc Vu Sinh có thể sống lâu như vậy trong một “Dị Vực” mà không hề hay biết thật sự là quá vô lý — còn Vu Sinh thì lại thấy cả thế giới này mới là vô lý.

“Nghe cô nói, thế giới này chỗ nào cũng có ‘Dị Vực’ đúng không?”

Vu Sinh núp trong một góc của ngôi miếu đổ nát, nói chuyện với Elieen trong đầu.

“Chỉ là hầu hết mọi người không thể tiếp cận được chúng? Bởi vì không nhìn thấy?”

“Đại khái là như vậy, nhưng nếu nói cả thế giới đều như thế thì... thật ra tôi cũng không chắc lắm.”

Elieen đáp.

“Dù sao thế giới cũng lớn như vậy mà, nhưng ít nhất trong phạm vi ‘Giới Thành’... xác suất Dị Vực xuất hiện là rất cao, cho nên nơi này giống như được gọi là ‘Khu Giao Giới’ gì đó... Cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm, tôi bị nhốt ở trong tranh quá lâu, đầu óc có chút mơ hồ rồi.”

“Khu Giao Giới?”

Vu Sinh nhướng mày, cảm thấy cái tên này nghe quen quen, nhưng ngay sau đó cậu lại chú ý đến một thông tin khác được Elieen để lộ ra trong lời nói.

Cô ấy đặc biệt nhấn mạnh “trong phạm vi Giới Thành” — nghĩa là thành phố rộng lớn đến mức gần như vô biên này, thật ra vẫn có ‘bên ngoài’!

Cậu do dự vài giây, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi:

“Bên ngoài Giới Thành... có gì?”

“Bên ngoài Giới Thành? Có lẽ là nhiều thành phố khác? Cũng có thể... là biển cả gì đó?”



Elieen trả lời mơ hồ.

“Tôi cũng không nhớ rõ nữa, thật sự là tôi ở trong tranh quá lâu rồi, tôi chỉ nhớ một chút chuyện trong thành phố này thôi…”

Nói đến đây, cô đột nhiên ngừng lại, rồi nghi hoặc hỏi:

“Anh không biết sao? Anh cũng chưa từng rời khỏi Giới Thành à?”

Khoé miệng Vu Sinh co giật, lập tức im lặng.

Cậu biết thế quái nào được! Cậu mới đến nơi quái đản này được hai tháng — đừng nói là bên ngoài Giới Thành, ngay cả bốn tuyến giao thông công cộng dẫn ra quảng trường cậu còn chưa rõ ràng kia kìa!

Nhưng sau khi im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định không nhắc đến chuyện này nữa — cậu tạm thời không muốn để một “bức tranh bị nguyền rủa” mới quen, biết được những bí mật của bản thân.

“Tôi chưa từng ra ngoài, tôi là kiểu người thích ru rú trong nhà mà… Thôi bỏ đi, đừng nói chuyện này nữa.”

Cậu lảng tránh qua loa vài câu, rồi chuyển chủ đề.

“Tốt hơn hết là nghĩ cách giải quyết rắc rối hiện tại của tôi trước đã. Tôi phải làm sao để ra khỏi cái gọi là ‘Dị Vực’ này? Mà… Dị Vực là thứ có thể rời khỏi được đúng không?”

Elieen trầm ngâm một lúc, dường như đang cố sắp xếp lại ký ức hỗn loạn và mơ hồ do bị phong ấn lâu ngày. Rất lâu sau cô mới đáp:

“Dị Vực… có rất nhiều loại. Đôi khi chỉ là một căn nhà không tồn tại trên bản đồ, đôi khi là một bến xe buýt dư ra trên tuyến đường, cũng có khi là một khu rừng, hay một thế giới nằm sau cánh cửa tủ áo — nhìn chung, Dị Vực quy mô nhỏ thường có lối ra tương đối rõ ràng và cố định, hoặc tuân theo một quy tắc nào đó là có thể quay về hiện thực. Nhưng càng lớn thì tình huống càng phức tạp.”

Nói đến đây cô ngừng một chút, rồi tiếp tục:

“Cụ thể như nào thì tôi thật sự không nhớ rõ nữa. Nhưng hình như Dị Vực có một hệ thống phân loại rõ ràng, hơn nữa còn có phân chia theo ‘độ sâu’ và ‘mức độ nguy hiểm’... Nhưng tôi thật sự... ở trong bức tranh quá lâu rồi…”



Giọng nói của cô dần dần trầm xuống, nghe có vẻ hơi thất vọng.

Lúc đầu Vu Sinh định buông lời châm chọc, thầm nghĩ “con búp bê này lải nhải một đống, rốt cuộc chẳng nhớ nổi chút thông tin nào hữu ích”. Nhưng khi nghe đến cuối cùng thấy cô nhỏ giọng lại đầy áy náy thì cậu lại thôi, không còn đấu khẩu với cô như ban nãy nữa.

Cô ấy đã rất cố gắng để giúp rồi — chỉ là bị phong ấn quá lâu thôi.

“Tìm thử đi, chắc chắn sẽ có lối ra thôi.”

Vu Sinh lắc đầu, ngước nhìn ra thung lũng bên ngoài ngôi miếu đổ.

“Tôi thấy nơi này cũng không nhỏ, ít nhất trong tầm mắt có hai ngọn núi lớn nằm ở hai bên và khu rừng phía xa. Theo như cô nói thì muốn rời khỏi đây... e là không dễ.”

“Ừ.”

Elieen khẽ đáp.

“Anh có thể thử đi quanh ‘điểm đến đầu tiên’ sau khi bước vào Dị Vực, xem có thứ gì đó không ăn khớp với cảnh vật xung quanh không — ví dụ như những thứ anh vừa nhìn là biết ngay ‘nó không nên có mặt ở đó’. Thường thì lối ra của Dị Vực sẽ nằm gần những vật như vậy. Nếu không có, thì thử tìm chỗ cao hơn, xem có thấy cái gì phản chiếu giống gương hoặc nghe thấy tiếng gió thổi liên tục…”

“Nhưng dù có phát hiện thứ gì giống như thế thì cũng đừng vội tiếp cận. Có thể đó là bẫy dẫn đến ‘những nơi sâu hơn’. Cụ thể thì… tôi cũng không nói rõ được, anh phải dựa vào ‘cảm giác’.”

“Cảm giác?”

Vu Sinh không nhịn được ngắt lời.

“…Đúng vậy. Nói chính xác thì nó là ‘linh cảm’, là một loại linh tính trên trực giác. Những điều tra viên đã được huấn luyện sẽ học được cách cảm giác này — tôi biết anh chưa từng được huấn luyện qua, nhưng giờ cũng không còn cách nào khác, đành phải liều thôi.”

“Dù sao thì anh cũng đừng quá lo, linh tính tồn tại trong tất cả các sinh linh có trí tuệ. Người bình thường chưa được huấn luyện vẫn có, chỉ là chưa được khai phá mà thôi. Nếu để ý kỹ, anh sẽ cảm nhận được thứ dự cảm và cảnh báo đến từ sâu trong bản chất của mình — còn nếu thật sự gặp chuyện gì khó phán đoán, cứ nói với tôi, tôi… sẽ cố hết sức giúp anh.”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục