Dị Độ Lữ Xã/ Chương 20: Hoa nở hai độ (tiếp)
Mục lục
16.5px
Dị Độ Lữ Xã

Chương 20: Hoa nở hai độ (tiếp)

Vu Sinh khẽ đáp lời, chậm rãi bước ra khỏi góc ẩn nấp, cẩn thận tiến về phía cổng chính của ngôi miếu — “cảm giác bị theo dõi” và “cảm giác đói khát” vô hình kia vẫn đang vây quanh cậu, dường như đã thấm vào không khí, hòa làm một với cả thung lũng này. Nhưng cậu vẫn cắn răng bước ra.

Bởi vì theo thông tin Elieen cung cấp, cậu phải nhanh chóng tìm được “lối ra” mới có thể thoát khỏi nơi quỷ quái này — trốn ở một góc chờ đợi thì sẽ không có cánh cửa nào tự nhiên mở ra trước mắt cả.

Cũng chính vì vậy, để xua đi căng thẳng trong lòng, cậu lại lơ đãng trò chuyện cùng Elieen.

“Cô nói nơi tôi từng sống là một ‘Dị Vực’, vậy cô dựa vào đâu để khẳng định? Tôi thấy nhà tôi cũng đâu có gì bất thường đâu…”

“Cảm nhận được mà.”

Elieen đáp.

“Chính là kiểu ‘linh cảm’ tôi vừa nói đó. Tôi có thể cảm nhận được rõ ràng tòa nhà đó có gì đó rất lạ — đương nhiên, bề ngoài nó trông hoàn toàn bình thường… nên tôi cũng không rõ vấn đề nằm ở đâu.”

“Lại là cảm giác à…”

Vu Sinh lắc đầu.

“Nếu theo như lời cô nói, thì mỗi ngày tôi về nhà là bước vào một Dị Vực, mỗi lần mở cửa đi ra là rời khỏi Dị Vực à? Thế thì nhà tôi đúng là một Dị Vực lành tính, ra vào tự do, không hại ai.”

Vài giây sau, Elieen mới cất giọng nhẹ nhàng nói:

“... Mở cửa bước ra, chưa chắc đã đến nơi anh muốn đến, đúng không?”

Khuôn mặt Vu Sinh lập tức cứng lại, bất giác nhớ lại lý do vì sao bản thân lại xui xẻo bị kẹt ở nơi này.

Có vẻ cậu đã biết “nhà mình” có gì không ổn rồi.

Nghĩ đến điều đó, cậu bỗng cảm thấy mình có thể sống yên ổn suốt hai tháng trong căn nhà đó thật là kỳ diệu!

Trong lúc nói chuyện, cậu đã quay lại khoảng sân trống trước ngôi miếu — “Điểm đến” đầu tiên khi cậu bước vào mảnh Dị Vực này.

“Chỗ này không phát hiện được gì cả.”

Vu Sinh đi một vòng quanh sân, cẩn thận kiểm tra, xác nhận không tìm thấy vật khả nghi nào như Elieen mô tả.



“Xem ra đúng là không dễ gì.”

“Ừ, chuyện này cũng nằm trong dự đoán rồi.”

Elieen thở dài.

“Vậy anh thử đi ra xa một chút xem sao. Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối đừng chạm vào bất kỳ vật gì phát sáng hoặc tự dưng chuyển động trước mặt anh. Ngoài ra, nếu không quá cấp bách thì tuyệt đối không được ăn uống gì trong Dị Vực…”

“Tôi biết rồi… À, có phải để đến ban ngày rồi tìm kiếm thì sẽ an toàn hơn không?”

Vu Sinh vừa nói, vừa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời giống như bị một lớp sương mù vẩn đục vĩnh viễn bao phủ phía trên.

“Ban đêm hoạt động ngoài trời luôn có cảm giác rờn rợn.”

“Dị Vực vốn dĩ là nghịch với lẽ thường, ban ngày chưa chắc đã an toàn hơn, thậm chí… chưa chắc nơi này đã có ban ngày.”

Elieen lập tức đáp.

“Tôi vẫn khuyên anh nên sớm tìm được lối ra, nếu kéo dài quá lâu, biết đâu sẽ có chuyện khác xảy ra.”

Vu Sinh bĩu môi, chẳng thể làm gì hơn ngoài việc tiếp tục bước về phía xa hơn trong thung lũng.

Ngay khi vừa bước ra khỏi phạm vi ngôi miếu đổ nát, một âm thanh chợt vang lên bên tai cậu.

Ban đầu, đó chỉ như một hơi thở mơ hồ, yếu ớt.

Vu Sinh theo bản năng quay về hướng phát ra âm thanh, liền trông thấy giữa không trung có một làn sương trắng chậm rãi tan ra, như thể có một con quái vật khổng lồ vô hình vừa thả ra một ngụm khí đục nặng nề.

Chẳng lẽ âm thanh cậu nghe được là do hơi thở của con quái vật tạo ra.

Cậu trông thấy màn sương, tức là sự tồn tại của quái vật đã bắt đầu được xác nhận.

Trong không khí dần hiện ra một cái bóng đen, một cái bóng lớn gấp ba lần Vu Sinh, đang từ từ ngưng tụ trước mặt cậu, kèm theo những tiếng thở nặng nề.

Bây giờ, cậu đã nhìn thấy hình dáng của quái vật — nghĩa là nó thực sự tồn tại.

Vu Sinh lập tức căng cứng toàn thân, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt đè ép lên đầu cậu, vượt xa cả thứ áp lực mà con ếch kỳ dị trong cơn mưa hôm trước mang lại!



Trong khoảnh khắc cảm giác trong lòng cậu dâng lên, cái bóng đen kia cũng hoàn toàn ngưng thực.

Vu Sinh chưa bao giờ thấy thứ đó. Gấu, sư tử, chim ưng, hổ, rắn... Hàng loạt chi thể quái dị, dữ tợn, vừa giống dã thú lại không giống dã thú, chen chúc chất chồng lên một khối thịt khổng lồ, tựa như vô số mãnh thú bị nấu tan trong cùng một cái nồi, rồi hòa lẫn vào nhau, sau đó chui ra từ trong đó thành một thứ dị vật thống nhất.

Thứ sinh vật kinh khủng cho người ta cảm giác buồn nôn ấy dùng những chi thể kỳ quái, đủ mọi hình dạng nâng đỡ cơ thể to lớn của mình quan sát Vu Sinh, mà trong những đôi mắt mọc lung tung kia… thì tràn đầy vẻ đói khát.

Vu Sinh chậm rãi ngẩng đầu lên, chạm mắt với quái vật.

Ngay sau đó, quái vật khổng lồ lập tức lao bổ xuống — vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vu Sinh đột ngột cúi thấp người, mạo hiểm tránh được cái miệng to lớn như cái chậu máu đang ngoác ra.

Sau đó rơi vào một cái miệng khác của nó.

Hàm răng sắc nhọn hung hãn khép lại, một nửa cơ thể Vu Sinh bị vụn ngay lập tức. Thế nhưng, chính trong khoảnh khắc ấy, cơn đau dữ dội lại như trở nên xa xăm mơ hồ, cậu cảm giác tất cả mọi thứ trước mắt như đều chậm lại.

Cậu nhìn thấy phía sau quái vật vươn ra một chi thể dài như rắn, lại có một cái miệng khổng lồ khác cắn xuống người cậu, phần thân còn lại từ ngực trở xuống bị xé rách — cậu lại nhìn thấy trái tim của mình.

Nó đang chậm rãi đập, rồi biến mất trong miệng rắn.

Cuối cùng Vu Sinh cũng gầm lên một tiếng chửi từ trong cổ họng. Cậu biết mình lại sắp chết, nhưng cậu cảm thấy không thể cứ thế mà đi được.

Trong khoảnh khắc những cơ bắp cuối cùng còn có thể co rút được, cậu dồn toàn bộ sức lực, quay đầu cắn mạnh vào một phần thân thể của quái vật — cậu không biết đó là gì, cũng chẳng cần biết một cắn này có tác dụng gì— chỉ biết là mình đã cắn trúng đối phương.

Dù chết cũng phải cắn lại một miếng!

Vu Sinh dồn hết sức lực cuối cùng, điên cuồng cắn xé quái vật, quái vật cũng điên cuồng cắn xé cậu, máu và thịt, răng nanh với móng vuốt, đồ ăn và thực khách…

Trước khi toàn bộ ý thức rơi vào bóng tối, trong đầu Vu Sinh xuất hiện một ý nghĩ cuối cùng — cậu khẽ gọi Eileen không biết đang ở nơi nào:

“… Eileen …”

“Hả?”

“Không có gì… tôi cúp máy trước nhé.”

Eileen ngẩn người, nhất thời không hiểu chuyện gì xảy ra.

Sau đó Vu Sinh ngoẻo.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục