Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh/ Chương 1: Nói lời từ biệt
Mục lục
16.5px
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 1: Nói lời từ biệt

- Sư phụ, ngày mai con sẽ xuống thị trấn chuẩn bị nhập học, nên không thể đến thăm người mỗi ngày được nữa. Đây là rượu Hoa Điêu người yêu thích nhất, ủ được mười năm rồi, còn có món gà ăn mày người ưa chuộng. Hôm nay, hai thầy trò chúng ta hãy cùng ăn uống thật thoải mái.

Trước một phần mộ trên núi Bạch Vân, thiếu niên tên Cát Đông Húc cẩn thận bưng một vò rượu Hoa Điêu hai cân rưỡi, trước mặt bày sẵn một con gà ăn mày gói trong lá sen, cùng với hai chiếc bát sứ. Cậu vừa rót rượu vào bát, vừa lẩm bẩm trong miệng.

Cát Đông Húc là một thôn dân của thôn Cát Gia Dương dưới chân núi Bạch Vân. Người được chôn trong phần mộ này chính là sư phụ cậu, Nhậm Diêu.

Cát Đông Húc bắt đầu theo Nhậm Diêu tu hành từ năm tám tuổi, mãi cho đến khi Nhậm Diêu qua đời lúc cậu mười bốn tuổi.

Tới thời điểm hiện tại, Nhậm Diêu đã mất được hai năm, Cát Đông Húc đã trở thành một thiếu niên mười sáu tuổi. Vì thi đậu vào trường cấp ba số một của thị trấn, ngày mai cậu sẽ lên đường nhập học, hôm nay cậu đặc biệt đến để nói lời từ biệt với sư phụ.

Dù đã theo Nhậm Diêu tu hành suốt sáu năm, nhưng Cát Đông Húc lại biết rất ít về cuộc đời của sư phụ. Thậm chí, cậu chỉ mới biết tên của sư phụ khi ông sắp qua đời, vì từ khi Cát Đông Húc biết đến sư phụ, Nhậm Diêu đã là một ông lão điên lúc tỉnh lúc mê.

Nhậm Diêu không thường xuất hiện trong thôn, phần lớn thời gian ông sống trong một ngôi đạo quán hoang phế sâu trong núi Bạch Vân. Thỉnh thoảng ông mới vào thôn, mà đa phần lại trong trạng thái điên điên khùng khùng. Trẻ con trong thôn hay nghịch ngợm, thấy ông lão điên dở, chúng liền vừa đuổi theo ném bùn nhão, vừa cười vui thích thú.

Từ nhỏ, tâm tính Cát Đông Húc đã hiền lành chất phác, không nghịch ngợm như những đứa trẻ khác. Mỗi khi thấy bạn bè ném đồ vật vào Nhậm Diêu cho vui, cậu luôn tiến lên phía trước che chở cho ông, dù bản thân phải chịu bẩn.

Một lần, khi Cát Đông Húc lại bị ném bẩn vì che chở cho Nhậm Diêu, sư phụ cậu đột nhiên tỉnh táo lại, quát lui đám trẻ con, sau đó nhìn cậu hồi lâu rồi chợt hỏi:

- Con có bằng lòng bái ta làm thầy, theo ta tu hành không?

Cát Đông Húc vốn định lắc đầu, nhưng trông Nhậm Diêu tóc trắng xóa, quần áo rách rưới, lại thấy đáng thương nên gật đầu đồng ý.

Nhậm Diêu rất vui mừng, lập tức đưa Cát Đông Húc về nhà để gặp cha mẹ cậu và xin phép chính thức nhận cậu làm đệ tử.



Cha mẹ Cát Đông Húc dĩ nhiên sẽ không đồng ý cho con trai bái một ông già điên làm sư phụ, dù lúc đó trông trạng thái ông rất bình thường. Nhậm Diêu có lẽ đã chịu đả kích từ sự cự tuyệt của cha mẹ Cát Đông Húc, đầu óc tức thì trở nên mê muội, một mình lảm nhảm rời đi.

Nhưng kể từ đó, ông lại thường xuyên đến thăm Cát Đông Húc. Cha mẹ cậu lo sợ ông lão điên khùng kia làm hại con trai mình, sau vài lần ông tới gõ cửa, bèn kiên quyết đuổi ông đi. Nhưng Nhậm Diêu vẫn kiên trì, cách dăm ba hôm lại đến, bất kể có bị xua đuổi thế nào. Còn cha mẹ Cát Đông Húc cũng vẫn kiên trì xua đuổi, không cho ông lão tiếp cận con trai mình.

Cho đến một ngày, đột nhiên Cát Đông Húc bị sốt cao mãi không hạ, bác sĩ không làm gì được, cha mẹ cậu sốt sắng chuẩn bị đưa cậu đến thị trấn chữa trị. Nhưng đúng lúc ấy, Nhậm Diêu đột ngột xuất hiện, ôm lấy Cát Đông Húc và chạy đi. Cha mẹ cậu hoảng hốt đuổi theo, nhưng ông lão tóc bạc trắng lại chạy nhanh hơn họ, trong chớp mắt đã biến mất vào rừng núi.

Trong lúc họ đang tìm kiếm khắp nơi, sốt ruột thét gọi tên con trai, Cát Đông Húc đột nhiên xuất hiện từ một ngọn đồi nhỏ, tinh thần phấn chấn, động tác nhanh nhẹn, không còn dấu hiệu nào của cơn sốt trước đó. Từ đó, cha mẹ cậu đã ra một quyết định to lớn, đó là cho phép Cát Đông Húc bái Nhậm Diêu làm sư phụ.

Điều kỳ lạ là từ khi được đồng ý, phần lớn thời gian Nhậm Diêu đều trong trạng thái tỉnh táo, nhưng ông vẫn không nhớ được chuyện quá khứ, thậm chí cả tên mình. Sau đó, cha mẹ Cát Đông Húc phát hiện một vết sẹo phía sau đầu của Nhậm Diêu. Đoán chừng não bộ của ông đã từng bị tổn thương nên mới điên dở như vậy, họ bèn có ý muốn đưa ông đi khám nhưng Nhậm Diêu kiên quyết từ chối, nên họ cũng đành thôi.

May thay, trừ việc mất ký ức về quá khứ và đầu óc thỉnh thoảng mê muội ra, thì Nhậm Diêu vẫn còn nhớ việc tu hành. Nhậm Diêu cầm tay chỉ việc dạy Cát Đông Húc vẽ bùa, nhận biết các loại thảo dược, xác định huyệt vị và châm cứu, còn có cả cách điều hòa hơi thở, vận hành chân khí trong cơ thể. Mỗi khi dạy, sư phụ đều dẫn Cát Đông Húc lên ngôi đạo quán hoang phế trên núi, không cho phép cha mẹ cậu theo dõi.

Trộm vía, từ khi học với Nhậm Diêu, Cát Đông Húc không còn ốm đau, dường như còn trở nên thông minh lanh lợi hơn hẳn. So với các bạn đồng trang lứa, cậu học hành nhanh hơn, sức lực cũng mạnh hơn rất nhiều. Thế là cha mẹ Cát Đông Húc cũng mặc cho Nhậm Diêu dạy bảo cậu con trai. Tuy thỉnh thoảng họ cũng cảm thấy đôi phần tò mò, nhưng chắc mẩm Nhậm Diêu là một kỳ nhân, ắt sẽ có quy tắc riêng, nên họ nhẫn nhịn không truy hỏi con trai quá nhiều. Người làm cha làm mẹ, chỉ cần con cái khỏe mạnh an lành, những thứ khác đều không quan trọng.

Vào một ngày hè hai năm trước, Nhậm Diêu cuối cùng đã không thể chống chọi lại sự tàn phá của thời gian và qua đời. Trong những giây phút cuối cùng, ông bỗng nhiên nhớ lại một số chuyện cũ, tiếc rằng quãng thời gian còn lại quá ngắn ngủi để kể hết. Chỉ khi đó, Cát Đông Húc mới biết tên thật của sư phụ mình.

Hồi tưởng về những kỷ niệm với sư phụ, Cát Đông Húc chìm đắm trong suy nghĩ đến nỗi rượu tràn đầy bát mà không hay. Khi nhận ra, cậu lau đi nước mắt, đổ bát rượu lên phần mộ của Nhậm Diêu, rồi tự mình uống cạn một bát.

Khuôn mặt thuần phác còn vương nét ngây ngô của cậu ửng hồng, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

- Sư phụ, sau khi người đi, con đã chăm chỉ tu luyện mỗi ngày, không hề chểnh mảng. Con không khoe khoang về những gì người đã dạy, cũng không dùng chúng làm điều xấu. Sư phụ yên tâm, dù đi đâu, con cũng sẽ nhớ mãi lời dạy của người.

Nói rồi, Cát Đông Húc lại rót một bát rượu Hoa Điêu cho Nhậm Diêu và tự mình uống thêm một bát, ăn một ít gà ăn mày.

- À đúng rồi, sư phụ, có tin tốt cho người đây. Sáng nay trong lúc tu luyện, con đã đột phá đến Luyện khí tầng ba. Chắc hẳn người không nghĩ con tiến bộ nhanh như vậy đúng không? Tất cả là nhờ vào vật trang sức lò bát quái người để lại. Bên trong nó chứa đựng toàn bộ tâm huyết tu hành cả đời của Cát Hồng, tổ sư của phái Đan Phù chúng ta, cùng với một cuốn “Bão Phác Cửu Đan Huyền Kinh” hoàn chỉnh. Chỉ tiếc là con nhận ra điều này quá muộn, nếu không cuốn đan kinh này biết đâu đã giúp người ngộ ra điều gì đó, cũng sẽ không đến nỗi phải vội vàng rời bỏ đồ nhi mà ra đi sớm như vậy.



Cát Đông Húc nói, đưa tay sờ lên chiếc Đào Mộc Kiếm nhỏ đeo trên cổ. Đây là một vật trang sức trông hết sức bình thường nhưng khi cậu chạm tay vào, nó lại lờ mờ phát ra một thứ ánh sáng màu xanh nhạt cùng hương gỗ đào thoang thoảng.

Thực ra, trước đó còn có một vật trang sức hình lò bát quái cổ kính khác mà Nhậm Diêu để lại cho cậu. Trong một lần vô tình, Cát Đông Húc để máu của mình nhỏ lên bề mặt món trang sức đó, nó liền phản ứng và chui vào cơ thể cậu, biến mất không còn dấu vết. Nhưng từ đó, trong đầu Cát Đông Húc lại có thêm rất nhiều kiến thức liên quan đến tu luyện, đặc biệt là về luyện đan.

Vốn dĩ sau sáu năm tu luyện với Nhậm Diêu, Cát Đông Húc mới chỉ miễn cưỡng đột phá đến Luyện khí tầng hai. Nhưng sau khi tiếp nhận tri thức từ vật trang sức hình lò bát quái và cuốn “Bão Phác Cửu Đan Huyền Kinh”, tốc độ tu luyện của cậu tăng lên đáng kể, trong vòng hai năm ngắn ngủi đã đột phá đến Luyện khí tầng ba.

Vừa tâm sự với sư phụ, vừa ăn uống, chẳng mấy chốc, vò rượu hai cân rưỡi đã cạn đáy, nhưng Cát Đông Húc mười sáu tuổi ngoài khuôn mặt hơi đỏ, vẫn không có dấu hiệu say.

Thấy rượu đã hết, Cát Đông Húc cuối cùng dừng lại, kính cẩn dập đầu ba cái trước mộ phần của sư phụ, sau đó đứng dậy, men theo con đường nhỏ hướng về chân núi.

Con đường nhỏ cỏ dại mọc đầy, hiển nhiên là rất ít người đi lại.

Cuối con đường nhỏ chính là thôn Cát Gia Dương. Trước đây, thôn Cát Gia Dương là một ngôi làng nghèo nàn và hẻo lánh, nhưng trong những năm gần đây, huyện Xương Khê phát triển du lịch mạnh mẽ, người dân thành phố thích đến đây nghỉ mát và vui chơi, nên thôn làng cũng được hưởng lợi. Giờ đây, trong thôn không chỉ có đường cái thông suốt, mà nhiều thôn dân còn kinh doanh tạp hóa, nhà trọ hay farmstay để kiếm tiền từ du khách.

Để thu hút khách du lịch, người dân trong thôn còn quảng bá rằng thôn Cát Gia Dương là nơi hậu duệ của Cát Hồng, một học giả Đạo giáo, luyện đan gia và thầy thuốc trứ danh huyền thoại thời Đông Tấn sinh sống.

Trước đây Cát Đông Húc không tin, nghĩ rằng đó chỉ là câu chuyện bịa ra để thu hút du khách, nhưng từ khi vật trang sức lò bát quái biến mất trong cơ thể cậu và mang lại cho cậu nhiều tri thức, cậu mới biết mình thực sự là hậu duệ của Cát Hồng, vì vậy giọt máu kia mới có thể kích hoạt lò bát quái.

Mẹ của Cát Đông Húc, Hứa Thanh Lịch, là giáo viên tiểu học trong thôn, còn cha cậu, Cát Thắng Minh, thì điều hành một farmstay tại nhà, vừa làm đầu bếp vừa làm ông chủ.

Bây giờ là cuối tháng tám, ở tỉnh Giang Nam vẫn còn nắng nóng. Tuy nhiên, trong núi lại mát mẻ, vả lại trẻ con đang được nghỉ hè, nên nhiều người trên thành phố thích đến Bạch Vân Sơn nghỉ mát. Lượng du khách đông đảo giúp cho việc kinh doanh của cha Cát Đông Húc cũng trở nên khá hơn.

Nghĩ đến việc mấy ngày nay gia đình kinh doanh khấm khá, và giờ cũng là lúc ăn trưa, cha hẳn đang cần gấp người trợ giúp, Cát Đông Húc không khỏi bước nhanh hơn để về giúp đỡ.

Nhưng còn chưa kịp về đến nhà, từ xa, Cát Đông Húc đã thấy ngoài sân nhà mình có rất nhiều người đang vây quanh, chỉ trỏ vào trong.
Hết chương
Chương trước
Chương sau
Mục lục