Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh/ Chương 2: Sơ lộ phong mang
Mục lục
16.5px
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 2: Sơ lộ phong mang

- Miễn phí? Mấy người có biết bộ váy này của tôi là hàng hiệu không? Là Chanel đấy! Lũ nhà quê các người chắc không biết Chanel là gì đâu nhỉ, nhưng mấy người biết bộ váy này đáng giá bao nhiêu không? Mười nghìn tệ đấy! Mười nghìn tệ, đủ để mua đứt cái farmstay rách nát của các người đấy. Chỉ miễn phí mà được à? Thật là nực cười!

Trong cửa hàng, một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, kiêu kỳ chỉ tay vào một nam một nữ trước mặt, vẻ khinh miệt.

Bộ váy màu vàng nhạt mà nữ tử đang mặc lúc này đã bị dính đầy vết bẩn từ thức ăn.

Bên cạnh cô ta còn có sáu, bảy người đàn ông ăn mặc như vệ sĩ, trong đó một người đeo đồng hồ Longines trên tay, vừa nhìn liền biết ngay là công tử nhà giàu.

- Mười nghìn tệ!

Đứng đối diện với người phụ nữ kiêu kỳ kia, cô gái trẻ ăn mặc giản dị sợ đến mức sắc mặt tái nhợt khi nghe đến con số này. Bên cạnh cô, người đàn ông trung niên cũng không khỏi hoảng hốt, mặt mày trắng bệch.

Vào thập niên chín mươi, mức lương của nhiều người chỉ khoảng ba, bốn trăm tệ, mười nghìn nhân dân tệ là con số quá lớn đối với hầu hết mọi người.

- Việc... việc này, tôi thật sự xin lỗi. Tôi... tôi cũng không cố ý, do cô không cẩn thận trượt chân mới... mới gây ra chuyện này.

Cô gái trẻ mặt trắng bệch, lắp bắp nói.

- Cô thái độ kiểu gì đấy? Ý cô lỗi là do tôi đấy à?

Người phụ nữ kiêu kỳ nghe vậy, âm thanh đột ngột sắc bén lên, ngón tay suýt chọc vào mũi cô gái.

- Thu tử!

Người đàn ông trung niên vội vàng ngăn cô gái lại, khom lưng cười nói:

- Em nó còn nhỏ, không hiểu chuyện, xin cô đừng tức giận. Trộm vía váy chỉ bị bẩn, giặt sạch chắc là được. Tiền giặt giũ tôi sẽ trả, bữa cơm này vẫn coi như tôi mời!

- Mẹ kiếp, ông ăn nói thế mà được à? Ông nghĩ loại hàng xa xỉ này có thể giặt sạch à? Một bữa cơm là xong chuyện ư? Tôi thiếu tiền cho một bữa cơm này hay gì?

Người đàn ông đeo đồng hồ Longines không kiềm chế nổi, xông lên đẩy mạnh vào ngực của người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên không kịp phản ứng, nhất thời bị đẩy lùi về sau nhiều bước, tới khi lưng va vào bàn mới cố gắng đứng vững được. Ông đau đớn xoa lưng, ánh mắt lộ vẻ tức giận nói:

- Sao cậu lại có thể đẩy người khác như vậy?

- Tôi đẩy ông đấy, thì sao? Hôm nay nếu không giải quyết xong việc này, tôi sẽ còn tẩn cho ông một trận nữa kìa!

Người đàn ông đeo đồng hồ Longines giận dữ hống hách nói, đồng thời những người trẻ tuổi ăn mặc giống vệ sĩ phía sau hắn cũng xắn tay áo, nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên với ánh mắt đe dọa.



- Các ngươi ai dám động đến cha ta thử xem?

Một giọng nói non trẻ nhưng đầy tức giận vang lên từ phía sau đám đông, tiếp theo đó là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi bước ra, đi tới bên cạnh người đàn ông trung niên, đỡ lấy ông và lo lắng hỏi:

- Cha, cha không sao chứ?

Thiếu niên này không ai khác chính là Cát Đông Húc, người đàn ông trung niên là cha của hắn, Cát Thắng Minh.

Cô gái trẻ tên Diệp Thu, là người cha hắn mời đến giúp đỡ.

- Cha không sao, sao con lại tới đây? Mau vào nhà đi, chỗ này không phải việc của con.

Cát Thắng Minh vội vàng nói.

- Cha bị người ta bắt nạt, sao lại không phải việc của con?

Cát Đông Húc đáp lại, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào gã đàn ông trẻ tuổi vừa đẩy cha mình.

- Mẹ cái thằng nhóc vắt mũi chưa sạch này, nhìn cái gì? Cút sang một bên!

Nam tử đeo đồng hồ Longines tức giận mắng.

- Các người mới là lũ phải cút! Rõ ràng là cái bà này tự vấp ngã, mắc mớ gì đến chúng tôi!

Cát Đông Húc cứng rắn đáp, không hề tỏ ra sợ hãi.

- Mày biết bố mày là ai không? Mẹ mày, thằng nhóc mày vắt mũi chưa sạch mà cũng dám hống hách với tao!

Gã đàn ông đeo đồng hồ Longines bị lời nói của thiếu niên chọc giận, giơ tay định tát Cát Đông Húc.

Nhưng chưa kịp chạm vào, tay hắn đã bị Cát Đông Húc giữ chặt.

Cát Đông Húc chỉ hơi dùng sức, gã đàn ông kia lập tức đau đớn khom người xuống, mặt mày thống khổ kêu lên:

- Đau quá! Tay tao sắp gãy rồi, mẹ cha mày, mau buông tay ra!

Nhìn cảnh một thiếu niên chỉ bằng một tay đã giữ chặt cổ tay của gã thanh niên 24, 25 tuổi cao to lực lưỡng, mọi người xung quanh đều không khỏi kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình.

Chỉ có Cát Thắng Minh là không mấy ngạc nhiên.

- Đông Húc, mau buông tay!



Cát Thắng Minh lo lắng con trai sẽ thật sự làm gãy tay đối phương, vội vàng quát.

- Vâng ạ.

Cát Đông Húc gật đầu, rồi buông tay ra.

Ngay khi Cát Đông Húc thả tay, gã đàn ông đeo đồng hồ Longines lập tức thẹn quá hóa giận, nhấc chân đạp mạnh vào bụng Cát Đông Húc.

Hình ảnh một gã thanh niên đạp vào bụng một thiếu niên khiến những người xung quanh đều hốt hoảng, một số phụ nữ thậm chí còn nhắm chặt mắt, như đã hoàn toàn quên mất dáng vẻ ung dung, trấn định của thiếu niên khi trước đối phó gã đàn ông đeo đồng hồ Longines.

- Hừ, còn muốn đánh người!

Khi ai nấy đều nghĩ rằng Cát Đông Húc sẽ bị đạp ngã, cậu lại thản nhiên giơ tay ra, nhẹ nhàng chặn lại cú đạp.

Một tiếng “Bụp!” vang lên.

Nam tử đeo đồng hồ Longines bị bật ngược lại, ngã nhào xuống đất, đầu óc choáng váng.

Mọi người xung quanh không nhịn được bật cười thành tiếng.

- Anh Khôn không sao chứ?

Mấy thanh niên trẻ vội vàng đỡ gã đàn ông đeo đồng hồ Longines dậy.

- Không sao cái gì! Mông tao muốn nát bấy rồi đây này, còn không mau đập tơi bời thằng nhãi kia!

Gã đàn ông vừa ôm mông, vừa giận dữ hét lên.

Mấy thanh niên nghe vậy lập tức xông lên, có kẻ còn cầm theo ghế.

Thấy mấy người định đánh một thiếu niên, những người xung quanh đều biến sắc, một số đàn ông muốn xông lên giúp nhưng bị các bà vợ kéo lại, lo sợ chồng mình sẽ gây chuyện phiền phức.

Chỉ trong nháy mắt, mấy thanh niên trẻ đã đến trước mặt Cát Đông Húc.

Diệp Thu hoảng sợ hét lên, định lao vào giúp, nhưng bị Cát Thắng Minh kéo lại.

- Đông Húc, đánh nhẹ một chút!

Cát Thắng Minh cau mày, vừa cáu vừa bất đắc dĩ nói.

Dù không biết con trai đã học được những gì từ Nhậm Diêu, nhưng với tư cách người làm cha, ông biết rằng Cát Đông Húc không phải người dễ bị bắt nạt, mấy tên thanh niên này chắc chắn không làm gì được cậu.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục