Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh/ Chương 3: Hảo hảo nhờ một chút
Mục lục
16.5px
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 3: Hảo hảo nhờ một chút

- Cha yên tâm đi, con tự biết chừng mực.

Cát Đông Húc vừa nói vừa chợt ngồi xổm xuống, lấy đùi phải làm trục, cơ thể xoay nhanh như con quay, chân trái như roi quét ngang qua.

Những thanh niên kia dù có chút tài cán, nhưng trọng tâm rõ ràng không vững, cú quét chân của Cát Đông Húc khiến chúng ngay lập tức ngã nhào, nằm la liệt khắp đất, thậm chí hai kẻ đang cầm ghế cũng không kiểm soát được mà đập ghế vào đồng bọn.

- Ôi trời!

- Thật luôn đấy à!

Người vây quanh đều trợn mắt há hốc mồm, không thể tin những gì mình vừa thấy. Ngay cả anh Khôn và người phụ nữ kiêu ngạo, Nhạc Đình, cũng choáng váng.

Họ không ngờ năm, sáu người lại bị một thiếu niên quét ngã chỉ bằng một cú quẹt chân.

- Làm đổ đồ ăn thức uống lên quần áo của bà, không những không bồi thường mà còn đánh người. Chúng mày nghĩ cái farmstay này còn có thể tiếp tục kinh doanh sao? A Khôn, gọi cảnh sát đi! Để cảnh sát đến bắt hết bọn nó đi!

Nhạc Đình tức giận hét lên, khuôn mặt xinh đẹp nay đỏ bừng vì giận dữ.

Nghe đến cảnh sát, sắc mặt Cát Thắng Minh lập tức thay đổi. Là dân làng bình thường, sợ nhất là dính đến cảnh sát, đặc biệt khi con trai mình là bên đánh người.

Nếu bị bắt, không biết chuyện sẽ đi đến đâu.

- Đừng! Đừng gọi cảnh sát! Tôi xin lỗi các người, bao nhiêu tiền tôi cũng bồi thường, chỉ xin đừng gọi cảnh sát!

Cát Thắng Minh hoảng hốt cúi đầu xin lỗi, cầu xin.

- Lão già, đã muộn rồi! Ông cứ đợi mà xem con trai ông bị cảnh sát bắt đi!

Anh Khôn cười đắc ý, lấy từ túi ra một chiếc điện thoại Ericsson màu đen.

Vào thập niên chín mươi, điện thoại di động vẫn còn rất xa lạ, một chiếc điện thoại di động có giá hơn mười nghìn nhân dân tệ, là biểu tượng của địa vị và tài sản.

Khi Nhạc Đình nói về bộ váy Chanel, Cát Thắng Minh cùng người vây quanh vẫn nghĩ nàng đang khoác lác, vì thời buổi này quần áo nào mà đắt đến thế, nhưng khi anh Khôn lấy điện thoại ra, mọi người lập tức tròn mắt kinh ngạc.

Đây thực sự là người có tiền!

Thấy anh Khôn lấy điện thoại ra, Cát Thắng Minh càng hoảng, vội kéo Cát Đông Húc nói:

- Đông Húc, nhanh đến xin lỗi các anh chị này đi...



Cát Đông Húc thấy sự lo lắng và sợ hãi trên khuôn mặt giản dị của cha mình, vẻ bình tĩnh vốn có của hắn dần trở nên u ám. Hắn quay sang nhìn anh Khôn và Nhạc Đình, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

- Cha, đừng lo lắng, để con xử lý chuyện này!

Cát Đông Húc nhẹ nhàng gỡ tay cha mình ra, rồi tiến tới chỗ anh Khôn và Nhạc Đình.

Lạ kỳ thay, dù Cát Đông Húc chỉ là một thiếu niên ăn mặc giản dị, nhưng khi cậu tiến tới, anh Khôn và Nhạc Đình theo bản năng lùi lại một bước.

Anh Khôn thậm chí còn vô thức giấu tay ra sau lưng, rõ vẻ trong bụng run sợ mà vẫn phải cứng miệng nói:

- Thằng oắt, mày muốn làm gì? Cha tao là chủ khách sạn lớn ở Xương Khê, kết giao với nhiều lãnh đạo trong huyện, cả trưởng công an huyện cũng là bạn của cha tao!

- Đông Húc, đừng làm loạn!

Cát Thắng Minh hoảng hốt kêu lên, lo sợ cho con trai.

- Cha, yên tâm, con tự biết chừng mực mà.

Cát Đông Húc quay lại nhìn cha với ánh mắt an ủi, sau đó tiến tới nắm lấy cánh tay của anh Khôn và Nhạc Đình.

Cậu biết rằng trong nhóm người trẻ này, hai người họ là kẻ cầm đầu.

- Mày muốn làm gì? Buông tao ra!

Anh Khôn và Nhạc Đình lập tức kêu lên, cố gắng giãy dụa.

Nhưng đôi tay của Cát Đông Húc, dù không lớn, lại cứng như kìm sắt, không thể thoát ra. Bọn họ không giãy còn đỡ, vừa giãy, Cát Đông Húc đã nắm chặt tay hơn khiến họ đau tới vã hết mồ hôi lạnh.

- Nhẹ chút, nhẹ chút, đau quá!

- Tôi không có ý định đánh các người, chỉ muốn nói chuyện thôi. Các người làm gì mà kêu la như vậy?

Cát Đông Húc lạnh lùng nói.

- Không kêu, không kêu.

Anh Khôn và Nhạc Đình vội vàng đáp.

Họ đã hiểu thiếu niên này không phải người dễ đối phó, nên tạm thời phải chịu nhục, đợi thời cơ thích hợp mới tính sổ.

- Như vậy mới đúng chứ!



Cát Đông Húc mỉm cười, nụ cười chân chất của người miền núi, sau đó kéo hai người họ vào phòng, quay lại nói với Cát Thắng Minh và Diệp Thu:

- Cha, chị Thu, mọi người cứ tiếp tục chào khách, con với anh Khôn và chị Nhạc Đình vào nhà trong nói chuyện một chút.

Cát Thắng Minh nhìn theo con trai “kéo” hai người kia vào nhà, trong lòng lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn quyết định nghe theo lời con, tiếp tục tiếp khách, tiện thể đuổi lũ trẻ con tới hóng hớt trong thôn đi.

Bước vào nhà trong, Cát Đông Húc buông tay, đóng cửa lại, sau đó mỉm cười nói:

- Ở đây là nông thôn, không sánh được với người thành phố mấy người, mời ngồi.

Nhìn thấy nụ cười thuần phác còn phảng phất chút ngượng ngùng và non nớt của tuổi thiếu niên trên gương mặt Cát Đông Húc, anh Khôn và Nhạc Đình gần như không sao gắn kết nổi chàng trai trước mắt với kẻ hung hãn đã một mình quét ngã năm sáu thanh niên khi nãy.

- Nói đi, mày muốn thế nào?

Anh Khôn và Nhạc Đình vốn cũng là người có vai có vế, chẳng qua Cát Đông Húc là dân luyện võ, họ chỉ e ngại chịu chút đau đớn da thịt, chứ chưa đến mức thật sự sợ hãi. Nghe vậy, cả hai liền thản nhiên ngồi xuống, nhìn chằm chằm vào Cát Đông Húc mà hỏi.

- Không phải tôi muốn gì, mà là các người muốn gì. Tôi biết mấy người đều có thân phận, còn chúng tôi chỉ là dân thường. Các người có thể giả vờ chịu thua bây giờ rồi sau này quay lại tính sổ, chẳng phải tới lúc đó chúng tôi sẽ thảm lắm sao?

Cát Đông Húc bình tĩnh nói.

Nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Cát Đông Húc, anh Khôn và Nhạc Đình chợt cảm thấy rùng mình.

Đây có thật chỉ là một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi? Sự thâm trầm và nhạy bén này không thuộc về lứa tuổi của hắn!

- Mày biết vậy mà còn dám đánh chúng tao? Mày đừng ngây thơ cho rằng biết chút võ là có thể muốn làm gì thì làm. Nghĩ chúng tao sợ mày, sau này không dám tìm mày tính sổ à? Tao nói cho cậu biết, sự việc này không thể kết thúc như vậy đâu. Trừ khi mày có gan giết người diệt khẩu, hoặc bây giờ mày có thể quỳ xuống lạy lục xin làm đàn em của bố mày đây, bố mày bảo mày làm gì thì mày phải làm nấy.

Sau một thoáng rùng mình, anh Khôn vắt chéo chân, nhìn Cát Đông Húc bằng ánh mắt như đã nắm chắc phần thắng.

Thời buổi này, hạng người có máu mặt như bọn họ chỉ sợ gặp phải loại điên khùng liều mạng. Mà Cát Đông Húc biết điều như thế, bọn họ ngược lại dễ đối phó hơn. Bởi vì người hiểu chuyện bao giờ cũng có điều kiêng dè!

- Bốp!

Khi anh Khôn còn đang hểnh mũi tự đắc, Cát Đông Húc bất ngờ cầm quyển sách trên bàn đập mạnh vào đầu gã.

- Cái mồm giữ cho sạch sẽ! Mày là bố của ai cơ?

Cát Đông Húc lạnh lùng nói.

- Thằng ranh, mày còn dám đánh ông? Quán nhà mày có phải thật sự không muốn…

Anh Khôn bị đập cho choáng váng, thoáng chốc sững sờ, không tin nổi vào những gì vừa xảy ra. Rõ ràng thằng nhãi này trước đó còn sợ bị trả thù, sao giờ lại dám ngông cuồng đến thế? Gã tức giận bừng bừng, nhảy dựng lên.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục