Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh
Chương 12: Mua vật liệu
Sau khi thu dọn xong phòng, sắp xếp lại đồ đạc trong vali cho gọn gàng, nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ trưa, Cát Đông Húc liền xuống lầu, định ra ngoài dạo quanh thị trấn Tùng Dương, tiện thể tìm một nơi ăn trưa.
Vừa xuống đến tầng hai, mẹ của Trình Nhạc Hạo, Ngô Hiểu Quyên, đang bận rộn chuẩn bị bữa trưa trong bếp. Nghe tiếng động, bà quay lại thấy Cát Đông Húc liền cười và nói:
- Đông Húc, trưa nay ăn cơm ở đây với nhà bác đi.
- Con cảm ơn, nhưng thôi ạ.
Tuy biết đó chỉ là lời khách sáo, nhưng lòng Cát Đông Húc vẫn thấy ấm áp, vội đáp lời cảm ơn, rồi nhanh chân xuống lầu.
Thấy cậu đi vội như vậy, Ngô Hiểu Quyên chỉ mỉm cười lắc đầu, trong ánh mắt lại hiện lên vẻ hài lòng và yên tâm. Trong mắt bà, Cát Đông Húc là một cậu bé hiểu chuyện và lễ phép, điều này khiến bà yên tâm hơn khi cậu ở cùng gia đình. Nhà có người ở trọ, tuy tiện cho việc học của con trai, nhưng cũng kéo theo nhiều bất tiện. Như chuyện ăn cơm chẳng hạn – không gọi cậu ăn thì sợ người ta nghĩ mình hẹp hòi, mà nếu ngày nào cũng ăn cùng thì ngoài khoản tốn kém, điều bà lo ngại hơn cả là bầu không khí gia đình sẽ bị phá vỡ.
Nay thấy Cát Đông Húc biết điều như vậy, bà cũng nhẹ lòng hơn.
Khi xuống tới lầu một, Cát Đông Húc định đi ra từ cửa sau, nhưng nhớ ra mình chưa lấy chìa khóa từ chủ nhà, nếu về muộn cửa hàng đóng thì lại phải gõ cửa làm phiền. Nghĩ vậy, cậu liền đẩy cửa ngăn giữa nhà trong và cửa hàng ra.
Trong cửa hàng, chủ nhà Trình Á Chu đang ngồi sau quầy thu ngân, chơi bài để giết thời gian.
Thấy Cát Đông Húc bước vào, ông cười và hỏi:
- Ra ngoài à cháu?
- Dạ, con định đi dạo quanh đây một chút cho quen, tiện thể mua vài thứ nữa.
Cát Đông Húc trả lời.
- Đã gần trưa rồi, sao không ở đây ăn cơm xong rồi để Nhạc Hạo dẫn đi quanh thị trấn?
Trình Á Chu nhìn đồng hồ và gợi ý.
- Con cảm ơn bác, nhưng con sẽ tự xoay xở được. Con ở đây lâu dài, bác đừng khách sáo thế.
Cát Đông Húc đáp.
- Cái thằng này đúng là hiểu chuyện thật. Giá mà Nhạc Hạo được một nửa như cháu thì bác cũng yên tâm rồi. Thôi được, bác không ép. Nhưng ở ngoài có gì cần giúp đỡ, cứ nói với bác nhé, đừng ngại.
Trình Á Chu nói, cảm thấy càng thêm quý mến Cát Đông Húc.
- Cảm ơn bác, con biết rồi ạ. À đúng rồi, bác có dư chìa khóa cửa sau không ạ? Nếu không có thì con tự đi đánh một cái, sau này khỏi phải đi qua tiệm, đỡ làm phiền bác.
Cát Đông Húc hỏi.
- Con nhắc bác mới nhớ, suýt quên mất. Đây, một cái khóa cửa sau, một cái phòng con, con cầm lấy đi. Chỗ bác vẫn còn chìa dự phòng.
Trình Á Chu cười, đưa cho Cát Đông Húc hai chiếc chìa khóa từ trong ngăn kéo.
- Cảm ơn bác, vậy con ra ngoài một lát nhé.
Cát Đông Húc cảm ơn, rồi rời cửa hàng.
Rời khỏi nhà Trình Á Chu, Cát Đông Húc đi về phía đông, dự định đến trường Trung học phổ thông Xương Khê I để tham quan.
Trường Trung học phổ thông Xương Khê I nằm cách nhà Trình Á Chu không xa, đi bộ khoảng 15 phút, nếu đi xe đạp thì chỉ mất khoảng 5-6 phút.
Đây là trường trung học trọng điểm cấp tỉnh duy nhất trong huyện, chỉ có bậc trung học phổ thông, không có trung học cơ sở.
Về cơ sở vật chất lẫn đội ngũ giáo viên, Trung học phổ thông Xương Khê I luôn dẫn đầu toàn huyện về độ tiên tiến và chất lượng giảng dạy. Mỗi năm, có vô số học sinh của trường thi đậu vào các đại học trọng điểm danh tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Yên Kinh, Đại học Giang Nam và nhiều trường đại học tiếng tăm khác trên toàn quốc.
Trong mắt người dân Xương Khê, chỉ cần thi đỗ vào Xương Khê I là coi như đã đặt được “một chân vào cánh cửa đại học”, là chuyện vinh dự lớn của cả gia đình.
Tất nhiên, như trường hợp của Trình Nhạc Hạo – bỏ tiền ra mua suất học – thì lại khác. Nhưng dù là “mua” thì cũng phải đạt điểm sàn nhất định, điểm quá thấp muốn bỏ nhiều tiền hơn cũng chẳng được. Nên xét theo một góc độ nào đó, thành tích của cậu mập trong huyện cũng chẳng tệ, nếu học ở trường thường thì cũng phải thuộc tốp đầu.
Trường Trung học phổ thông Xương Khê I có khuôn viên rộng rãi, cảnh quan rất đẹp. Cách cổng trường không xa là dòng sông chảy lững lờ, phía sau tựa vào dãy núi xanh rì, chính là ngọn núi Cát Đông Húc đã nhìn thấy từ xa khi còn ở nhà ga. Quả thật đúng thế “tựa sơn hướng thủy”.
- Phong thủy nơi này khá tốt, không khí cũng thanh sạch hơn hẳn chỗ khác. Chỉ tiếc trong trường không tiện luyện công, chứ ở ký túc xá chắc còn thuận lợi hơn. - Cát Đông Húc nhủ thầm.
Từ nhỏ đã theo Nhậm Diêu học đạo, Cát Đông Húc thông hiểu nhiều thứ – từ luyện khí hấp thu linh khí trời đất, y thuật, vẽ bùa, cho đến phong thủy, xem tướng, bói quẻ. Chỉ dạo một vòng quanh trường, cậu đã nhận ra ngôi trường này không chỉ có phong thủy đẹp mà còn ít tạp khí hơn nơi khác.
Sau khi tham quan một vòng, Cát Đông Húc rời trường, tìm một quán cơm nhỏ gần đó, gọi một món mặn và một món chay ăn tạm bữa trưa.
Ăn xong, cậu không quay về ngay mà hỏi chủ quán xem quanh đây có tiệm hương nến nào không.
Chủ quán tỏ ra hơi bất ngờ khi thấy một thiếu niên như Cát Đông Húc quan tâm đến việc mua hương nến, bởi thông thường, hương nến là đồ dùng cho tang lễ hay việc cúng đạo, ít ai hỏi – huống hồ là một cậu học sinh. Dẫu vậy, chủ quán vẫn chỉ đường cho cậu.
Khi đến tiệm hương nến, Cát Đông Húc mua mười hai xấp giấy vàng và một ít chu sa. Mỗi tập giấy vàng chứa khoảng một trăm tờ. Cậu mua những thứ này để luyện vẽ bùa.
Bùa chú, trong thế giới của người tu đạo, là một loại “pháp bảo” đặc biệt, dùng để kết nối với sức mạnh thần bí của đất trời.
Cổ ngữ có câu: Vẽ bùa chẳng rõ đường thiêng, quỷ thần cười rộ chẳng yên một hồi; Vẽ bùa hiểu thấu phép Trời, quỷ thần khiếp vía, kêu trời chẳng thôi.
Điều này nhấn mạnh rằng việc vẽ bùa không phải là việc làm tùy tiện, mà là một nghệ thuật đầy huyền bí, chỉ khi hiểu rõ và nắm vững kỹ thuật mới có thể đạt được hiệu quả cao nhất.
Cát Đông Húc, dù đã theo Nhậm Diêu học đạo suốt sáu năm và tự mình tu luyện thêm hai năm nữa, nhưng kỹ năng vẽ bùa của cậu vẫn chưa đạt đến trình độ “quỷ thần khiếp vía, kêu trời chẳng thôi“. Vì vậy, cậu vẫn phải dành nhiều thời gian để luyện tập vẽ bùa. Mặc dù vẽ bùa có những bí quyết riêng, không chỉ đơn giản là sao chép hình dạng, nhưng việc thực hành để đạt đến sự thông thạo cũng là điều vô cùng quan trọng.
Câu nói quen tay hay việc, lúc nào cũng đúng.
Trước khi rời nhà, Cát Đông Húc đã sử dụng gần hết giấy vàng và chu sa, nên quyết định mua thêm khi đến thị trấn.
Chủ tiệm là một phụ nữ trung niên, nhìn thấy một thiếu niên như Cát Đông Húc đến mua giấy vàng và chu sa, không khỏi tò mò và hỏi:
- Cậu bé, mua giấy vàng và chu sa làm gì thế? Dì quen mấy vị cao tăng ở chùa Quảng Vân và đạo trưởng ở đạo quán Thanh Quan Sơn đấy, nếu nhà con có chuyện gì không sạch sẽ, dì có thể nhờ họ qua giúp đỡ.
Cát Đông Húc hơi ngạc nhiên trước câu hỏi, nhưng nhanh chóng đáp lại:
- Cảm ơn dì, không cần đâu ạ. Cháu chỉ mua về… chơi cho vui thôi.
Bà chủ nghe vậy, lắc đầu cười, nghĩ thầm:
- Chơi cho vui? Giới trẻ bây giờ, thật càng ngày càng khó hiểu…
Vừa xuống đến tầng hai, mẹ của Trình Nhạc Hạo, Ngô Hiểu Quyên, đang bận rộn chuẩn bị bữa trưa trong bếp. Nghe tiếng động, bà quay lại thấy Cát Đông Húc liền cười và nói:
- Đông Húc, trưa nay ăn cơm ở đây với nhà bác đi.
- Con cảm ơn, nhưng thôi ạ.
Tuy biết đó chỉ là lời khách sáo, nhưng lòng Cát Đông Húc vẫn thấy ấm áp, vội đáp lời cảm ơn, rồi nhanh chân xuống lầu.
Thấy cậu đi vội như vậy, Ngô Hiểu Quyên chỉ mỉm cười lắc đầu, trong ánh mắt lại hiện lên vẻ hài lòng và yên tâm. Trong mắt bà, Cát Đông Húc là một cậu bé hiểu chuyện và lễ phép, điều này khiến bà yên tâm hơn khi cậu ở cùng gia đình. Nhà có người ở trọ, tuy tiện cho việc học của con trai, nhưng cũng kéo theo nhiều bất tiện. Như chuyện ăn cơm chẳng hạn – không gọi cậu ăn thì sợ người ta nghĩ mình hẹp hòi, mà nếu ngày nào cũng ăn cùng thì ngoài khoản tốn kém, điều bà lo ngại hơn cả là bầu không khí gia đình sẽ bị phá vỡ.
Nay thấy Cát Đông Húc biết điều như vậy, bà cũng nhẹ lòng hơn.
Khi xuống tới lầu một, Cát Đông Húc định đi ra từ cửa sau, nhưng nhớ ra mình chưa lấy chìa khóa từ chủ nhà, nếu về muộn cửa hàng đóng thì lại phải gõ cửa làm phiền. Nghĩ vậy, cậu liền đẩy cửa ngăn giữa nhà trong và cửa hàng ra.
Trong cửa hàng, chủ nhà Trình Á Chu đang ngồi sau quầy thu ngân, chơi bài để giết thời gian.
Thấy Cát Đông Húc bước vào, ông cười và hỏi:
- Ra ngoài à cháu?
- Dạ, con định đi dạo quanh đây một chút cho quen, tiện thể mua vài thứ nữa.
Cát Đông Húc trả lời.
- Đã gần trưa rồi, sao không ở đây ăn cơm xong rồi để Nhạc Hạo dẫn đi quanh thị trấn?
Trình Á Chu nhìn đồng hồ và gợi ý.
- Con cảm ơn bác, nhưng con sẽ tự xoay xở được. Con ở đây lâu dài, bác đừng khách sáo thế.
Cát Đông Húc đáp.
- Cái thằng này đúng là hiểu chuyện thật. Giá mà Nhạc Hạo được một nửa như cháu thì bác cũng yên tâm rồi. Thôi được, bác không ép. Nhưng ở ngoài có gì cần giúp đỡ, cứ nói với bác nhé, đừng ngại.
Trình Á Chu nói, cảm thấy càng thêm quý mến Cát Đông Húc.
- Cảm ơn bác, con biết rồi ạ. À đúng rồi, bác có dư chìa khóa cửa sau không ạ? Nếu không có thì con tự đi đánh một cái, sau này khỏi phải đi qua tiệm, đỡ làm phiền bác.
Cát Đông Húc hỏi.
- Con nhắc bác mới nhớ, suýt quên mất. Đây, một cái khóa cửa sau, một cái phòng con, con cầm lấy đi. Chỗ bác vẫn còn chìa dự phòng.
Trình Á Chu cười, đưa cho Cát Đông Húc hai chiếc chìa khóa từ trong ngăn kéo.
- Cảm ơn bác, vậy con ra ngoài một lát nhé.
Cát Đông Húc cảm ơn, rồi rời cửa hàng.
Rời khỏi nhà Trình Á Chu, Cát Đông Húc đi về phía đông, dự định đến trường Trung học phổ thông Xương Khê I để tham quan.
Trường Trung học phổ thông Xương Khê I nằm cách nhà Trình Á Chu không xa, đi bộ khoảng 15 phút, nếu đi xe đạp thì chỉ mất khoảng 5-6 phút.
Đây là trường trung học trọng điểm cấp tỉnh duy nhất trong huyện, chỉ có bậc trung học phổ thông, không có trung học cơ sở.
Về cơ sở vật chất lẫn đội ngũ giáo viên, Trung học phổ thông Xương Khê I luôn dẫn đầu toàn huyện về độ tiên tiến và chất lượng giảng dạy. Mỗi năm, có vô số học sinh của trường thi đậu vào các đại học trọng điểm danh tiếng như Đại học Thanh Hoa, Đại học Yên Kinh, Đại học Giang Nam và nhiều trường đại học tiếng tăm khác trên toàn quốc.
Trong mắt người dân Xương Khê, chỉ cần thi đỗ vào Xương Khê I là coi như đã đặt được “một chân vào cánh cửa đại học”, là chuyện vinh dự lớn của cả gia đình.
Tất nhiên, như trường hợp của Trình Nhạc Hạo – bỏ tiền ra mua suất học – thì lại khác. Nhưng dù là “mua” thì cũng phải đạt điểm sàn nhất định, điểm quá thấp muốn bỏ nhiều tiền hơn cũng chẳng được. Nên xét theo một góc độ nào đó, thành tích của cậu mập trong huyện cũng chẳng tệ, nếu học ở trường thường thì cũng phải thuộc tốp đầu.
Trường Trung học phổ thông Xương Khê I có khuôn viên rộng rãi, cảnh quan rất đẹp. Cách cổng trường không xa là dòng sông chảy lững lờ, phía sau tựa vào dãy núi xanh rì, chính là ngọn núi Cát Đông Húc đã nhìn thấy từ xa khi còn ở nhà ga. Quả thật đúng thế “tựa sơn hướng thủy”.
- Phong thủy nơi này khá tốt, không khí cũng thanh sạch hơn hẳn chỗ khác. Chỉ tiếc trong trường không tiện luyện công, chứ ở ký túc xá chắc còn thuận lợi hơn. - Cát Đông Húc nhủ thầm.
Từ nhỏ đã theo Nhậm Diêu học đạo, Cát Đông Húc thông hiểu nhiều thứ – từ luyện khí hấp thu linh khí trời đất, y thuật, vẽ bùa, cho đến phong thủy, xem tướng, bói quẻ. Chỉ dạo một vòng quanh trường, cậu đã nhận ra ngôi trường này không chỉ có phong thủy đẹp mà còn ít tạp khí hơn nơi khác.
Sau khi tham quan một vòng, Cát Đông Húc rời trường, tìm một quán cơm nhỏ gần đó, gọi một món mặn và một món chay ăn tạm bữa trưa.
Ăn xong, cậu không quay về ngay mà hỏi chủ quán xem quanh đây có tiệm hương nến nào không.
Chủ quán tỏ ra hơi bất ngờ khi thấy một thiếu niên như Cát Đông Húc quan tâm đến việc mua hương nến, bởi thông thường, hương nến là đồ dùng cho tang lễ hay việc cúng đạo, ít ai hỏi – huống hồ là một cậu học sinh. Dẫu vậy, chủ quán vẫn chỉ đường cho cậu.
Khi đến tiệm hương nến, Cát Đông Húc mua mười hai xấp giấy vàng và một ít chu sa. Mỗi tập giấy vàng chứa khoảng một trăm tờ. Cậu mua những thứ này để luyện vẽ bùa.
Bùa chú, trong thế giới của người tu đạo, là một loại “pháp bảo” đặc biệt, dùng để kết nối với sức mạnh thần bí của đất trời.
Cổ ngữ có câu: Vẽ bùa chẳng rõ đường thiêng, quỷ thần cười rộ chẳng yên một hồi; Vẽ bùa hiểu thấu phép Trời, quỷ thần khiếp vía, kêu trời chẳng thôi.
Điều này nhấn mạnh rằng việc vẽ bùa không phải là việc làm tùy tiện, mà là một nghệ thuật đầy huyền bí, chỉ khi hiểu rõ và nắm vững kỹ thuật mới có thể đạt được hiệu quả cao nhất.
Cát Đông Húc, dù đã theo Nhậm Diêu học đạo suốt sáu năm và tự mình tu luyện thêm hai năm nữa, nhưng kỹ năng vẽ bùa của cậu vẫn chưa đạt đến trình độ “quỷ thần khiếp vía, kêu trời chẳng thôi“. Vì vậy, cậu vẫn phải dành nhiều thời gian để luyện tập vẽ bùa. Mặc dù vẽ bùa có những bí quyết riêng, không chỉ đơn giản là sao chép hình dạng, nhưng việc thực hành để đạt đến sự thông thạo cũng là điều vô cùng quan trọng.
Câu nói quen tay hay việc, lúc nào cũng đúng.
Trước khi rời nhà, Cát Đông Húc đã sử dụng gần hết giấy vàng và chu sa, nên quyết định mua thêm khi đến thị trấn.
Chủ tiệm là một phụ nữ trung niên, nhìn thấy một thiếu niên như Cát Đông Húc đến mua giấy vàng và chu sa, không khỏi tò mò và hỏi:
- Cậu bé, mua giấy vàng và chu sa làm gì thế? Dì quen mấy vị cao tăng ở chùa Quảng Vân và đạo trưởng ở đạo quán Thanh Quan Sơn đấy, nếu nhà con có chuyện gì không sạch sẽ, dì có thể nhờ họ qua giúp đỡ.
Cát Đông Húc hơi ngạc nhiên trước câu hỏi, nhưng nhanh chóng đáp lại:
- Cảm ơn dì, không cần đâu ạ. Cháu chỉ mua về… chơi cho vui thôi.
Bà chủ nghe vậy, lắc đầu cười, nghĩ thầm:
- Chơi cho vui? Giới trẻ bây giờ, thật càng ngày càng khó hiểu…
— Hết chương —