Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh
Chương 11: Nữ sinh ở đối diện
Cát Đông Húc theo hướng tay chỉ của Trình Nhạc Hạo nhìn về phía con phố đối diện và ngay lập tức nhận ra Đổng Hân Vũ.
Cậu khẽ sững người. Không ngờ rằng cô gái mà cậu vừa gặp trên đường phố lại là người sống đối diện nhà trọ của mình.
- Thấy rồi, thì sao?
Cát Đông Húc nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên đáp lại, không hiểu tại sao Trình Nhạc Hạo lại hào hứng như vậy khi chỉ vào Đổng Hân Vũ. Cậu tự hỏi liệu có phải Trình Nhạc Hạo đã nhìn thấy màn anh hùng cứu mỹ nhân của mình lúc trước hay không. Nhưng cậu nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó vì khi cậu đến nhà trọ, Trình Nhạc Hạo vẫn còn đang ngủ trong phòng.
- Trời ơi, chú em ngây ngô thật hay giả vờ ngây ngô thế? Không thấy cô gái bên kia xinh nức nở à? Chẹp, chẹp, gương mặt kia xinh quá trời luôn. Còn đôi chân đó, vừa trắng nõn nà, còn dài miên man... Ực!
Trình Nhạc Hạo suýt xoa, vừa nói vừa để lộ vẻ mặt thèm thuồng, nước dãi gần chảy ra tới nơi bị hắn nhanh chóng hít một hơi nuốt ngược lại cái “ực”, bộ dạng dâm dê đến hết chỗ nói.
- Ừm, đúng là đẹp thật… nhưng hình như chẳng liên quan gì đến ông thì phải. Đừng nói với tôi là ông định theo đuổi cô ấy nhé?
Cát Đông Húc vừa cười vừa nhìn Trình Nhạc Hạo từ đầu đến chân, như thể đang đánh giá khả năng thành công của hắn.
- Mẹ kiếp, ông đừng có coi thường người mập! Biết đâu Đổng Hân Vũ lại thích kiểu mũm mĩm như tôi thì sao?
Trình Nhạc Hạo bực bội khi bị nhìn soi mói, liền kéo căng thắt lưng, lắc lắc đống mỡ trên người khiến Cát Đông Húc rùng mình một cái.
- Tôi thấy khả năng đó chắc cũng bằng trúng xổ số thôi. Tốt hơn hết là bớt mơ mộng đi, lo tập luyện cho ra tám múi cơ bụng như tôi cái đã rồi hẵng tính.
Cát Đông Húc bật cười, vén áo lên, để lộ cơ bụng rắn chắc như thép.
- Ôi vãi, bảo sao ông khỏe thế! Đây thật sự là cơ bụng tám múi trong truyền thuyết đấy à? Cho tôi sờ thử miếng coi!
Vốn định “dìm hàng” cho hắn tỉnh ra, ai ngờ Trình Nhạc Hạo lại càng hưng phấn hơn, mắt sáng như sao, chìa tay ra sờ thật. Cát Đông Húc lập tức kéo áo xuống, hất mạnh bàn tay tròn ục của cậu ta ra.
- Xì, có gì ghê gớm đâu! Ông cũng chẳng phải Đổng Hân Vũ, có cho tôi cũng chẳng thèm sờ nhé!
Trình Nhạc Hạo hừ mũi, rồi lại dán mắt vào cửa sổ, hai mắt lim dim, khóe miệng còn dính chút nước dãi, tiếp tục nhìn trộm cô gái đối diện.
- Chà chà, không hổ danh là hoa khôi của Xương Khê I! Ngày mốt là ta sẽ được học chung với nàng rồi, thật là phấn khích quá.
Trình Nhạc Hạo nói, mắt không rời khỏi hình bóng của Đổng Hân Vũ.
- Nhà hai người ở đối diện nhau thế này, chẳng phải ngày nào cũng nhìn thấy à?
Cát Đông Húc nói với giọng chế giễu.
- Nàng ấy ít khi ra ngoài lắm, muốn thấy cũng khó.
Trình Nhạc Hạo đáp, rồi bỗng vỗ đùi đánh “bép” một cái:
- Chết, mải nói chuyện với cái đứa chả hiểu gì về gái gú như ông làm tôi quên mất cái ống nhòm rồi!
Nói xong, hắn vội vã chạy xuống lầu.
Cát Đông Húc nhìn bóng dáng ục ịch mà chạy nhanh như gió kia, chỉ biết cạn lời. Cái tên này… còn mang cả ống nhòm ra để nhìn trộm cơ đấy!
Chẳng bao lâu sau, Trình Nhạc Hạo lại tiu nghỉu trở lên, mặt mày ủ rũ:
- Không kịp, nàng vào nhà mất rồi.
- Đã ở đối diện, sau này còn học cùng trường với người ta, cần gì phải dùng ống nhòm nhìn trộm? Gặp thì cứ chào một tiếng, làm quen là được mà.
Cát Đông Húc cười nói.
- Ông nói nghe dễ thế! Đó là hoa khôi của Xương Khê I đấy! Năm nay nàng học lớp 12, còn chúng ta chỉ là học sinh mới vào, mình chào hỏi làm quen liệu nàng có thèm để ý không? Với lại, nghe nói người theo đuổi Đổng Hân Vũ nhiều vô kể, toàn là học giỏi, nhà giàu cả, vậy mà nàng chẳng thèm để ý tới bất kỳ ai.
Trình Nhạc Hạo bĩu môi.
- Thật à? Tôi thấy chị ấy không giống kiểu người kiêu ngạo đâu, chỉ là chưa muốn yêu thôi, nên mới lơ đi. Mà này, ông còn chưa nhập học sao biết rõ thế?
Cát Đông Húc tò mò hỏi.
- Tôi nghe ngóng từ một đứa bạn, anh trai nó học ở Xương Khê I.
Trình Nhạc Hạo giải thích.
- Thì ra là vậy. Nhưng chúng ta vẫn là học sinh, còn nhỏ, nên tập trung vào học tập là chính. Đừng để mấy chuyện trai gái làm xao nhãng.
Cát Đông Húc nghiêm túc khuyên nhủ.
- Thôi thôi, nói chuyện với loại mọt sách chưa biết yêu như ông đúng là đàn gảy tai trâu.
Trình Nhạc Hạo trợn mắt, phẩy phẩy tay rồi quay người đi xuống cầu thang.
Thanh niên miền núi như Cát Đông Húc vốn tính tình chất phác, bảo thủ hơn so với con trai thành phố. Hơn nữa, tuổi các cậu lúc đó vẫn còn nhỏ, vừa thi đậu vào trường cấp ba, trong trường trung học tại thị trấn Bạch Vân Sơn, ngoài vài học sinh nghịch ngợm ra thì chuyện “con gái” vẫn là chủ đề cấm kỵ. Cát Đông Húc thì lại dành phần lớn thời gian cho học tập và tu luyện – rèn luyện thân tâm, nên càng hiếm khi nghĩ đến chuyện trai gái.
Thế nhưng, dẫu sao cậu cũng đã bước vào độ tuổi thanh xuân dễ xao động, bắt đầu thấy tò mò với mối quan hệ nam nữ. Sau kỳ thi vào trường cấp ba, lại thêm một mùa hè thảnh thơi, cái cảm giác tò mò ấy như mầm cỏ sau mưa, bỗng chốc mọc lên không kìm được — thậm chí có lúc trong mơ, cậu cũng thấy thấp thoáng hình bóng con gái.
Ban đầu, sau khi giúp Đổng Hân Vũ một lần, Cát Đông Húc gần như đã quên hẳn cô, giữ lòng thanh tịnh. Nhưng vừa rồi bị Trình “mập” chọc cho một hồi, trái tim thanh xuân ấy bỗng rộn ràng trở lại, hình ảnh khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng mịn, dáng người mềm mại của cô gái cứ hiện lên trong đầu, khiến cậu không cách nào dẹp yên nổi.
- Chết thật, mình bị sao thế này? Tất cả là tại tên Trình mập chết tiệt đó!
Cát Đông Húc cảm thấy áy náy trước những hình ảnh không nên có trong đầu óc của mình, bèn lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, điều hòa hơi thở, cố giữ tâm trí thanh tịnh.
Chỉ trong chốc lát, tâm trạng của cậu dần dần lắng lại, không còn tạp niệm nữa.
Khi mở mắt ra, Cát Đông Húc đã hoàn toàn lấy lại sự bình tĩnh, đứng dậy thu dọn phòng, tinh thần cũng trở nên khoan khoái khác thường.
Thực ra, phương pháp thiền định này chính là bí quyết giúp Cát Đông Húc có thể đạt được thành tích tốt trong học tập mà vẫn duy trì được việc tu luyện, trở thành học sinh duy nhất ở thị trấn Bạch Vân Sơn thi đỗ vào trường cấp ba huyện.
Mỗi khi thấy học tập khô khan, tâm trí tán loạn, chỉ cần ngồi tĩnh tâm chừng dăm phút, cậu lại có thể tỉnh táo, minh mẫn, và quay lại học tập với hiệu suất vượt xa người khác.
Cậu khẽ sững người. Không ngờ rằng cô gái mà cậu vừa gặp trên đường phố lại là người sống đối diện nhà trọ của mình.
- Thấy rồi, thì sao?
Cát Đông Húc nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên đáp lại, không hiểu tại sao Trình Nhạc Hạo lại hào hứng như vậy khi chỉ vào Đổng Hân Vũ. Cậu tự hỏi liệu có phải Trình Nhạc Hạo đã nhìn thấy màn anh hùng cứu mỹ nhân của mình lúc trước hay không. Nhưng cậu nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó vì khi cậu đến nhà trọ, Trình Nhạc Hạo vẫn còn đang ngủ trong phòng.
- Trời ơi, chú em ngây ngô thật hay giả vờ ngây ngô thế? Không thấy cô gái bên kia xinh nức nở à? Chẹp, chẹp, gương mặt kia xinh quá trời luôn. Còn đôi chân đó, vừa trắng nõn nà, còn dài miên man... Ực!
Trình Nhạc Hạo suýt xoa, vừa nói vừa để lộ vẻ mặt thèm thuồng, nước dãi gần chảy ra tới nơi bị hắn nhanh chóng hít một hơi nuốt ngược lại cái “ực”, bộ dạng dâm dê đến hết chỗ nói.
- Ừm, đúng là đẹp thật… nhưng hình như chẳng liên quan gì đến ông thì phải. Đừng nói với tôi là ông định theo đuổi cô ấy nhé?
Cát Đông Húc vừa cười vừa nhìn Trình Nhạc Hạo từ đầu đến chân, như thể đang đánh giá khả năng thành công của hắn.
- Mẹ kiếp, ông đừng có coi thường người mập! Biết đâu Đổng Hân Vũ lại thích kiểu mũm mĩm như tôi thì sao?
Trình Nhạc Hạo bực bội khi bị nhìn soi mói, liền kéo căng thắt lưng, lắc lắc đống mỡ trên người khiến Cát Đông Húc rùng mình một cái.
- Tôi thấy khả năng đó chắc cũng bằng trúng xổ số thôi. Tốt hơn hết là bớt mơ mộng đi, lo tập luyện cho ra tám múi cơ bụng như tôi cái đã rồi hẵng tính.
Cát Đông Húc bật cười, vén áo lên, để lộ cơ bụng rắn chắc như thép.
- Ôi vãi, bảo sao ông khỏe thế! Đây thật sự là cơ bụng tám múi trong truyền thuyết đấy à? Cho tôi sờ thử miếng coi!
Vốn định “dìm hàng” cho hắn tỉnh ra, ai ngờ Trình Nhạc Hạo lại càng hưng phấn hơn, mắt sáng như sao, chìa tay ra sờ thật. Cát Đông Húc lập tức kéo áo xuống, hất mạnh bàn tay tròn ục của cậu ta ra.
- Xì, có gì ghê gớm đâu! Ông cũng chẳng phải Đổng Hân Vũ, có cho tôi cũng chẳng thèm sờ nhé!
Trình Nhạc Hạo hừ mũi, rồi lại dán mắt vào cửa sổ, hai mắt lim dim, khóe miệng còn dính chút nước dãi, tiếp tục nhìn trộm cô gái đối diện.
- Chà chà, không hổ danh là hoa khôi của Xương Khê I! Ngày mốt là ta sẽ được học chung với nàng rồi, thật là phấn khích quá.
Trình Nhạc Hạo nói, mắt không rời khỏi hình bóng của Đổng Hân Vũ.
- Nhà hai người ở đối diện nhau thế này, chẳng phải ngày nào cũng nhìn thấy à?
Cát Đông Húc nói với giọng chế giễu.
- Nàng ấy ít khi ra ngoài lắm, muốn thấy cũng khó.
Trình Nhạc Hạo đáp, rồi bỗng vỗ đùi đánh “bép” một cái:
- Chết, mải nói chuyện với cái đứa chả hiểu gì về gái gú như ông làm tôi quên mất cái ống nhòm rồi!
Nói xong, hắn vội vã chạy xuống lầu.
Cát Đông Húc nhìn bóng dáng ục ịch mà chạy nhanh như gió kia, chỉ biết cạn lời. Cái tên này… còn mang cả ống nhòm ra để nhìn trộm cơ đấy!
Chẳng bao lâu sau, Trình Nhạc Hạo lại tiu nghỉu trở lên, mặt mày ủ rũ:
- Không kịp, nàng vào nhà mất rồi.
- Đã ở đối diện, sau này còn học cùng trường với người ta, cần gì phải dùng ống nhòm nhìn trộm? Gặp thì cứ chào một tiếng, làm quen là được mà.
Cát Đông Húc cười nói.
- Ông nói nghe dễ thế! Đó là hoa khôi của Xương Khê I đấy! Năm nay nàng học lớp 12, còn chúng ta chỉ là học sinh mới vào, mình chào hỏi làm quen liệu nàng có thèm để ý không? Với lại, nghe nói người theo đuổi Đổng Hân Vũ nhiều vô kể, toàn là học giỏi, nhà giàu cả, vậy mà nàng chẳng thèm để ý tới bất kỳ ai.
Trình Nhạc Hạo bĩu môi.
- Thật à? Tôi thấy chị ấy không giống kiểu người kiêu ngạo đâu, chỉ là chưa muốn yêu thôi, nên mới lơ đi. Mà này, ông còn chưa nhập học sao biết rõ thế?
Cát Đông Húc tò mò hỏi.
- Tôi nghe ngóng từ một đứa bạn, anh trai nó học ở Xương Khê I.
Trình Nhạc Hạo giải thích.
- Thì ra là vậy. Nhưng chúng ta vẫn là học sinh, còn nhỏ, nên tập trung vào học tập là chính. Đừng để mấy chuyện trai gái làm xao nhãng.
Cát Đông Húc nghiêm túc khuyên nhủ.
- Thôi thôi, nói chuyện với loại mọt sách chưa biết yêu như ông đúng là đàn gảy tai trâu.
Trình Nhạc Hạo trợn mắt, phẩy phẩy tay rồi quay người đi xuống cầu thang.
Thanh niên miền núi như Cát Đông Húc vốn tính tình chất phác, bảo thủ hơn so với con trai thành phố. Hơn nữa, tuổi các cậu lúc đó vẫn còn nhỏ, vừa thi đậu vào trường cấp ba, trong trường trung học tại thị trấn Bạch Vân Sơn, ngoài vài học sinh nghịch ngợm ra thì chuyện “con gái” vẫn là chủ đề cấm kỵ. Cát Đông Húc thì lại dành phần lớn thời gian cho học tập và tu luyện – rèn luyện thân tâm, nên càng hiếm khi nghĩ đến chuyện trai gái.
Thế nhưng, dẫu sao cậu cũng đã bước vào độ tuổi thanh xuân dễ xao động, bắt đầu thấy tò mò với mối quan hệ nam nữ. Sau kỳ thi vào trường cấp ba, lại thêm một mùa hè thảnh thơi, cái cảm giác tò mò ấy như mầm cỏ sau mưa, bỗng chốc mọc lên không kìm được — thậm chí có lúc trong mơ, cậu cũng thấy thấp thoáng hình bóng con gái.
Ban đầu, sau khi giúp Đổng Hân Vũ một lần, Cát Đông Húc gần như đã quên hẳn cô, giữ lòng thanh tịnh. Nhưng vừa rồi bị Trình “mập” chọc cho một hồi, trái tim thanh xuân ấy bỗng rộn ràng trở lại, hình ảnh khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng mịn, dáng người mềm mại của cô gái cứ hiện lên trong đầu, khiến cậu không cách nào dẹp yên nổi.
- Chết thật, mình bị sao thế này? Tất cả là tại tên Trình mập chết tiệt đó!
Cát Đông Húc cảm thấy áy náy trước những hình ảnh không nên có trong đầu óc của mình, bèn lập tức ngồi xếp bằng xuống đất, điều hòa hơi thở, cố giữ tâm trí thanh tịnh.
Chỉ trong chốc lát, tâm trạng của cậu dần dần lắng lại, không còn tạp niệm nữa.
Khi mở mắt ra, Cát Đông Húc đã hoàn toàn lấy lại sự bình tĩnh, đứng dậy thu dọn phòng, tinh thần cũng trở nên khoan khoái khác thường.
Thực ra, phương pháp thiền định này chính là bí quyết giúp Cát Đông Húc có thể đạt được thành tích tốt trong học tập mà vẫn duy trì được việc tu luyện, trở thành học sinh duy nhất ở thị trấn Bạch Vân Sơn thi đỗ vào trường cấp ba huyện.
Mỗi khi thấy học tập khô khan, tâm trí tán loạn, chỉ cần ngồi tĩnh tâm chừng dăm phút, cậu lại có thể tỉnh táo, minh mẫn, và quay lại học tập với hiệu suất vượt xa người khác.
— Hết chương —