Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh
Chương 10: Ta khí lực lớn
- Thấy sao? Có hài lòng không? - Trình Nhạc Hạo hỏi.
- Trông ổn ra phết. - Cát Đông Húc gật đầu đáp.
- Con đã hài lòng thì bác nói luôn, thật ra ban đầu nhà chỉ cho thuê một trong hai phòng ở tầng năm thôi, nhưng dù sao cũng đều để trống cả nên con cứ dùng cả tầng thoải mái. Có điều, nếu lúc nào nhà bác có khách, phòng không đủ, thì con phải tạm thời nhường lại phòng phía sau đấy nhé.
Chủ nhà trọ nói, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Cát Đông Húc hài lòng.
Thật lòng mà nói, ông rất có thiện cảm với Cát Đông Húc. Dù đến từ nông thôn, nhưng cách cư xử của cậu rất lễ phép và lịch sự, trông qua thấy con người cũng hiền lành, ăn mặc tuy giản dị mà gọn gàng, sạch sẽ. Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là việc Cát Đông Húc là một học sinh xuất sắc của trường Trung học Phổ thông Xương Khê I.
- Thực sự cảm ơn bác nhiều ạ.
Cát Đông Húc thấy thuê được một căn phòng ổn như vậy với giá như thế đã rất vừa ý, trong lòng cũng tràn đầy cảm kích đối với bác chủ nhà.
- Sau này coi như người một nhà, đừng khách sáo.
Chủ nhà trọ cười đáp, rồi quay sang Trình Nhạc Hạo:
- Nhạc Hạo, xuống dưới giúp Đông Húc mang hành lý lên.
- Con biết rồi!
Lần này, Trình Nhạc Hạo không càm ràm gì, dạ một tiếng thật dõng dạc rồi toan chạy xuống.
- Không cần đâu, cháu tự mang được ạ.
Cát Đông Húc vội vàng ngăn lại.
- Đông Húc, cháu đi tìm nhà suốt chắc cũng mệt rồi, cứ nghỉ ngơi đi. Để Nhạc Hạo xuống mang giúp cháu, nó béo như vậy phải vận động nhiều mới tốt. – Ông chủ nhà trọ vừa nói vừa cười.
Thấy chủ nhà trọ đã nói vậy, Cát Đông Húc không tiện từ chối, nhưng vẫn theo Trình Nhạc Hạo xuống lầu. Trình Nhạc Hạo trông vậy mà rất nhiệt tình và nhanh nhẹn. Cát Đông Húc còn chưa xuống hết cầu thang, cậu ta đã đỏ bừng mặt, hai tay ra sức nhấc vali của Cát Đông Húc.
- Đồ cũng hơi nặng đấy, để mình xách cho. – Cát Đông Húc vừa xuống đến nơi liền nói.
- Hơi nặng á? Nặng chết đi được thì có! Hay là hai người cùng xách đi. - Trình Nhạc Hạo thở hổn hển nói.
- Nặng cái gì mà nặng! Lúc nãy ba còn thấy Đông Húc một tay xách lên nhà dễ dàng lắm mà. Đến lượt con thì hai tay cũng không nhấc nổi! Chẳng phải do đồ nặng đâu, mà là con suốt cả mùa hè chỉ biết ăn với chơi game, yếu xìu ra rồi!
Bác chủ nhà trọ vừa xuống tới, thấy con trai mồ hôi vã ra như tắm, bèn trợn mắt mắng. Trong khi đó, Cát Đông Húc đưa tay lấy lại vali từ tay Trình Nhạc Hạo, quả thật chỉ dùng một tay, mà lại nhấc lên rất nhẹ nhàng. Trình Nhạc Hạo ngây người, còn bác chủ nhà nhân cơ hội này tiếp tục dạy dỗ con trai:
- Thấy chưa? Hai đứa bằng tuổi, con còn to xác hơn người ta mà xem đi! Không thấy xấu hổ à?
Trình Nhạc Hạo bị cha mắng một trận, nhìn thấy Cát Đông Húc dễ dàng nhấc hành lý, không cam tâm, vội bước tới giành lấy vali:
- Đông Húc, cậu buông ra, để mình thử lại! Mình không tin cậu một tay xách được mà mình hai tay lại không nổi!
- Không cần thử đâu, đúng là hành lý nặng thật, mình quen làm việc nặng ở quê nên khỏe thôi.
Cát Đông Húc thấy cậu ta cố chấp, đành khuyên. Nhưng Trình Nhạc Hạo vẫn khăng khăng giành lấy, khiến Cát Đông Húc chỉ đành phải buông tay.
- Bịch!
Ngay khi Cát Đông Húc vừa buông ra, cậu ta bị sức nặng của vali kéo trượt chân, suýt nữa ngã dúi dụi.
- Thấy chưa! Cả ngày chỉ biết chơi game với ăn vặt! Từ nay ba cấm chơi game, cấm ăn quà vặt, lo mà tập thể dục đi!
Chủ nhà trọ nói, không khỏi lo lắng cho sức khỏe của con trai.
- Ba, thật sự không phải con yếu đâu, cái vali này nặng thật đấy! Không tin ba xách thử xem!
Trình Nhạc Hạo kêu oan.
- Xách thì xách, nhưng nếu không nặng, thì liệu hồn bắt đầu tập thể dục đi đấy nhé! - Ông chủ nói, hùng hổ tiến lên, một tay nắm lấy quai vali, còn định cười mắng con - Thấy chưa, nhẹ hều…
Nhưng hai chữ “nhẹ hều” chưa kịp ra khỏi miệng, mặt ông đã đỏ phừng phừng, phải dùng hết sức mới nhấc nổi lên.
- Ba, xem ra ba cũng nên tập thể dục rồi đó!
Trình Nhạc Hạo thấy vậy thì cười phá lên, trêu lại.
- Thằng ranh này còn dám nói ba thế hả!
Chủ nhà trọ lườm con trai, rồi quay sang Cát Đông Húc, hỏi:
- Đông Húc, trong vali con đựng gì mà nặng dữ vậy?
- Dạo này trời vẫn còn nắng nóng, quần áo đều mỏng nhẹ, nên cháu mang theo khá nhiều sách, thành ra hơi nặng chút ạ.
Cát Đông Húc giải thích.
- Ra vậy! Sách thì đúng là nặng rồi. Nhưng con khỏe thật, sức chẳng kém gì bác đâu.
Chủ nhà trọ cười nói.
- Ba ơi, thôi đừng tự khen nữa, người ta nhấc lên nhẹ như không, còn ba thì gân xanh nổi đầy trán!
Trình Nhạc Hạo không ngần ngại vạch trần ngay.
- Cái thằng chỉ giỏi miệng lưỡi! Nhìn người ta mà học tập đi, ra ngoài còn mang theo sách học, còn con thì sao?
Chủ nhà trọ đỏ mặt, lập tức quát át.
- Con ở nhà nên để sách ở nhà chứ có đi đâu đâu mà mang tới mang lui!
Trình Nhạc Hạo lầm bầm, vừa nói vừa thấy bố định giơ tay lên, vội vàng cắm đầu chạy lên cầu thang. Chạy đến giữa cầu thang, cậu ta còn ngoái lại nói với Cát Đông Húc:
- Đông Húc, cậu khỏe thế, vậy tớ khỏi giúp nữa nha!
Nói xong, nháy mắt đã biến mất lên lầu.
- Thằng nhóc này!
Chủ nhà trọ lắc đầu, sau đó nói với Cát Đông Húc:
- Đông Húc à, con cũng thấy đấy, từ nhỏ thằng nhóc đó được nuông chiều quen rồi. Sau này hai đứa học cùng trường, cùng khối, biết đâu còn cùng lớp. Lại ở gần nhau thế này, bác nhờ con để ý giúp, kèm nó học hành giùm hai bác nhé.
- Bác yên tâm, cháu sẽ làm vậy ạ.
Cát Đông Húc mỉm cười gật đầu.
- Vậy thì tốt quá, có con ở đây bác cũng an tâm phần nào.
Chủ nhà trọ cười hài lòng, vỗ vai cậu nói tiếp:
- Con cứ lên dọn dẹp phòng đi nhé, có thiếu gì cứ nói với hai bác, bác ra trông quán đây.
- Dạ, cảm ơn bác. Tiền thuê lát cháu mang xuống ạ. - Cát Đông Húc nói.
- Không cần gấp đâu, cứ từ từ cũng được!
Chủ nhà trọ cười, rồi quay lại cửa hàng.
Cát Đông Húc trở lại tầng năm, mở vali lấy đồ vệ sinh cá nhân ra xếp gọn trong nhà vệ sinh, đang định cất quần áo vào tủ thì Trình Nhạc Hạo bỗng chạy lên, kéo tay cậu ra cửa sổ.
- Cậu thấy cô gái kia không? Cái cô tóc buộc đuôi ngựa, mặc quần soóc bò ấy!
Trình Nhạc Hạo chỉ tay sang ngôi nhà ven đường ở góc chéo đối diện, mắt sáng rỡ, vẻ mặt háo hức như Trư Bát Giới thấy Hằng Nga.
- Trông ổn ra phết. - Cát Đông Húc gật đầu đáp.
- Con đã hài lòng thì bác nói luôn, thật ra ban đầu nhà chỉ cho thuê một trong hai phòng ở tầng năm thôi, nhưng dù sao cũng đều để trống cả nên con cứ dùng cả tầng thoải mái. Có điều, nếu lúc nào nhà bác có khách, phòng không đủ, thì con phải tạm thời nhường lại phòng phía sau đấy nhé.
Chủ nhà trọ nói, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Cát Đông Húc hài lòng.
Thật lòng mà nói, ông rất có thiện cảm với Cát Đông Húc. Dù đến từ nông thôn, nhưng cách cư xử của cậu rất lễ phép và lịch sự, trông qua thấy con người cũng hiền lành, ăn mặc tuy giản dị mà gọn gàng, sạch sẽ. Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là việc Cát Đông Húc là một học sinh xuất sắc của trường Trung học Phổ thông Xương Khê I.
- Thực sự cảm ơn bác nhiều ạ.
Cát Đông Húc thấy thuê được một căn phòng ổn như vậy với giá như thế đã rất vừa ý, trong lòng cũng tràn đầy cảm kích đối với bác chủ nhà.
- Sau này coi như người một nhà, đừng khách sáo.
Chủ nhà trọ cười đáp, rồi quay sang Trình Nhạc Hạo:
- Nhạc Hạo, xuống dưới giúp Đông Húc mang hành lý lên.
- Con biết rồi!
Lần này, Trình Nhạc Hạo không càm ràm gì, dạ một tiếng thật dõng dạc rồi toan chạy xuống.
- Không cần đâu, cháu tự mang được ạ.
Cát Đông Húc vội vàng ngăn lại.
- Đông Húc, cháu đi tìm nhà suốt chắc cũng mệt rồi, cứ nghỉ ngơi đi. Để Nhạc Hạo xuống mang giúp cháu, nó béo như vậy phải vận động nhiều mới tốt. – Ông chủ nhà trọ vừa nói vừa cười.
Thấy chủ nhà trọ đã nói vậy, Cát Đông Húc không tiện từ chối, nhưng vẫn theo Trình Nhạc Hạo xuống lầu. Trình Nhạc Hạo trông vậy mà rất nhiệt tình và nhanh nhẹn. Cát Đông Húc còn chưa xuống hết cầu thang, cậu ta đã đỏ bừng mặt, hai tay ra sức nhấc vali của Cát Đông Húc.
- Đồ cũng hơi nặng đấy, để mình xách cho. – Cát Đông Húc vừa xuống đến nơi liền nói.
- Hơi nặng á? Nặng chết đi được thì có! Hay là hai người cùng xách đi. - Trình Nhạc Hạo thở hổn hển nói.
- Nặng cái gì mà nặng! Lúc nãy ba còn thấy Đông Húc một tay xách lên nhà dễ dàng lắm mà. Đến lượt con thì hai tay cũng không nhấc nổi! Chẳng phải do đồ nặng đâu, mà là con suốt cả mùa hè chỉ biết ăn với chơi game, yếu xìu ra rồi!
Bác chủ nhà trọ vừa xuống tới, thấy con trai mồ hôi vã ra như tắm, bèn trợn mắt mắng. Trong khi đó, Cát Đông Húc đưa tay lấy lại vali từ tay Trình Nhạc Hạo, quả thật chỉ dùng một tay, mà lại nhấc lên rất nhẹ nhàng. Trình Nhạc Hạo ngây người, còn bác chủ nhà nhân cơ hội này tiếp tục dạy dỗ con trai:
- Thấy chưa? Hai đứa bằng tuổi, con còn to xác hơn người ta mà xem đi! Không thấy xấu hổ à?
Trình Nhạc Hạo bị cha mắng một trận, nhìn thấy Cát Đông Húc dễ dàng nhấc hành lý, không cam tâm, vội bước tới giành lấy vali:
- Đông Húc, cậu buông ra, để mình thử lại! Mình không tin cậu một tay xách được mà mình hai tay lại không nổi!
- Không cần thử đâu, đúng là hành lý nặng thật, mình quen làm việc nặng ở quê nên khỏe thôi.
Cát Đông Húc thấy cậu ta cố chấp, đành khuyên. Nhưng Trình Nhạc Hạo vẫn khăng khăng giành lấy, khiến Cát Đông Húc chỉ đành phải buông tay.
- Bịch!
Ngay khi Cát Đông Húc vừa buông ra, cậu ta bị sức nặng của vali kéo trượt chân, suýt nữa ngã dúi dụi.
- Thấy chưa! Cả ngày chỉ biết chơi game với ăn vặt! Từ nay ba cấm chơi game, cấm ăn quà vặt, lo mà tập thể dục đi!
Chủ nhà trọ nói, không khỏi lo lắng cho sức khỏe của con trai.
- Ba, thật sự không phải con yếu đâu, cái vali này nặng thật đấy! Không tin ba xách thử xem!
Trình Nhạc Hạo kêu oan.
- Xách thì xách, nhưng nếu không nặng, thì liệu hồn bắt đầu tập thể dục đi đấy nhé! - Ông chủ nói, hùng hổ tiến lên, một tay nắm lấy quai vali, còn định cười mắng con - Thấy chưa, nhẹ hều…
Nhưng hai chữ “nhẹ hều” chưa kịp ra khỏi miệng, mặt ông đã đỏ phừng phừng, phải dùng hết sức mới nhấc nổi lên.
- Ba, xem ra ba cũng nên tập thể dục rồi đó!
Trình Nhạc Hạo thấy vậy thì cười phá lên, trêu lại.
- Thằng ranh này còn dám nói ba thế hả!
Chủ nhà trọ lườm con trai, rồi quay sang Cát Đông Húc, hỏi:
- Đông Húc, trong vali con đựng gì mà nặng dữ vậy?
- Dạo này trời vẫn còn nắng nóng, quần áo đều mỏng nhẹ, nên cháu mang theo khá nhiều sách, thành ra hơi nặng chút ạ.
Cát Đông Húc giải thích.
- Ra vậy! Sách thì đúng là nặng rồi. Nhưng con khỏe thật, sức chẳng kém gì bác đâu.
Chủ nhà trọ cười nói.
- Ba ơi, thôi đừng tự khen nữa, người ta nhấc lên nhẹ như không, còn ba thì gân xanh nổi đầy trán!
Trình Nhạc Hạo không ngần ngại vạch trần ngay.
- Cái thằng chỉ giỏi miệng lưỡi! Nhìn người ta mà học tập đi, ra ngoài còn mang theo sách học, còn con thì sao?
Chủ nhà trọ đỏ mặt, lập tức quát át.
- Con ở nhà nên để sách ở nhà chứ có đi đâu đâu mà mang tới mang lui!
Trình Nhạc Hạo lầm bầm, vừa nói vừa thấy bố định giơ tay lên, vội vàng cắm đầu chạy lên cầu thang. Chạy đến giữa cầu thang, cậu ta còn ngoái lại nói với Cát Đông Húc:
- Đông Húc, cậu khỏe thế, vậy tớ khỏi giúp nữa nha!
Nói xong, nháy mắt đã biến mất lên lầu.
- Thằng nhóc này!
Chủ nhà trọ lắc đầu, sau đó nói với Cát Đông Húc:
- Đông Húc à, con cũng thấy đấy, từ nhỏ thằng nhóc đó được nuông chiều quen rồi. Sau này hai đứa học cùng trường, cùng khối, biết đâu còn cùng lớp. Lại ở gần nhau thế này, bác nhờ con để ý giúp, kèm nó học hành giùm hai bác nhé.
- Bác yên tâm, cháu sẽ làm vậy ạ.
Cát Đông Húc mỉm cười gật đầu.
- Vậy thì tốt quá, có con ở đây bác cũng an tâm phần nào.
Chủ nhà trọ cười hài lòng, vỗ vai cậu nói tiếp:
- Con cứ lên dọn dẹp phòng đi nhé, có thiếu gì cứ nói với hai bác, bác ra trông quán đây.
- Dạ, cảm ơn bác. Tiền thuê lát cháu mang xuống ạ. - Cát Đông Húc nói.
- Không cần gấp đâu, cứ từ từ cũng được!
Chủ nhà trọ cười, rồi quay lại cửa hàng.
Cát Đông Húc trở lại tầng năm, mở vali lấy đồ vệ sinh cá nhân ra xếp gọn trong nhà vệ sinh, đang định cất quần áo vào tủ thì Trình Nhạc Hạo bỗng chạy lên, kéo tay cậu ra cửa sổ.
- Cậu thấy cô gái kia không? Cái cô tóc buộc đuôi ngựa, mặc quần soóc bò ấy!
Trình Nhạc Hạo chỉ tay sang ngôi nhà ven đường ở góc chéo đối diện, mắt sáng rỡ, vẻ mặt háo hức như Trư Bát Giới thấy Hằng Nga.
— Hết chương —