Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh
Chương 9: Điều kiện đặc biệt của phòng cho thuê
- Vâng, bác ơi, bác có phải là chủ nhà trọ này không ạ? - Cát Đông Húc gật đầu, hỏi.
- Đúng vậy, bác chính là chủ nhà trọ. Nhưng bác chỉ cho học sinh trường Trung học Xương Khê I thuê phòng thôi. Nếu cậu không phải học sinh ở đó thì e là bác không thể cho thuê được.
Chủ nhà trọ nói.
- Con vừa thi đỗ vào trường Xương Khê I năm nay đấy ạ.
Cát Đông Húc mỉm cười đáp.
- Ồ, vậy là học sinh lớp 10 à, tốt quá! Cậu quê ở đâu thế? Thi cấp ba được bao nhiêu điểm?
Chủ nhà trọ nghe vậy, mắt sáng lên đầy thích thú.
- Con đến từ thị trấn Bạch Vân Sơn, thi cấp ba được 550 điểm ạ.
Cát Đông Húc cảm thấy hơi kỳ lạ khi chủ nhà trọ quan tâm đến điểm thi của mình, nhưng vẫn đáp lại một cách chân thành.
- 550 điểm à, cao đấy! Không tệ, không tệ.
Chủ nhà trọ gật đầu khen ngợi, ánh mắt nhìn Cát Đông Húc càng thêm thân thiện.
Thời đó, kỳ thi tuyển sinh vào cấp ba của tỉnh Giang Nam có tổng điểm tối đa 590, điểm chuẩn vào trường trung học phổ thông Xương Khê I là 512 điểm, nên kết quả của Cát Đông Húc thực sự khá xuất sắc.
- Bác ơi, cho con hỏi tiền thuê phòng là bao nhiêu, và bác có thể dẫn con đi xem phòng trước được không ạ?
Cát Đông Húc không muốn sa đà vào chuyện học hành, liền khéo léo đưa câu chuyện trở về mục đích chính.
- À, đúng rồi, xem bác lú lẫn chưa này. Khu này giá phòng khoảng một trăm rưỡi một tháng. Nhưng thấy con học giỏi, lại là học sinh ở quê ra, bác bớt cho con một trăm thôi. Đợi bác gọi bác gái xuống trông quán, rồi bác dẫn con đi xem.
Chủ nhà trọ cười đáp, vừa nói vừa đánh giá Cát Đông Húc từ đầu đến chân, giọng điệu vui vẻ.
- Cảm ơn bác chủ nhà rất nhiều ạ!
Nhà Cát Đông Húc không khá giả, được bớt chút tiền thuê phòng tất nhiên khiến cậu rất vui, liền cúi nhẹ người cảm ơn.
- Cậu bé này ngoan thật.
Chủ nhà trọ cười hiền hậu, càng có thêm thiện cảm với Cát Đông Húc. Ông mở cánh cửa phía sau quầy hàng, hướng vào trong gọi lớn.
Chẳng bao lâu, một người phụ nữ trung niên dáng vẻ hiền lành từ trong phòng sau bước ra.
- A Quyên, đây là... phải rồi, con tên gì ấy nhỉ?
Chủ nhà trọ bắt đầu giới thiệu, nhưng rồi chợt nhớ ra mình chưa biết tên của Cát Đông Húc.
- Con chào bác gái, con là Cát Đông Húc, đến để thuê phòng ạ. - Cát Đông Húc lễ phép giới thiệu.
- Con học ở trường Xương Khê I đấy à? - Người phụ nữ trung niên hỏi.
- Đúng vậy, Xương Khê I đấy, cháu nó vừa thi đỗ với 550 điểm. - Chủ nhà trọ tự hào đáp thay.
Người phụ nữ nghe vậy, ánh mắt sáng lên, gật đầu nói:
- Điểm cao đấy, hơn điểm chuẩn mấy chục điểm lận.
- Đúng vậy, giá mà con trai mình được thêm vài điểm của con nhà người ta thì đỡ phải tốn khối tiền rồi!
Ông chủ nhà trọ vừa cười vừa than, khiến Cát Đông Húc thoáng ngẩn người chưa hiểu ý, chỉ đành im lặng theo sau khi ông dẫn cậu đi qua cửa sau vào nhà trong.
Tầng một chia làm hai gian: phía trước là cửa hàng, lúc nào cũng có khách ra vào, còn phía sau thì yên tĩnh hơn, dùng làm kho và lối lên tầng trên. Trong kho chất đầy thùng giấy, xe đạp, chổi, xẻng hót rác và đủ vật linh tinh khác. Bên cạnh đó là cầu thang dẫn lên tầng, cạnh chân cầu thang có đặt vài đôi dép đi trong nhà.
- Cứ đi giày lên đi, bác gái con một hai ngày tới cũng định tổng vệ sinh lại ấy mà.
Thấy Cát Đông Húc định tháo giày, ông chủ khoát tay cười.
Nhưng Cát Đông Húc thấy cầu thang rất sạch sẽ, nên vẫn kiên quyết cởi giày ra.
Cầu thang xoắn được làm bằng gỗ, màu nâu đỏ, bước lên có cảm giác rất vững chắc. Cầu thang nằm ở giữa nhà, chia ngôi nhà thành hai phần trước và sau.
- Phía sau tầng hai là bếp và phòng ăn, còn đằng trước là phòng khách với nhà vệ sinh. - Ông chủ vừa leo vừa chỉ tay giới thiệu.
Đó là khu vực mà chủ trọ sử dụng là chính, nên ông chỉ nói sơ qua rồi lại tiếp tục dẫn Cát Đông Húc đi lên.
- Từ tầng ba trở lên toàn là phòng ngủ. Tầng ba là hai bác ở, phía trước là phòng chính, phía sau là phòng sách. Tầng bốn là phòng của con trai ta, Trình Nhạc Hạo, và một phòng cho khách. Phòng cho thuê ở tầng năm, mỗi tầng đều có nhà vệ sinh riêng.
Ông vừa đi vừa nói, đến tầng bốn thì quay đầu nhìn, thấy cửa phòng chính đóng, liền gõ “cộc cộc cộc”.
- Ba, hai ngày nữa là vào học rồi, ba cho con ngủ nướng thêm hai ngày nữa không được à?
Một giọng bực bội vang lên, rồi cửa bật mở. Một cậu bé trạc tuổi Cát Đông Húc, mặc quần đùi, cởi trần, người hơi mập, ló đầu ra.
- Ngủ ngủ ngủ, suốt ngày chỉ biết ngủ. Nhìn con nhà người ta đây này, sáng sớm đã từ tận Bạch Vân Sơn xuống đây tìm phòng trọ rồi kia kìa! - Ông chủ trừng mắt mắng.
Thấy Cát Đông Húc, mắt hắn sáng lên, vui vẻ hỏi:
- Người anh em, cậu cũng học trường Xương Khê I à?
Rõ ràng Trình Nhạc Hạo biết điều kiện cha mình đặt ra cho khách thuê trọ, nhìn thấy Cát Đông Húc, hắn liền tỏ ra thân thiện, mặc kệ lời trách mắng của cha mình khiến ông chỉ đành lắc đầu phiền muộn.
Thấy cha con họ như thế, Cát Đông Húc chợt hiểu ra – thì ra ông chủ chỉ cho học sinh trường Xương Khê thuê là vì muốn tìm người học chung, giúp con trai ông chăm học hơn.
Cát Đông Húc thấy gia đình họ dễ chịu, cũng không bận tâm, liền đáp:
- Ừ, mình tên Cát Đông Húc.
- Vậy thì hay quá, sau này chúng ta là bạn cùng trường rồi. Để mình đưa cậu lên xem phòng.
Trình Nhạc Hạo vui vẻ quàng tay qua vai Cát Đông Húc.
Thấy con trai tỏ ra quý mến Cát Đông Húc, nét mặt ông chủ dịu lại, vừa đi theo vừa nói:
- Nhạc Hạo, Đông Húc thi được 550 điểm, còn con là mua suất vào, học lực yếu hơn người ta nhiều, sau này phải chăm chỉ hỏi bạn ấy, cố gắng mà đỗ đại học tốt nghe chưa?
- Con biết rồi, biết rồi!
Trình Nhạc Hạo qua loa đáp lại, rõ ràng đã quá quen với những lời lải nhải của cha mình.
- Cái thằng này! – Ông chủ giơ tay khẽ gõ vào đầu con trai.
- Ba, đánh mạnh thế thì con ngu luôn đấy! – Trình Nhạc Hạo kêu oai oái.
Chủ nhà trọ định mắng tiếp, nhưng nghe thế lại đành ngượng ngùng thu tay, không rõ là vì sợ đánh thật hay vì ngại có khách.
Tầng năm có cấu trúc giống hệt bên dưới: phía trước là phòng lớn chừng hơn hai chục mét vuông, phía sau là phòng nhỏ hơn có ban công riêng.
Phòng được dọn dẹp sạch sẽ, trang trí gọn gàng, đủ giường, bàn, ghế, tủ — tuy giản dị nhưng sáng sủa và ấm cúng.
- Đúng vậy, bác chính là chủ nhà trọ. Nhưng bác chỉ cho học sinh trường Trung học Xương Khê I thuê phòng thôi. Nếu cậu không phải học sinh ở đó thì e là bác không thể cho thuê được.
Chủ nhà trọ nói.
- Con vừa thi đỗ vào trường Xương Khê I năm nay đấy ạ.
Cát Đông Húc mỉm cười đáp.
- Ồ, vậy là học sinh lớp 10 à, tốt quá! Cậu quê ở đâu thế? Thi cấp ba được bao nhiêu điểm?
Chủ nhà trọ nghe vậy, mắt sáng lên đầy thích thú.
- Con đến từ thị trấn Bạch Vân Sơn, thi cấp ba được 550 điểm ạ.
Cát Đông Húc cảm thấy hơi kỳ lạ khi chủ nhà trọ quan tâm đến điểm thi của mình, nhưng vẫn đáp lại một cách chân thành.
- 550 điểm à, cao đấy! Không tệ, không tệ.
Chủ nhà trọ gật đầu khen ngợi, ánh mắt nhìn Cát Đông Húc càng thêm thân thiện.
Thời đó, kỳ thi tuyển sinh vào cấp ba của tỉnh Giang Nam có tổng điểm tối đa 590, điểm chuẩn vào trường trung học phổ thông Xương Khê I là 512 điểm, nên kết quả của Cát Đông Húc thực sự khá xuất sắc.
- Bác ơi, cho con hỏi tiền thuê phòng là bao nhiêu, và bác có thể dẫn con đi xem phòng trước được không ạ?
Cát Đông Húc không muốn sa đà vào chuyện học hành, liền khéo léo đưa câu chuyện trở về mục đích chính.
- À, đúng rồi, xem bác lú lẫn chưa này. Khu này giá phòng khoảng một trăm rưỡi một tháng. Nhưng thấy con học giỏi, lại là học sinh ở quê ra, bác bớt cho con một trăm thôi. Đợi bác gọi bác gái xuống trông quán, rồi bác dẫn con đi xem.
Chủ nhà trọ cười đáp, vừa nói vừa đánh giá Cát Đông Húc từ đầu đến chân, giọng điệu vui vẻ.
- Cảm ơn bác chủ nhà rất nhiều ạ!
Nhà Cát Đông Húc không khá giả, được bớt chút tiền thuê phòng tất nhiên khiến cậu rất vui, liền cúi nhẹ người cảm ơn.
- Cậu bé này ngoan thật.
Chủ nhà trọ cười hiền hậu, càng có thêm thiện cảm với Cát Đông Húc. Ông mở cánh cửa phía sau quầy hàng, hướng vào trong gọi lớn.
Chẳng bao lâu, một người phụ nữ trung niên dáng vẻ hiền lành từ trong phòng sau bước ra.
- A Quyên, đây là... phải rồi, con tên gì ấy nhỉ?
Chủ nhà trọ bắt đầu giới thiệu, nhưng rồi chợt nhớ ra mình chưa biết tên của Cát Đông Húc.
- Con chào bác gái, con là Cát Đông Húc, đến để thuê phòng ạ. - Cát Đông Húc lễ phép giới thiệu.
- Con học ở trường Xương Khê I đấy à? - Người phụ nữ trung niên hỏi.
- Đúng vậy, Xương Khê I đấy, cháu nó vừa thi đỗ với 550 điểm. - Chủ nhà trọ tự hào đáp thay.
Người phụ nữ nghe vậy, ánh mắt sáng lên, gật đầu nói:
- Điểm cao đấy, hơn điểm chuẩn mấy chục điểm lận.
- Đúng vậy, giá mà con trai mình được thêm vài điểm của con nhà người ta thì đỡ phải tốn khối tiền rồi!
Ông chủ nhà trọ vừa cười vừa than, khiến Cát Đông Húc thoáng ngẩn người chưa hiểu ý, chỉ đành im lặng theo sau khi ông dẫn cậu đi qua cửa sau vào nhà trong.
Tầng một chia làm hai gian: phía trước là cửa hàng, lúc nào cũng có khách ra vào, còn phía sau thì yên tĩnh hơn, dùng làm kho và lối lên tầng trên. Trong kho chất đầy thùng giấy, xe đạp, chổi, xẻng hót rác và đủ vật linh tinh khác. Bên cạnh đó là cầu thang dẫn lên tầng, cạnh chân cầu thang có đặt vài đôi dép đi trong nhà.
- Cứ đi giày lên đi, bác gái con một hai ngày tới cũng định tổng vệ sinh lại ấy mà.
Thấy Cát Đông Húc định tháo giày, ông chủ khoát tay cười.
Nhưng Cát Đông Húc thấy cầu thang rất sạch sẽ, nên vẫn kiên quyết cởi giày ra.
Cầu thang xoắn được làm bằng gỗ, màu nâu đỏ, bước lên có cảm giác rất vững chắc. Cầu thang nằm ở giữa nhà, chia ngôi nhà thành hai phần trước và sau.
- Phía sau tầng hai là bếp và phòng ăn, còn đằng trước là phòng khách với nhà vệ sinh. - Ông chủ vừa leo vừa chỉ tay giới thiệu.
Đó là khu vực mà chủ trọ sử dụng là chính, nên ông chỉ nói sơ qua rồi lại tiếp tục dẫn Cát Đông Húc đi lên.
- Từ tầng ba trở lên toàn là phòng ngủ. Tầng ba là hai bác ở, phía trước là phòng chính, phía sau là phòng sách. Tầng bốn là phòng của con trai ta, Trình Nhạc Hạo, và một phòng cho khách. Phòng cho thuê ở tầng năm, mỗi tầng đều có nhà vệ sinh riêng.
Ông vừa đi vừa nói, đến tầng bốn thì quay đầu nhìn, thấy cửa phòng chính đóng, liền gõ “cộc cộc cộc”.
- Ba, hai ngày nữa là vào học rồi, ba cho con ngủ nướng thêm hai ngày nữa không được à?
Một giọng bực bội vang lên, rồi cửa bật mở. Một cậu bé trạc tuổi Cát Đông Húc, mặc quần đùi, cởi trần, người hơi mập, ló đầu ra.
- Ngủ ngủ ngủ, suốt ngày chỉ biết ngủ. Nhìn con nhà người ta đây này, sáng sớm đã từ tận Bạch Vân Sơn xuống đây tìm phòng trọ rồi kia kìa! - Ông chủ trừng mắt mắng.
Thấy Cát Đông Húc, mắt hắn sáng lên, vui vẻ hỏi:
- Người anh em, cậu cũng học trường Xương Khê I à?
Rõ ràng Trình Nhạc Hạo biết điều kiện cha mình đặt ra cho khách thuê trọ, nhìn thấy Cát Đông Húc, hắn liền tỏ ra thân thiện, mặc kệ lời trách mắng của cha mình khiến ông chỉ đành lắc đầu phiền muộn.
Thấy cha con họ như thế, Cát Đông Húc chợt hiểu ra – thì ra ông chủ chỉ cho học sinh trường Xương Khê thuê là vì muốn tìm người học chung, giúp con trai ông chăm học hơn.
Cát Đông Húc thấy gia đình họ dễ chịu, cũng không bận tâm, liền đáp:
- Ừ, mình tên Cát Đông Húc.
- Vậy thì hay quá, sau này chúng ta là bạn cùng trường rồi. Để mình đưa cậu lên xem phòng.
Trình Nhạc Hạo vui vẻ quàng tay qua vai Cát Đông Húc.
Thấy con trai tỏ ra quý mến Cát Đông Húc, nét mặt ông chủ dịu lại, vừa đi theo vừa nói:
- Nhạc Hạo, Đông Húc thi được 550 điểm, còn con là mua suất vào, học lực yếu hơn người ta nhiều, sau này phải chăm chỉ hỏi bạn ấy, cố gắng mà đỗ đại học tốt nghe chưa?
- Con biết rồi, biết rồi!
Trình Nhạc Hạo qua loa đáp lại, rõ ràng đã quá quen với những lời lải nhải của cha mình.
- Cái thằng này! – Ông chủ giơ tay khẽ gõ vào đầu con trai.
- Ba, đánh mạnh thế thì con ngu luôn đấy! – Trình Nhạc Hạo kêu oai oái.
Chủ nhà trọ định mắng tiếp, nhưng nghe thế lại đành ngượng ngùng thu tay, không rõ là vì sợ đánh thật hay vì ngại có khách.
Tầng năm có cấu trúc giống hệt bên dưới: phía trước là phòng lớn chừng hơn hai chục mét vuông, phía sau là phòng nhỏ hơn có ban công riêng.
Phòng được dọn dẹp sạch sẽ, trang trí gọn gàng, đủ giường, bàn, ghế, tủ — tuy giản dị nhưng sáng sủa và ấm cúng.
— Hết chương —