Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh
Chương 8: Thuê phòng
- Thằng này!
Trần Tử Hào từ dưới đất lồm cồm bò dậy, tức đến nổ phổi, trừng mắt nhìn đám người vừa vỗ tay reo hò. Mặt hắn vặn vẹo, hung hăng lao tới, nhắm ngay bóng lưng Cát Đông Húc – lúc này đã xách túi quay người bỏ đi – mà giơ chân đá mạnh.
- Cẩn thận!
Nhiều người xung quanh kinh hãi kêu to.
Nhưng trước khi tiếng kêu vang lên hết, Cát Đông Húc như thể mọc mắt phía sau lưng, bỗng quét mạnh một cú đá ngược. Cú phản đòn của cậu khiến Trần Tử Hào một lần nữa ngã “phịch” xuống đất, lần này mạnh hơn cả trước, răng cửa va vào mặt đất sứt mất một mảnh nhỏ, miệng bật máu.
- Một cú phản đòn tuyệt hảo! - Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã, càng thêm rộn ràng.
Trần Tử Hào bò dậy,cuối cùng cũng nhận ra thiếu niên nhà quê này không phải là người dễ chơi. Biết mình không phải đối thủ của Cát Đông Húc, vả lại hôm nay đã mất hết thể diện, hắn đành nén nhục, leo lên xe máy.
Tiếng động cơ rú lên, hắn lái thẳng xe phóng về phía Đông Húc với tốc độ cao.
- Cẩn thận xe máy! Trần Tử Hào, mày điên rồi à?
- A! Cẩn thận!
Nhưng tiếng hét thất thanh vang dậy, nhiều người mặt tái mét, thậm chí có phụ nữ sợ hãi che kín mắt.
Nhưng Cát Đông Húc vẫn điềm tĩnh, bước đi bình thản như thể không hề nhận ra mối nguy hiểm đang lao tới. Nhưng nếu ai có thể đứng gần quan sát kỹ, sẽ nhận thấy ánh mắt cậu lúc này trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Cuối cùng, Trần Tử Hào cũng không dám thật sự tông vào Cát Đông Húc.
Hắn đánh lái, lướt sát qua vai Đông Húc, rồi vòng xe chắn ngang phía trước mấy mét. Hắn trợn mắt hung tợn, gằn giọng:
- Thằng nhóc, mày liệu đường đi đứng cho ngay ngắn! Tốt nhất là đừng để tao gặp lại mày trong thị trấn, nếu không mày sẽ không yên thân đâu!
Nói xong, Trần Tử Hào nghênh ngang phóng xe rời đi.
Cát Đông Húc nhìn bóng lưng của Trần Tử Hào, chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Cha mẹ cậu luôn dặn cậu không được gây sự trong thị trấn, chẳng ngờ vừa mới xuống xe đã gặp chuyện này.
Dù vậy, nếu tình huống tương tự xảy ra lần nữa, cậu vẫn sẽ không do dự mà ra tay.
- Vừa nãy thật sự cảm ơn cậu!
Một mùi hương thoang thoảng bỗng lan tới từ phía sau. Kế đó, trước mắt cậu xuất hiện cô gái tóc đuôi ngựa, mặc quần soóc bò để lộ đôi chân dài trắng muốt vừa rồi.
- Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Đối diện một thiếu nữ trong sáng mà vẫn toát lên nét quyến rũ, Cát Đông Húc không tránh khỏi chút ngượng ngùng, mỉm cười đáp lại.
- Mình là Đổng Hân Vũ, cậu tên gì thế?
Đổng Hân Vũ nhoẻn miệng cười, vươn tay chào hỏi.
- Cát Đông Húc, “Đông” là phương Đông, “Húc” là ánh sáng ban mai.
Cát Đông Húc nhẹ nhàng bắt lấy tay cô, mặt càng thêm đỏ.
- Gã vừa rồi tên là Trần Tử Hào, học cùng trường cấp ba với mình, nhưng lớn hơn một khóa. Hắn ỷ nhà có chút tiền với quyền thế, thường xuyên quấy rối các nữ sinh xinh đẹp trong trường.
Nói đến đây, Đổng Hân Vũ hơi đỏ mặt, cảm thấy như đang tự khen chính mình, nhưng may mắn Cát Đông Húc dường như không để ý, cô mới thở phào nhẹ nhõm và nói tiếp:
- May mà năm nay hắn đã tốt nghiệp, chắc còn khoảng hai ngày nữa là phải tới đại học báo danh rồi, nếu không còn phiền nữa. Nhưng vài ngày tới, nếu cậu ở lại thị trấn, tốt nhất nên tránh mặt hắn. Mình thật sự xin lỗi vì đã liên lụy cậu.
- Chuyện này sao trách cậu được? Nếu trách thì chỉ có thể trách cha mẹ hắn dạy dỗ không ra gì thôi! - Cát Đông Húc đáp.
- Cậu nói chuyện như ông cụ non vậy, mới bao nhiêu tuổi chứ?
Đổng Hân Vũ thấy Cát Đông Húc trông chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi mà nói năng như người lớn, liền cười nói.
- Thật sao?
Cát Đông Húc cười ngượng ngùng. Cậu từ nhỏ đã theo sư phụ tu luyện, thường xuyên ở cùng người già, nên có phần chín chắn hơn bạn bè cùng lứa.
- Đương nhiên là thật. Cậu vừa đánh Trần Tử Hào, vừa bình tĩnh lại mạnh mẽ, chẳng giống thiếu niên chút nào. Cậu chắc hẳn đã học võ đúng không?
Đổng Hân Vũ hỏi, mắt nhìn Cát Đông Húc đầy tò mò.
- Có luyện qua một chút, vài tên đàn ông bình thường thì không chạm vào người mình được. - Được mỹ nữ khen ngợi, Cát Đông Húc vẫn không tránh khỏi đỏ mặt, ngượng ngùng gãi mũi, khiêm tốn nói.
- Vài tên đàn ông bình thường thì không chạm vào người cậu được? - Đổng Hân Vũ liếc nhìn dáng người cao gầy còn chưa nảy nở hết của thiếu niên, khẽ cười trêu - Ha ha, ngoài già dặn ra, cậu còn biết khoác lác nữa hả? Hì hì, đùa cậu thôi. Dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn nhiều. Mình có hẹn với bạn, phải đi trước. Tạm biệt nhé!
Nói xong, cô nàng vẫy tay chào Cát Đông Húc rồi xoay người rời đi, chiếc eo nhỏ lắc lư, đôi chân dài trắng muốt đầy sức sống thanh xuân.
- Khoác lác?
Cát Đông Húc cười lắc đầu. Lời vừa nãy là cậu đã quá khiêm tốn rồi, vì với khả năng hiện giờ của cậu, đừng nói vài tên đàn ông, cho dù hơn chục tên đàn ông cũng khó mà lại gần. Dĩ nhiên, cậu không định đuổi theo để giải thích. Cười khẽ một cái, Cát Đông Húc lại tiếp tục kéo vali đi về phía Đông.
Vào những năm chín mươi, ngay cả những thành phố lớn cũng chưa phát triển bất động sản và dịch vụ cho thuê nhà, huống chi là một huyện nhỏ như huyện Xương Khê. Thường thì người muốn cho thuê nhà sẽ chỉ đơn giản viết chữ “Cho thuê” trước cửa nhà, hoặc treo tấm bảng.
Nhà ở trong thị trấn chủ yếu là nhà mặt phố, bốn, năm tầng, đôi khi sáu, bảy tầng. Tầng một thường mở cửa hàng buôn bán, tầng hai là phòng khách và bếp, còn trên nữa mới là phòng ngủ. Thường thì gia đình sẽ trống một, hai tầng đem cho thuê.
Dọc đường đi, Cát Đông Húc thấy nhiều bảng cho thuê nhưng không có nơi nào ưng ý, chỗ vừa ý lại không treo bảng. Mãi đến khi gần tới chân ngọn núi xanh ngắt mà cậu đã để mắt từ bến xe, mới trông thấy một căn nhà khiến cậu hài lòng.
Đó là một ngôi nhà năm tầng nằm sát phố, tầng trệt mở tiệm chuyên kinh doanh các loại biển hiệu, bên trong bày la liệt các loại biển quảng cáo.
Người trông cửa hàng là một người đàn ông trung niên hơi phát tướng. Thấy Cát Đông Húc đứng trước cửa nhìn vào bảng thông báo cho thuê, ông liền bước ra và hỏi:
- Cậu thanh niên, muốn thuê phòng phải không?
Trần Tử Hào từ dưới đất lồm cồm bò dậy, tức đến nổ phổi, trừng mắt nhìn đám người vừa vỗ tay reo hò. Mặt hắn vặn vẹo, hung hăng lao tới, nhắm ngay bóng lưng Cát Đông Húc – lúc này đã xách túi quay người bỏ đi – mà giơ chân đá mạnh.
- Cẩn thận!
Nhiều người xung quanh kinh hãi kêu to.
Nhưng trước khi tiếng kêu vang lên hết, Cát Đông Húc như thể mọc mắt phía sau lưng, bỗng quét mạnh một cú đá ngược. Cú phản đòn của cậu khiến Trần Tử Hào một lần nữa ngã “phịch” xuống đất, lần này mạnh hơn cả trước, răng cửa va vào mặt đất sứt mất một mảnh nhỏ, miệng bật máu.
- Một cú phản đòn tuyệt hảo! - Tiếng vỗ tay vang lên giòn giã, càng thêm rộn ràng.
Trần Tử Hào bò dậy,cuối cùng cũng nhận ra thiếu niên nhà quê này không phải là người dễ chơi. Biết mình không phải đối thủ của Cát Đông Húc, vả lại hôm nay đã mất hết thể diện, hắn đành nén nhục, leo lên xe máy.
Tiếng động cơ rú lên, hắn lái thẳng xe phóng về phía Đông Húc với tốc độ cao.
- Cẩn thận xe máy! Trần Tử Hào, mày điên rồi à?
- A! Cẩn thận!
Nhưng tiếng hét thất thanh vang dậy, nhiều người mặt tái mét, thậm chí có phụ nữ sợ hãi che kín mắt.
Nhưng Cát Đông Húc vẫn điềm tĩnh, bước đi bình thản như thể không hề nhận ra mối nguy hiểm đang lao tới. Nhưng nếu ai có thể đứng gần quan sát kỹ, sẽ nhận thấy ánh mắt cậu lúc này trở nên vô cùng lạnh lẽo.
Cuối cùng, Trần Tử Hào cũng không dám thật sự tông vào Cát Đông Húc.
Hắn đánh lái, lướt sát qua vai Đông Húc, rồi vòng xe chắn ngang phía trước mấy mét. Hắn trợn mắt hung tợn, gằn giọng:
- Thằng nhóc, mày liệu đường đi đứng cho ngay ngắn! Tốt nhất là đừng để tao gặp lại mày trong thị trấn, nếu không mày sẽ không yên thân đâu!
Nói xong, Trần Tử Hào nghênh ngang phóng xe rời đi.
Cát Đông Húc nhìn bóng lưng của Trần Tử Hào, chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Cha mẹ cậu luôn dặn cậu không được gây sự trong thị trấn, chẳng ngờ vừa mới xuống xe đã gặp chuyện này.
Dù vậy, nếu tình huống tương tự xảy ra lần nữa, cậu vẫn sẽ không do dự mà ra tay.
- Vừa nãy thật sự cảm ơn cậu!
Một mùi hương thoang thoảng bỗng lan tới từ phía sau. Kế đó, trước mắt cậu xuất hiện cô gái tóc đuôi ngựa, mặc quần soóc bò để lộ đôi chân dài trắng muốt vừa rồi.
- Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Đối diện một thiếu nữ trong sáng mà vẫn toát lên nét quyến rũ, Cát Đông Húc không tránh khỏi chút ngượng ngùng, mỉm cười đáp lại.
- Mình là Đổng Hân Vũ, cậu tên gì thế?
Đổng Hân Vũ nhoẻn miệng cười, vươn tay chào hỏi.
- Cát Đông Húc, “Đông” là phương Đông, “Húc” là ánh sáng ban mai.
Cát Đông Húc nhẹ nhàng bắt lấy tay cô, mặt càng thêm đỏ.
- Gã vừa rồi tên là Trần Tử Hào, học cùng trường cấp ba với mình, nhưng lớn hơn một khóa. Hắn ỷ nhà có chút tiền với quyền thế, thường xuyên quấy rối các nữ sinh xinh đẹp trong trường.
Nói đến đây, Đổng Hân Vũ hơi đỏ mặt, cảm thấy như đang tự khen chính mình, nhưng may mắn Cát Đông Húc dường như không để ý, cô mới thở phào nhẹ nhõm và nói tiếp:
- May mà năm nay hắn đã tốt nghiệp, chắc còn khoảng hai ngày nữa là phải tới đại học báo danh rồi, nếu không còn phiền nữa. Nhưng vài ngày tới, nếu cậu ở lại thị trấn, tốt nhất nên tránh mặt hắn. Mình thật sự xin lỗi vì đã liên lụy cậu.
- Chuyện này sao trách cậu được? Nếu trách thì chỉ có thể trách cha mẹ hắn dạy dỗ không ra gì thôi! - Cát Đông Húc đáp.
- Cậu nói chuyện như ông cụ non vậy, mới bao nhiêu tuổi chứ?
Đổng Hân Vũ thấy Cát Đông Húc trông chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi mà nói năng như người lớn, liền cười nói.
- Thật sao?
Cát Đông Húc cười ngượng ngùng. Cậu từ nhỏ đã theo sư phụ tu luyện, thường xuyên ở cùng người già, nên có phần chín chắn hơn bạn bè cùng lứa.
- Đương nhiên là thật. Cậu vừa đánh Trần Tử Hào, vừa bình tĩnh lại mạnh mẽ, chẳng giống thiếu niên chút nào. Cậu chắc hẳn đã học võ đúng không?
Đổng Hân Vũ hỏi, mắt nhìn Cát Đông Húc đầy tò mò.
- Có luyện qua một chút, vài tên đàn ông bình thường thì không chạm vào người mình được. - Được mỹ nữ khen ngợi, Cát Đông Húc vẫn không tránh khỏi đỏ mặt, ngượng ngùng gãi mũi, khiêm tốn nói.
- Vài tên đàn ông bình thường thì không chạm vào người cậu được? - Đổng Hân Vũ liếc nhìn dáng người cao gầy còn chưa nảy nở hết của thiếu niên, khẽ cười trêu - Ha ha, ngoài già dặn ra, cậu còn biết khoác lác nữa hả? Hì hì, đùa cậu thôi. Dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn nhiều. Mình có hẹn với bạn, phải đi trước. Tạm biệt nhé!
Nói xong, cô nàng vẫy tay chào Cát Đông Húc rồi xoay người rời đi, chiếc eo nhỏ lắc lư, đôi chân dài trắng muốt đầy sức sống thanh xuân.
- Khoác lác?
Cát Đông Húc cười lắc đầu. Lời vừa nãy là cậu đã quá khiêm tốn rồi, vì với khả năng hiện giờ của cậu, đừng nói vài tên đàn ông, cho dù hơn chục tên đàn ông cũng khó mà lại gần. Dĩ nhiên, cậu không định đuổi theo để giải thích. Cười khẽ một cái, Cát Đông Húc lại tiếp tục kéo vali đi về phía Đông.
Vào những năm chín mươi, ngay cả những thành phố lớn cũng chưa phát triển bất động sản và dịch vụ cho thuê nhà, huống chi là một huyện nhỏ như huyện Xương Khê. Thường thì người muốn cho thuê nhà sẽ chỉ đơn giản viết chữ “Cho thuê” trước cửa nhà, hoặc treo tấm bảng.
Nhà ở trong thị trấn chủ yếu là nhà mặt phố, bốn, năm tầng, đôi khi sáu, bảy tầng. Tầng một thường mở cửa hàng buôn bán, tầng hai là phòng khách và bếp, còn trên nữa mới là phòng ngủ. Thường thì gia đình sẽ trống một, hai tầng đem cho thuê.
Dọc đường đi, Cát Đông Húc thấy nhiều bảng cho thuê nhưng không có nơi nào ưng ý, chỗ vừa ý lại không treo bảng. Mãi đến khi gần tới chân ngọn núi xanh ngắt mà cậu đã để mắt từ bến xe, mới trông thấy một căn nhà khiến cậu hài lòng.
Đó là một ngôi nhà năm tầng nằm sát phố, tầng trệt mở tiệm chuyên kinh doanh các loại biển hiệu, bên trong bày la liệt các loại biển quảng cáo.
Người trông cửa hàng là một người đàn ông trung niên hơi phát tướng. Thấy Cát Đông Húc đứng trước cửa nhìn vào bảng thông báo cho thuê, ông liền bước ra và hỏi:
- Cậu thanh niên, muốn thuê phòng phải không?
— Hết chương —