Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh/ Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân
Mục lục
16.5px
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 7: Anh hùng cứu mỹ nhân

Sáng sớm ngày hôm sau, kéo theo chiếc vali, Cát Đông Húc ngồi lên chuyến xe trung chuyển giữa nông thôn và thị trấn.

Từ thôn Cát Gia Dương đến thị trấn Tùng Dương thực ra không xa, chỉ khoảng hơn bốn chục cây số. Nhưng vì toàn đường núi quanh co, lại thêm chất lượng đường sá thời ấy kém xa bây giờ, dọc đường xe phải liên tục dừng đỗ, thành ra mất hơn một tiếng rưỡi, cậu mới tới được thị trấn.

Trước đây, Cát Đông Húc đã từng cùng cha mẹ đến trấn hai lần, nhưng chỉ là đi giải quyết công việc rồi về ngay, chưa bao giờ ở lại qua đêm chứ đừng nói đến việc dạo chơi. Lần này thì khác, cậu sẽ phải sinh sống và học tập tại đây trong suốt ba năm tới.

Hôm nay là thứ bảy, chưa phải ngày nhập học chính thức ở trường Trung học phổ thông Xương Khê I. Cát Đông Húc đến sớm hai ngày để tìm chỗ trọ trước khi nhập học.

Xách hành lý đứng ở bến xe, Cát Đông Húc cảm nhận sơ qua một chút bầu không khí của thị trấn này, rồi đi về hướng mặt trời mọc.

Phía Đông thuộc hành Mộc, từ bến xe nhìn qua thấy có một ngọn núi nhỏ phủ kín cây xanh, không khí gần đó chắc hẳn sẽ tương đối trong lành, và cũng sẽ nhiều sinh khí thuộc Mộc, khá thích hợp cho việc tu luyện. Tất nhiên, so với núi Bạch Vân thì chẳng thể nào sánh được.

Cát Đông Húc xách hành lý, đi dọc theo con phố nhỏ về hướng đông.

Thời ấy, đường sá hẹp, hai bên chủ yếu là nhà bốn, năm tầng, hiếm lắm mới thấy được tòa cao tầng. Xe hơi vẫn là của hiếm, trên phố phần lớn là người đi bộ và xe đạp, xe cơ giới chẳng được mấy chiếc, giao thông nhờ vậy lại khá thông thoáng.

Đi chưa bao xa, Cát Đông Húc đã thấy một cảnh lộn xộn phía trước: một cô gái trẻ bị một chiếc xe máy chặn ngang đường.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo phông trắng, quần soóc bò, dáng người mảnh mai cao chừng một mét sáu lăm, vừa khỏe khoắn vừa gợi cảm. Thân hình đã đủ khiến người ta ngoái nhìn, thêm gương mặt trái xoan vừa thanh thuần vừa vương nét quyến rũ tự nhiên, muốn không thu hút cũng khó.

- Hân Vũ, xe này ngầu không? Lên đi, anh chở em đi hóng gió!

Gã thanh niên trên xe máy nói, giọng đầy tự mãn, mắt không ngừng liếc nhìn bộ ngực và đôi chân của cô gái.

Vào thập niên chín mươi, xe máy là một biểu tượng của sự giàu có và chịu chơi của thanh niên có tiền, là công cụ để nhiều người trẻ tuổi khoe khoang về bản thân. Cứ nhìn ánh mắt ngưỡng mộ của những người trẻ ven đường hướng về chiếc xe, đủ thấy nó hấp dẫn đến mức nào. Một vài cô gái còn liếc sang Đổng Hân Vũ với ánh mắt ghen tỵ, hẳn ước ao mình được làm nhân vật chính.

- Cảm ơn, nhưng tôi không cần.

Đổng Hân Vũ nhíu mày, từ chối nhẹ nhàng rồi bước đi. Ai ngờ mới đi được vài bước, gã trai đã lao tới, chộp lấy cánh tay trắng nõn của cô.

- Này, Trần Tử Hào, anh làm cái gì vậy?



Đổng Hân Vũ hoảng hốt, vừa giãy vừa kêu lên.

- Đổng Hân Vũ, đừng tưởng có cái mặt xinh thì ngon lắm nhé. Ông đây thích thì nhất định phải có được. Hôm nay em không muốn đi cũng phải đi với tôi! - Trần Tử Hào nắm chặt tay cô, giọng hống hách, ngang ngược.

- Trần Tử Hào, buông tay ra!

Đổng Hân Vũ hét lên.

Trần Tử Hào không quan tâm, nhìn xung quanh với ánh mắt hung ác:

- Nhìn cái gì? Chưa từng thấy người yêu cãi nhau bao giờ à?

Người xung quanh thấy hắn dữ tợn, lại đi xe máy xịn, hơn nữa nghe hai người nói chuyện thì rõ ràng quen biết nhau, nên chẳng ai dám can thiệp.

- Trần Tử Hào, đồ khốn nạn! Ai là người yêu anh chứ!

Đổng Hân Vũ tức muốn khóc, giơ tay kia định tát hắn, nhưng bị hắn nhanh tay giữ chặt, cười hềnh hệch:

- Đánh là thương, mắng là yêu. Em còn muốn đánh anh, thế chẳng phải chứng tỏ tình cảm còn sâu đậm sao?

Bị hắn giữ cả hai tay, lại còn trêu chọc trâng tráo, Đổng Hân Vũ vừa giận vừa uất ức, nước mắt lưng tròng.

- Này ông anh, giữa ban ngày ban mặt mà ức hiếp con gái như thế, có phải quá hèn hạ không?

Giọng nói bất ngờ vang lên, kèm theo một bàn tay vỗ nhẹ lên vai Trần Tử Hào. Đó là một thiếu niên ăn mặc quê mùa, tay kéo vali, nhe hàm răng trắng đều, cười hồn nhiên. Chính là Cát Đông Húc vừa đến thị trấn.

- Mẹ kiếp, một thằng nhãi nhà quê mà dám xen vào chuyện của ông? Chán sống rồi à? Cút ngay cho tao!

Trần Tử Hào quay lại, thấy đối phương là một gã trai chân chất quê mùa thì càng nổi nóng. Hắn hất một tay Đổng Hân Vũ ra, giơ tay tát thẳng về phía Đông Húc.

Nhưng tay hắn vừa vung tới, đã bị Cát Đông Húc chộp lấy cổ tay, kẹp chặt như gọng kìm sắt lạnh, đau đến nỗi hắn kêu ré lên.

- Á! Đau chết bố mày rồi, buông ra mau!



Trần Tử Hào hét ầm, đồng thời buông tay còn lại của Đổng Hân Vũ, rồi vung nắm đấm định đánh Cát Đông Húc. Nhưng nắm đấm của hắn mới vung được nửa đường, đã bị Cát Đông Húc bắt lấy và khống chế.

- Anh là bố ai? Hử? Thử nói thêm tiếng nữa xem nào!

Cát Đông Húc lạnh lùng nói, tay siết chặt thêm. Cậu ghét nhất là có người tự xưng “bố” trước mặt cậu.

- Không nói nữa, không nói nữa, mau buông tay ra đi!

Trần Tử Hào đau quá, rốt cuộc không dám hung hăng nữa, vội vàng cầu xin.

Cát Đông Húc không muốn gây rắc rối, thấy hắn xin tha liền thả tay.

- Thằng ranh!

Nhưng ngay khi được thả ra, Trần Tử Hào lại nổi giận, xuống xe, lao tới định đá Cát Đông Húc một cú.

- Cẩn thận! Trần Tử Hào, anh làm gì vậy?

Đổng Hân Vũ sợ hãi hét lên.

Chưa kịp dứt lời, chỉ nghe “Bộp!” một tiếng vang lên, Cát Đông Húc đã nhanh hơn, một cước thẳng bụng, đá Trần Tử Hào lộn nhào, ngã sấp mặt xuống đất.

Đổng Hân Vũ sững người, mắt tròn xoe, bàn tay che miệng, không tin nổi cảnh tượng trước mắt.

Những người xung quanh cũng ngạc nhiên trước sự việc. Dù sao Trần Tử Hào to cao, lại lớn tuổi hơn, ai ngờ cuối cùng lại bị một thiếu niên quê mùa hạ gục chỉ bằng một cú đá.

Bởi vì dù Trần Tử Hào có vẻ lớn hơn cả về hình thể lẫn tuổi tác, nhưng lại bị Cát Đông Húc đánh ngã chỉ với một cú đá.

- Đánh hay lắm!

Một người trong đám đông reo lên.

Dù họ không dám can thiệp do sợ uy Trần Tử Hào, nhưng giờ thấy có người thay mình dạy cho hắn một bài học, tất nhiên hả hê vỗ tay tán thưởng.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục