Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh/ Chương 6: Con đi ngàn dặm mẹ lo lắng
Mục lục
16.5px
Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh

Chương 6: Con đi ngàn dặm mẹ lo lắng

Báo, báo cái đầu mày á!

Lâm Khôn và Nhạc Đình vừa nghe thanh niên kia nói đến việc báo cảnh sát, tim gan như muốn nhảy ra ngoài, bị dọa cho phát bệnh. Lâm Khôn lập tức nổi cáu, giơ chân đá một cú vào người thanh niên, còn Nhạc Đình thì vung túi xách đập về phía hắn.

Báo cảnh sát? Mẹ cha cái tên này muốn hại bọn họ bị sét đánh sao!

Thấy cả hai cùng nổi giận, mấy thanh niên đi cùng không khỏi ngỡ ngàng.

Chuyện gì vậy? Chẳng lẽ việc này cứ bỏ qua như vậy thôi ư?

Không thể tin được! Anh Khôn đường đường là con trai ông chủ khách sạn lớn nhất huyện Xương Khê - người có mối quan hệ bền chặt với cả hai phe chính tà trong huyện, vốn dĩ ở huyện này muốn ngang ngược thế nào cũng được; còn thân thế chị Đình thì càng ghê gớm hơn, bố là ông chủ doanh nghiệp số một huyện Xương Khê, cậu ruột lại là phó trưởng công an huyện, nghe nói năm sau có khả năng được ngồi vào ghế trưởng công an huyện. Những nhân vật máu mặt như thế, vậy mà lại cam tâm để một thằng nhóc ở chốn quê mùa này nện cho một trận rồi nhịn nhục bỏ qua ư?

- Tao cảnh cáo lũ chúng mày, từ nay không ai được phép nhắc lại chuyện hôm nay. Còn nữa, nếu sau này gặp anh Húc hay chủ nhân của farmstay này, thì đều phải ngoan ngoãn, không thì tránh xa ra cho tao! Trong số tụi bây, nếu có đứa nào dám đi gây sự, thì đừng trách tao trở mặt không nhận người quen!

Lâm Khôn gằn giọng cảnh cáo với vẻ mặt hung dữ.

- Phía tao cũng vậy!

Nhạc Đình lạnh mặt phụ họa theo.

Chỉ đành như vậy, Đạo gia và Phật gia đều giảng về nhân quả. Nhỡ đâu bọn họ dám tìm nhà Cát Đông Húc gây phiền phức, bị ông trời ghi sổ tính toán lên đầu, thì chẳng phải bọn họ sẽ chết một cách oan uổng hay sao? Những gì đã trải qua ở nhà trong thực sự đã dọa họ sợ chết khiếp!

...

- Thằng nhóc kia, rốt cuộc con đã làm gì họ vậy? Không có chuyện gì thật chứ?

Ở thôn Cát Gia Dương, Cát Thắng Minh vẫn cầm một nghìn tệ trong tay, trong lòng cứ thấy không yên.

- Cha yên tâm đi, làm sao mà có chuyện gì được. Con chỉ dọa họ một chút, để họ khỏi quay lại gây sự với nhà mình thôi. - Cát Đông Húc mỉm cười vẻ thoải mái.



- Thật sự không sao chứ? – Cát Thắng Minh vừa cất tiền, trong lòng vẫn còn canh cánh.

- Thật sự không sao đâu cha, con biết chừng mực mà. - Cát Đông Húc bất đắc dĩ khẳng định lại.

- Vậy thì tốt. Cha biết con theo thầy học được ít nhiều tài cán. Tuy nói bây giờ khác xưa, chuyện vẽ bùa, trừ tà… không đến nỗi bị lôi ra bêu riếu hay ngồi tù như thầy con năm đó, nhưng đời này thay đổi khó lường, ai biết trước được thế nào. Con vẫn nên cẩn thận, sau này lên thị trấn, phải tập trung học hành, tuyệt đối đừng khoe khoang mấy thứ con học được, kẻo chuốc họa.

Thấy con trai quả quyết, Cát Thắng Minh mới thở phào, nhưng vẫn không quên căn dặn nghiêm túc.

- Cha, chuyện này con hiểu mà! Ngày hôm nay nếu không phải sợ những kẻ đó gây phiền phức sau này, con cũng sẽ không dọa họ.

Gương mặt vẫn còn non trẻ của Cát Đông Húc lập tức trở nên nghiêm túc, gật đầu chắc nịch. Vì hơn ai hết, cậu hiểu rõ những thứ mình học được vốn quá khác lạ, hoàn toàn không hợp với xã hội này. Hơn nữa, trước lúc lâm chung, thầy đã nhớ lại chuyện xưa và đặc biệt căn dặn cậu phải giữ kín, tuyệt đối không để lộ ra ngoài.

Cát Thắng Minh gật đầu, cuối cùng cũng yên tâm.

...

Buổi chiều, khách thành phố cơ bản đều rời Bạch Vân Sơn về, nên quán cũng chẳng có mấy ai. Buổi tối, sau khi mẹ của Cát Đông Húc, Hứa Tố Nhã, trở về từ nhà ngoại, cả gia đình quây quần bên bàn gỗ trong khoảnh sân nho nhỏ, tận hưởng những món ăn thường ngày dưới khung trời lấp lánh ngàn sao, bên tai là tiếng gió lùa khẽ khàng qua từng khe núi, và tiếng ve kêu dế hát râm ran. Bầu không khí quây quần ấm áp đến vô cùng.

- Đông Húc à, con từ nhỏ đã ngoan, lại có bản lĩnh, vốn dĩ mẹ không cần phải lo, nhưng nghĩ đến chuyện con chưa từng một mình sinh sống trong thị trấn, trong lòng mẹ vẫn thấy bất an. Sau khi con vào trấn, nhất định phải chú ý bản thân, tập trung vào việc học, cố gắng sau này thi vào một trường đại học tốt.

Trong bữa cơm, nghĩ đến việc ngày mai con trai phải vào thị trấn, Hứa Tố Nhã không kìm được, dặn dò với vẻ lo lắng. Dù sao con đi ngàn dặm, mẹ lo nghìn nỗi mà!

- Mẹ cứ yên tâm, con sẽ chú ý.

Cát Đông Húc vội đáp, mũi có chút cay cay khi thấy vẻ mặt lo lắng của mẹ.

- Ừm. - Hứa Tố Nhã gật đầu rồi nói tiếp - Chẳng phải con nói vì bận luyện công nên không tiện ở ký túc xá, muốn ra ngoài thuê phòng sao? Hôm nay mẹ về nhà ngoại, đã nhờ ông ngoại con gọi cho bác cả rồi. Dù sao vẫn là người thân, ở nhờ nhà cậu chắc chắn vẫn tốt hơn thuê bên ngoài.

- Mẹ! Sao mẹ lại làm vậy? Bác gái cả vốn đã ghét bỏ chúng ta, con có tiền, sao lại phải ở nhờ nhà bà ta chứ? - Cát Đông Húc nghe xong thì không vui ra mặt.



Ông ngoại của Cát Đông Húc có ba con trai và hai con gái, điều kiện kinh tế tương đối tốt. Mẹ cậu, Hứa Tố Nhã, là con út, tuy là con gái nhưng cũng học được tới cấp ba.

Hồi đó, một nữ sinh vùng núi học đến cấp ba đã là hiếm. Đáng ra có thể tìm việc tử tế ở thị trấn hay huyện, nhưng một lần tình cờ gặp và đem lòng yêu mến Cát Thắng Minh, bà nhất quyết gả về cái thôn làng hẻo lánh này. Thế là trong mấy anh chị em, Hứa Tố Nhã trở thành người có điều kiện tệ nhất.

Chuyện này vốn cũng chẳng sao, cuộc sống sung túc hay kham khó đều do tự bản thân mình lựa chọn cả. Nhưng bác gái cả lại là kẻ trọng lợi khinh tình, hai vợ chồng bác đều làm việc trong huyện, cực kỳ coi thường nhà họ Cát. Khi còn nhỏ, Cát Đông Húc chưa cảm nhận rõ, nhưng lớn lên rồi thì càng ngày càng ghét người bác gái này.

- Con đúng là! Bác gái cả có tới nỗi nào thì cũng vẫn là người thân, sao phải để bụng?

Hứa Tố Nhã trách nhẹ, rồi liếc mắt ra hiệu cho Cát Thắng Minh.

- E hèm… thực ra em cũng biết Đông Húc từ nhỏ đã hiểu chuyện. Nó nay đã mười sáu tuổi, như ngày xưa thì đã có thể lập gia đình rồi, một mình thuê nhà cũng chẳng có gì đáng lo. Nó không muốn ở nhà bác cả thì thôi, cũng đỡ phiền anh chị cả phải khó xử.

Cát Thắng Minh do dự rồi nói. Ông cũng không muốn con trai mình phải chịu cảnh bị khinh thường như chính mình từng trải qua.

Hứa Tố Nhã thấy chồng bênh con trai, vừa định nổi giận thì ngoài sân vang lên tiếng của Cát Đông Lượng – chủ quán tạp hóa trong làng – gọi bà ra nghe điện thoại.

Trong những năm chín mươi, việc lắp điện thoại rất tốn kém, không phải gia đình nào cũng dám trang bị một cái. Ở thôn Cát Gia Dương, ngoài nhà trưởng thôn, chỉ có cửa hàng tạp hóa của Cát Đông Lượng có điện thoại, tất nhiên là để kiếm tiền.

Thấy có người điện thoại tới tìm, Hứa Tố Nhã tạm nén giận, đứng dậy đi nghe điện thoại.

- Thôi, vậy con cứ tự thuê phòng ngoài đi, nhưng nhớ để ý mọi chuyện.

Sau khi nghe điện thoại xong trở lại, sắc mặt Hứa Tố Nhã có phần khó coi.

- Bác cả gọi đến à? - Cát Thắng Minh dè dặt hỏi.

- Ừm! - Hứa Tố Nhã gật đầu.

Cát Đông Húc nhìn thấy liền hiểu, chắc chắn là bác cả không thuyết phục nổi vợ, nên đành thôi. Sợ bố lỡ miệng lại chọc giận mẹ, cậu vội đá nhẹ ông một cái dưới gầm bàn, khiến cái miệng đang chuẩn bị mở ra của ông khép lại ngay lập tức.

Bữa cơm ấy vì vậy mà có chút gượng gạo, sau mới dần lấy lại không khí ấm áp ban đầu.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục