Đô Thị Siêu Cấp Y Thánh
Chương 5: Húc ca, mời ngài
- Đại sư, chúng tôi sau này chắc chắn không dám nữa. Xin ngài, hãy trả lại hình nhân giấy đó cho chúng tôi!
Nhạc Đình nước mắt lưng tròng cầu xin.
- Đúng, đúng vậy, đại sư, sau này chúng tôi thật sự không dám nữa đâu. Van ngài, hãy trả hình nhân giấy đó lại cho chúng tôi!
Anh Khôn cũng khóc ròng, vội vã phụ họa.
- Tôi chẳng phải đại sư gì cả, tôi tên là Cát Đông Húc. Còn con người giấy này, tôi chắc chắn sẽ không thể trả lại cho các người. Nhưng các người cứ yên tâm, người giấy này cùng lắm chỉ khiến các người gãy tay gãy chân, chứ không đe dọa đến tính mạng. Đương nhiên, chỉ cần các người không tìm đến nhà tôi gây sự, tôi cũng sẽ tuyệt đối không ra tay.
Cát Đông Húc nói.
- Anh Húc, tôi gọi ngài là anh được chưa? Anh làm ơn trả hình nhân giấy lại cho chúng tôi đi. Tôi thề, tôi thề, cả đời này nếu Lâm Khôn tôi dám làm điều bất lợi gì cho nhà anh, thì cứ để trời đánh sét giáng xuống đầu tôi!
Lâm Khôn khóc lóc, dập đầu van nài.
Yên tâm ư? Làm sao mà gã yên tâm cho nổi? Họa chăng một ngày nào đó Cát Đông Húc không vui, lấy người giấy ra bẻ tay chơi thì sao? Đáng sợ nhất là lỡ như một giây sơ ý, Cát Đông Húc bẻ gãy luôn “cái chân thứ ba” của gã thì gã đời này chẳng hóa thành thái giám mất sao!
- Anh Húc, tôi cũng thề, tôi cũng thề!
Nhạc Đình quýnh quáng hùa theo.
- Thề cũng được! Hay thế này nhé, hai người hãy tự viết lời thề của mình ra giấy, rồi nhỏ thêm một giọt máu lên.
Cát Đông Húc thoáng nghĩ rồi nói. Nhìn dáng vẻ đáng thương của hai người, cậu cũng cảm thấy nếu giữ mãi hình nhân giấy của họ, e là họ sẽ luôn phải sống trong nơm nớp lo sợ, chưa biết chừng chẳng được bao lâu đã suy sụp tới nỗi ra đi khi tuổi đời còn xanh.
- Cảm ơn anh Húc, cảm ơn anh Húc.
Hai người xúc động rớt nước mắt, vội vàng viết lời thề lên giấy vàng, ngoài ra còn thêm vào lời thề không được tiết lộ chuyện hôm nay theo yêu cầu của Cát Đông Húc. Sau đó, cả hai nhỏ máu lên tờ giấy.
Cát Đông Húc thu hai tờ giấy, miệng lẩm nhẩm vài câu. Bất ngờ, giấy tự bốc cháy khiến hai mắt Nhạc Đình và Lâm Khôn trợn tròn, tim đập thình thịch.
- Được rồi, nhớ cho kỹ lời thề của các người. Nếu làm trái, lôi đình giáng xuống thì đừng trách tôi.
Cát Đông Húc mỉm cười, rồi xé tan người giấy thành mảnh nhỏ.
- Á! Á! Á!
Hai người thấy Cát Đông Húc xé người giấy liền hét lên thảm thiết theo phản xạ.
- Hét cái gì mà hét?
Cát Đông Húc dở khóc dở cười trừng mắt nhìn họ.
- Anh… chẳng phải anh xé hình nhân giấy rồi sao? Sao chúng tôi lại không bị gì cả?
Hai người ngơ ngác nhận ra mình vẫn bình an vô sự.
- Đương nhiên là không sao, nếu tôi không kích hoạt pháp lực, các người đương nhiên sẽ không có chuyện gì. Bằng không thì ai học cũng làm được à? Sao? Định phá lời thề hả?
Cát Đông Húc nhìn họ cười khẩy.
- A, không, không dám! Anh Húc đùa rồi, chúng tôi nào dám trái lời thề!
Hai người hoảng hốt, lắc đầu lia lịa như trống bỏi. Tận mắt thấy Cát Đông Húc thi pháp, họ nào dám lấy mạng mình ra mà đùa. Nếu thật sự bị sét đánh thì sao? Không, đây không phải “nếu” nữa, mà hoàn toàn có thể thành sự thật. Canh bạc này, tuyệt đối không được đặt cược! Một khi đặt cược sẽ không còn bất kỳ cơ hội hối hận nào nữa!
Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của họ, Cát Đông Húc thầm buồn cười. Thực ra, cậu cũng chưa có khả năng khống chế lời thề của người khác, chỉ là hù dọa họ mà thôi. Nhưng với dáng vẻ sợ chết khiếp kia, Cát Đông Húc biết rõ, dẫu có cho họ lá gan trời, họ cũng không dám phản bội lời đã thề.
- Được rồi, thề cũng thề rồi, giờ các người có thể đi. À, nhớ khi ra ngoài phải lễ độ với cha tôi. Còn vừa nãy đánh nhau làm hỏng không ít đồ, nhớ thanh toán cho rõ ràng nhé!
Cát Đông Húc nén cười, dặn dò.
- Đương nhiên, đó là điều nên làm mà.
Hai người vội vàng đáp, đâu còn chút hung hăng nào như trước.
- Thế thì vậy đi. Chúng ta ra ngoài thôi.
Cát Đông Húc nói.
- Vâng, vâng, anh Húc, mời anh đi trước.
Lâm Khôn vội vàng mở cửa, làm tư thế mời, còn Nhạc Đình thì nở nụ cười nịnh nọt, lộ vẻ khúm núm.
Trong lúc ở quán ăn xảy ra ẩu đả, những thực khách khác đã bỏ đi từ lâu, chỉ còn lại mấy thanh niên đi cùng với Lâm Khôn và Nhạc Đình.
Khi thấy cánh cửa nhà trong mở ra, Lâm Khôn và Nhạc Đình với nụ cười nịnh nọt trên mặt, ngoan ngoãn đi theo sau Cát Đông Húc chẳng khác nào hai kẻ theo hầu, mấy người kia đều trố mắt ra kinh ngạc, suýt thì rơi cả con ngươi ra ngoài.
Bước ra ngoài, Lâm Khôn và Nhạc Đình ngay lập tức xin lỗi Cát Thắng Minh và đưa cho hắn một nghìn nhân dân tệ làm chi phí bồi thường.
- Chú à, bọn cháu xin lỗi chú nhé, vừa rồi đều là lỗi của bọn cháu cả. Đây là một nghìn nhân dân tệ, là tiền ăn và bồi thường cho những tổn thất hôm nay. Chú xem như vậy đủ chưa ạ?
Lâm Khôn lễ phép nói.
Nhìn thấy một nghìn nhân dân tệ, một số tiền chẳng hề nhỏ vào thời điểm đó, Cát Thắng Minh giật mình, vội vàng từ chối:
- Không cần đâu, không cần đâu. Do chúng tôi không cẩn thận, làm bẩn quần áo của quý cô đây. Bữa cơm này vốn dĩ phải để chúng tôi mời, sao có thể để các cậu bỏ thêm tiền chứ, không cần, không cần đâu!
- Thưa chú, là do chúng cháu ngựa non háu đá làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của chú. Số tiền này, chú nhất định phải nhận lấy cho chúng cháu vui.
Lâm Khôn cố gắng đưa tiền cho Cát Thắng Minh.
Cát Thắng Minh đương nhiên chẳng dám nhận. Dù sao đây đều là con cái nhà có quyền có thế cả!
Thế là một người cứ dúi tiền, một người thì từ chối, làm mấy thanh niên đàn em còn lại suýt hóa đá tại chỗ. Đây thật sự là anh Khôn đại ca của bọn họ sao? Cái người vốn ngông cuồng, ngang tàng trong huyện Xương Khê ư? Con trai ông chủ khách sạn lớn nhất Xương Khê đó sao?
- Cha, đã là thành ý của người ta, thì cha cứ nhận đi. – Thấy Cát Thắng Minh không dám nhận, Cát Đông Húc đành phải lên tiếng.
Cát Thắng Minh nhìn con trai đầy nghi hoặc. Ông biết từ sau khi Đông Húc theo Nhậm Diêu, rất nhiều lúc ông đã không thể đối xử với cậu như một đứa trẻ được nữa.
- Cha yên tâm, họ đã biết lỗi rồi. – Cát Đông Húc thấy cha nhìn mình, bèn mỉm cười gật đầu.
- Đúng, đúng, lời anh Húc nói hoàn toàn đúng, chúng cháu thật sự đã nhận ra lỗi lầm rồi. – Lâm Khôn và Nhạc Đình vội vàng gật đầu lia lịa.
- Anh Húc! – Đám đàn em nghe vậy thì hoàn toàn chết lặng. Đây là tình huống quái quỷ gì vậy trời? Một đám người hai mươi mấy tuổi lại gọi một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi là “anh”?
Trong lòng Cát Thắng Minh vẫn còn nghi ngờ, nhưng thấy con trai gật đầu, cuối cùng ông cũng đành nhận lấy một nghìn tệ. Thực ra, số tiền này đối với ông cũng rất sức lôi cuốn. Cái farmstay này của ông dẫu là vào mùa hè cao điểm cũng chỉ lãi được chừng hai ba nghìn tệ một tháng. Còn vào mùa khác vắng khách, có khi cả ngày chẳng có nổi một mống khách ghé qua.
Nay con trai sắp vào thành phố học, sau này chắc chắn còn phải học đại học, tiền bạc là thứ không thể thiếu. Làm cha, ông tất nhiên phải cố gắng hết sức để lo liệu.
Thấy Cát Thắng Minh cuối cùng chịu nhận tiền, Lâm Khôn và Nhạc Đình mới thở phào một hơi, sau đó vội vàng nói thêm vài câu xin lỗi rồi dẫn người mau chóng rời đi.
- Anh Khôn, chị Đình, giờ chúng ta nên đi về trước hay báo công an ngay bây giờ?
Rời khỏi farmstay, trên đường ra bãi đỗ xe, một thanh niên trong nhóm hỏi dò.
Nhạc Đình nước mắt lưng tròng cầu xin.
- Đúng, đúng vậy, đại sư, sau này chúng tôi thật sự không dám nữa đâu. Van ngài, hãy trả hình nhân giấy đó lại cho chúng tôi!
Anh Khôn cũng khóc ròng, vội vã phụ họa.
- Tôi chẳng phải đại sư gì cả, tôi tên là Cát Đông Húc. Còn con người giấy này, tôi chắc chắn sẽ không thể trả lại cho các người. Nhưng các người cứ yên tâm, người giấy này cùng lắm chỉ khiến các người gãy tay gãy chân, chứ không đe dọa đến tính mạng. Đương nhiên, chỉ cần các người không tìm đến nhà tôi gây sự, tôi cũng sẽ tuyệt đối không ra tay.
Cát Đông Húc nói.
- Anh Húc, tôi gọi ngài là anh được chưa? Anh làm ơn trả hình nhân giấy lại cho chúng tôi đi. Tôi thề, tôi thề, cả đời này nếu Lâm Khôn tôi dám làm điều bất lợi gì cho nhà anh, thì cứ để trời đánh sét giáng xuống đầu tôi!
Lâm Khôn khóc lóc, dập đầu van nài.
Yên tâm ư? Làm sao mà gã yên tâm cho nổi? Họa chăng một ngày nào đó Cát Đông Húc không vui, lấy người giấy ra bẻ tay chơi thì sao? Đáng sợ nhất là lỡ như một giây sơ ý, Cát Đông Húc bẻ gãy luôn “cái chân thứ ba” của gã thì gã đời này chẳng hóa thành thái giám mất sao!
- Anh Húc, tôi cũng thề, tôi cũng thề!
Nhạc Đình quýnh quáng hùa theo.
- Thề cũng được! Hay thế này nhé, hai người hãy tự viết lời thề của mình ra giấy, rồi nhỏ thêm một giọt máu lên.
Cát Đông Húc thoáng nghĩ rồi nói. Nhìn dáng vẻ đáng thương của hai người, cậu cũng cảm thấy nếu giữ mãi hình nhân giấy của họ, e là họ sẽ luôn phải sống trong nơm nớp lo sợ, chưa biết chừng chẳng được bao lâu đã suy sụp tới nỗi ra đi khi tuổi đời còn xanh.
- Cảm ơn anh Húc, cảm ơn anh Húc.
Hai người xúc động rớt nước mắt, vội vàng viết lời thề lên giấy vàng, ngoài ra còn thêm vào lời thề không được tiết lộ chuyện hôm nay theo yêu cầu của Cát Đông Húc. Sau đó, cả hai nhỏ máu lên tờ giấy.
Cát Đông Húc thu hai tờ giấy, miệng lẩm nhẩm vài câu. Bất ngờ, giấy tự bốc cháy khiến hai mắt Nhạc Đình và Lâm Khôn trợn tròn, tim đập thình thịch.
- Được rồi, nhớ cho kỹ lời thề của các người. Nếu làm trái, lôi đình giáng xuống thì đừng trách tôi.
Cát Đông Húc mỉm cười, rồi xé tan người giấy thành mảnh nhỏ.
- Á! Á! Á!
Hai người thấy Cát Đông Húc xé người giấy liền hét lên thảm thiết theo phản xạ.
- Hét cái gì mà hét?
Cát Đông Húc dở khóc dở cười trừng mắt nhìn họ.
- Anh… chẳng phải anh xé hình nhân giấy rồi sao? Sao chúng tôi lại không bị gì cả?
Hai người ngơ ngác nhận ra mình vẫn bình an vô sự.
- Đương nhiên là không sao, nếu tôi không kích hoạt pháp lực, các người đương nhiên sẽ không có chuyện gì. Bằng không thì ai học cũng làm được à? Sao? Định phá lời thề hả?
Cát Đông Húc nhìn họ cười khẩy.
- A, không, không dám! Anh Húc đùa rồi, chúng tôi nào dám trái lời thề!
Hai người hoảng hốt, lắc đầu lia lịa như trống bỏi. Tận mắt thấy Cát Đông Húc thi pháp, họ nào dám lấy mạng mình ra mà đùa. Nếu thật sự bị sét đánh thì sao? Không, đây không phải “nếu” nữa, mà hoàn toàn có thể thành sự thật. Canh bạc này, tuyệt đối không được đặt cược! Một khi đặt cược sẽ không còn bất kỳ cơ hội hối hận nào nữa!
Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của họ, Cát Đông Húc thầm buồn cười. Thực ra, cậu cũng chưa có khả năng khống chế lời thề của người khác, chỉ là hù dọa họ mà thôi. Nhưng với dáng vẻ sợ chết khiếp kia, Cát Đông Húc biết rõ, dẫu có cho họ lá gan trời, họ cũng không dám phản bội lời đã thề.
- Được rồi, thề cũng thề rồi, giờ các người có thể đi. À, nhớ khi ra ngoài phải lễ độ với cha tôi. Còn vừa nãy đánh nhau làm hỏng không ít đồ, nhớ thanh toán cho rõ ràng nhé!
Cát Đông Húc nén cười, dặn dò.
- Đương nhiên, đó là điều nên làm mà.
Hai người vội vàng đáp, đâu còn chút hung hăng nào như trước.
- Thế thì vậy đi. Chúng ta ra ngoài thôi.
Cát Đông Húc nói.
- Vâng, vâng, anh Húc, mời anh đi trước.
Lâm Khôn vội vàng mở cửa, làm tư thế mời, còn Nhạc Đình thì nở nụ cười nịnh nọt, lộ vẻ khúm núm.
Trong lúc ở quán ăn xảy ra ẩu đả, những thực khách khác đã bỏ đi từ lâu, chỉ còn lại mấy thanh niên đi cùng với Lâm Khôn và Nhạc Đình.
Khi thấy cánh cửa nhà trong mở ra, Lâm Khôn và Nhạc Đình với nụ cười nịnh nọt trên mặt, ngoan ngoãn đi theo sau Cát Đông Húc chẳng khác nào hai kẻ theo hầu, mấy người kia đều trố mắt ra kinh ngạc, suýt thì rơi cả con ngươi ra ngoài.
Bước ra ngoài, Lâm Khôn và Nhạc Đình ngay lập tức xin lỗi Cát Thắng Minh và đưa cho hắn một nghìn nhân dân tệ làm chi phí bồi thường.
- Chú à, bọn cháu xin lỗi chú nhé, vừa rồi đều là lỗi của bọn cháu cả. Đây là một nghìn nhân dân tệ, là tiền ăn và bồi thường cho những tổn thất hôm nay. Chú xem như vậy đủ chưa ạ?
Lâm Khôn lễ phép nói.
Nhìn thấy một nghìn nhân dân tệ, một số tiền chẳng hề nhỏ vào thời điểm đó, Cát Thắng Minh giật mình, vội vàng từ chối:
- Không cần đâu, không cần đâu. Do chúng tôi không cẩn thận, làm bẩn quần áo của quý cô đây. Bữa cơm này vốn dĩ phải để chúng tôi mời, sao có thể để các cậu bỏ thêm tiền chứ, không cần, không cần đâu!
- Thưa chú, là do chúng cháu ngựa non háu đá làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh của chú. Số tiền này, chú nhất định phải nhận lấy cho chúng cháu vui.
Lâm Khôn cố gắng đưa tiền cho Cát Thắng Minh.
Cát Thắng Minh đương nhiên chẳng dám nhận. Dù sao đây đều là con cái nhà có quyền có thế cả!
Thế là một người cứ dúi tiền, một người thì từ chối, làm mấy thanh niên đàn em còn lại suýt hóa đá tại chỗ. Đây thật sự là anh Khôn đại ca của bọn họ sao? Cái người vốn ngông cuồng, ngang tàng trong huyện Xương Khê ư? Con trai ông chủ khách sạn lớn nhất Xương Khê đó sao?
- Cha, đã là thành ý của người ta, thì cha cứ nhận đi. – Thấy Cát Thắng Minh không dám nhận, Cát Đông Húc đành phải lên tiếng.
Cát Thắng Minh nhìn con trai đầy nghi hoặc. Ông biết từ sau khi Đông Húc theo Nhậm Diêu, rất nhiều lúc ông đã không thể đối xử với cậu như một đứa trẻ được nữa.
- Cha yên tâm, họ đã biết lỗi rồi. – Cát Đông Húc thấy cha nhìn mình, bèn mỉm cười gật đầu.
- Đúng, đúng, lời anh Húc nói hoàn toàn đúng, chúng cháu thật sự đã nhận ra lỗi lầm rồi. – Lâm Khôn và Nhạc Đình vội vàng gật đầu lia lịa.
- Anh Húc! – Đám đàn em nghe vậy thì hoàn toàn chết lặng. Đây là tình huống quái quỷ gì vậy trời? Một đám người hai mươi mấy tuổi lại gọi một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi là “anh”?
Trong lòng Cát Thắng Minh vẫn còn nghi ngờ, nhưng thấy con trai gật đầu, cuối cùng ông cũng đành nhận lấy một nghìn tệ. Thực ra, số tiền này đối với ông cũng rất sức lôi cuốn. Cái farmstay này của ông dẫu là vào mùa hè cao điểm cũng chỉ lãi được chừng hai ba nghìn tệ một tháng. Còn vào mùa khác vắng khách, có khi cả ngày chẳng có nổi một mống khách ghé qua.
Nay con trai sắp vào thành phố học, sau này chắc chắn còn phải học đại học, tiền bạc là thứ không thể thiếu. Làm cha, ông tất nhiên phải cố gắng hết sức để lo liệu.
Thấy Cát Thắng Minh cuối cùng chịu nhận tiền, Lâm Khôn và Nhạc Đình mới thở phào một hơi, sau đó vội vàng nói thêm vài câu xin lỗi rồi dẫn người mau chóng rời đi.
- Anh Khôn, chị Đình, giờ chúng ta nên đi về trước hay báo công an ngay bây giờ?
Rời khỏi farmstay, trên đường ra bãi đỗ xe, một thanh niên trong nhóm hỏi dò.
— Hết chương —