Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 12: Người Mạo Hiểm Đã Đến!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 12: Người Mạo Hiểm Đã Đến!

Trong đường hầm tối tăm tràn ngập mùi hương khó chịu, máu xanh lục của con nhện khổng lồ không ngừng nhỏ giọt xuống mạng nhện của nó.

Arachno cũng như họ hàng của nó, với đa số người mạo hiểm thất học, nó vĩnh viễn chỉ xứng với danh xưng thống nhất “Quái vật nhện khổng lồ”.

Những người thực sự hiểu rõ chúng mới biết đây là loại nhện khổng lồ đặc biệt có thể dệt ra lưới nhện có độc.

Mạng nhện thô to vô cùng bắt mắt, những ma vật nhỏ yếu đều sẽ tránh xa. Nhưng lại có một số ma vật ỷ vào thân thể cường tráng, thực lực mạnh mẽ, trước giờ đều không coi mạng nhện ra gì.

Đối tượng Arachno săn mồi vừa hay lại chính là đám đó.

Nhưng hôm nay rõ ràng là nó đã thất bại.

Một cây búa lớn cắm vào giữa đầu quái vật nhện, đập nát nhừ.

“Hô phù... Hô phù...”

Ma vật đầu trâu thân người thở hổn hển nhấc búa lên, hơi dùng sức vung ra, vẩy đi hơn nửa bọt máu dính nhầy trên búa. Trên thân hình cường tráng cao bốn mét rưỡi kia, từng khối cơ bắp phập phồng dưới lớp da lông theo nhịp hô hấp, cho dù trong đám Minotaur cũng được xem như thân thể cực kỳ cường tráng.

Dưới công kích cuồng bạo của nó, thợ săn đã biến thành con mồi, nhưng cũng không phải nó không hề bị thương.

Độc tố lan tràn dọc theo mạch máu trên cánh tay trái đụng phải mạng nhện, kháng độc LV5 cũng chỉ có thể khiến chất độc không lan rộng thêm.

Trong khoảng thời gian ngắn, việc mất một cánh tay chắc chắn sẽ khiến cuộc sống của nó tại hầm ngục trở nên khó khăn hơn nhiều.

Cũng may vấn đề này lập tức sẽ không làm nó phải nhức đầu nữa.

Một con dao găm đen nhánh từ trong bóng tối vươn ra, nhẹ nhàng xoay một vòng quanh cái cổ to khỏe của Minotaur, cổ họng nó dễ dàng bị cắt đứt tựa như đậu hũ.

Nhìn Minotaur chỉ có thể run rẩy ngã trên mặt đất, Dạ Hiêu từ trong bóng tối bước ra, phàn nàn với ba người khác vừa mới đến: “Minotaur, ít nhất cũng là LV40, thứ này nếu ở tầng thứ tám thì có thể làm kẻ bảo vệ rương báu rồi, nếu không phải trạng thái của nó không tốt thì ta còn phải phí thêm chút sức. Ta cứ cảm giác cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng đụng phải kẻ phiền toái thật sự. Nova, lộ trình đại khái còn bao xa nữa?”

Nova xoa viên tinh thể dẫn đường trong tay: “Nhanh thôi, biên độ biến hóa của chỉ dẫn càng lúc càng lớn, chứng tỏ đã rất gần rồi.”

“Gard, mổ bụng nó giúp ta.” Ivan chỉ vào thi thể con nhện, trực tiếp sai khiến đồng đội.

“Làm gì? Dịch thể của quái vật nhện khổng lồ thối lắm...” Vẻ mặt Gard có chút không tình nguyện, nhưng vẫn rút dao giải phẫu rạch bụng con nhện ra. Quả nhiên, một mùi hôi thối ngập trời xộc vào mũi khiến gã vội vàng xua tay lùi lại hai bước.

Ivan lại nhào tới với đôi mắt sáng rực, không hề để ý mùi hôi thối ngập trời, chỉ giơ hai tay móc một món nội tạng từ bên trong ra: “Quả nhiên là Arachno, túi độc này của nó là tài liệu tốt nhất để bố trí nghi thức Độc Vân!”

Nhìn Ivan lấy ra một chiếc hộp tinh xảo, cẩn thận cất kỹ túi độc tỏa ra mùi tanh tưởi kia, lúc này Nova mới chỉ huy mọi người tiếp tục đi về phía trước.

Gã có dự cảm, nhiều nhất chỉ qua ba hang động nữa là có thể nhìn thấy mục tiêu.

...

Trên thực tế, sau khi xuyên qua một hang động có lác đác vài con Hỏa Văn, bọn họ đã đến nơi cần đến.

Bên ngoài vườn nấm, bốn người nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ mặt không thể tin nổi. Một đám Puji cũng có thể chiếm lĩnh một mảnh địa bàn ở khu vực tầng sâu này?

Không đúng, chi bằng nên nói sao khu vực tầng sâu như thế này lại có Puji mới đúng chứ?



Đúng là ma vật ở khu vực tầng sâu có đủ loại đẳng cấp, nhưng trong đó lại không bao gồm đám Puji không có chút năng lực sinh tồn nào...

Không nói đến chuyện khác, mấy con Hỏa Văn cách vách kia không phải cả ngày sẽ coi chúng nó như buffet mà ăn tiệc sao?

Gard há to miệng, hơn nửa ngày sau mới lẩm bẩm: “Nếu như là nơi này, ta nghĩ mình cũng hơi hiểu vì sao vị Đại tiểu thư kia lại còn sống rồi...”

“Có một con đang tới đây.”

Một con Puji sải đôi chân ngắn nhỏ đi về phía mấy người.

Lúc này, Ivan mới nhớ tới việc dùng thuật điều tra để tìm hiểu thực hư.

“Quả nhiên là LV1... Hửm? Kỹ năng? Có...”

Mà có người phản ứng còn nhanh hơn gã, trong lúc Puji chạy tới, bóng dáng Dạ Hiêu đã biến mất.

[Bóng ma xuyên qua LV9]

Người mạo hiểm có kinh nghiệm phong phú sẽ không bị cảnh tượng có vẻ vô hại trước mắt làm ảnh hưởng, vừa ra tay sẽ dốc toàn lực.

Thoáng cái xuất hiện phía sau Puji, lưỡi dao đen chém xuống một...

Bùm...

“Dạ Hiêu! Cẩn... Thận...” Lời nhắc nhở của Ivan lúc này mới khoan thai đến muộn.

Cũng may chỉ là một vụ nổ nhỏ, không thể khiến Dạ Hiêu bị thương thật. Nhưng nàng từ đám sương mù đi ra với khuôn mặt xám xịt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Ivan, suýt chút nữa đã chất vấn thành tiếng.

“Ha ha... Xin lỗi nhé, quá hiếm lạ nên thất thần...”

“Ta chưa từng nghe nói tới loại nấm đi đường nào biết nổ tung, có vẻ mấy con khác cũng không giống loại nấm ven đường bình thường.” Nova chỉ vào mấy cây nấm pháo bên kia, đúng lúc chuyển chủ đề.

Ivan lại phóng ra một pháp thuật trinh sát: “Mấy con kia có thể phóng ra công kích pháo ma lực, uy lực không lớn, hơn nữa nhìn qua có vẻ tính công kích không cao lắm?”

Quả thực, mấy người bên mình đã chủ động ra tay xử lý một con tự bạo vậy mà đám Puji còn lại vẫn không hề phản ứng, vừa không công kích cũng không chạy trốn.

Rất kỳ lạ!

“Phải dọn sạch hết à?” Dạ Hiêu ngoài miệng hỏi ý thế nhưng thân thể đã chuẩn bị hành động, vừa rồi bị mất mặt, giờ nàng vẫn đang đầy một bụng tức.

Nhưng nàng còn chưa kịp làm gì lại bị Nova bên cạnh ấn xuống: “Chờ đã, Công tước tiểu thư vẫn còn ở trong này, còn không biết gây ra hỗn loạn sẽ thế nào. Dù sao thì mối uy hiếp đến từ chúng vốn không lớn, đồng thời đám này cũng không chủ động công kích, nên cứ trực tiếp đi vào đi. Nhớ duy trì cảnh giác.”

Câu cuối cùng là nói với Bán Long Nhân, gã phải bảo vệ đồng đội nếu gặp tập kích bất ngờ.

[Thay thế tổn thương LV7]

[Phạm vi lá chắn LV8]

[Tăng cường phòng ngự quần thể LV8]



Bán Long Nhân liên tục phóng ra mấy kỹ năng bảo vệ.

“Được rồi, vào thôi.”

...

Thật ra từ lúc mấy người bọn họ tiến vào thông đạo liên thông với sào huyệt Hỏa Văn, Lâm Quân đã thông qua cây nấm trong thông đạo cảm nhận được bọn họ.

Đại pháp sư Ivan cũng không phát hiện ra Lâm Quân đang âm thầm theo dõi toàn bộ vườn nấm, mà cuộc đối thoại giữa bọn họ cũng bị Lâm Quân nghe thấy không sót một chữ nào.

Có điều... Hắn nghe không hiểu...

Nên nói là tình huống này cũng không nằm ngoài dự đoán của hắn, quả nhiên thế giới khác không dùng ngôn ngữ Trái Đất?

Thực ra dùng lưới nấm giao lưu với Inanna là một loại mạng lưới tâm linh cục bộ, thứ truyền qua lại là suy nghĩ chứ không phải ngôn ngữ, tất nhiên là không có chướng ngại về phương diện ngôn ngữ.

Giờ gặp được người thật sự nói ngôn ngữ dị giới, quả nhiên là nghe không hiểu mà...

Tuy nghe không hiểu, nhưng hắn ở đây nhiều năm như vậy cũng chưa từng thấy nhân loại bao giờ, lúc này lại gặp một đám người vừa nhìn là biết hướng về phía vườn nấm... Cho nên, chín mươi chín phần trăm mục tiêu của bọn họ là Inanna.

Không biết là muốn giết nàng hay muốn cứu nàng đây?

Trên người Inanna có [Ký Hiệu Truy Tung] nên nghĩ thế nào cũng thấy hẳn là người cha Công tước của nàng.

Thế nên đám người này có lẽ là tới cứu nàng.

Thật ra cho dù không phải thì hiện tại Lâm Quân cũng không có cách gì hay. Không phải hắn không muốn bảo vệ tiểu tùy tùng mình mới nhặt được, nhưng trong tay hắn hiện tại chỉ có 40 con Puji chiến đấu, 100 con Puji hậu cần. Mà hắn cũng đã xem qua bảng thông tin của bốn người phía đối diện, thấp nhất là LV52, cao nhất là LV58.

Cấp bậc của mỗi người trong nhóm bọn họ đều cao hơn Địa Trùng, trên bảng thông tin còn có một đống lớn kỹ năng đẳng cấp cao phối hợp một cách hợp lý.

Gặp đội hình thế này dù hắn có tung ra đòn sát thủ Puji mạnh nhất của mình thì chắc chắn cũng không có phần thắng.

Còn chuyện trốn đi?

Người ta đã định vị chính xác mới tìm tới cửa, có thể đưa nàng trốn đi đâu đây?

Nhìn Puji hồng phấn vẫn đang ngây ngô luyện tập ma pháp trong vườn, Lâm Quân cảm thấy mình vẫn nên nhắc nhở nàng một câu.

“Inanna này.”

“Chuyện gì thế lão đại?”

“Nhà ngươi phái người tới đón ngươi, đại khái là thế...”

“Nhà ta? Đại khái?”

“Nhưng cũng có thể là tới làm thịt ngươi...”

“...”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục