Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi
Chương 13: Nấm Đi Vườn Trống!
Cái này cái này...” Puji trẻ tuổi run run mũ nấm, nàng vội vàng quan sát hai bên trái phải hòng tìm kiếm bóng người đến từ bên ngoài: “Nên làm gì đây? Nếu thật sự là sát thủ...”
“Vậy thì ngươi chết chắc rồi.”
“Hả? Không có hy vọng thắng sao?”
Thấy trong lòng Inanna vẫn còn ảo tưởng, Lâm Quân không hề nương tay bắt đầu phân tích cho nàng: “Ngươi nghĩ kỹ đi, chúng ta bị vây ở tầng này còn không chạy ra, vậy mà bọn họ lại có thể từ phía trên dễ dàng tìm xuống, thực lực chênh lệch rất rõ ràng đấy.”
“Vậy bây giờ ta nên làm gì?”
“Sẵn sàng dùng ma tinh tự bạo bất cứ lúc nào thì sao?”
“Đồng quy vu tận?”
“Có thể chết trong danh dự.”
“Có... Lý...”
...
Khi tiểu đội Ngân Kinh đi đến giữa vườn nấm, nhìn thấy là một con Puji màu hồng phấn, đầu đội một viên ma tinh lớn, quanh thân phun trào ma lực, chuẩn bị tự bạo bất cứ lúc nào.
Lâm Quân còn chu đáo sắp xếp hai con Puji hai bên trái phải của nàng, nhìn qua trông khí thế hơn hẳn.
Viên ma tinh lớn như vậy mà kích nổ thì không phải con trước cửa lúc nãy có thể so sánh được đâu.
Lúc này Dạ Hiêu lại muốn ỷ vào ưu thế tốc độ giải trừ uy hiếp trước tiên.
[Bóng ma trói buộc]
Không hổ là đồng đội, Ivan vừa ra tay đã khắc chế được pháp thuật của Dạ Hiêu.
“Bình tĩnh đi, đồ mãng phu này.” Được Ivan nhắc nhở, Dạ Hiêu mới để ý thấy đội trưởng Nova đang nhìn Puji màu hồng phấn trước mắt với vẻ kích động.
Sau khi cảm nhận được phương hướng viên tinh thể định vị trong tay chỉ tới, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là mục tiêu cứu viện của bọn họ... Công tước tiểu thư Inanna • Saint Claire.
Đột nhiên Nova quỳ một gối xuống, hành lễ theo tiêu chuẩn quý tộc với Inanna: “Tiểu thư Inanna, chúng ta là người mạo hiểm được cha ngài cử tới cứu ngài, xin lỗi vì đã khiến ngài kinh hãi.”
Nói xong, gã còn nháy mắt ra hiệu với Dạ Hiêu vẫn đang cầm chủy thủ đứng ngơ người bên cạnh. Hiện tại gã cảm thấy vô cùng may mắn vì trước khi tiến vào mình đã ngăn cản ý đồ dọn sạch nơi này của Dạ Hiêu.
Gã cũng không dám nghĩ, thời điểm Công tước đại nhân phát hiện ra đám người mạo hiểm vốn nên đi cứu con gái mình lại dính vào Ấn Ký Báo Thù của mình... Ông ấy sẽ có thái độ như thế nào...
Ực... Sợ là đến lúc đó không chỉ có bản thân Công tước truy sát mà công hội người mạo hiểm vì phủi sạch loại chuyện thối nát này, chắc chắn cũng sẽ tuyên bố treo thưởng kếch xù đối với bọn họ.
Khi đó mới thật sự là thiên hạ rộng lớn nhưng không có chỗ dung thân!
Nghĩ đến đây, Nova không khỏi rùng mình, ánh mắt nhìn về phía Dạ Hiêu càng thêm bất thiện - quả thật đoạn thời gian gần đây nàng càng ngày càng liều lĩnh, lúc trở về phải mở một đại hội tự kiểm điểm mới được.
“Sao ta biết...” Dạ Hiêu bị lườm, vừa thì thào vừa cất vũ khí, cũng học theo tư thế đội trưởng quỳ xuống.
Tuy nghe không hiểu cuộc nói chuyện nhưng nhìn thấy mấy người kia quỳ gối trước mặt Inanna, Lâm Quân cũng coi như đã xác định được ý đồ của bọn họ khi tìm đến đây rồi.
Inanna càng kích động đến mức vừa đội ma tinh còn đang ở trạng thái cực hạn vừa nhảy cẫng lên, làm Lâm Quân sợ tới mức vội khuyên nàng hãy bình tĩnh lại, nếu tự làm nổ mình thì ván này coi như chơi quá lố rồi.
“Lão đầu... Phụ thân vậy mà tới cứu ta thật này!” Inanna cũng không biết trên người mình có ma pháp định vị, trước đó nghe hai kẻ phản bội kia nói chuyện, nàng còn tưởng Công tước bận rộn không có cách nào phân thân nên không thể tới cứu nàng được.
Vừa rồi, nàng lại hoài nghi mấy người trước mắt là tới nhổ tận gốc, hiện giờ khi biết được sự thật, mới hơi có vẻ mừng đến phát khóc, chỉ là Puji không có nước mắt mà thôi.
“Lão đại, nghe thấy không, chúng ta có thể ra ngoài rồi!”
“Sau khi rời khỏi đây ngươi có thể trồng đủ các loại nấm trong khu rừng tư nhân của nhà ta.”
“Chắc chắn lão đầu cũng sẽ đồng ý.”
“Chúng ta còn có thể... có thể...”
“Lão đại, sao ngươi không nói gì?”
“Lâm Quân?”
Một con Puji mang theo một viên ma tinh cấp A nhỏ hơn viên trên đỉnh đầu Inanna đi tới trước mặt nàng.
“Người mới, mấy ngày nay ngươi làm không tệ, đây là tiền thưởng của ngươi.”
“Đừng nhắc tới ta với những người này, chúc ngươi về sau may mắn.”
Cuối cùng Lâm Quân cũng đáp lại, nhưng nội dung hồi đáp lại khiến nàng không hiểu ra sao.
“Không phải ngươi cũng muốn ra ngoài ư? Vì sao thế?”
“...”
“Tiểu thư Inanna, như vậy có thể giao lưu không?” Âm thanh như mọi ngày, trực tiếp vang lên trong đầu Inanna, nhưng người nói chuyện lại không phải là Lâm Quân.
Inanna nhìn lão đầu Bán Nhân trước mắt, ý thức được là ông ta đang sử dụng pháp thuật niệm ngữ.
“Có thể...”
“Thấy ngài bình yên vô sự thế này thật sự tốt quá rồi, ta biết ngài gặp phải thuật Biến Hình cố hóa, không cần lo, ra khỏi hầm ngục chúng ta sẽ chuẩn bị nghi thức nghịch chuyển cho ngài, xin ngài nhẫn nại thêm một thời gian ngắn nữa.”
“Ừm.” Ivan cảm thấy trước mắt là một cô gái thẹn thùng có chút hướng nội, không giống lắm với thông tin bọn họ thu thập được trước đó. Nhưng tinh thể định vị chắc chắn không sai, trước mắt đương nhiên là thiên kim nhà Công tước.
Nghĩ lại thì một tiểu cô nương đột nhiên bị phản bội, mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc, tính cách có chút thay đổi nhỏ cũng rất bình thường.
“Tiểu thư Inanna, có thể nói qua một chút rốt cuộc ngài đã trải qua những gì không?”
“Ta... Ta không muốn nói...” Inanna nhớ tới lời Lâm Quân nói, sau khi suy nghĩ giây lát, cuối cùng cũng không chọn cách bịa ra một câu chuyện mà quyết định không nói gì.
Quả nhiên, Ivan sửng sốt giây lát rồi chủ động khuyên nhủ nàng: “À, không có việc gì không có việc gì, đây vốn không phải là một loại tra vấn đâu.”
Ivan đương nhiên biết trong vườn nấm này rất có thể đang ẩn giấu một loại bí mật gì đó. Nếu không thì thiên kim nhà Công tước không thể nào sống sót ở đây được, mà nhìn dáng vẻ của nàng có lẽ còn ở chung rất hài hòa với đám Puji ở đây.
Nếu là một thời điểm khác chắc chắn là ông ta sẽ tìm tòi đến cùng để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, nhưng hiện tại đây chính là nhiệm vụ có liên quan đến thù lao là cả một tòa thành... Cho dù vị thiên kim Công tước biến thành Puji màu hồng nhạt trước mắt có muốn giẫm lên đầu Dạ Hiêu phun bào tử thì ông ta cũng phải giúp đỡ nàng ấn Dạ Hiêu xuống đất, không cho đối phương lộn xộn... Càng không cần nói chỉ có chút bí mật nho nhỏ về nơi này.
“Chúng ta sắp quay về rồi, có thứ gì cần mang theo không?”
Dưới sự ra hiệu của Inanna, Ivan lấy ra một chiếc hộp rồi cất viên ma tinh vừa được mang tới vào.
Riêng viên buộc trên đỉnh đầu Inanna, nàng vẫn nhất quyết buộc nó trên đầu.
Chỉ là Ivan đã đổi xúc tu sợi nấm vốn dùng để buộc ma tinh thành một sợi tơ cứng cáp hơn.
Sau đó Ivan và đồng đội của mình nói vài câu rồi ôm Inanana quay về theo đường cũ.
Khi cách vườn nấm càng ngày càng xa, kết nối mạng lưới nấm cũng càng ngày càng yếu.
Mất đi tầm nhìn do lưới nấm cung cấp, Inanna đột nhiên cảm thấy mình lại trở về thời điểm vừa mới bị biến thành Puji.
Cô độc, sợ hãi...
...
Nhìn tiểu đội người mạo hiểm biến mất trong thông đạo, bản thể Lâm Quân điều khiển Puji cực mạnh trực tiếp chui ra từ chỗ ẩn thân.
Đương nhiên hắn không thể đi cùng Inanna. Ở chung với Inanna bao nhiêu ngày qua, hắn biết những gì Inanna nói đều là lời thật lòng, nhưng Lâm Quân không thể tin tưởng người mạo hiểm, càng không thể tin vào loại đại quý tộc như phụ thân của Inanna.
Hắn không rõ trên người mình liệu có thứ gì đáng để những người này ngấp nghé hay không, dù mình có được đưa ra ngoài thì vị trí đại khái cũng chỉ là sủng vật của thiên kim nhà Công tước mà thôi.
Mà nếu như Công tước phát hiện chỉ cần làm thịt thú cưng của con gái mình là có thể thu hoạch được chỗ tốt cực lớn thì ông ta sẽ làm thế nào đây?
Đây chỉ là giả thiết, nhưng Lâm Quân tuyệt đối sẽ không đánh cược hy vọng vào người khác.
Hơn nữa không đi cùng Inanna cũng không có nghĩa là hắn sẽ không đi theo phía sau bọn họ, dựa vào những người mạo hiểm này để mở ra một con đường an toàn cho mình.
Rất nhanh, hắn đã đặt mảnh vỡ Thái Dương Thạch và một viên ma tinh cấp S mà mình cất giữ vào phía dưới vỏ ngoài của Puji siêu cấp rồi triệu tập toàn bộ bốn mươi con Puji chiến đấu còn lại.
Lâm Quân nhìn thoáng qua vườn nấm do chính tay mình sáng tạo, cũng là trợ lực từng giúp hắn vượt qua thời kỳ gian nan nhất lần cuối cùng... Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Men theo tín hiệu mỏng manh của Inanna trên mạng lưới nấm, Lâm Quân cũng bước vào trong thông đạo.
“Vậy thì ngươi chết chắc rồi.”
“Hả? Không có hy vọng thắng sao?”
Thấy trong lòng Inanna vẫn còn ảo tưởng, Lâm Quân không hề nương tay bắt đầu phân tích cho nàng: “Ngươi nghĩ kỹ đi, chúng ta bị vây ở tầng này còn không chạy ra, vậy mà bọn họ lại có thể từ phía trên dễ dàng tìm xuống, thực lực chênh lệch rất rõ ràng đấy.”
“Vậy bây giờ ta nên làm gì?”
“Sẵn sàng dùng ma tinh tự bạo bất cứ lúc nào thì sao?”
“Đồng quy vu tận?”
“Có thể chết trong danh dự.”
“Có... Lý...”
...
Khi tiểu đội Ngân Kinh đi đến giữa vườn nấm, nhìn thấy là một con Puji màu hồng phấn, đầu đội một viên ma tinh lớn, quanh thân phun trào ma lực, chuẩn bị tự bạo bất cứ lúc nào.
Lâm Quân còn chu đáo sắp xếp hai con Puji hai bên trái phải của nàng, nhìn qua trông khí thế hơn hẳn.
Viên ma tinh lớn như vậy mà kích nổ thì không phải con trước cửa lúc nãy có thể so sánh được đâu.
Lúc này Dạ Hiêu lại muốn ỷ vào ưu thế tốc độ giải trừ uy hiếp trước tiên.
[Bóng ma trói buộc]
Không hổ là đồng đội, Ivan vừa ra tay đã khắc chế được pháp thuật của Dạ Hiêu.
“Bình tĩnh đi, đồ mãng phu này.” Được Ivan nhắc nhở, Dạ Hiêu mới để ý thấy đội trưởng Nova đang nhìn Puji màu hồng phấn trước mắt với vẻ kích động.
Sau khi cảm nhận được phương hướng viên tinh thể định vị trong tay chỉ tới, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là mục tiêu cứu viện của bọn họ... Công tước tiểu thư Inanna • Saint Claire.
Đột nhiên Nova quỳ một gối xuống, hành lễ theo tiêu chuẩn quý tộc với Inanna: “Tiểu thư Inanna, chúng ta là người mạo hiểm được cha ngài cử tới cứu ngài, xin lỗi vì đã khiến ngài kinh hãi.”
Nói xong, gã còn nháy mắt ra hiệu với Dạ Hiêu vẫn đang cầm chủy thủ đứng ngơ người bên cạnh. Hiện tại gã cảm thấy vô cùng may mắn vì trước khi tiến vào mình đã ngăn cản ý đồ dọn sạch nơi này của Dạ Hiêu.
Gã cũng không dám nghĩ, thời điểm Công tước đại nhân phát hiện ra đám người mạo hiểm vốn nên đi cứu con gái mình lại dính vào Ấn Ký Báo Thù của mình... Ông ấy sẽ có thái độ như thế nào...
Ực... Sợ là đến lúc đó không chỉ có bản thân Công tước truy sát mà công hội người mạo hiểm vì phủi sạch loại chuyện thối nát này, chắc chắn cũng sẽ tuyên bố treo thưởng kếch xù đối với bọn họ.
Khi đó mới thật sự là thiên hạ rộng lớn nhưng không có chỗ dung thân!
Nghĩ đến đây, Nova không khỏi rùng mình, ánh mắt nhìn về phía Dạ Hiêu càng thêm bất thiện - quả thật đoạn thời gian gần đây nàng càng ngày càng liều lĩnh, lúc trở về phải mở một đại hội tự kiểm điểm mới được.
“Sao ta biết...” Dạ Hiêu bị lườm, vừa thì thào vừa cất vũ khí, cũng học theo tư thế đội trưởng quỳ xuống.
Tuy nghe không hiểu cuộc nói chuyện nhưng nhìn thấy mấy người kia quỳ gối trước mặt Inanna, Lâm Quân cũng coi như đã xác định được ý đồ của bọn họ khi tìm đến đây rồi.
Inanna càng kích động đến mức vừa đội ma tinh còn đang ở trạng thái cực hạn vừa nhảy cẫng lên, làm Lâm Quân sợ tới mức vội khuyên nàng hãy bình tĩnh lại, nếu tự làm nổ mình thì ván này coi như chơi quá lố rồi.
“Lão đầu... Phụ thân vậy mà tới cứu ta thật này!” Inanna cũng không biết trên người mình có ma pháp định vị, trước đó nghe hai kẻ phản bội kia nói chuyện, nàng còn tưởng Công tước bận rộn không có cách nào phân thân nên không thể tới cứu nàng được.
Vừa rồi, nàng lại hoài nghi mấy người trước mắt là tới nhổ tận gốc, hiện giờ khi biết được sự thật, mới hơi có vẻ mừng đến phát khóc, chỉ là Puji không có nước mắt mà thôi.
“Lão đại, nghe thấy không, chúng ta có thể ra ngoài rồi!”
“Sau khi rời khỏi đây ngươi có thể trồng đủ các loại nấm trong khu rừng tư nhân của nhà ta.”
“Chắc chắn lão đầu cũng sẽ đồng ý.”
“Chúng ta còn có thể... có thể...”
“Lão đại, sao ngươi không nói gì?”
“Lâm Quân?”
Một con Puji mang theo một viên ma tinh cấp A nhỏ hơn viên trên đỉnh đầu Inanna đi tới trước mặt nàng.
“Người mới, mấy ngày nay ngươi làm không tệ, đây là tiền thưởng của ngươi.”
“Đừng nhắc tới ta với những người này, chúc ngươi về sau may mắn.”
Cuối cùng Lâm Quân cũng đáp lại, nhưng nội dung hồi đáp lại khiến nàng không hiểu ra sao.
“Không phải ngươi cũng muốn ra ngoài ư? Vì sao thế?”
“...”
“Tiểu thư Inanna, như vậy có thể giao lưu không?” Âm thanh như mọi ngày, trực tiếp vang lên trong đầu Inanna, nhưng người nói chuyện lại không phải là Lâm Quân.
Inanna nhìn lão đầu Bán Nhân trước mắt, ý thức được là ông ta đang sử dụng pháp thuật niệm ngữ.
“Có thể...”
“Thấy ngài bình yên vô sự thế này thật sự tốt quá rồi, ta biết ngài gặp phải thuật Biến Hình cố hóa, không cần lo, ra khỏi hầm ngục chúng ta sẽ chuẩn bị nghi thức nghịch chuyển cho ngài, xin ngài nhẫn nại thêm một thời gian ngắn nữa.”
“Ừm.” Ivan cảm thấy trước mắt là một cô gái thẹn thùng có chút hướng nội, không giống lắm với thông tin bọn họ thu thập được trước đó. Nhưng tinh thể định vị chắc chắn không sai, trước mắt đương nhiên là thiên kim nhà Công tước.
Nghĩ lại thì một tiểu cô nương đột nhiên bị phản bội, mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc, tính cách có chút thay đổi nhỏ cũng rất bình thường.
“Tiểu thư Inanna, có thể nói qua một chút rốt cuộc ngài đã trải qua những gì không?”
“Ta... Ta không muốn nói...” Inanna nhớ tới lời Lâm Quân nói, sau khi suy nghĩ giây lát, cuối cùng cũng không chọn cách bịa ra một câu chuyện mà quyết định không nói gì.
Quả nhiên, Ivan sửng sốt giây lát rồi chủ động khuyên nhủ nàng: “À, không có việc gì không có việc gì, đây vốn không phải là một loại tra vấn đâu.”
Ivan đương nhiên biết trong vườn nấm này rất có thể đang ẩn giấu một loại bí mật gì đó. Nếu không thì thiên kim nhà Công tước không thể nào sống sót ở đây được, mà nhìn dáng vẻ của nàng có lẽ còn ở chung rất hài hòa với đám Puji ở đây.
Nếu là một thời điểm khác chắc chắn là ông ta sẽ tìm tòi đến cùng để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình, nhưng hiện tại đây chính là nhiệm vụ có liên quan đến thù lao là cả một tòa thành... Cho dù vị thiên kim Công tước biến thành Puji màu hồng nhạt trước mắt có muốn giẫm lên đầu Dạ Hiêu phun bào tử thì ông ta cũng phải giúp đỡ nàng ấn Dạ Hiêu xuống đất, không cho đối phương lộn xộn... Càng không cần nói chỉ có chút bí mật nho nhỏ về nơi này.
“Chúng ta sắp quay về rồi, có thứ gì cần mang theo không?”
Dưới sự ra hiệu của Inanna, Ivan lấy ra một chiếc hộp rồi cất viên ma tinh vừa được mang tới vào.
Riêng viên buộc trên đỉnh đầu Inanna, nàng vẫn nhất quyết buộc nó trên đầu.
Chỉ là Ivan đã đổi xúc tu sợi nấm vốn dùng để buộc ma tinh thành một sợi tơ cứng cáp hơn.
Sau đó Ivan và đồng đội của mình nói vài câu rồi ôm Inanana quay về theo đường cũ.
Khi cách vườn nấm càng ngày càng xa, kết nối mạng lưới nấm cũng càng ngày càng yếu.
Mất đi tầm nhìn do lưới nấm cung cấp, Inanna đột nhiên cảm thấy mình lại trở về thời điểm vừa mới bị biến thành Puji.
Cô độc, sợ hãi...
...
Nhìn tiểu đội người mạo hiểm biến mất trong thông đạo, bản thể Lâm Quân điều khiển Puji cực mạnh trực tiếp chui ra từ chỗ ẩn thân.
Đương nhiên hắn không thể đi cùng Inanna. Ở chung với Inanna bao nhiêu ngày qua, hắn biết những gì Inanna nói đều là lời thật lòng, nhưng Lâm Quân không thể tin tưởng người mạo hiểm, càng không thể tin vào loại đại quý tộc như phụ thân của Inanna.
Hắn không rõ trên người mình liệu có thứ gì đáng để những người này ngấp nghé hay không, dù mình có được đưa ra ngoài thì vị trí đại khái cũng chỉ là sủng vật của thiên kim nhà Công tước mà thôi.
Mà nếu như Công tước phát hiện chỉ cần làm thịt thú cưng của con gái mình là có thể thu hoạch được chỗ tốt cực lớn thì ông ta sẽ làm thế nào đây?
Đây chỉ là giả thiết, nhưng Lâm Quân tuyệt đối sẽ không đánh cược hy vọng vào người khác.
Hơn nữa không đi cùng Inanna cũng không có nghĩa là hắn sẽ không đi theo phía sau bọn họ, dựa vào những người mạo hiểm này để mở ra một con đường an toàn cho mình.
Rất nhanh, hắn đã đặt mảnh vỡ Thái Dương Thạch và một viên ma tinh cấp S mà mình cất giữ vào phía dưới vỏ ngoài của Puji siêu cấp rồi triệu tập toàn bộ bốn mươi con Puji chiến đấu còn lại.
Lâm Quân nhìn thoáng qua vườn nấm do chính tay mình sáng tạo, cũng là trợ lực từng giúp hắn vượt qua thời kỳ gian nan nhất lần cuối cùng... Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Men theo tín hiệu mỏng manh của Inanna trên mạng lưới nấm, Lâm Quân cũng bước vào trong thông đạo.
— Hết chương —