Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi
Chương 14: Con Viêm Ma Ở Chỗ Này Đâu Rồi?
Lâm Quân đi theo sau người mạo hiểm một khoảng khá xa, mà càng đi càng cảm thấy không đúng lắm.
Con đường này sao lại quen thuộc như vậy?
Đây không phải đường đến nhà của Viêm Ma sao?
Lâm Quân biết rất rõ vị trí sào huyệt của con Viêm Ma kia chưa từng xảy ra chiến đấu, nếu không cây nấm hắn cài cắm ở gần đó chắc chắn sẽ giám sát được dao động ma lực.
Chẳng lẽ sau khi Viêm Ma rời khỏi đây vẫn chưa từng trở về nên không đụng độ với bọn họ lúc đi xuống?
Lúc trước hắn còn tưởng những người này thông qua con đường nào đó mà hắn không biết để xuống dưới, dù sao thì khu vực tầng sâu này cũng không biết rộng lớn đến cỡ nào, chắc chắn không chỉ có một cửa vào, chỉ là bản thân hắn không có năng lực để thăm dò hết mà thôi.
Nếu đã tới gần sào huyệt của Viêm Ma, vậy giờ có một vấn đề thế này... Viêm Ma đã về nhà chưa?
...
“Phù, cuối cùng cũng yên lòng rồi.” Tìm được thiên kim nhà Công tước, tâm trạng của Gard cũng vui vẻ hẳn lên, người mạo hiểm nào lại không thèm muốn thù lao là cả một thành trì chứ?
“Đội trưởng, ngươi không biết lúc ở tầng thứ chín ngươi nói chỉ dẫn có biến động khiến ta tuyệt vọng thế nào đâu, còn tưởng nàng quả thật đã rơi vào xúc tu rồi...”
Còn chưa nói xong Gard đã bị Dạ Hiêu đá một cú. Nhìn thấy Dạ Hiêu ôm con Puji màu hồng phấn, lúc này gã mới nhớ tới chuyện Inanna vẫn đang ở đây, lời vừa rồi ít nhiều cũng có chút không kiêng dè gì.
“Khụ khụ.” Trước sau như một, lại là đội trưởng Nova bước ra chuyển chủ đề: “Ivan, ngươi có nắm chắc sẽ giải trừ được thuật biến hình cho tiểu thư Inanna không? Có cần lên trên tìm vài chuyên gia giải chú tới không?”
Ivan lại không thích nghe câu này: “Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta còn không bằng đám ô hợp kia? Không phải chỉ là sau khi biến hình lại dùng thêm dược tề cố hóa thôi à, thế mà cũng đòi làm khó ta? Sẽ không khó hơn so với lần biến các ngươi từ người rơm trở về ở vực Bù Nhìn đâu.”
Nova chỉ muốn nói sang chuyện khác, không ngờ lại giẫm trúng khu vực khiến Ivan bùng nổ, chỉ có thể cười trừ: “Ta không hiểu ta không hiểu mà, ngươi nắm chắc là tốt rồi...”
Bất tri bất giác, mấy người đã về tới lối vào liên thông với tầng trên.
Chỗ này vẫn nóng như cũ. Dạ Hiêu vốn không chịu được nóng, giờ còn ôm thêm một con Puji nên lại càng nóng hơn.
Nhưng cân nhắc đến việc Inanna dù thế nào cũng là thiên kim, ngay cả khi biến thành Puji cũng không tiện để nam giới ôm được, đến cuối cùng Dạ Hiêu cũng chỉ có thể chịu đựng cơn nóng, chỉ là bước chân đã nhanh hơn một chút.
Ngược lại là Inanna trong ngực Dạ Hiêu không hề có phản ứng gì quá lớn đối với hoàn cảnh nóng bức, dù sao thì toàn bộ kháng tính của nàng đều lên tới LV6.
“Đợi đã!” Một câu ngắn ngủi của đại pháp sư Ivan lại khiến mấy người Dạ Hiêu dừng bước.
“Dao động ma lực không đúng lắm.”
[Thuật trinh sát]
“Dạ Hiêu.” Đại pháp sư bình tĩnh cất giọng: “Đưa tiểu thư đi.”
Dạ Hiêu liếc Ivan một cái, tuy lão già Bán Long Nhân này thường xuyên phát điên khi lên cơn nghiện ma, nhưng khi tỉnh táo lại là người có kinh nghiệm phong phú nhất cả đội ngũ.
Không hề do dự, nàng đã mang theo Inanna hòa vào cái bóng kéo dài của mấy người rồi lao vào thông đạo với tốc độ cực nhanh.
Một giây sau khi nàng biến mất, toàn bộ cái hang bắt đầu chấn động. Ao dung nham hai bên bỗng nhiên cuồn cuộn như huyết mạch sôi trào, bọt nước màu đỏ vàng sền sệt liên tục nổ tung, lưu huỳnh nồng đậm cuốn theo sóng nhiệt dâng lên.
Dạ Hiêu rời đi khiến kẻ địch đang ẩn nấp ý thức được mình đã bị phát hiện, hiện giờ nó không có ý định để mấy con mồi còn lại đào tẩu nốt.
Cùng với một tiếng rít gào không phải của con người, thân ảnh khổng lồ bật lên từ ao nham thạch nóng chảy. Nửa thân trên như tòa núi cao được hợp lại từ dung nham và hài cốt cháy xém, lớp vỏ nham thạch đỏ sẫm giống như áo giáp bao phủ thân thể và trái tim dung nham bên trong. Đồng thời xung quanh còn có rất nhiều quái vật hỏa diễm cao bằng một người bình thường nhảy ra chặn đường, giống hệt như bản thu nhỏ của nó vậy.
Ực... Bán Long Nhân nuốt mạnh một ngụm nước bọt.
“Viêm Ma... Còn có con rối dung nham...”
“Cẩn thận, cấp 64 đấy.” Đã dùng thuật trinh sát xem qua nên Ivan có thể nói ra thực lực của Viêm Ma.
Không có nhiều thời gian giao lưu, Viêm Ma đã vung cự quyền dung nham đập tới.
[Phạm vi lá chắn]
Gard giơ khiên chắn trước người, hình thành một luồng hư ảnh tấm chắn thật lớn, cứng rắn ngăn lại một kích này. Nhưng gã cũng không thể hoàn hảo không tổn hao gì dưới sự chênh lệch cấp bậc, bên trong giáp tay đã có máu tươi không ngừng chảy ra.
[Hồi phục]
[Tiềm năng sinh mệnh]
Nova một hơi thả ra hai loại ma pháp trị liệu và tăng cường, lúc này Gard mới miễn cưỡng duy trì được phạm vi lá chắn.
Lại thêm một tiếng rít gào, thấy không cách nào trực tiếp đập chết đám côn trùng này, Viêm Ma bèn nhấc lên cơn sóng lớn từ ao nham thạch nóng chảy dưới thân.
Thấy tình thế không ổn, Ivan quyết đoán cắm một viên ma tinh cấp A vào khe hở trên bụng, đồng thời phóng ra một đạo [Thuật Thanh Tỉnh] để mình giữ được lý trí trong lúc ma lực kích động, tuy làm như vậy sẽ khiến ông ta đau đớn vô cùng.
Đối mặt với Viêm Ma LV64, ông ta không dám giấu nghề chút nào, vừa ra tay đã dốc hết 300% sức lực.
[Vòng băng]
Ma tinh khảm vào cung cấp cho ông ta uy lực vượt xa pháp trượng bình thường, vòng băng lấy ba người làm trung tâm, nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía, đông cứng đống nham thạch trên mặt đất, cũng đông cứng mấy con con rối dung nham kia, cuối cùng va chạm với cơn sóng dung nham, khó khăn lắm mới khiến nó đông cứng lại được.
“Chúng ta... Phải chạy nhanh lên thôi.” Cơn đau đớn khủng khiếp kích thích từng dây thần kinh của Ivan, khiến ông ta không thể duy trì trạng thái này quá lâu.
Cho dù được gia trì từ đợt bùng nổ này, ma pháp của ông ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngang hàng với sức mạnh thông thường của Viêm Ma, nếu cứ kéo dài thêm thì mấy người bọn họ chắc chắn sẽ phải chết.
“Chỉ sợ không đơn giản thế thôi.”
Không ngờ con Viêm Ma này lại thừa dịp mấy người bọn họ bận đi ngăn cản dung nham, để di động đến gần cửa thông đạo, chắn trước mặt ba người.
Thấy vậy Ivan cũng hiếm khi văng một câu thô tục: “Chết tiệt, nếu lần này có thể sống sót trở về, ta nhất định phải xin lỗi Kemo mới được, lần trước nàng nói Viêm Ma có IQ rất cao ta còn cười nàng...”
“Làm thế nào đây, muốn lui về sau không?” Bán Long Nhân liếc nhìn thông đạo bọn họ từng dùng lúc xuống đây, hiện giờ quay về hẳn là vẫn còn kịp.
“Không, các ngươi kiên trì thêm chút nữa đi.” Giọng điệu của Nova giống như đã đưa ra quyết định gì đó, Gard đã đồng hành với gã suốt mười năm sao có thể không biết kẻ này đang nghĩ gì.
“Ngươi muốn dùng cái kia? Dù thế cũng chưa chắc đã đối phó được với con Viêm Ma này!”
Ivan bên cạnh không lên tiếng, sau khi ngăn cản thêm một đợt sóng dung nham lớn, giờ ông ta đã đau đến mức nói không ra lời, chút sức lực cuối cùng phải dùng vào việc phóng ra pháp thuật kế tiếp.
Nova không giải thích, chỉ liếc mắt nhìn Bán Long Nhân một cái. Đối phương cũng chỉ có thể giống như trước đây, lựa chọn tin tưởng đội trưởng nhà mình mà thôi.
Đã đến nước này, Nova cũng không do dự thêm nữa, lập tức lấy từ trong ngực áo ra một cành cây nhỏ có mọc hai chồi non.
Lâm Quân ở đằng xa vẫn luôn chú ý đến bên này lập tức nhìn vào bảng thông tin của vật phẩm.
[Thần khí: Yết Sinh Mộc Tâm (tàn)]
Lại thêm một món Thần khí!
Ma lực tràn vào trong, nhưng không chỉ có ma lực. Sinh mệnh lực của Nova cũng bị rút đi rất nhiều, dùng mắt thường cũng có thể thấy khuôn mặt gã gầy sọp hẳn đi.
Sau khi đút no Thần khí, Nova chỉ nó về một góc trong lồng ngực Viêm Ma - trên lớp vỏ đá nơi ấy đã có một vết nứt rất nhỏ.
Chính vì để ý thấy điểm này nên gã mới dám phát động phản kích.
Một mảnh chồi non hóa thành lục quang lóe lên, đâm xuyên qua khôi giáp của Viêm Ma, cũng đánh nát trái tim dung nham trong lồng ngực nó.
Viêm Ma vốn cho là bản thân đã nắm chắc phần thắng đột nhiên phải nhận một kích trí mạng. Hạch tâm vỡ nát, nó cũng không cách nào chống đỡ nổi thân thể cao lớn rồi cứ thế mà rơi xuống bên cạnh ao nham thạch nóng chảy, yếu ớt phát ra tiếng gào thét cuối cùng.
Ma vật mạnh nhất mà bản thân từng nhìn thấy cũng là kẻ đã chặn đường Lâm Quân suốt mấy năm qua lại đột ngột chết đi như vậy.
Cảm nhận được mảnh vỡ Thái Dương Thạch vẫn còn tỏa nhiệt dưới giáp xác, hắn âm thầm cảm thán: “Đây chính là Thần khí ư...”
…
Con đường này sao lại quen thuộc như vậy?
Đây không phải đường đến nhà của Viêm Ma sao?
Lâm Quân biết rất rõ vị trí sào huyệt của con Viêm Ma kia chưa từng xảy ra chiến đấu, nếu không cây nấm hắn cài cắm ở gần đó chắc chắn sẽ giám sát được dao động ma lực.
Chẳng lẽ sau khi Viêm Ma rời khỏi đây vẫn chưa từng trở về nên không đụng độ với bọn họ lúc đi xuống?
Lúc trước hắn còn tưởng những người này thông qua con đường nào đó mà hắn không biết để xuống dưới, dù sao thì khu vực tầng sâu này cũng không biết rộng lớn đến cỡ nào, chắc chắn không chỉ có một cửa vào, chỉ là bản thân hắn không có năng lực để thăm dò hết mà thôi.
Nếu đã tới gần sào huyệt của Viêm Ma, vậy giờ có một vấn đề thế này... Viêm Ma đã về nhà chưa?
...
“Phù, cuối cùng cũng yên lòng rồi.” Tìm được thiên kim nhà Công tước, tâm trạng của Gard cũng vui vẻ hẳn lên, người mạo hiểm nào lại không thèm muốn thù lao là cả một thành trì chứ?
“Đội trưởng, ngươi không biết lúc ở tầng thứ chín ngươi nói chỉ dẫn có biến động khiến ta tuyệt vọng thế nào đâu, còn tưởng nàng quả thật đã rơi vào xúc tu rồi...”
Còn chưa nói xong Gard đã bị Dạ Hiêu đá một cú. Nhìn thấy Dạ Hiêu ôm con Puji màu hồng phấn, lúc này gã mới nhớ tới chuyện Inanna vẫn đang ở đây, lời vừa rồi ít nhiều cũng có chút không kiêng dè gì.
“Khụ khụ.” Trước sau như một, lại là đội trưởng Nova bước ra chuyển chủ đề: “Ivan, ngươi có nắm chắc sẽ giải trừ được thuật biến hình cho tiểu thư Inanna không? Có cần lên trên tìm vài chuyên gia giải chú tới không?”
Ivan lại không thích nghe câu này: “Chẳng lẽ ngươi cho rằng ta còn không bằng đám ô hợp kia? Không phải chỉ là sau khi biến hình lại dùng thêm dược tề cố hóa thôi à, thế mà cũng đòi làm khó ta? Sẽ không khó hơn so với lần biến các ngươi từ người rơm trở về ở vực Bù Nhìn đâu.”
Nova chỉ muốn nói sang chuyện khác, không ngờ lại giẫm trúng khu vực khiến Ivan bùng nổ, chỉ có thể cười trừ: “Ta không hiểu ta không hiểu mà, ngươi nắm chắc là tốt rồi...”
Bất tri bất giác, mấy người đã về tới lối vào liên thông với tầng trên.
Chỗ này vẫn nóng như cũ. Dạ Hiêu vốn không chịu được nóng, giờ còn ôm thêm một con Puji nên lại càng nóng hơn.
Nhưng cân nhắc đến việc Inanna dù thế nào cũng là thiên kim, ngay cả khi biến thành Puji cũng không tiện để nam giới ôm được, đến cuối cùng Dạ Hiêu cũng chỉ có thể chịu đựng cơn nóng, chỉ là bước chân đã nhanh hơn một chút.
Ngược lại là Inanna trong ngực Dạ Hiêu không hề có phản ứng gì quá lớn đối với hoàn cảnh nóng bức, dù sao thì toàn bộ kháng tính của nàng đều lên tới LV6.
“Đợi đã!” Một câu ngắn ngủi của đại pháp sư Ivan lại khiến mấy người Dạ Hiêu dừng bước.
“Dao động ma lực không đúng lắm.”
[Thuật trinh sát]
“Dạ Hiêu.” Đại pháp sư bình tĩnh cất giọng: “Đưa tiểu thư đi.”
Dạ Hiêu liếc Ivan một cái, tuy lão già Bán Long Nhân này thường xuyên phát điên khi lên cơn nghiện ma, nhưng khi tỉnh táo lại là người có kinh nghiệm phong phú nhất cả đội ngũ.
Không hề do dự, nàng đã mang theo Inanna hòa vào cái bóng kéo dài của mấy người rồi lao vào thông đạo với tốc độ cực nhanh.
Một giây sau khi nàng biến mất, toàn bộ cái hang bắt đầu chấn động. Ao dung nham hai bên bỗng nhiên cuồn cuộn như huyết mạch sôi trào, bọt nước màu đỏ vàng sền sệt liên tục nổ tung, lưu huỳnh nồng đậm cuốn theo sóng nhiệt dâng lên.
Dạ Hiêu rời đi khiến kẻ địch đang ẩn nấp ý thức được mình đã bị phát hiện, hiện giờ nó không có ý định để mấy con mồi còn lại đào tẩu nốt.
Cùng với một tiếng rít gào không phải của con người, thân ảnh khổng lồ bật lên từ ao nham thạch nóng chảy. Nửa thân trên như tòa núi cao được hợp lại từ dung nham và hài cốt cháy xém, lớp vỏ nham thạch đỏ sẫm giống như áo giáp bao phủ thân thể và trái tim dung nham bên trong. Đồng thời xung quanh còn có rất nhiều quái vật hỏa diễm cao bằng một người bình thường nhảy ra chặn đường, giống hệt như bản thu nhỏ của nó vậy.
Ực... Bán Long Nhân nuốt mạnh một ngụm nước bọt.
“Viêm Ma... Còn có con rối dung nham...”
“Cẩn thận, cấp 64 đấy.” Đã dùng thuật trinh sát xem qua nên Ivan có thể nói ra thực lực của Viêm Ma.
Không có nhiều thời gian giao lưu, Viêm Ma đã vung cự quyền dung nham đập tới.
[Phạm vi lá chắn]
Gard giơ khiên chắn trước người, hình thành một luồng hư ảnh tấm chắn thật lớn, cứng rắn ngăn lại một kích này. Nhưng gã cũng không thể hoàn hảo không tổn hao gì dưới sự chênh lệch cấp bậc, bên trong giáp tay đã có máu tươi không ngừng chảy ra.
[Hồi phục]
[Tiềm năng sinh mệnh]
Nova một hơi thả ra hai loại ma pháp trị liệu và tăng cường, lúc này Gard mới miễn cưỡng duy trì được phạm vi lá chắn.
Lại thêm một tiếng rít gào, thấy không cách nào trực tiếp đập chết đám côn trùng này, Viêm Ma bèn nhấc lên cơn sóng lớn từ ao nham thạch nóng chảy dưới thân.
Thấy tình thế không ổn, Ivan quyết đoán cắm một viên ma tinh cấp A vào khe hở trên bụng, đồng thời phóng ra một đạo [Thuật Thanh Tỉnh] để mình giữ được lý trí trong lúc ma lực kích động, tuy làm như vậy sẽ khiến ông ta đau đớn vô cùng.
Đối mặt với Viêm Ma LV64, ông ta không dám giấu nghề chút nào, vừa ra tay đã dốc hết 300% sức lực.
[Vòng băng]
Ma tinh khảm vào cung cấp cho ông ta uy lực vượt xa pháp trượng bình thường, vòng băng lấy ba người làm trung tâm, nhanh chóng khuếch tán ra bốn phía, đông cứng đống nham thạch trên mặt đất, cũng đông cứng mấy con con rối dung nham kia, cuối cùng va chạm với cơn sóng dung nham, khó khăn lắm mới khiến nó đông cứng lại được.
“Chúng ta... Phải chạy nhanh lên thôi.” Cơn đau đớn khủng khiếp kích thích từng dây thần kinh của Ivan, khiến ông ta không thể duy trì trạng thái này quá lâu.
Cho dù được gia trì từ đợt bùng nổ này, ma pháp của ông ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngang hàng với sức mạnh thông thường của Viêm Ma, nếu cứ kéo dài thêm thì mấy người bọn họ chắc chắn sẽ phải chết.
“Chỉ sợ không đơn giản thế thôi.”
Không ngờ con Viêm Ma này lại thừa dịp mấy người bọn họ bận đi ngăn cản dung nham, để di động đến gần cửa thông đạo, chắn trước mặt ba người.
Thấy vậy Ivan cũng hiếm khi văng một câu thô tục: “Chết tiệt, nếu lần này có thể sống sót trở về, ta nhất định phải xin lỗi Kemo mới được, lần trước nàng nói Viêm Ma có IQ rất cao ta còn cười nàng...”
“Làm thế nào đây, muốn lui về sau không?” Bán Long Nhân liếc nhìn thông đạo bọn họ từng dùng lúc xuống đây, hiện giờ quay về hẳn là vẫn còn kịp.
“Không, các ngươi kiên trì thêm chút nữa đi.” Giọng điệu của Nova giống như đã đưa ra quyết định gì đó, Gard đã đồng hành với gã suốt mười năm sao có thể không biết kẻ này đang nghĩ gì.
“Ngươi muốn dùng cái kia? Dù thế cũng chưa chắc đã đối phó được với con Viêm Ma này!”
Ivan bên cạnh không lên tiếng, sau khi ngăn cản thêm một đợt sóng dung nham lớn, giờ ông ta đã đau đến mức nói không ra lời, chút sức lực cuối cùng phải dùng vào việc phóng ra pháp thuật kế tiếp.
Nova không giải thích, chỉ liếc mắt nhìn Bán Long Nhân một cái. Đối phương cũng chỉ có thể giống như trước đây, lựa chọn tin tưởng đội trưởng nhà mình mà thôi.
Đã đến nước này, Nova cũng không do dự thêm nữa, lập tức lấy từ trong ngực áo ra một cành cây nhỏ có mọc hai chồi non.
Lâm Quân ở đằng xa vẫn luôn chú ý đến bên này lập tức nhìn vào bảng thông tin của vật phẩm.
[Thần khí: Yết Sinh Mộc Tâm (tàn)]
Lại thêm một món Thần khí!
Ma lực tràn vào trong, nhưng không chỉ có ma lực. Sinh mệnh lực của Nova cũng bị rút đi rất nhiều, dùng mắt thường cũng có thể thấy khuôn mặt gã gầy sọp hẳn đi.
Sau khi đút no Thần khí, Nova chỉ nó về một góc trong lồng ngực Viêm Ma - trên lớp vỏ đá nơi ấy đã có một vết nứt rất nhỏ.
Chính vì để ý thấy điểm này nên gã mới dám phát động phản kích.
Một mảnh chồi non hóa thành lục quang lóe lên, đâm xuyên qua khôi giáp của Viêm Ma, cũng đánh nát trái tim dung nham trong lồng ngực nó.
Viêm Ma vốn cho là bản thân đã nắm chắc phần thắng đột nhiên phải nhận một kích trí mạng. Hạch tâm vỡ nát, nó cũng không cách nào chống đỡ nổi thân thể cao lớn rồi cứ thế mà rơi xuống bên cạnh ao nham thạch nóng chảy, yếu ớt phát ra tiếng gào thét cuối cùng.
Ma vật mạnh nhất mà bản thân từng nhìn thấy cũng là kẻ đã chặn đường Lâm Quân suốt mấy năm qua lại đột ngột chết đi như vậy.
Cảm nhận được mảnh vỡ Thái Dương Thạch vẫn còn tỏa nhiệt dưới giáp xác, hắn âm thầm cảm thán: “Đây chính là Thần khí ư...”
…
— Hết chương —