Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi
Chương 15: Người Sói!
Một trận thắng thảm liệt.
Ivan hôn mê bất tỉnh, trên mặt phủ kín những đường vân màu tím sẫm sau khi bị ma lực ăn mòn, ngay cả hô hấp cũng trở nên mong manh.
Nova ngồi bệt dưới đất, cánh tay khô quắt như cành cây chống đất, thi thoảng còn ho khan vài tiếng.
Ngược lại, Gard chịu trách nhiệm kháng cự công kích trong đội ngũ lại mạnh khỏe phây phây. Nhưng vì cả đội chỉ còn lại một người có đầy đủ chiến lực là gã nên họ cũng không dám ở lại nơi đây quá lâu.
Sau khi rót nước thuốc cho hai đồng đội, lại vội vàng thu dọn chiến lợi phẩm, Gard mỗi bên kẹp một người, nhanh chóng mang theo hai đồng đội chạy đi hội hợp với Dạ Hiêu.
Đợi gã đi rồi, Lâm Quân mới ra khỏi chỗ ẩn nấp, lấy ra một mảnh nhỏ của trái tim dung nham lớn bằng nắm tay từ dưới một mảnh vỡ giáp đá. Thứ này, đại khái chỉ còn khoảng một phần mười so với lúc hoàn chỉnh, những mảnh vỡ khác đều đã bị Bán Long Nhân lấy đi rồi.
Nói đúng ra thì thứ này mới là thân thể của Viêm Ma, cũng là bộ phận duy nhất có giá trị.
Về phần hình thái chiến đấu cao hơn mười mét kia, đó cũng chỉ là tạo hình dựa vào năng lực để chống đỡ mà thôi.
Đứng trước đống giáp đá rải rác khắp nơi, Lâm Quân vẫn rất xúc động. Con Boss cuối cùng trong tưởng tượng của hắn lại không đợi được hắn tìm đến khiêu chiến, cứ thế mà đột nhiên toi đời rồi. Đối thủ còn là ba người mạo hiểm cấp bậc không cao bằng nó.
Chỉ vì một chút sơ hở rất nhỏ đã khiến nó bị giết ngược trong nháy mắt.
Lâm Quân vẫn luôn quan sát tình hình, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào dù là nhỏ nhất.
Đại khái là kẽ nứt trên giáp ngực của Viêm Ma đã được hình thành lúc nó đi ra ngoài.
Bất kể nói thế nào, hắn lại có một tầng nhận thức mới về mức độ nguy hiểm của thế giới này rồi.
Cấp bậc không đại diện cho tất cả, chỉ có vĩnh viễn không bộc lộ bản thể của mình ra mới là an toàn nhất.
Dù nói như vậy nhưng giờ mình đang chuyển nhà, tạm thời cũng chỉ đành để lộ bản thể trong lúc nguy nan thôi.
...
Thông đạo kết nối tầng 10 khá thú vị.
Nửa đoạn dưới cũng không có gì khác biệt so với các thông đạo còn lại bên trong khu vực tầng sâu, nhưng đến nửa đoạn trên lại xuất hiện những chiếc cầu thang đơn sơ.
Cũng không biết là ai đã xây dựng hầm ngục nữa.
Trên thực tế, qua lời kể của Inanna, Lâm Quân đã biết được không ít tin tức về hầm ngục. Vị Đại tiểu thư này trước kia chưa từng tự mình xuống hầm ngục, nhưng lại nghe được không ít tin đồn ngoài lề.
Trong đó rõ ràng là không bao gồm lai lịch của hầm ngục, nhưng lại có thông tin liên quan tới tầng thứ 10.
Tầng thứ 10 trong hầm ngục Tử Tinh còn được gọi là rừng rậm Thiên Thạch. Bên trong có rất nhiều cột đá tự nhiên phân chia toàn bộ nơi này thành hai nửa trên và dưới khó có thể liên hệ với nhau.
Trên cột đá có một loại Phong Xà có cánh tên là Haka sinh sống, mà phía dưới là bãi săn của người sói.
Người sói thật ra không phải ma vật mà là Ma tộc, thậm chí họ còn là một trong những chủng tộc mạnh nhất trong Ma tộc. Nhưng từ ba trăm năm trước, sau khi Ma Vương bị dũng giả chém chết, Ma tộc chợt rơi vào cuộc tranh đấu nội bộ xem ai mới là kẻ đứng đầu.
Nhân loại cũng nhân cơ hội này để kết nối các tộc lại, gắng gượng phát triển, nếu không cho dù mất đi Ma vương thì thực lực của Ma tộc vẫn đủ để treo các chủng tộc xung quanh lên đánh cho một trận.
Cuối cùng, Quỷ hút máu giành được thắng lợi từ việc ăn “Gà” đã lập nên Đế quốc Hermit (hoặc là Đế Quốc Ẩn Giả). Một số Ma tộc không quy thuận Quỷ hút máu đã chuyển đến vùng đất Cực Tây nghèo nàn, từ đó Đế quốc Hermit và họ không hề qua lại với nhau.
Quỷ hút máu chỉ triển khai cuộc thanh trừng tàn khốc với kẻ thù truyền kiếp là người sói, một phần của bộ lạc người sói đã trốn vào hầm ngục ở khắp nơi trên thế giới, trở thành một phần tử trong đó.
Theo lời Inanna nói, ngoại trừ trong hầm ngục thì chỉ có tại quần đảo phía Tây là còn có thể nhìn thấy bóng dáng người sói.
Nhưng đứng trước ranh giới diệt chủng cũng không có nghĩa là họ nhỏ yếu, thậm chí hoàn toàn ngược lại, có thể bị đám Quỷ hút máu căm thù như thế đương nhiên là họ phải có thực lực tương ứng rồi.
Phải biết rằng, nếu không rèn luyện, chỉ cần trưởng thành là ít nhất họ đã có thể đạt tới LV30, hạn mức đẳng cấp chủng tộc cao nhất cũng lên tới LV90 giống như Quỷ hút máu... Đây hoàn toàn là chủng tộc cấp bá chủ.
Về vấn đề này, Lâm Quân từng hỏi Inanna: “Chẳng lẽ loài người và Quỷ hút máu không sợ đám người sói này ẩn mình tu dưỡng trong hầm ngục rồi sẽ giết ngược ra ngoài à?”
Nhưng Inanna lại tỏ vẻ hầm ngục có “Quy tắc” riêng, cho dù ở tầng thứ mười, họ cùng lắm cũng chỉ có thể trưởng thành đến LV50.
Còn chuyện vượt qua giai tầng đi lên lại càng chưa từng thấy, đừng nói tới chuyện có người sói trong hầm ngục chạy ra, ngay cả ở tầng thứ chín gần nhất cũng chưa bao giờ có bóng dáng của bất cứ người sói nào.
Nhưng nguyên nhân cụ thể thế nào thì Inanna không biết, chỉ nói “Quy tắc” là thường thức của hầm ngục, bất kể là hầm ngục Tử Tinh hay các hầm ngục khác đều giống nhau.
...
Tiểu đội Ngân Kinh lên đến tầng thứ mười cũng không dừng lại tĩnh dưỡng.
Tuy trong đội ngũ có hai người bị thương, nhưng họ vẫn quyết định đi thẳng đến lối ra vào tầng chín.
Người sói có khi sẽ săn bắn theo đàn, cho dù tiểu đội gặp phải lúc hoàn chỉnh cũng rất phiền toái, càng không cần nói tới tình trạng hiện tại.
Họ dự định trực tiếp chạy tới nhà an toàn tầng chín.
Lâm Quân đi dọc theo con đường mà mấy người mạo hiểm đã vượt qua, quả nhiên dọc đường không gặp bất cứ nguy hiểm nào, nhưng lại thấy được một cảnh tượng thú vị.
Khi đi ngang qua một đoạn thông đạo ẩn trong vách đá, xuyên qua lỗ hổng rất nhỏ trong thông đạo, Lâm Quân đã trông thấy quá trình Phong Xà LV40 săn một con ma vật thỏ.
Nói là ma vật thỏ nhưng trên bảng thông tin lại biểu hiện nó là Hyaenodon – một loại quái vật hình thể không kém gì gấu ngựa, răng nanh sắc nhọn, hơn nữa còn có thể nhảy cao tới mười mét.
Đối mặt với công kích của Phong Xà cũng không hề thấy nó sợ hãi, ngược lại còn không ngừng nhảy dựng lên cắn Phong Xà.
Chỉ có điều Phong Xà nhanh nhẹn, không chỉ né tránh công kích được mấy lần mà còn nhân cơ hội phát ra điện giật nổ tới mức thân thể con thỏ này cháy đen lỗ chỗ.
Chờ đến khi con thỏ muốn chạy thì thương thế đã quá nặng, không chạy nhanh được.
Thú vị nhất là Phong Xà không có móng vuốt, nên đến cuối cùng không ngờ nó lại dùng khí lưu điều khiển loại kỹ năng này kéo lê thân thể con thỏ to lớn ấy rời đi.
Ban đầu Lâm Quân còn tưởng nó sẽ ăn ngay tại chỗ, bất kể là Phong Xà hay Hyaenodon, Lâm Quân đều thấy mà thèm.
Trên người chúng đều có một thân kỹ năng tốt cả!
Đáng tiếc là giờ vẫn chưa phải lúc.
Nhưng trải nghiệm giống như đi bộ lữ hành cũng chỉ đến đây thôi.
Hú hú hú... Phía trước truyền đến tiếng sói tru, không cần nghĩ cũng biết là những người mạo hiểm kia đã đụng phải người sói rồi.
Lâm Quân vừa từ lối nhỏ trong vách đá đi ra đã nhìn thấy cảnh Bán Long Nhân và Tinh Linh đang bị vây công, có điều lúc này chiến đấu đã sắp đến hồi kết thúc. Không phải một bên nào đó bị đánh bại, mà là hai người mạo hiểm tuy có phần chật vật nhưng vẫn có thể vững bước lui về phía sau trong sự vây công của người sói.
Thậm chí Lâm Quân còn nhìn thấy Inanna cũng tham gia chiến đấu.
Bị hạn chế tầm nhìn nên nàng không thấy rõ vị trí của kẻ địch, chỉ có thể dùng thuật Thủy Xà, sau đó dựa vào khả năng ngắm bắn tự động của nguyên tố Linh để tấn công kẻ địch.
Không đùa chứ, lúc này là người chơi tầm xa duy nhất, đúng là nàng cũng có chút tác dụng thật.
Nhìn dáng vẻ mấy người bọn họ thì hẳn là còn có thể chống đỡ thêm một khoảng thời gian dài nữa, sở dĩ nói đã gần đến hồi kết là vì họ đã thành công lui đến phía trước cầu thang lên tầng chín rồi.
Quả nhiên, thời điểm chỉ còn cách một đoạn ngắn cuối cùng, Bán Long Nhân đột nhiên sử dụng kỹ năng đánh lui toàn bộ người sói xung quanh, sau đó nhanh chóng lùi vào trong thông đạo.
Đám người sói vây quanh lối vào gầm gừ gào thét nhưng lại không bước vào phạm vi thông đạo dù chỉ một bước nhỏ nào.
Hay lắm, như vậy hắn sẽ không cần phải đối mặt với tình huống khó xử về mặt đạo đức là có nên bại lộ bản thân để cứu nhân viên cũ của mình hay không nữa. Tiếp theo chỉ cần chờ sau khi đám người sói từ bỏ rồi rời đi là mình có thể đi qua lối đó.
Tới đây, Lâm Quân cũng coi như đã được chứng kiến thế nào là “Quy tắc” rồi.
Chỉ là hắn cảm thấy rất tò mò, nếu bắt lấy một tên người sói rồi cưỡng ép đưa nó lên tầng chín thì sẽ thế nào?
Đại khái là sẽ chết bất đắc kỳ tử nhỉ? Nếu không thì với cái BUG rõ ràng như vậy, hẳn là đã bị người ta phát hiện ra từ lâu rồi mới phải.
Thời điểm Lâm Quân còn đang suy nghĩ miên man thì đám người sói bên kia cũng đã yên tĩnh trở lại rồi. Sau đó, chúng chun mũi, từng con nối tiếp nhau quay đầu nhìn về phía vị trí Lâm Quân ẩn nấp.
Ơ kìa... Đúng là mũi chó mà...
Ivan hôn mê bất tỉnh, trên mặt phủ kín những đường vân màu tím sẫm sau khi bị ma lực ăn mòn, ngay cả hô hấp cũng trở nên mong manh.
Nova ngồi bệt dưới đất, cánh tay khô quắt như cành cây chống đất, thi thoảng còn ho khan vài tiếng.
Ngược lại, Gard chịu trách nhiệm kháng cự công kích trong đội ngũ lại mạnh khỏe phây phây. Nhưng vì cả đội chỉ còn lại một người có đầy đủ chiến lực là gã nên họ cũng không dám ở lại nơi đây quá lâu.
Sau khi rót nước thuốc cho hai đồng đội, lại vội vàng thu dọn chiến lợi phẩm, Gard mỗi bên kẹp một người, nhanh chóng mang theo hai đồng đội chạy đi hội hợp với Dạ Hiêu.
Đợi gã đi rồi, Lâm Quân mới ra khỏi chỗ ẩn nấp, lấy ra một mảnh nhỏ của trái tim dung nham lớn bằng nắm tay từ dưới một mảnh vỡ giáp đá. Thứ này, đại khái chỉ còn khoảng một phần mười so với lúc hoàn chỉnh, những mảnh vỡ khác đều đã bị Bán Long Nhân lấy đi rồi.
Nói đúng ra thì thứ này mới là thân thể của Viêm Ma, cũng là bộ phận duy nhất có giá trị.
Về phần hình thái chiến đấu cao hơn mười mét kia, đó cũng chỉ là tạo hình dựa vào năng lực để chống đỡ mà thôi.
Đứng trước đống giáp đá rải rác khắp nơi, Lâm Quân vẫn rất xúc động. Con Boss cuối cùng trong tưởng tượng của hắn lại không đợi được hắn tìm đến khiêu chiến, cứ thế mà đột nhiên toi đời rồi. Đối thủ còn là ba người mạo hiểm cấp bậc không cao bằng nó.
Chỉ vì một chút sơ hở rất nhỏ đã khiến nó bị giết ngược trong nháy mắt.
Lâm Quân vẫn luôn quan sát tình hình, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào dù là nhỏ nhất.
Đại khái là kẽ nứt trên giáp ngực của Viêm Ma đã được hình thành lúc nó đi ra ngoài.
Bất kể nói thế nào, hắn lại có một tầng nhận thức mới về mức độ nguy hiểm của thế giới này rồi.
Cấp bậc không đại diện cho tất cả, chỉ có vĩnh viễn không bộc lộ bản thể của mình ra mới là an toàn nhất.
Dù nói như vậy nhưng giờ mình đang chuyển nhà, tạm thời cũng chỉ đành để lộ bản thể trong lúc nguy nan thôi.
...
Thông đạo kết nối tầng 10 khá thú vị.
Nửa đoạn dưới cũng không có gì khác biệt so với các thông đạo còn lại bên trong khu vực tầng sâu, nhưng đến nửa đoạn trên lại xuất hiện những chiếc cầu thang đơn sơ.
Cũng không biết là ai đã xây dựng hầm ngục nữa.
Trên thực tế, qua lời kể của Inanna, Lâm Quân đã biết được không ít tin tức về hầm ngục. Vị Đại tiểu thư này trước kia chưa từng tự mình xuống hầm ngục, nhưng lại nghe được không ít tin đồn ngoài lề.
Trong đó rõ ràng là không bao gồm lai lịch của hầm ngục, nhưng lại có thông tin liên quan tới tầng thứ 10.
Tầng thứ 10 trong hầm ngục Tử Tinh còn được gọi là rừng rậm Thiên Thạch. Bên trong có rất nhiều cột đá tự nhiên phân chia toàn bộ nơi này thành hai nửa trên và dưới khó có thể liên hệ với nhau.
Trên cột đá có một loại Phong Xà có cánh tên là Haka sinh sống, mà phía dưới là bãi săn của người sói.
Người sói thật ra không phải ma vật mà là Ma tộc, thậm chí họ còn là một trong những chủng tộc mạnh nhất trong Ma tộc. Nhưng từ ba trăm năm trước, sau khi Ma Vương bị dũng giả chém chết, Ma tộc chợt rơi vào cuộc tranh đấu nội bộ xem ai mới là kẻ đứng đầu.
Nhân loại cũng nhân cơ hội này để kết nối các tộc lại, gắng gượng phát triển, nếu không cho dù mất đi Ma vương thì thực lực của Ma tộc vẫn đủ để treo các chủng tộc xung quanh lên đánh cho một trận.
Cuối cùng, Quỷ hút máu giành được thắng lợi từ việc ăn “Gà” đã lập nên Đế quốc Hermit (hoặc là Đế Quốc Ẩn Giả). Một số Ma tộc không quy thuận Quỷ hút máu đã chuyển đến vùng đất Cực Tây nghèo nàn, từ đó Đế quốc Hermit và họ không hề qua lại với nhau.
Quỷ hút máu chỉ triển khai cuộc thanh trừng tàn khốc với kẻ thù truyền kiếp là người sói, một phần của bộ lạc người sói đã trốn vào hầm ngục ở khắp nơi trên thế giới, trở thành một phần tử trong đó.
Theo lời Inanna nói, ngoại trừ trong hầm ngục thì chỉ có tại quần đảo phía Tây là còn có thể nhìn thấy bóng dáng người sói.
Nhưng đứng trước ranh giới diệt chủng cũng không có nghĩa là họ nhỏ yếu, thậm chí hoàn toàn ngược lại, có thể bị đám Quỷ hút máu căm thù như thế đương nhiên là họ phải có thực lực tương ứng rồi.
Phải biết rằng, nếu không rèn luyện, chỉ cần trưởng thành là ít nhất họ đã có thể đạt tới LV30, hạn mức đẳng cấp chủng tộc cao nhất cũng lên tới LV90 giống như Quỷ hút máu... Đây hoàn toàn là chủng tộc cấp bá chủ.
Về vấn đề này, Lâm Quân từng hỏi Inanna: “Chẳng lẽ loài người và Quỷ hút máu không sợ đám người sói này ẩn mình tu dưỡng trong hầm ngục rồi sẽ giết ngược ra ngoài à?”
Nhưng Inanna lại tỏ vẻ hầm ngục có “Quy tắc” riêng, cho dù ở tầng thứ mười, họ cùng lắm cũng chỉ có thể trưởng thành đến LV50.
Còn chuyện vượt qua giai tầng đi lên lại càng chưa từng thấy, đừng nói tới chuyện có người sói trong hầm ngục chạy ra, ngay cả ở tầng thứ chín gần nhất cũng chưa bao giờ có bóng dáng của bất cứ người sói nào.
Nhưng nguyên nhân cụ thể thế nào thì Inanna không biết, chỉ nói “Quy tắc” là thường thức của hầm ngục, bất kể là hầm ngục Tử Tinh hay các hầm ngục khác đều giống nhau.
...
Tiểu đội Ngân Kinh lên đến tầng thứ mười cũng không dừng lại tĩnh dưỡng.
Tuy trong đội ngũ có hai người bị thương, nhưng họ vẫn quyết định đi thẳng đến lối ra vào tầng chín.
Người sói có khi sẽ săn bắn theo đàn, cho dù tiểu đội gặp phải lúc hoàn chỉnh cũng rất phiền toái, càng không cần nói tới tình trạng hiện tại.
Họ dự định trực tiếp chạy tới nhà an toàn tầng chín.
Lâm Quân đi dọc theo con đường mà mấy người mạo hiểm đã vượt qua, quả nhiên dọc đường không gặp bất cứ nguy hiểm nào, nhưng lại thấy được một cảnh tượng thú vị.
Khi đi ngang qua một đoạn thông đạo ẩn trong vách đá, xuyên qua lỗ hổng rất nhỏ trong thông đạo, Lâm Quân đã trông thấy quá trình Phong Xà LV40 săn một con ma vật thỏ.
Nói là ma vật thỏ nhưng trên bảng thông tin lại biểu hiện nó là Hyaenodon – một loại quái vật hình thể không kém gì gấu ngựa, răng nanh sắc nhọn, hơn nữa còn có thể nhảy cao tới mười mét.
Đối mặt với công kích của Phong Xà cũng không hề thấy nó sợ hãi, ngược lại còn không ngừng nhảy dựng lên cắn Phong Xà.
Chỉ có điều Phong Xà nhanh nhẹn, không chỉ né tránh công kích được mấy lần mà còn nhân cơ hội phát ra điện giật nổ tới mức thân thể con thỏ này cháy đen lỗ chỗ.
Chờ đến khi con thỏ muốn chạy thì thương thế đã quá nặng, không chạy nhanh được.
Thú vị nhất là Phong Xà không có móng vuốt, nên đến cuối cùng không ngờ nó lại dùng khí lưu điều khiển loại kỹ năng này kéo lê thân thể con thỏ to lớn ấy rời đi.
Ban đầu Lâm Quân còn tưởng nó sẽ ăn ngay tại chỗ, bất kể là Phong Xà hay Hyaenodon, Lâm Quân đều thấy mà thèm.
Trên người chúng đều có một thân kỹ năng tốt cả!
Đáng tiếc là giờ vẫn chưa phải lúc.
Nhưng trải nghiệm giống như đi bộ lữ hành cũng chỉ đến đây thôi.
Hú hú hú... Phía trước truyền đến tiếng sói tru, không cần nghĩ cũng biết là những người mạo hiểm kia đã đụng phải người sói rồi.
Lâm Quân vừa từ lối nhỏ trong vách đá đi ra đã nhìn thấy cảnh Bán Long Nhân và Tinh Linh đang bị vây công, có điều lúc này chiến đấu đã sắp đến hồi kết thúc. Không phải một bên nào đó bị đánh bại, mà là hai người mạo hiểm tuy có phần chật vật nhưng vẫn có thể vững bước lui về phía sau trong sự vây công của người sói.
Thậm chí Lâm Quân còn nhìn thấy Inanna cũng tham gia chiến đấu.
Bị hạn chế tầm nhìn nên nàng không thấy rõ vị trí của kẻ địch, chỉ có thể dùng thuật Thủy Xà, sau đó dựa vào khả năng ngắm bắn tự động của nguyên tố Linh để tấn công kẻ địch.
Không đùa chứ, lúc này là người chơi tầm xa duy nhất, đúng là nàng cũng có chút tác dụng thật.
Nhìn dáng vẻ mấy người bọn họ thì hẳn là còn có thể chống đỡ thêm một khoảng thời gian dài nữa, sở dĩ nói đã gần đến hồi kết là vì họ đã thành công lui đến phía trước cầu thang lên tầng chín rồi.
Quả nhiên, thời điểm chỉ còn cách một đoạn ngắn cuối cùng, Bán Long Nhân đột nhiên sử dụng kỹ năng đánh lui toàn bộ người sói xung quanh, sau đó nhanh chóng lùi vào trong thông đạo.
Đám người sói vây quanh lối vào gầm gừ gào thét nhưng lại không bước vào phạm vi thông đạo dù chỉ một bước nhỏ nào.
Hay lắm, như vậy hắn sẽ không cần phải đối mặt với tình huống khó xử về mặt đạo đức là có nên bại lộ bản thân để cứu nhân viên cũ của mình hay không nữa. Tiếp theo chỉ cần chờ sau khi đám người sói từ bỏ rồi rời đi là mình có thể đi qua lối đó.
Tới đây, Lâm Quân cũng coi như đã được chứng kiến thế nào là “Quy tắc” rồi.
Chỉ là hắn cảm thấy rất tò mò, nếu bắt lấy một tên người sói rồi cưỡng ép đưa nó lên tầng chín thì sẽ thế nào?
Đại khái là sẽ chết bất đắc kỳ tử nhỉ? Nếu không thì với cái BUG rõ ràng như vậy, hẳn là đã bị người ta phát hiện ra từ lâu rồi mới phải.
Thời điểm Lâm Quân còn đang suy nghĩ miên man thì đám người sói bên kia cũng đã yên tĩnh trở lại rồi. Sau đó, chúng chun mũi, từng con nối tiếp nhau quay đầu nhìn về phía vị trí Lâm Quân ẩn nấp.
Ơ kìa... Đúng là mũi chó mà...
— Hết chương —