Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 16: Dũng Giả!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 16: Dũng Giả!

Từng đôi mắt xanh lét nhìn chằm chằm Lâm Quân.

Mười ba người sói, thấp nhất là LV26 (chưa thành niên), cao nhất là LV42. Đàn chó ngu xuẩn này trông như muốn trút hết phẫn nộ vì vừa để con mồi chạy thoát lên người hắn.

Trên người đám chó ngu này đa số đều có kỹ năng [Gia tốc] nên quay người chạy rất có thể sẽ không thoát được.

Cũng may là Lâm Quân vốn cũng không định chạy.

Siêu cấp Puji, biến hình!

Co lại thành quả cầu.

[Lăn đột kích LV5]

Đây là sản phẩm phụ kèm theo vào thời điểm hắn ngày qua ngày chiết xuất từ trên thân đám bọ lăn, cuối cùng nhận được kỹ năng [Vỏ kitin], cuối cùng cấp bậc còn lên LV5 trước cả Vỏ kitin.

Kỹ năng gần như không có cảm giác tồn tại trong vườn nấm này, cuối cùng cũng nghênh đón thời khắc vinh quang của mình.

Lâm Quân trực tiếp lăn về phía cầu thang nối thẳng với tầng chín.

40 Con Puji phía sau cũng không rảnh rỗi, pháo nấm hướng về phía trước điên cuồng bắn phá.

Đám chó ngu rất nhanh nhẹn, bởi vậy loại công kích thẳng tắp này dễ dàng bị né tránh, chỉ có một con xui xẻo trúng một phát pháo làm nổ nát một cái móng vuốt mà thôi.

Nhưng Lâm Quân đã đạt được mục đích, pháo nấm đã thành công mở ra một con đường.

Có người sói lông xám không chịu thua, nó dùng cả tứ chi bất chấp lửa đạn xông lên dùng móng vuốt tấn công Lâm Quân.

[Né tránh LV6]

Quả cầu Puji nảy trên mặt chó, lướt qua nó vọt vào trong cầu thang.

An toàn rồi!

Người sói bị đập ngã xuống đất, còn chưa đứng lên đã bị bảy - tám phát pháo nấm đồng loạt bắn trúng, biến thành một bãi thịt nát.

Thuận lợi qua cửa, nhưng tiếc là cũng chỉ có một mình con siêu cấp Puji này có thể qua cửa.

Đám Puji chiến đấu kia vẫn ở lại chỗ cũ, không một con nào được trang bị kỹ năng Lăn đột kích.

Đàn người sói thấy Lâm Quân đã tiến vào thông đạo thì lập tức chuyển mục tiêu sang số Puji còn lại.

Sự thật đã chứng minh, nếu đối kháng chính diện, 40 con Puji quả thực không phải đối thủ của 12 người sói.

Sau khi chỉ đánh bị thương được ba người sói, đám Puji cứ thế mà bị diệt sạch.

Nếu nói Lâm Quân cảm thấy đáng tiếc thì cũng không đến mức đó. Đám Puji này vốn chỉ được hắn mang theo nhằm mục đích che giấu bản thể của mình, đồng thời đến lúc cần thiết thậm chí còn có thể đưa ra làm mồi nhử mà thôi.

Chỉ không ngờ mới đi gần hết một tầng, đã toàn diệt.

Hy vọng con đường phía sau đừng xui xẻo như vậy nữa...

...

Mất đi đám Puji tùy tùng, lưới nấm của Lâm Quân cũng không thể cung cấp tầm nhìn cho hắn được nữa.

Hắn chỉ có thể dựa vào [Cảm nhận khí lưu] và [Cảm giác ma lực] để quan sát xung quanh.

Bất tiện hơn rất nhiều.

Tầng thứ chín là nơi buồn nôn nhất mà Lâm Quân từng thấy. Khắp nơi đều là bướu thịt, ma vật cũng đều là một đám quái vật máu thịt giống như sản phẩm thất bại của kỹ thuật gene.

May mà hắn là nấm nên không có khứu giác, chỉ nhìn thôi cũng có thể đoán được nơi này đại khái sẽ có mùi gì rồi.



Chẳng qua con đường vượt qua tầng thứ chín cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sau khi đám người mạo hiểm ở đây nghỉ ngơi một đoạn thời gian, bọn họ đã thuận lợi lên tới tầng tám. Chỉ là thời điểm Lâm Quân cũng định đi lên lại xảy ra chút chuyện nhỏ ngoài ý muốn.

[Cấp bậc nguyên sinh của ma vật vượt quá giới hạn, từ chối thông qua]

Bảng thông tin tự động đột nhiên nhảy ra dọa cho Lâm Quân nhảy dựng, càng tệ hơn chính là ... Tường không khí xuất hiện rồi!

Rõ ràng là không có gì, nhưng càng tới gần cầu thang thông lên tầng thứ tám, áp lực phía trước lại càng lớn, như thể muốn ép hắn đến nát bét vậy.

Đây là “Quy tắc” của mê cung ư?

Ma vật nguyên sinh, không ngờ mình cũng bị tính là một thành viên của đại gia đình trong mê cung?

Đáng tiếc là cái nhà này không hề ấm áp chút nào.

Đừng mà! Ta còn muốn nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa!

Sao lại có người chuyển sinh thê thảm như mình chứ?

[Dũng giả, giải trừ hạn chế]

Hả?

Hắn đã chuẩn bị thử dùng kỹ năng Lăn đột kích mạnh mẽ xông lên thử một lần, kết quả là bức tường không khí vừa rồi còn đè ép hắn đột nhiên lại biến mất.

Đây là cái gì?

Đặc quyền của dũng giả?

Lâm Quân thử đi về phía trước hai bước, quả thật lực cản đã biến mất rồi.

Đây là trình tự vận hành cổ lỗ sĩ gì thế? Khoảng cách giữa hai lần phán định dài tới vậy cơ à?

Đúng là đã dọa cho hắn sợ chết khiếp.

Còn tưởng cả đời này sẽ phải ở lại hầm ngục chơi trò chơi gia đình ngươi ăn ta - ta ăn ngươi cùng với đám ma vật kia chứ.

Cũng may chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi.

Nhưng sao đột nhiên lại không cảm ứng được vị trí của Inanna nữa?

...

Tầng tám, Lâm Quân nhìn bốn cái ma pháp trận trên mặt đất mà đần cả người.

Khác với hai tầng dưới, tầng tám lại có vật liệu xây dựng nhân tạo như gạch đá, giống như hắn vừa mới tiến vào bên trong một tòa kiến trúc cổ nào đó.

Nhưng vấn đề là tầng tám ngoại trừ bốn pháp trận trên mặt đất thì tới cả một con đường cũng không có!

Đây không phải là ma pháp trận truyền tống đấy chứ?

Nếu vậy thì có thể hiểu vì sao không cảm ứng được Inanna rồi.

Vậy giờ mình nên làm gì?

Chọn cái nào đây?

Đương nhiên là... Không chọn cái nào hết!

Sao hắn có thể mạo hiểm dùng bản thể giẫm lên loại ma pháp trận vừa nhìn đã biết đều là cạm bẫy này được?

Dù rất buồn nôn nhưng tạm thời cứ sống ở tầng thứ chín, trồng ít Puji rồi thông qua [Khống chế thân thuộc] để dò đường vậy.

Nghĩ thế, Lâm Quân đang định trở về, lại cảm giác được sau lưng có dao động ma lực.

Pháp trận thứ hai bên trái sáng lên. Có ba nhân loại đi ra từ trong pháp trận.



...

[Nhất Tự Trảm]

[Thuật Phong Nhận]

[Ngắm bắn chính xác]

Chết tiệt!

Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, ba người mạo hiểm kia lập tức quyết đoán phát động công kích về phía ma vật trước mắt, đồng thời còn dùng những lời Lâm Quân nghe không hiểu để lớn tiếng giao lưu với nhau.

Né tránh! Né tránh! Né tránh!

Lâm Quân vừa né tránh vừa thử dùng pháo nấm đánh trả, hắn cũng không có tật xấu bị người ta chủ động công kích còn không muốn đánh trả! Nhưng đánh trả thì đánh trả, đánh thắng được hay không lại là chuyện khác.

Ba người mạo hiểm kia đều từ LV40 trở lên, còn rõ ràng là biết chơi phối hợp...

Lâm Quân muốn rút về tầng dưới nhưng lại bị một bức tường băng chặn mất đường lui. Hắn có thể đánh nát tường băng, nhưng người mạo hiểm liên tục công kích không ngừng khiến hắn cảm thấy mệt mỏi.

[Kỹ năng thăng cấp: Né tránh LV6 → LV7]

Kỹ năng né tránh thăng cấp cũng được, đáng tiếc là có thăng cấp cũng không giúp ích quá nhiều với tình trạng trước mắt.

Pháo nấm phản kích sẽ bị né tránh hoặc ngăn lại.

Dịch nhờn tiêu hóa bị cuồng phong thổi bay.

Bào tử gây ảo giác vừa thả ra ba người đối diện đã uống nước thuốc giải độc xong xuôi.

Tuy không bằng đám người cấp Kim Cương tới đón Inanna, nhưng có thể tới tầng thứ chín quả nhiên cũng không phải loại tép riu vớ vẩn.

Thủ đoạn của hắn đều bị phá giải trong tích tắc!

Lâm Quân cũng tự hiểu lấy mình, ngay cả Puji mạnh nhất của hắn nếu đặt giữa đám cấp bậc 40 trở nên chắc chắn cũng bị coi là kẻ yếu rồi, càng không cần nói tới ba người mạo hiểm chuyên nghiệp ngang cấp.

Nhưng hắn không ngờ mình trốn cũng trốn không thoát!

Không đúng, vẫn có thể trốn được!

Lâm Quân co lại thành quả cầu, né tránh vòng qua một chiến sĩ trước mặt, phóng về phía cung thủ đằng sau. Ngay thời điểm đó, pháp sư bên cạnh đã phóng ra ma pháp ngăn cản giữa hắn và cung thủ rồi.

Chính là lúc này, chớp đúng khoảnh khắc giãn cách giữa các lần thi pháp, Lâm Quân rẽ ngoặt một cái, chui thẳng vào pháp trận bên phải.

Trong ánh sáng dần dần dâng lên từ trận pháp, cảnh tượng xung quanh thay đổi, Lâm Quân đã xuất hiện ở một nơi khác.

Lại một lần nữa! Thoát khỏi nguy hiểm!

Nếu không trúng mũi tên này thì tốt rồi...

Chiến sĩ đuổi không kịp, pháp sư còn có khoảng thời gian làm lạnh giữa các lần thi pháp, nhưng mũi tên của cung thủ cuối cùng vẫn đuổi kịp Lâm Quân. Một mũi tên sắt đã cắm thẳng vào mông Puji mạnh nhất.

Chỉ thế thôi mà lượng máu của Puji mạnh nhất đã giảm mất một nửa, may mà bản thể của Lâm Quân không nằm ở chỗ mông nên không bị ảnh hưởng.

Đám người mạo hiểm kia sẽ không đuổi theo tới đây đấy chứ?

Đến giờ cũng không thấy xuất hiện, hẳn là sẽ không theo tới rồi.

Cũng đúng, sau khi hắn truyền tống tới đây, dưới thân lại không có ma pháp trận tương ứng, rõ ràng đây là truyền tống trận một chiều. Hẳn là mấy người mạo hiểm kia dù có biết đó là truyền tống trận một chiều hay không cũng sẽ không tùy ý bước vào.

Đúng thật là... Suýt chút nữa đã để mấy người kia đạt được thành tựu đánh chết dũng giả rồi.

Vậy giờ xử lý thế nào đây?

Nhìn hành lang lát đá thông với bốn phía trước mặt, Lâm Quân lập tức rơi vào suy tư.
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục