Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi
Chương 18: Kẻ Cùng Đường!
Trấn Ách Phong, một thị trấn xa xôi nằm ở cực Nam của Liên hiệp Vương quốc, dựa vào ưu thế gần với hầm ngục Tử Tinh để thu hút lượng lớn người mạo hiểm và tiểu thương lui tới, mức độ phồn hoa có thể sánh ngang với một số thành thị cỡ trung.
Thậm chí công hội người mạo hiểm còn đặt một phân bộ khu vực tại đây.
Nhờ vào tài nguyên của hầm ngục mà nơi đây có khá nhiều loại đặc sản.
Nhưng nói về vật biểu tượng có độ nhận diện cao nhất của trấn Ách Phong thì vừa không phải là ma tinh có độ tinh khiết cao, cũng không phải là chủng loại tài liệu ma vật phong phú, mà là loại rượu độc đáo của quán rượu Rotten Willow — một loại chất lỏng đục ngầu lấy tiếng xấu truyền xa.
Dù là những người mạo hiểm chưa từng đặt chân đến đây thì chắc chắn cũng đã từng nghe qua về loại rượu rởm tản ra mùi thối mốc này, nghe nói chỉ cần hắt ra ngoài cũng đủ giết chết nấm mọc ven đường rồi.
Với chất lượng này mà ông chủ còn trộn thêm nước nhiều hơn chính bản thân rượu.
Nhưng với sách lược định giá mỗi cốc chỉ một đồng tiền, vẫn khiến nó trở thành đồ uống không thể thay thế của người mạo hiểm tầng dưới chót.
Tất nhiên quán rượu Rotten Willow cũng trở thành nơi tụ tập của tất cả những người mạo hiểm tầng thấp.
Ngươi tùy tiện kéo một người ở trấn Ách Phong, gã chưa chắc đã biết phòng làm việc của công hội người mạo hiểm ở nơi nào, nhưng chắc chắn sẽ biết vị trí quán rượu Rotten Willow.
Hôm nay quán rượu Rotten Willow cũng chật ních đủ mọi loại người ở mọi ngành nghề như thường lệ.
Bọn họ uống từng ngụm lớn rượu rởm, lớn tiếng trò chuyện về tin đồn gần đây.
Ví dụ như Đế quốc Hermit càng ngày càng có nhiều hành động ở biên giới.
Ví dụ như ba tháng trước tiểu đội Ngân Kinh xâm nhập vào sâu trong hầm ngục cứu được thiên kim nhà Công tước, cũng nhận được một khoản thù lao kếch xù — một tòa thành.
Hiện giờ hai chữ “Ngân Kinh” đã trở thành truyền thuyết mang tính biểu tượng của người mạo hiểm, dưới đáy mắt mỗi một vị khách nâng cốc vì họ đều ánh lên vẻ thèm khát với danh tiếng và tài phú.
Khi một người đàn ông râu ria đầy mặt, dáng vẻ mệt mỏi đẩy cửa gỗ của quán rượu ra, không một ai buồn liếc qua ... Dáng vẻ thế này khắp quán rượu chỗ nào cũng có.
Người đàn ông nhìn quét một vòng, trực tiếp đi về phía một tên mập ngồi một mình trong góc, người nọ đang cầm cốc rượu gỗ uống từng ngụm nhỏ, rượu đục thấp kém trong tay gã lại được uống như loại rượu ngon nào đó.
Tên mập nhìn thấy người đàn ông ngồi xuống đối diện, gọi ra tên của đối phương:
“Dylan, nhiều năm không gặp. Không phải ngươi về hưu rồi à, tìm ta làm gì? Đừng nói ngươi nhớ ông bạn già này đấy, ta sẽ ói mất.”
“Fatty này, ngươi còn làm việc kia không?”
Biệt danh của tên mập là Fatty, đối mặt với Dylan – người không hề che giấu mà trực tiếp nói thẳng ra ý đồ đến đây - Fatty ngồi đối diện thực sự cả kinh đến nheo mắt. Gã vội vàng quét mắt nhìn xung quanh một vòng, thấy không có người để ý tới góc hẻo lánh này mới hạ giọng, phẫn nộ nói: “Ngươi làm gì thế hả? Ngươi chỉ thiếu mỗi điều không nói ra từ kia, muốn hại chết ta à?”
Nhìn thấy Fatty giận dữ, Dylan ngược lại phấn chấn hẳn lên: “Quả nhiên ngươi vẫn đang làm, nhanh, cho ta ba phần.”
Nói xong, Dylan nhanh chóng lấy từ trong ngực ra một túi tiền rồi đẩy tới trước mặt Fatty, bên trong có 27 miếng ngân tệ. Fatty híp mắt, không đụng vào túi tiền kia mà ngược lại đánh giá người đàn ông trước mắt.
So với bảy năm trước, Dylan đã già đi rất nhiều, thân thể cũng không còn khỏe mạnh như trước, vết chai trên tay gần như cũng đã biến mất.
“Xin lỗi Dylan, ta không thể bán cho ngươi. Nhìn dáng vẻ ngươi thế này hẳn là bản lĩnh kiếm cơm năm đó cũng không còn lại gì. Chúng ta tốt xấu gì cũng có giao tình nhiều năm, ta không thể nhìn ngươi đi chịu chết được.”
Dylan lập tức túm lấy cổ áo tên mập, hai mắt phủ kín tơ máu để lộ ra trạng thái điên cuồng khi bị ép tới đường cùng.
Nhưng tên mập chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt ông ta.
Một lúc lâu sau, Dylan buông lỏng tay ra, cả người xụi lơ trượt xuống, thấp giọng khẩn cầu: “Fatty, cầu xin ngươi đấy, con gái của ta trúng phải Huyết Độc khi làm nhiệm vụ ở biên giới. Ta cần tiền, rất nhiều tiền. Ngoại trừ cách này ta không biết còn cách nào khác.. Xin ngươi...”
Fatty trầm mặc hồi lâu.
Huyết Độc — chiêu thức âm độc nhất của đám Quỷ hút máu. Người trúng Huyết Độc sẽ không trực tiếp tử vong mà sẽ chậm rãi bị chuyển hóa thành Quỷ ăn máu trong nỗi thống khổ.
Loại quái vật do con người chuyển hóa thành này, tuy vẫn giữ được ký ức trước khi chuyển hóa nhưng lại không thể kiềm chế nổi cơn khát máu của mình, dù có đối mặt với người thân nhất cũng sẽ vừa khóc vừa ăn, chỉ khi đối mặt với Quỷ hút máu bọn họ mới biến thành nô lệ hoàn toàn phục tùng.
Cũng không phải là hoàn toàn không có biện pháp cứu chữa, trong số những phương pháp cứu chữa này, thứ được nhiều người biết đến nhất là hai loại: Giáo đình chúc phúc hoặc dược tề Phản Sinh.
Cả hai đều có thể cứu được người bị nhiễm trước khi hoàn toàn chuyển hóa.
Nhưng hai cách này đều không liên quan gì tới người ở tầng dưới chót.
Cách đầu chỉ có thể do nhân vật cấp bậc Giáo chủ bỏ ra mấy ngày tự mình tẩy lễ, cách sau thì cần cái giá trên trời là 50 kim tệ. Mà nhân vật cấp bậc Giáo chủ dù có tiền cũng chưa chắc đã có thể tạo được quan hệ, cho nên mục tiêu của Dylan rõ ràng là cách sau.
Nhưng như vậy, với một người dù ở thời kỳ đỉnh cao cũng chỉ là mạo hiểm giả cấp Bạc, hiện tại thực lực còn lui bước lợi hại như Dylan, biết kiếm được 50 kim tệ trong thời gian ngắn như thế nào đây?
Phương pháp kiếm tiền nhanh đơn giản chỉ có hai cách, một loại là nguy hiểm, một loại là trái pháp luật. Mà cả hai đều dính tất nhiên sẽ kiếm được tiền nhanh nhất.
Tầng năm của hầm ngục Tử Tinh có một loại ma thực ác danh lan xa — Cây ký sinh.
Ý nghĩa cũng như tên, sau khi bắt được người sống sẽ cưỡng ép gieo mầm, biến đối phương thành cọc gỗ mới, mà người biến thành cọc gỗ sẽ trở thành đôi chân di động của chúng.
Trong quá trình này, đại não của người bị ký sinh sẽ bị phá hủy tới mức không thể nghịch chuyển, dù có cứu ra được thì cũng chỉ là một cái xác còn sống mà thôi, đây cũng là nguyên nhân vì sao ác danh của cây ký sinh lại vang xa như thế.
Nhưng có rất ít người biết, các loại cây ký sinh này chính là tài liệu sống cực kỳ tuyệt vời để chế tạo dược tề tinh thần.
Nhưng vì phương thức sản xuất quá phản nhân tính nên đã bị Liên hiệp Vương quốc liệt vào danh mục cấm, hạn chế lưu thông và cũng hạn chế loại tri thức này truyền bá rộng rãi.
Nhưng càng cấm thì lợi ích lại càng cao. Mà đã có lợi ích thì tất nhiên là sẽ có người lén lút đi làm.
Trong tay Fatty có một loại bột U Miên là vật phẩm cần thiết để hái quả của cây ký sinh, cũng là thứ Dylan muốn mua.
Nhưng việc hái quả của cây ký sinh cũng không phải chuyện đơn giản như chạy tới cầm về là xong. Cấp bậc của đám cây ký sinh tuy không cao nhưng số lượng lại khổng lồ, còn trực tiếp tập trung tại địa hình đầm lầy ở tầng năm.
Hơn nữa điểm khó chơi nhất là bọn chúng có thể vận dụng kỹ năng hoặc ma pháp của người bị ký sinh.
Ngẫm lại cảnh tượng bị mấy chục cây ký sinh có kỹ năng và ma pháp khác nhau vây công, cho dù là người mạo hiểm cấp cao nếu không cẩn thận cũng sẽ ôm hận tại chỗ, sau đó bị biến thành cây ký sinh mới càng mạnh hơn.
Đây là một loại ma thực có mức độ nguy hiểm vượt xa đẳng cấp của nó.
Nhìn dáng vẻ của Dylan là Fatty biết, vì muốn kiếm nhiều hơn một chút, chắc chắn ông ta sẽ đi một mình. Đương nhiên, với dáng vẻ của ông ta hiện giờ, dù có muốn tìm người cùng tổ đội thì người khác cũng sẽ không đồng ý.
Fatty gần như có thể đưa ra kết luận rằng đối phương sẽ chết bên dưới gốc cây ký sinh kia.
Nhưng... Vài năm trước Fatty cũng có một đứa con gái rồi, đó là bảo bối tâm can của gã. Gã biết, nếu bảo Dylan trơ mắt nhìn đứa con gái duy nhất của mình chậm rãi biến thành Quỷ ăn máu, chỉ sợ đối phương còn thống khổ tuyệt vọng hơn cả trực tiếp chết đi.
“Haizz...” Fatty thở dài, nhận lấy túi tiền trên bàn, sau đó kín đáo đưa cho Dylan năm gói nhỏ.
“Năm phần?”
“Thứ này rẻ hơn năm đó nhiều, ta nể tình bạn bè cũ nên không kiếm lời của ngươi, nếu ngươi đủ may mắn... Một chuyến này là đủ rồi.”
“Cảm ơn... Cảm ơn...” Dylan nắm chặt gói bột như thể nắm lấy hi vọng, vội vàng rời khỏi quán rượu.
Mà Fatty lại cầm cốc rượu chất lượng kém lên nhấp từng ngụm nhỏ.
“Chậc, ngược lại còn lỗ 73 ngân tệ. Mềm lòng như vậy xem ra ta cũng già rồi, không thích hợp làm nghề này nữa. Qua một thời gian ngắn tiếp theo, ta cũng về hưu hồi hương thôi...”
…
Thậm chí công hội người mạo hiểm còn đặt một phân bộ khu vực tại đây.
Nhờ vào tài nguyên của hầm ngục mà nơi đây có khá nhiều loại đặc sản.
Nhưng nói về vật biểu tượng có độ nhận diện cao nhất của trấn Ách Phong thì vừa không phải là ma tinh có độ tinh khiết cao, cũng không phải là chủng loại tài liệu ma vật phong phú, mà là loại rượu độc đáo của quán rượu Rotten Willow — một loại chất lỏng đục ngầu lấy tiếng xấu truyền xa.
Dù là những người mạo hiểm chưa từng đặt chân đến đây thì chắc chắn cũng đã từng nghe qua về loại rượu rởm tản ra mùi thối mốc này, nghe nói chỉ cần hắt ra ngoài cũng đủ giết chết nấm mọc ven đường rồi.
Với chất lượng này mà ông chủ còn trộn thêm nước nhiều hơn chính bản thân rượu.
Nhưng với sách lược định giá mỗi cốc chỉ một đồng tiền, vẫn khiến nó trở thành đồ uống không thể thay thế của người mạo hiểm tầng dưới chót.
Tất nhiên quán rượu Rotten Willow cũng trở thành nơi tụ tập của tất cả những người mạo hiểm tầng thấp.
Ngươi tùy tiện kéo một người ở trấn Ách Phong, gã chưa chắc đã biết phòng làm việc của công hội người mạo hiểm ở nơi nào, nhưng chắc chắn sẽ biết vị trí quán rượu Rotten Willow.
Hôm nay quán rượu Rotten Willow cũng chật ních đủ mọi loại người ở mọi ngành nghề như thường lệ.
Bọn họ uống từng ngụm lớn rượu rởm, lớn tiếng trò chuyện về tin đồn gần đây.
Ví dụ như Đế quốc Hermit càng ngày càng có nhiều hành động ở biên giới.
Ví dụ như ba tháng trước tiểu đội Ngân Kinh xâm nhập vào sâu trong hầm ngục cứu được thiên kim nhà Công tước, cũng nhận được một khoản thù lao kếch xù — một tòa thành.
Hiện giờ hai chữ “Ngân Kinh” đã trở thành truyền thuyết mang tính biểu tượng của người mạo hiểm, dưới đáy mắt mỗi một vị khách nâng cốc vì họ đều ánh lên vẻ thèm khát với danh tiếng và tài phú.
Khi một người đàn ông râu ria đầy mặt, dáng vẻ mệt mỏi đẩy cửa gỗ của quán rượu ra, không một ai buồn liếc qua ... Dáng vẻ thế này khắp quán rượu chỗ nào cũng có.
Người đàn ông nhìn quét một vòng, trực tiếp đi về phía một tên mập ngồi một mình trong góc, người nọ đang cầm cốc rượu gỗ uống từng ngụm nhỏ, rượu đục thấp kém trong tay gã lại được uống như loại rượu ngon nào đó.
Tên mập nhìn thấy người đàn ông ngồi xuống đối diện, gọi ra tên của đối phương:
“Dylan, nhiều năm không gặp. Không phải ngươi về hưu rồi à, tìm ta làm gì? Đừng nói ngươi nhớ ông bạn già này đấy, ta sẽ ói mất.”
“Fatty này, ngươi còn làm việc kia không?”
Biệt danh của tên mập là Fatty, đối mặt với Dylan – người không hề che giấu mà trực tiếp nói thẳng ra ý đồ đến đây - Fatty ngồi đối diện thực sự cả kinh đến nheo mắt. Gã vội vàng quét mắt nhìn xung quanh một vòng, thấy không có người để ý tới góc hẻo lánh này mới hạ giọng, phẫn nộ nói: “Ngươi làm gì thế hả? Ngươi chỉ thiếu mỗi điều không nói ra từ kia, muốn hại chết ta à?”
Nhìn thấy Fatty giận dữ, Dylan ngược lại phấn chấn hẳn lên: “Quả nhiên ngươi vẫn đang làm, nhanh, cho ta ba phần.”
Nói xong, Dylan nhanh chóng lấy từ trong ngực ra một túi tiền rồi đẩy tới trước mặt Fatty, bên trong có 27 miếng ngân tệ. Fatty híp mắt, không đụng vào túi tiền kia mà ngược lại đánh giá người đàn ông trước mắt.
So với bảy năm trước, Dylan đã già đi rất nhiều, thân thể cũng không còn khỏe mạnh như trước, vết chai trên tay gần như cũng đã biến mất.
“Xin lỗi Dylan, ta không thể bán cho ngươi. Nhìn dáng vẻ ngươi thế này hẳn là bản lĩnh kiếm cơm năm đó cũng không còn lại gì. Chúng ta tốt xấu gì cũng có giao tình nhiều năm, ta không thể nhìn ngươi đi chịu chết được.”
Dylan lập tức túm lấy cổ áo tên mập, hai mắt phủ kín tơ máu để lộ ra trạng thái điên cuồng khi bị ép tới đường cùng.
Nhưng tên mập chỉ lẳng lặng nhìn vào mắt ông ta.
Một lúc lâu sau, Dylan buông lỏng tay ra, cả người xụi lơ trượt xuống, thấp giọng khẩn cầu: “Fatty, cầu xin ngươi đấy, con gái của ta trúng phải Huyết Độc khi làm nhiệm vụ ở biên giới. Ta cần tiền, rất nhiều tiền. Ngoại trừ cách này ta không biết còn cách nào khác.. Xin ngươi...”
Fatty trầm mặc hồi lâu.
Huyết Độc — chiêu thức âm độc nhất của đám Quỷ hút máu. Người trúng Huyết Độc sẽ không trực tiếp tử vong mà sẽ chậm rãi bị chuyển hóa thành Quỷ ăn máu trong nỗi thống khổ.
Loại quái vật do con người chuyển hóa thành này, tuy vẫn giữ được ký ức trước khi chuyển hóa nhưng lại không thể kiềm chế nổi cơn khát máu của mình, dù có đối mặt với người thân nhất cũng sẽ vừa khóc vừa ăn, chỉ khi đối mặt với Quỷ hút máu bọn họ mới biến thành nô lệ hoàn toàn phục tùng.
Cũng không phải là hoàn toàn không có biện pháp cứu chữa, trong số những phương pháp cứu chữa này, thứ được nhiều người biết đến nhất là hai loại: Giáo đình chúc phúc hoặc dược tề Phản Sinh.
Cả hai đều có thể cứu được người bị nhiễm trước khi hoàn toàn chuyển hóa.
Nhưng hai cách này đều không liên quan gì tới người ở tầng dưới chót.
Cách đầu chỉ có thể do nhân vật cấp bậc Giáo chủ bỏ ra mấy ngày tự mình tẩy lễ, cách sau thì cần cái giá trên trời là 50 kim tệ. Mà nhân vật cấp bậc Giáo chủ dù có tiền cũng chưa chắc đã có thể tạo được quan hệ, cho nên mục tiêu của Dylan rõ ràng là cách sau.
Nhưng như vậy, với một người dù ở thời kỳ đỉnh cao cũng chỉ là mạo hiểm giả cấp Bạc, hiện tại thực lực còn lui bước lợi hại như Dylan, biết kiếm được 50 kim tệ trong thời gian ngắn như thế nào đây?
Phương pháp kiếm tiền nhanh đơn giản chỉ có hai cách, một loại là nguy hiểm, một loại là trái pháp luật. Mà cả hai đều dính tất nhiên sẽ kiếm được tiền nhanh nhất.
Tầng năm của hầm ngục Tử Tinh có một loại ma thực ác danh lan xa — Cây ký sinh.
Ý nghĩa cũng như tên, sau khi bắt được người sống sẽ cưỡng ép gieo mầm, biến đối phương thành cọc gỗ mới, mà người biến thành cọc gỗ sẽ trở thành đôi chân di động của chúng.
Trong quá trình này, đại não của người bị ký sinh sẽ bị phá hủy tới mức không thể nghịch chuyển, dù có cứu ra được thì cũng chỉ là một cái xác còn sống mà thôi, đây cũng là nguyên nhân vì sao ác danh của cây ký sinh lại vang xa như thế.
Nhưng có rất ít người biết, các loại cây ký sinh này chính là tài liệu sống cực kỳ tuyệt vời để chế tạo dược tề tinh thần.
Nhưng vì phương thức sản xuất quá phản nhân tính nên đã bị Liên hiệp Vương quốc liệt vào danh mục cấm, hạn chế lưu thông và cũng hạn chế loại tri thức này truyền bá rộng rãi.
Nhưng càng cấm thì lợi ích lại càng cao. Mà đã có lợi ích thì tất nhiên là sẽ có người lén lút đi làm.
Trong tay Fatty có một loại bột U Miên là vật phẩm cần thiết để hái quả của cây ký sinh, cũng là thứ Dylan muốn mua.
Nhưng việc hái quả của cây ký sinh cũng không phải chuyện đơn giản như chạy tới cầm về là xong. Cấp bậc của đám cây ký sinh tuy không cao nhưng số lượng lại khổng lồ, còn trực tiếp tập trung tại địa hình đầm lầy ở tầng năm.
Hơn nữa điểm khó chơi nhất là bọn chúng có thể vận dụng kỹ năng hoặc ma pháp của người bị ký sinh.
Ngẫm lại cảnh tượng bị mấy chục cây ký sinh có kỹ năng và ma pháp khác nhau vây công, cho dù là người mạo hiểm cấp cao nếu không cẩn thận cũng sẽ ôm hận tại chỗ, sau đó bị biến thành cây ký sinh mới càng mạnh hơn.
Đây là một loại ma thực có mức độ nguy hiểm vượt xa đẳng cấp của nó.
Nhìn dáng vẻ của Dylan là Fatty biết, vì muốn kiếm nhiều hơn một chút, chắc chắn ông ta sẽ đi một mình. Đương nhiên, với dáng vẻ của ông ta hiện giờ, dù có muốn tìm người cùng tổ đội thì người khác cũng sẽ không đồng ý.
Fatty gần như có thể đưa ra kết luận rằng đối phương sẽ chết bên dưới gốc cây ký sinh kia.
Nhưng... Vài năm trước Fatty cũng có một đứa con gái rồi, đó là bảo bối tâm can của gã. Gã biết, nếu bảo Dylan trơ mắt nhìn đứa con gái duy nhất của mình chậm rãi biến thành Quỷ ăn máu, chỉ sợ đối phương còn thống khổ tuyệt vọng hơn cả trực tiếp chết đi.
“Haizz...” Fatty thở dài, nhận lấy túi tiền trên bàn, sau đó kín đáo đưa cho Dylan năm gói nhỏ.
“Năm phần?”
“Thứ này rẻ hơn năm đó nhiều, ta nể tình bạn bè cũ nên không kiếm lời của ngươi, nếu ngươi đủ may mắn... Một chuyến này là đủ rồi.”
“Cảm ơn... Cảm ơn...” Dylan nắm chặt gói bột như thể nắm lấy hi vọng, vội vàng rời khỏi quán rượu.
Mà Fatty lại cầm cốc rượu chất lượng kém lên nhấp từng ngụm nhỏ.
“Chậc, ngược lại còn lỗ 73 ngân tệ. Mềm lòng như vậy xem ra ta cũng già rồi, không thích hợp làm nghề này nữa. Qua một thời gian ngắn tiếp theo, ta cũng về hưu hồi hương thôi...”
…
— Hết chương —