Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 19: Ra Tù!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 19: Ra Tù!

Tầng thứ năm trong hầm ngục Tử Tinh, khu đầm lầy.

Bùn nhão bọc máu tươi từ các kẽ ngón tay thấm vào đầm lầy, Dylan khom lưng dựa vào vách đá trơn ướt, vết thương xuyên qua bụng khiến mỗi bước đi của ông ta đều rất khó khăn.

Ông ta thất bại rồi, vừa bắt đầu đã thất bại.

Không thể khống chế gốc cây ký sinh lạc đàn kia trước khi bị phát hiện.

Hiện giờ ông ta không chỉ bị đâm trọng thương mà ngay cả vũ khí cũng bị phá hủy, thậm chí càng bết bát hơn là những cây ký sinh khác ở đằng xa cũng nhận được tín hiệu và bắt đầu xúm lại.

“Bella.” Thấp giọng gọi tên con gái, trong mắt Dylan thiêu đốt khát vọng cầu sinh... Giờ ông ta vẫn chưa chết được.

Bella là cốt nhục duy nhất của ông ta và người vợ đã qua đời, thông minh hiểu chuyện, còn rất có thiên phú. Tuổi còn trẻ đã có thực lực cấp Bạc, trong tương lai chắc chắn sẽ trở thành nhân vật lợi hại hơn nhiều so với người cha phế vật như ông ta.

Nàng còn cả một tương lai tốt đẹp, không nên chết vào lúc này, càng không thể biến thành thứ xấu xí như Quỷ ăn máu, sống mà còn thống khổ hơn là chết.

Vậy nên ông ta vẫn chưa thể chết được, còn bốn gói bột U Miên nữa, ông ta vẫn còn cơ hội, chỉ cần có thể chạy ra khỏi đầm lầy...

“Đường chết...”

Chẳng biết lúc nào phía trước đã bị một vách đá chặn kín.

Dylan muốn lui về nhưng năm gốc cây ký sinh đã vây quanh đường lui từ xa, rễ cây nhợt nhạt ngo ngoe muốn động, chờ bắt được Dylan.

Nếu thân thể vẫn còn hoàn hảo ông ta còn có thể thử lao ra trước khi cây ký sinh chưa khép kín vòng vây, nhưng hiện tại ông ta đã bị thương ở bụng, không thể làm được việc này.

Ông ta túm dây leo rủ xuống từ vách đá, có ý đồ muốn men theo nó bò lên vách đá, dây leo vừa bị kéo đã để lộ ra một cái cửa đá bị nó che khuất.

“Ha... Khụ khụ... Ha ha... Phòng ẩn...”

Nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên ông ta gặp đường phòng ẩn, nếu là lúc khác chắc chắn ông ta sẽ mừng như điên, bởi vì bên trong bình thường đều sẽ có thứ gì đó đáng giá.

Nhưng hiện giờ... Cây ký sinh đã cách sau lưng không đến hai mươi mét, Dylan cũng không nghĩ nhiều được như vậy, sau khi sờ soạng tìm được một cơ quan nhô ra, ông ta ấn xuống một cái. Hiện tại ông ta cũng chỉ có thể cầu nguyện bên trong sẽ có Thần khí trong truyền thuyết giúp mình gặp dữ hóa lành.

Cùng với lớp tro bụi không ngừng rơi xuống, cánh cửa đá dày nặng hướng vào phía trong mở rộng.

Bùm bùm bùm...

Mấy phát đạn pháo ma lực từ trong bóng tối bắn ra, cắt ngang bộ rễ của một gốc cây ký sinh chính giữa đã vươn về phía Dylan.

Trong bóng tối, mũ nấm tản ra huỳnh quang lần lượt sáng lên, từng hàng Puji tròn vo kỳ quái xuất hiện trước mắt Dylan.

Ta bị giam cầm một vạn năm.

Hiện tại các ngươi lại dám xông vào lãnh địa của ta.

Thật là... đáng chết! Người cây gì mà trông ghê tởm thế này!



...

Cuộc sống không lo ăn không lo uống trong phòng rương báu thật sự là... Khá nhàm chán... Còn không bằng vườn nấm, mỗi ngày đều có thể đánh ma vật.

Những ngày tháng ở đây buồn tẻ đến mức thậm chí Lâm Quân đã ăn hết đám cỏ huỳnh quang trong phòng, thu được một kỹ năng huỳnh quang gần như không chiếm dụng ma lực.

Đương nhiên, ở chỗ này cấp bậc của hắn thì ngược lại là tăng lên khá nhanh. Ma lực nồng độ cao đầy cả một đầm, sau khi Lâm Quân thu thập gần như đầy đủ, đã trực tiếp kéo cấp bậc lên đến LV47.

Sau đó, hắn lại lấy ra một phần mười trái tim dung nham nhặt được lần trước, không hổ là bản thể của Viêm Ma, từ khi vỡ vụn đến giờ vẫn còn tản ra sức nóng kinh người.

Nếu không phải kỹ năng Kháng tính nhiệt độ cao của Lâm Quân đã tăng lên đến LV7, sợ là đến cả sợi nấm cũng không dính vào nổi.

Sau khi phân giải hết trái tim dung nham Lâm Quân lại tăng thêm một cấp, đồng thời cũng cướp được một kỹ năng mới: [Tự bạo LV3]

Về sau hắn chơi Puji tự bạo sẽ không cần dùng tới ma tinh nữa...

May mà Viêm Ma đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, nếu để lại một tia máu cho nó có cơ hội dùng để tự bạo, chỗ Lâm Quân có bị gì hay không thì chưa biết nhưng ba người mạo hiểm kia chắc chắn phải chết.

Vấn đề hiện tại là làm sao để đi ra ngoài đây?

Hắn đã sản xuất thêm 40 con Puji rồi. Bởi vì không gian có hạn, hắn không có cách nào đi theo con đường số lượng, chỉ có thể lựa chọn nâng cao chất lượng, mỗi con Puji đều được trang bị từ năm đến bảy kỹ năng.

Hắn đã thử để cả đám cùng oanh kích cửa đá, vậy mà cũng không đánh hỏng nổi.

Phòng rương báu chắc chắn đã được gia cố bằng biện pháp đặc biệt, nếu không hỏa lực thế này không phải nổ tảng đá quá dễ à?

Lâm Quân không dám dùng tự bạo để đánh nổ cửa, chỉ sợ uy lực quá lớn trong không gian quá nhỏ sẽ làm nổ tung cả mình...

Không biết sau khi hắn bị giam lại bao lâu, đã có một chuyện thú vị xảy ra... Đó là rương báu cập nhật!

Sau khi rương báu phát ra một đợt dao động ma lực, nắp rương lại trở về chỗ cũ, hắn mở ra lấy được một chiếc nhẫn từ bên trong.

Đáng tiếc là nhẫn ma pháp loại hình tấn công không thêm thuộc tính, mỗi ngày chỉ có thể phóng ba lần thuật Băng Trùy, uy lực cũng tương đương với pháo nấm. Nói chung là hoàn toàn vô ích đối với Lâm Quân.

Những ngày tháng sau đó Lâm Quân cũng chỉ có thể trông mong rương báu cập nhật, để xem có thể ra được thứ gì giúp mình ra ngoài hay không.

Nếu có thể mở ra quyển trục truyền tống kinh điển thì tốt rồi.

Nhưng trước khi Lâm Quân đợi được rương báu cập nhật lần thứ hai thì cửa đá đã bị người ta mở ra từ bên ngoài...

...

Ánh sáng bên ngoài chiếu vào, chiếu lên bản thể của Lâm Quân bên bờ đầm.

Đây, đây … Chính là hơi thở của tự do!

Nhưng một giây sau đám Puji đã chặn kín cửa, ngăn chặn ánh sáng, đề phòng bất cứ công kích nào có khả năng làm tổn thương đến bản thể.

Sau khi Puji cực mạnh đã hoàn toàn hồi phục, Lâm Quân cẩn thận giấu bản thể trong vỏ giáp, mới có thời gian quan sát tình hình bên ngoài.



Một người mạo hiểm bị trọng thương dựa vào cửa đá, không dám động đậy gì.

Chính người này thả bản nấm ra sao, làm tốt lắm!

Xa hơn nữa còn có mấy cây... Người... Ma vật thật ghê tởm.

Kéo bảng thông tin ra, nhìn thấy kỹ năng [Dung hợp ký sinh] trên bảng, Lâm Quân coi như cũng hiểu ra đây là thứ gì.

Lúc này dưới hỏa lực bao trùm, vài cây ký sinh phóng ra kỹ năng định phản kích, thậm chí một cây trong số đó còn thả ra thuật Hỏa Cầu.

Nhưng đứng trước hỏa lực của Lâm Quân, tất cả mọi cố gắng của chúng đều chỉ là phí công, thuật Hỏa Cầu còn chưa ngưng tụ xong đã bị nổ tan, ngược lại còn để đốt lan tới chính nó.

Vậy là Lâm Quân dễ dàng xử lý mấy cái cây ký sinh, chỉ còn lại người mạo hiểm đang suy yếu này.

Đừng hiểu lầm, không phải Lâm Quân muốn giết người diệt khẩu. Thật ra chỉ cần bản thể không bị lộ thì hắn sẽ không thèm để ý đến tin tức “Có một đám Puji kỳ quái xuất hiện trong mê cung” bị lan truyền ra ngoài đâu.

Người này đã thả Lâm Quân ra, Lâm Quân cũng thuận tay cứu đối phương một mạng, vậy là sòng phẳng rồi.

Vấn đề là lúc này nhìn dáng vẻ của ông ta như sắp chết đến nơi, HP trên bảng thông tin chậm rãi mà lại ổn định rơi xuống.

Nếu cứ mặc kệ ông ta chết như vậy tất nhiên sẽ không phù hợp với nguyên tắc làm nấm của Lâm Quân, ít nhất cũng phải cố gắng cứu chữa một chút.

Chỗ khó hiện tại là Lâm Quân không biết kỹ năng trị liệu...

Đám Puji đều là vật phẩm tiêu hao, hỏng thì cứ ném luôn, thật sự phải tu sửa thì dùng sợi nấm bổ sung là được rồi, nhưng con người không thể cũng dùng sợi nấm bổ sung được...

Hay giúp ông ta gọi những người mạo hiểm khác tới?

Không nói tới chuyện mình không biết đây là nơi nào, cho dù tìm được người mạo hiểm khác sợ là cũng sẽ vung tay đánh nhau trước.

Lâm Quân nhớ lại phần giới thiệu về [Dung hợp ký sinh] vừa thấy, nhìn mấy gốc cây ký sinh vẫn đang ngâm trong vũng bùn, hình như cũng chỉ có cách này.

Đám Puji đã kéo Dylan đang hôn mê và xác của cây ký sinh vào phòng rương báu.

Lâm Quân khống chế sợi nấm tăng tốc phân giải cây ký sinh.

Đây là hành động không có ích lợi gì, ma lực tiêu hao để tăng tốc nhiều hơn ma lực thu được từ quá trình phân giải, nhưng Lâm Quân đã lấy được thứ hắn muốn.

[Phát động Bảy đại tội • Tham Lam]

[Cướp đoạt kỹ năng: Dung hợp ký sinh LV1]

Bản thể tự mình rải bào tử lên vết thương trí mạng trên bụng của Dylan, sợi nấm dưới sự gia trì của ma lực đang dần dần dung hợp với máu thịt ngăn chặn tại miệng vết thương, thậm chí còn bổ sung sinh mệnh lực cho Dylan trên một mức độ nhất định nào đó.

Kết quả cuối cùng thật đúng là hắn đã thành công dùng sợi nấm bồi bổ cho con người rồi...

Cảm nhận được tồn tại “Không phải người cũng không phải nấm” của đối tượng xuất hiện trong lưới nấm, Lâm Quân cứ thấy là lạ.

Tổ chức của mình hình như đã giảm độ thuần khiết rồi?
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục
Chương 19: Ra Tù! — Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi | Tàng Thư Các