Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 20: Người Đầu Tiên Nói Chuyện Với Nấm!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 20: Người Đầu Tiên Nói Chuyện Với Nấm!

Trong rừng rậm tối đen, Dylan giơ cao cây đuốc trong tay, lo lắng la lên: “Bella! Bella, ngươi đang ở đâu? Trả lời cha đi!”

“Cha... Cha...”

Một giọng nói yếu ớt, mỏng manh truyền đến. Dylan vội vàng men theo thanh âm, gạt bụi cỏ ra, nhìn thấy con gái toàn thân đầy máu, dựa vào dưới tàng cây.

“Bella! Sao ngươi lại bị thương nặng như vậy? Bella đừng sợ, cha đến rồi, cha đến rồi đây.”

Dylan chảy nước mắt, ôm chặt lấy đứa con gái yếu ớt của mình.

“Cha cha ơi, ta... Ta...”

“Cha đây, cha ở đây, ngươi nói đi.”

““Cha ơi.” Hai tay Bella ôm cổ Dylan, mở đôi mắt màu đỏ tươi ra: “Ta đói quá...”

Đôi răng nhọn khẽ ngập vào làn da, Dylan rùng mình cảm nhận một dòng ấm nóng chảy dài nơi cổ áo. Trong tầm mắt dần nhòe đi, ông chỉ kịp nhìn thấy gương mặt Bella nhạt nhòa nước mắt, hoàn toàn bị bản năng khát máu che mờ lý trí.

...

“Á á á!” Dylan bừng tỉnh, há miệng thở hổn hển.

Là mơ, may mà chỉ là mơ...

Ta đang... ở đâu?

Dylan ngẩng đầu, nhìn thấy một con Puji đang lộ vẻ ghét bỏ, cách xa chỗ ông ta.

Ma vật... Puji biến dị...

Ông ta nhớ lại cảnh tượng trước khi hôn mê, mấy cái cây ký sinh kia đâu rồi?

Sau đó, Dylan chú ý tới đám cây ký sinh đang nằm ngổn ngang trên mặt đất xung quanh, trên cây bắt đầu mọc nấm.

Nhìn sơ qua cũng đủ biết không chỉ có năm cây đuổi giết ông ta.

Những thứ này... đều là do đám Puji này làm?

Dylan có vẻ như không thể tin được vào mắt mình, cho dù là Puji biến dị đi nữa nhưng có thể giết chết nhiều cây ký sinh tới vậy sao?

Nhưng ký ức mơ hồ trước lúc hôn mê và cảnh tượng trước mắt dường như lại đang nói với ông ta đây chính là sự thật.

Nơi này là căn phòng ẩn kia, ông ta nhìn thấy nắp đá của rương báu bị mở ra. Thì ra là một phòng rương báu.

Đám Puji này có thể là ma vật trông coi rương báu. Nhưng đám Puji xung quanh nhìn có vẻ không có địch ý với mình, kỳ quái là chính mình cũng không cảm thấy mất tự nhiên, dường như mọi chuyện vốn nên như thế... Thật kỳ quái...

Đúng rồi, vết thương của mình thì sao?



Dylan vội vàng sờ xuống bụng, vết thương không còn nữa, sau đó ông ta rũ mắt nhìn xuống, trong lòng lại dấy lên một mảnh sóng to gió lớn.

Vết thương được sợi nấm đắp lên, thậm chí phía trên còn mọc ra một cây nấm nhỏ... Ông ta đã từng thấy cảnh tượng tương tự như vậy trên thân những người bị cây ký sinh bắt được rồi gieo hạt ký sinh.

Chẳng trách Puji biến dị không công kích mình, chẳng trách mình cảm thấy thân thiết với đám Puji như vậy, thì ra là mình đã bị ký sinh rồi.

Nhưng hiện tại ý thức của mình vẫn còn tỉnh táo, cũng không bị trói buộc như lúc bị cây ký sinh bắt được.

Dường như trước khi hoàn toàn bị khống chế, mình vẫn còn một ít thời gian.

Ông ta nhìn sang xác của mấy cái cây ký sinh kia, bên trên vẫn còn treo rất nhiều hạt giống, một suy nghĩ to gan chợt nảy lên trong lòng.

Dylan không quan tâm đến sống chết của chính mình hoặc việc mình có thể bị ký sinh khống chế hay không, ông ta chỉ muốn kiếm tiền cứu con gái. Nếu như thời gian của mình không đủ thì phó thác cho Fatty đi cứu con gái giúp mình.

Điều ông ta cần làm bây giờ là mang theo hạt giống của cây ký sinh trở lại mặt đất.

Ông ta đi tới chỗ một gốc cây ký sinh, cẩn thận hái một hạt giống xuống rồi nhét vào trong ngực.

Sau khi nhìn quanh bốn phía, dường như đám Puji cũng không để ý tới cử động của ông ta. Điều này khiến ông ta yên tâm hơn hẳn, sau đó nhanh chóng thu hết tất cả đám hạt giống trước mặt.

Đủ rồi, nhiều như vậy chắc chắn là đủ rồi.

Ông ta ôm hạt giống, đi tới chỗ cửa đá, lại liếc nhìn thử, đám Puji vẫn như bình thường.

Thật sự là... kỳ quái.

...

Nhìn Dylan biến mất ngoài cửa đá, từ đầu đến cuối Lâm Quân đều không nói với ông ta một câu nào, dù lúc này ông ta đang kết nối với lưới nấm của hắn.

Cứu ông ta là nguyên tắc của hắn, nhưng điều đó lại không có nghĩa là hắn tin tưởng ông ta.

Dylan quả thật đã bị ký sinh, hơn nữa còn nằm trong trạng thái treo nửa cái mạng. Chỉ cần Lâm Quân muốn, sợi nấm trong cơ thể Dylan sẽ hoàn toàn phá hủy thần chí của ông ta, biến ông ta thành tồn tại giống như con rối.

Nhưng như thế lại không phù hợp với dự tính ban đầu khi hắn cứu ông ta.

Để ông ta đi đi, vừa cứu mạng vừa tặng hạt giống, Lâm Quân đã trả đủ ân tình mở cửa rồi, sau này còn xảy ra chuyện gì nữa thì cũng không liên quan đến hắn.

Mà nói ra thì người này mạo hiểm như vậy hóa ra là vì hạt giống, nhìn có vẻ như mấy cái hạt giống này là đồ tốt, mình có nên tích trữ một ít không? Chưa biết chừng về sau sẽ có tác dụng, dù sao trực tiếp phân giải cũng chỉ mất tí xíu ma lực.

Trong lúc Dylan hôn mê, hắn đã dẫn theo đám Puji ra ngoài đi dạo một vòng, săn thêm một ít phân bón trở về, thuận tiện còn dùng bảng thông tin quan sát một vòng, thông qua cấp bậc cơ bản để xác định nơi này là tầng thứ năm.

Hiển nhiên là cái mê cung truyền tống trận kia đúng là không nói lý gì hết, trực tiếp ném hắn từ tầng tám lên tầng năm. Vậy liệu có truyền tống trận có thể ném xuống tầng mười, thậm chí là khu vực tầng sâu hay không?

May mà mình không gặp phải, trong lòng lặng lẽ đánh dấu tầng tám là khu vực cực kỳ nguy hiểm.

Hiện giờ điều Lâm Quân quan tâm nhất là vị trí để mở vườn nấm mới. Dù phòng rương báu này có nước ma lực, nhưng số lượng cung ứng thực tế không nhiều, đợi dùng hết nước trong đầm chứa trước đó thì giá trị của nơi này cũng không lớn lắm.

Thứ hai là hắn đã hiểu được phần nào phương thức vận hành của hầm ngục rồi, nó chắc chắn sẽ không để mình cứ mở cửa thế này mãi, chưa biết lúc nào đó sẽ kích hoạt cơ chế không biết, đến lúc ấy nếu mình vẫn còn ở bên trong thì nguy to rồi.



Còn chuyện một hơi lao ra khỏi hầm ngục đi phơi nắng á?

Hắn cũng muốn đấy, nhưng không dám.

Hầm ngục chỉ có một cửa ra vào, chắc chắn sẽ đụng phải rất nhiều nhân loại, chưa biết chừng trong đó còn có cao thủ.

Hắn cũng không muốn ngã xuống trước lúc bình minh đâu.

Vẫn nên làm từng bước vững vàng thì hơn, dù chậm một chút nhưng giờ đã nhìn thấy hy vọng, hắn có thể nhịn được.

Liên quan tới vị trí mở vườn nấm mới, hắn muốn chọn một nơi vừa an toàn lại vừa tiện để săn bắn cướp kỹ năng.

Mà hắn phát hiện, thật ra thì khu vực đầm lầy này đúng là rất thích hợp. Địa hình đầm lầy nguy hiểm nên bình thường người mạo hiểm sẽ không chọn đi ngang qua đây, dù có tiến vào thì hành động cũng rất chậm chạp.

Mà đối với dạng tồn tại trang bị nhẹ, không mang theo giáp xác như Puji, đầm lầy có ở khắp mọi nơi này cũng không khác gì thực địa.

Hơn nữa nếu mở vườn nấm trong đầm lầy, bản thể của mình có thể ẩn nấp dưới đầm lầy, cũng là biện pháp tương đối bảo đảm.

Chỉ là cư dân bản địa hơi phiền phức một chút.

Lúc mới đầu giải quyết năm cái cây ký sinh kia, Lâm Quân còn chưa để chúng nó vào mắt, kết quả là lúc ra ngoài đi dạo lại phải đánh một trận ác liệt.

Đám cây ký sinh này thích kêu bạn gọi bè chơi hội đồng, cực kỳ vô sỉ.

Trong tay lại có nhiều kiểu nhiều loại kỹ năng và ma pháp cao thấp không đồng nhất.

Lâm Quân gặp phải một gốc cây ký sinh trên người pháp sư LV36. Trước đó không nhìn bảng thông tin, chỉ hơi bất cẩn một chút đã phải chịu thiệt, tổn thất mấy con Puji.

Trước lúc đó, hắn đâu ngờ tới chuyện còn có pháp sư cao cấp như vậy ngã xuống ở nơi đây...

Như vậy đoán chừng trong toàn bộ đầm lầy còn không biết bao nhiêu cường giả bị ký sinh, nếu có LV trên năm mươi... Ừm, chắc không thể nào đâu...

Mà mấu chốt nhất là đánh đám cây ký sinh này không mang lại bao nhiêu lợi ích, đây mới là điều quan trọng nhất.

Kỹ năng đám cây ký sinh có được cũng rất đơn điệu, từ [Dung hợp ký sinh] đến [Quấn lấy] rồi [Tính dai] cộng thêm một số kháng tính linh tinh.

Thứ lợi hại thật sự là các kiểu chiêu thức thiên kỳ bách quái của những kẻ bị ký sinh.

Nhưng Lâm Quân thử rồi, phân giải những thể xác bị ký sinh này không lấy được bất cứ kỹ năng gì, ngay cả ma lực chiếm được cũng rất ít, như thể bên trong đã bị ép khô rồi vậy.

Chỉ có mỗi mấy kỹ năng của chính cây ký sinh, độ khó khi đánh bọn chúng rõ ràng không theo kịp lợi ích.

Nhưng nếu cộng thêm việc mình muốn cướp địa bàn để gây dựng vườn nấm mới, hình như miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận được.

Suy nghĩ thêm một lát, Lâm Quân vẫn cảm thấy muốn có khu đầm lầy.

Đã định ra mục tiêu, chờ mình sản xuất thêm một đám Puji thích ứng với địa hình đầm lầy thì có thể bắt đầu kế hoạch công lược!

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục