Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 4: Ma Tinh!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 4: Ma Tinh!

Phải biết rằng, hai mặt của vườn nấm đều dựa vào vách đá, các vách đá này cũng giống như hài cốt bị cự thú gặm cắn qua, mặt ngoài tầng nham thạch màu xám tro phủ kín bởi những lỗ thủng hình tổ ong.

Một số chỗ lõm ngưng kết tinh thể màu tím sậm, rải rác phân bố trong vách đá, mà xung quanh những tinh thể tím này, nồng độ ma lực luôn cao hơn những vị trí khác một chút.

Khu khai thác chính là nơi để thu thập đống tinh thể tím này.

Dù cắm loại tinh thể màu tím này xuống đất cũng không khiến nó trực tiếp hóa thành chất dinh dưỡng, nhưng có thể thu hút ma lực tự do trong không khí xung quanh tụ lại, từ đó nâng cao hiệu suất thu thập ma lực của sợi nấm.

Trong khu khai thác có rất nhiều Puji được trang bị kỹ năng vỏ kitin, chúng tạo ra một lớp vỏ giáp dày trên mũ nấm, sau đó sử dụng nó để đục tinh thể trong vách đá xuống.

Nói thật thì kỹ năng vỏ kitin cấp 4 này tuyệt đối không đủ độ cứng nên hiệu suất khai thác rất thấp, Puji còn dễ dàng bị dao động chính mình tạo ra làm chết, nhưng điều kiện có hạn, có thể đào ra cũng coi như không tệ rồi.

Inanna nhìn chằm chằm vào một khối tử tinh to bằng nắm tay đã đào ra, đang dốc sức kẹp lấy nó bằng đôi chân ngắn ngủn.

“Ngươi đang làm gì thế?”

“Lâm, Lâm Quân?” Puji màu hồng nhạt run bần bật, bị tử tinh dưới chân làm ngã nhào.

“Đừng đột nhiên nói chuyện trong đầu ta như thế...”

“Chẳng lẽ chúng ta còn có phương thức giao lưu nào khác? Ngươi nên làm quen đi chứ.”

Inanna nghĩ cũng thấy đúng, nhưng nàng cứ cảm thấy có lẽ mình không thể quen nổi với việc một người khác có thể nói chuyện trong đầu nàng bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu...

“Chỗ này của ngươi có nhiều ma tinh thật đấy.” Giọng nói của Inanna không kìm được kích động, nàng lại một lần nữa kẹp lấy tử tinh.

“Ma tinh? Ngươi đang nói tới những viên tinh thể tím dùng để bón ruộng này à?”

“Bón... Bón ruộng?”

Một con Puji mũ màu xanh nhảy ra, dùng đôi chân ngắn nhấc lên một cái mũ nấm lớn bên cạnh, phía dưới rõ ràng là một viên tinh thể tím đã cắm một nửa vào trong đất.

“Ngươi ngươi ngươi... Vậy mà ngươi lại dùng ma tinh để bón ruộng?”

“Bằng không thì sao?”

“Đây chính là ma tinh đấy! Đây chính là ma tinh có thể dùng để chế tạo vật phẩm ma pháp, xem như là nền tảng của pháp trận, mảnh vỡ nhỏ cũng có thể dùng làm vật liệu thi pháp! Sao có thể dùng để bón ruộng được?” Trông Inanna có vẻ vô cùng đau đớn, cứ như Lâm Quân đang phung phí của trời vậy.

“Ngươi quên đây là hầm ngục rồi à? Có điều ngoại trừ bón ruộng ra thì quả thật nó cũng có tác dụng khác nữa.”

Chỉ thấy bên dưới cây nấm có một sợi xúc tu được dệt từ sợi nấm vươn ra, phát động kỹ năng[Quấn lấy LV3], cuốn lên một viên tử tinh lớn bằng khoảng nửa bàn tay, trói Puji và ma tinh vào với nhau.

Sau đó, ma lực lại cuồn cuộn không ngừng tràn vào trong ma tinh, ma tinh từ ảm đạm dần trở nên sáng bóng, lại từ sáng bóng trở nên lấp lóe, ma lực tràn đầy vượt giới hạn khiến toàn thân ma tinh rơi vào trạng thái quá tải. Chờ đến khi ma tinh xuất hiện vết rạn, phát ra tiếng rền vang như không chịu nổi gánh nặng, Puji lại mang theo ma tinh điên cuồng nhảy tới một khối đất trống.



Đoàng - Nổ tung.

Dư âm của vụ nổ mạnh khiến Inanna lại ngã nhào.

“Uy lực rất lớn đúng không? Thứ đồ chơi này có thể dùng để đối phó với ma vật.”

Inanna ngã lăn ra đất đã không biết nên nói gì mới phải.

Một viên ma tinh phẩm chất cấp C, chỉ cần gia công đôi chút là có thể dùng làm tài liệu chính tạo ra pháp trượng của người mạo hiểm cấp Bạc, vậy mà trước mắt nàng lại bị coi là vật phẩm dùng một lần, uy lực phóng ra tương đương với Thuật Viêm Bạo cấp độ LV4.

Cho dù là nhà giàu mới nổi thiếu kiến thức nhất Liên bang cũng sẽ không lãng phí loại vật liệu ma pháp quý giá này như vậy!

Phải biết rằng, ngay cả ma tinh được khảm trên chiếc đũa phép chuyên dụng của nàng cũng chỉ là một viên phẩm chất cấp B thôi đấy.

“Đúng rồi, ngươi vẫn chưa nói ngươi cần ma tinh làm gì đấy.”

Đột nhiên trở về vấn đề chính khiến Inanna – vốn đang không ngừng mắng Lâm Quân phá của – trong lòng nhất thời không kịp suy nghĩ rồi cứ thế mà nói thẳng ra mục đích của mình: “Muốn, muốn dựa vào nó để thi pháp.”

Nói xong Inanna lại cảm thấy chột dạ, bởi vì nàng không biết Lâm Quân có thể coi việc thi pháp là uy hiếp hay không, nếu Lâm Quân cảm thấy nàng có uy hiếp, sợ là cái mạng nhỏ của nàng...

“Ồ? Không phải ngươi nói sau khi biến thành Puji thì không thi pháp được nữa à?” Dường như Lâm Quân hoàn toàn không suy xét đến chuyện uy hiếp, trong giọng nói chỉ tràn đầy sự tò mò.

Inanna âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng nói: “Chỉ muốn thử xem thôi, thông qua ma tinh phóng ra ma pháp có lẽ có thể vượt qua hạn chế của thân thể Puji.”

“Vậy ngươi thử xem.”

Lại một xúc tu khác vươn ra từ dưới cây nấm, cuốn lấy viên ma tinh bên cạnh Inanna đưa về phía nàng. Đối mặt xúc tu đột nhiên tới gần, Inanna lập tức theo bản năng lùi lại phía sau hai bước, nhưng vẫn bị quấn lấy. Xúc tu quấn hai vòng trên người nàng, sau đó buộc ma tinh lên đỉnh mũ nấm của nàng.

“Cẩn thận đấy, đám xúc tu này rất yếu ớt, đừng làm gãy.”

Dù sao cũng là kỹ năng cướp đoạt được, lại dùng sợi nấm cưỡng ép sử dụng, không thể trông chờ vào nó thật sự có thể trói chặt người ta.

Inanna nghe thế cũng không dám làm loạn mà tập trung tinh lực vào việc thi pháp - Thuật Vi Quang, một loại pháp thuật ngay cả học đồ cũng có thể dễ dàng phóng ra.

Một quầng sáng màu cam nhanh chóng xuất hiện trên đỉnh đầu Inanna, nó chập chờn như thể ma lực duy trì nó cực kỳ không ổn định. Cứ lóe lên như thế một hồi, dường như Inanna đã tìm được bí quyết, cuối cùng độ sáng cũng ổn định lại.

“Thành công rồi! Thật sự có thể!” Inanna kích động đến mức dùng đôi chân ngắn ngủn này để nhảy dựng lên.

Phựt - Sợi xúc tu trói buộc trực tiếp đứt gãy trong nháy mắt, khối ma tinh rơi xuống mặt đất, Thuật Vi Quang cũng theo đó mà tắt ngấm luôn - xúc tu sợi nấm đúng là cực kỳ yếu ớt.

“Ờm, xin lỗi...”

Lâm Quân hoàn toàn không để ý đến những sợi nấm đã bị hao tổn, toàn bộ sự chú ý của hắn đều tập trung vào việc Inanna thi pháp.



“Giờ ngươi thử phóng ra một lần nữa xem sao.”

“Không có ma tinh thì không phóng ra được.”

“Thất bại cũng không sao, cứ phóng đi, để ta xem có gì khác biệt.”

Xem?

Inanna không hiểu Lâm Quân có ý gì, nhưng vẫn thử tự mình phóng ra Thuật Vi Quang.

Sau khi thất bại đúng như dự đoán, cũng giống như vô số lần nàng đã từng thử trước đó... Nhưng Lâm Quân vẫn luôn quan sát nàng lại thấy được nhiều thứ hơn.

[Cảm giác ma lực LV4]

Đây là thứ cướp được từ một loại ma đằng tên là Noctis vốn sống trong khu vườn nấm này, chúng dựa vào cảm giác ma lực để phát hiện con mồi, rồi lại dùng dây leo treo cổ, đáng nhắc tới là kỹ năng Quấn lấy cũng lấy được từ trên thân loại ma đằng này.

Tuy cấp bậc của đám ma đằng này không thấp, nhưng bởi vì không biết di chuyển nên trong mắt Lâm Quân, chúng cũng không khác gì một bàn đồ ăn Trung Quốc, hiện giờ đã tuyệt chủng trong khu vực này rồi.

Về chuyện này, nói đúng ra thì Lâm Quân có chút hối hận, hai loại kỹ năng của Noctis khá thực dụng, nhưng khi đó hắn chỉ một lòng muốn giành được địa bàn nên không suy tính xa hơn, nếu không có thể giữ lại một ít, giống như bọ lăn và Slime nuôi trong khu chăn nuôi, chỉ cần nuôi dưỡng rồi định kỳ giết để lấy độ thuần thục kỹ năng là được rồi.

Trong tầm nhìn ma lực, Lâm Quân quan sát thấy ma lực lưu động trong giai đoạn đầu Inanna thi pháp quả thật thông thuận, nhưng năng lượng vận hành lại bị cản trở tại từng tiết điểm, dù thế nào cũng không thể hình thành vòng khép kín hoàn chỉnh, giống như phương thức nàng thi pháp là sai lầm rồi.

Nhưng vừa rồi Inanna đã dựa vào ma tinh để phóng ra Thuật Vi Quang, nên vấn đề lúc này tất nhiên là không thể do phương thức thi pháp của nàng sai được.

Theo Lâm Quân nhận thấy, dường như nguyên nhân dẫn đến vấn đề này là do kết cấu thân thể của con người và Puji khác biệt - nói một cách dễ hiểu, chính là phần cứng không tương xứng với hệ thống nên không thể vận hành được.

Mà ma tinh chính là một môi trường độc lập, có thể phối hợp với phương thức vận hành các loại ma pháp này tốt hơn.

Cảm giác hơi giống với việc mình phải cải tạo Puji xong mới có thể sử dụng kỹ năng đối ứng vậy.

“Vậy hiện giờ ngươi có thể dùng ma pháp khác không?” Lâm Quân biết nàng là pháp sư song hệ cấp 4, mà hắn cũng muốn nhìn thấy càng nhiều loại pháp thuật hơn.

“Ách, e rằng phải luyện tập nhiều hơn, ta vẫn chưa quen với việc dùng thân thể Puji phát ra ma lực, hơn nữa viên ma tinh này chưa được chải vuốt nên bên trong có vài khu vực vẩn đục, điều đó cũng sẽ gây ảnh hưởng tới việc thi pháp, ta phải tập làm quen trước đã.”

“Vẩn đục? Ma tinh càng tinh khiết càng tốt sao?” Quả thật Lâm Quân không có khái niệm gì đối với việc này, hắn chỉ biết cắm xuống đất có thể tụ tập ma vật, nên đôi lúc hiệu quả do chúng tạo ra khác biệt, hắn còn tưởng đó là do vấn đề thể tích lớn nhỏ, còn riêng việc cầm đi tự bạo... Tinh khiết hay không tinh khiết dường như cũng không ảnh hưởng gì.

“Đương nhiên rồi, nghe nói trên pháp trượng của đại pháp sư Zorya có khảm một viên ma tinh cấp S hoàn toàn tinh khiết, bất cứ loại pháp thuật nào được phóng ra thông qua cây đũa phép kia thì uy lực đều sẽ tăng gấp ba lần!”

“Cấp S? Còn phân chia cấp bậc à... Ngươi đợi chút.”

Chỉ thoáng chốc, trong lúc Inanna vẫn còn đang nghi hoặc đã thấy hai con Puji cùng nhau nâng một viên ma tinh trong suốt sáng bóng tới trước mặt nàng.

“Ma... Ma tinh cấp A? Còn lớn bằng cánh tay?”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục