Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 5: Ma Pháp!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 5: Ma Pháp!

“Ngươi… Sao ngươi lại có ma tinh tốt như vậy?”

“Ngươi nghĩ xem ta đã ngây người ở chỗ này bao lâu rồi…”

Lâm Quân cũng không rõ cụ thể là mình đã đến thế giới này được bao lâu rồi, đơn giản là sâu trong hầm ngục này vốn không có ngày đêm cũng không có bốn mùa, nhưng bản thân Lâm Quân cảm thấy, nói thế nào cũng phải được tầm hai - ba năm rồi.

Cho dù bắt đầu tính từ khi thành lập vườn nấm tới nay thì đó cũng không phải một quãng thời gian ngắn ngủi.

Lại nói, cả vách đá này đều là quặng mỏ của một mình hắn, khai thác lâu tất nhiên sẽ có chút ít ma tinh phẩm chất cao.

Có điều Lâm Quân thu thập chúng lại cũng không phải vì biết giá trị của chúng mà chỉ đơn thuần là thấy tinh thể tím sạch sẽ nhìn càng đẹp mắt hơn thôi, đặt xung quanh bản thể vừa có thể thu hút ma vật lại vừa có thể trang trí.

“Dùng cái này ngươi có thể phóng ra pháp thuật khác nhanh hơn không?”

“Cho ta dùng cái này á? Thật sao?”

Cho dù chưa thân quen lắm với Inanna cũng có thể nhận ra người này thật sự thích ma tinh hoặc là những thứ liên quan đến ma pháp.

“Đương nhiên ta cũng muốn biết được nhiều loại pháp thuật hơn. Mà Inanna này, ta còn chưa hỏi qua ngươi, ngươi biết những loại pháp thuật nào thế?”

Quả thật Lâm Quân có thể nhìn thấy [Ma pháp hệ Quang LV4] từ bảng thông tin, nhưng điều này chỉ đồng nghĩa với việc ma pháp hệ Quang cao cấp nhất đối phương có thể phóng ra là cấp 4, có điều hắn lại không biết rõ cụ thể là có những loại pháp thuật nào.

Mỗi một hệ ma pháp đều có rất nhiều loại pháp thuật, thậm chí một số loại pháp thuật còn có rất nhiều biến chủng, ví dụ như thuật biến hình sinh vật có thể chia nhỏ ra biến thành chim ưng, biến thành chó, biến thành Puji...

Inanna đứng im tại chỗ một hồi, dường như đang nhớ lại những loại pháp thuật mình biết. Lâm Quân cảm thấy nếu nàng vẫn còn là hình người thì giờ này chắc chắn là đang đếm từng ngón tay một.

“Để ta xem… Thuật thủy xà, thủy kính khúc xạ, đao băng, thanh lọc, ánh sáng chữa trị, thuật ẩn thân, thuật chiếu sáng, thuật tạo nước, năng lượng phòng hộ, thuật vũng lầy… Ưm… Chính là những thứ này.”

Cũng nhiều đấy.

“Vậy ngươi thử phóng thuật vũng lầy với con Puji này xem.”

Một con Puji đang dùng mũ nấm đập đá đào quặng bị Lâm Quân điều đến bãi đất trống trước đó dùng để tự bạo, đồng thời lại có một xúc tu khác từ dưới cây nấm vươn ra, giúp Inanna buộc ma tinh cấp A lên trên mũ nấm.

“Cẩn thận đừng có kéo đứt nữa đấy, đây là sợi cuối cùng rồi.”

“Ta sẽ cẩn thận.”

Ma lực từ cơ thể Inanna tràn vào trong ma tinh, khác với lần trước, lần này từ khi vừa mới thi triển pháp thuật, ma lực xung quanh đã chen chúc ập tới, ma tinh cấp A trên đỉnh đầu Inanna tựa như một vòng xoáy cắn nuốt ma lực nhỏ.

Chẳng trách lại nói có thể mang thứ này đi làm pháp trượng, có được lượng lớn ma lực thêm vào như vậy, uy lực của bất cứ loại pháp thuật nào chắc chắn đều sẽ gia tăng gấp bội.

“Phóng ra!”

Puji đào quặng hơi lún xuống một chút, mặt đất vốn rắn chắc giờ đã biến thành một vũng bùn nhão, Puji thử nhấc chân lên lại bị dính chặt tại chỗ không thể động đậy được.

Trên thực tế thuật vũng lầy chỉ có thể làm chậm hành động thôi, cho dù có ma tinh cấp A gia trì thì phương hướng tăng cường cũng phải là phạm vi. Sở dĩ Puji đào quặng không thoát ra được đều là do vỏ giáp trên người nó quá nặng, sức lực của chính Puji lại không đủ nên mới bị đè tại chỗ.

“Lại dùng một đao băng với nó thử xem.”



“Hả? Làm thế được không? Có thể sẽ…”

“Không có việc gì, cứ phóng đi.”

Chỉ là Puji thôi mà, chết trong vườn nấm thì cũng chỉ biến thành phân bón tuần hoàn một lần nữa thôi, tổn thất cực kỳ nhỏ bé.

“Vậy ta phóng đây.”

Chỉ trong chốc lát, đao băng đã ngưng kết ra ngay trước mặt Inanna, lúc này cũng khiến chính nàng phải giật mình.

Bởi không giống với thuật vũng lầy, sau khi được gia trì, thuật đao băng đã phát sinh biến hóa tương đối trực quan, vốn dĩ đao băng dài chưa đến một mét - dưới sự gia trì - lại trực tiếp vượt qua hai mét. Hơn nữa hàn khí dày nặng toát ra từ đao băng cũng khiến Inanna hiểu rõ uy lực của nó có lẽ cũng tăng lên rất nhiều.

“Đi!”

Giáp xác va chạm với đao băng, sau một tiếng giòn vang đã bị cắt vào, một đường cắt ra đến ba phần tư mới ngừng lại được.

Uy lực này tới cả Lâm Quân nhìn thấy cũng cho rằng không tệ.

Phải biết rằng đây chính là vỏ kitin LV4 đấy, bản thân Lâm Quân dùng Pháo nấm LV5 cũng phải dùng tới hai cái mới có thể phá vỡ được nó, vậy mà nó lại bị lưỡi đao băng cùng cấp cắt ra hơn phân nửa rồi.

Không biết là do bản thân pháp thuật lợi hại hay do ma tinh cấp A gia trì mới được như thế, đại khái là cả hai lý do đều có phần.

Ma pháp thật sự rất lợi hại, nếu mình biết pháp thuật thì giai đoạn đầu đã không thống khổ đến mức đó. Nhưng giờ biết được cũng không muộn, tuy tạm thời mình vẫn chưa biết dùng, nhưng có một trợ thủ nắm giữ khả năng vận dụng pháp thuật giúp đỡ thì vẫn có thể thử thực thi một số kế hoạch hướng lên tầng trên rồi.

Đương nhiên mục tiêu không chỉ đơn giản là xử lý Viêm Ma đang canh giữ thông đạo, Lâm Quân đã từng nhìn thấy con hàng kia thông qua Puji hi sinh dò đường, tuy do cấp bậc chênh lệch quá lớn nên qua bảng thông tin không nhìn thấy bất cứ tin tức chi tiết cụ thể nào, nhưng chỉ riêng LV64 siêu cao của nó đã đủ để thấy được dù thế nào nó cũng không phải thứ mà hắn hiện giờ có thể động vào.

Nhưng ai nói muốn lên trên thì nhất định phải đi qua thông đạo?

“Inanna, muốn có viên ma tinh này không?”

“Ngươi cho ta à?”

“Sao?”

Cây nấm này đối xử với ta tốt như vậy, chẳng lẽ là cạm bẫy gì đó?

Vừa trải qua một lần phản bội nên hiện giờ Inanna rất cẩn thận, càng không cần nói tới việc đối tượng còn là loại ma vật không rõ chân thân như Lâm Quân.

“Đương nhiên không phải là không có bất cứ điều kiện gì, nhưng chỉ cần ngươi phối hợp với ta thảo phạt vài con ma vật thì sau này nó chính là của ngươi.”

“Được!”

Nghe thấy có điều kiện, Inanna lại cảm thấy yên tâm hẳn, đúng là nàng rất muốn có viên ma tinh này, nhưng nếu Lâm Quân cho không nàng thì nàng lại không dám lấy.

Nhưng mà ma vật á?

Nói ra thì đây là tầng sâu của hầm ngục, trong vườn nấm có quá nhiều thứ kỳ quái khiến nàng sắp quên khuấy mất chuyện này rồi.

Nhưng rõ ràng là nấm mà lại muốn đi thảo phạt ma vật…



Thảo phạt thế nào, dùng đám Puji này á?

“Nhưng ngươi muốn thảo phạt ma vật gì?”

“Địa Trùng, ngươi biết không?”

Địa Trùng?

Nghe rất quen tai, từng nghe qua ở đâu rồi nhỉ?

À, nhớ ra rồi…

“Xin lỗi, Địa Trùng mà ngươi nói có phải là loại Địa Trùng có hình thể to lớn, làn da giống như nham thạch, thích đào hang ở sâu dưới lòng đất, ngày ngày ăn khoáng thạch không?”

Lâm Quân nghĩ giây lát: “Không sai.”

“Là đi thảo phạt ấu trùng Địa Trùng?”

“Trùng trưởng thành.”

“Trùng trưởng thành không phải là ma vật cỡ lớn, ít nhất cũng có LV45, ít nhất phải có đội mạo hiểm cấp bậc Hoàng Kim hoàn chỉnh mới có thể an toàn thảo phạt sao? Lâm Quân tiên sinh, ta mới LV28 thôi!”

Hiện giờ trong đầu Inanna toàn là: “Ta… Đánh Địa Trùng?”

Phải biết rằng, dù nàng vẫn còn là con người như trước kia, không bị biến hình thì đứng trước mặt Địa Trùng cũng không đủ cho nó gặm một miếng đâu.

Đầu óc của cây nấm này không phải đã hỏng rồi chứ, ngươi là cây nấm còn muốn đi săn Địa Trùng?

“Hình như định vị của ngươi đối với ta có chút lệch lạc…”

Nhìn dáng vẻ không thể tin tưởng được của Puji hồng phấn này, Lâm Quân mới nhớ ra hình như mình vẫn chưa dẫn nàng tới biên giới vườn nấm xem qua.

Chẳng trách lại không tín nhiệm thực lực của mình như vậy.

Việc săn Địa Trùng là chuyện hắn đã muốn làm từ lâu rồi, loại trùng này có kỹ năng [Khoan qua nhiệt độ cao].

Nó có thể sinh ra nhiệt độ cao để làm giòn nham thạch, lại dùng giác hút xoay tròn bên mép cắt đá vụn ra rồi nuốt vào bụng, sau đó thải những thành phần không cần thiết từ bên má để gia cố vách thông đạo.

Nếu có thể cướp được loại kỹ năng này, hắn hoàn toàn có thể đào một đường thông đạo nối thẳng với tầng trên trong vách đá mà không cần thiết phải mạo hiểm trốn tránh khỏi tầm mắt của Viêm Ma.

Chỉ là loại trùng này có năng lực đào hang siêu việt, đánh không lại chúng nó sẽ chui xuống đất chạy trốn, cộng thêm hình thể lớn, thanh máu dày, dù gần cạn máu nhưng muốn giết được nó cũng phải mất cả nửa ngày.

Trước kia, hắn từng thử một lần, kết quả cuối cùng là tổn thất không nhỏ mà không mò mẫm được chỗ tốt gì.

Nhưng vừa mới thấy thuật vũng lầy của Inanna, Lâm Quân lại cảm thấy có hy vọng, Địa Trùng rơi vào trong bùn lầy hẳn là không thể nhanh nhẹn như cũ được.

Nhưng trước đó đúng là cũng nên làm quen với thành viên mới này chút đã.

“Cũng không phải nói bây giờ đi săn Địa Trùng luôn, để ngươi quen thuộc với việc dùng viên ma tinh này thi pháp thì cũng phải luyện tập một đoạn thời gian đó, vừa hay có thể nhân cơ hội này đi luyện tập trước cùng đội viễn chinh.”

“Đội viễn chinh?”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục