Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 6: Sào Huyệt Hỏa Văn!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 6: Sào Huyệt Hỏa Văn!

“Đây… Đây là cái gì!”

Biên giới vườn nấm, một trăm hai mươi con Puji chỉnh tề đứng thành sáu hàng.

40 Con Puji pháo đài: [Lưu trữ ma lực LV4]+[Pháo nấm LV6]+[Tinh chuẩn LV4]

40 Con Puji dịch nhờn: [Lưu trữ ma lực LV4]+[Pháo nấm LV6]+[Dịch nhờn tiêu hóa LV3]

20 Con Puji gây ảo giác: [Bào tử gây ảo giác LV4]+[Vỏ Kitin LV4]

20 Con Puji làm khổ sai: [Màng bao lưu trữ LV4]+[Quấn lấy LV3]

Đây là cách bố trí trong đội viễn chinh thứ 14 của Lâm Quân.

Không phải Lâm Quân không muốn nhét tất cả kỹ năng vào một con Puji, chỉ là Puji có càng nhiều kỹ năng thì sản xuất sẽ càng tiêu hao nhiều ma lực và thời gian.

Mức tiêu hao còn tăng trưởng theo cấp số nhân, vậy nên duy trì khoảng 4 kỹ năng là lựa chọn thực tế và tiết kiệm chi phí nhất.

“Thì ra Puji còn có nhiều chủng loại như vậy!”

Chứng kiến tình cảnh này, cuối cùng Inanna đã sâu sắc cảm nhận được kiến thức của mình quá hạn hẹp, ngay cả việc Puji có nhiều chủng loại như vậy, nàng cũng chưa từng nghe nói qua.

Có con sở hữu cái mũ nấm trông giống cái ấm.

Có con toàn thân đều là giáp xác, nhưng so với thợ mỏ Puji trong khu khai thác thì lại có thêm rất nhiều lỗ thông khí trên cơ thể.

Lại có con mọc cả xúc tu trên người!

Thật tốt, nếu mình cũng mọc xúc tu thì không cần buộc ma tinh lên đầu rồi...

“Lâm Quân, ngươi nói bọn chúng là đội viễn chinh, vậy ngươi muốn đi làm gì đây?”

“Đây là hầm ngục, đương nhiên là đi thảo phạt ma vật rồi.”

“Địa… Địa Trùng hả?”

Inanna tỏ vẻ: “Nếu là Địa Trùng thì ta sẽ không đi”.

Nàng thật sự không cảm thấy Địa Trùng là tồn tại có thể dựa vào số lượng Puji để đè chết.

“Đã nói không phải Địa Trùng rồi, mục tiêu lần này là Hỏa Văn, đám ký sinh trùng không có việc gì làm là lại bay vào vườn nấm, bản thân không biết sinh sản chỉ biết cướp bóc mà sống! Lần này phải đi quét sạch quê nhà của bọn chúng!”

Lâm Quân cũng đã chịu đựng đủ những ngày tháng bị quấy rối từ trên trời rơi xuống này rồi, hắn đã sớm tìm được hang ổ của bầy Hỏa Văn kia, sở dĩ trước đó không vội tìm tới tiêu diệt bọn chúng thật ra là vì muốn liên tục chồng chất kỹ năng, nhằm thúc đẩy kỹ năng kháng tính với nhiệt độ cao này.

Hiện tại kháng tính nhiệt độ cao đã lên tới LV6, lần này diệt xong đám Hỏa Văn bên kia đại khái còn có thể lên tới LV7, vậy là đủ rồi.

Huống hồ hiện giờ phương án trốn đi ưu tiên của mình đã đổi thành lợi dụng Inanna bắt giết Địa Trùng mà không phải lẻn đi dưới mắt Viêm Ma nữa, vậy thì càng không có lý do gì để tiếp tục giữ lại đám côn trùng chướng mắt kia hết.



Để chúng nó góp một phần sức lực cuối cùng cho mình, hóa thành đá mài dao cho đoàn đội này đi.

“Inanna, ngươi đi giữa đội ngũ, nghe ta chỉ huy.”

“Hiểu rồi, hiểu rồi.”

Nghe thấy bảo là đi đánh muỗi, Inanna cũng yên tâm hẳn. Nàng biết Hỏa Văn, đẳng cấp trung bình của chúng nó chỉ tầm LV20, công kích trực diện cũng không khó đối phó.

Phiền toái là đám muỗi này không chỉ biết bay mà còn có kỹ năng né tránh, khó mà tập trung công kích trúng mục tiêu, hơn nữa còn thích kết bè kết đội.

Có điều khi đối đầu với chúng, dù nàng dựa vào ma pháp có không địch lại đi chăng nữa thì tự bảo vệ mình vẫn không thành vấn đề.

Nói ra thì đây hẳn cũng là chiến tranh, dù là chiến tranh giữa ma vật và ma vật. Trước kia lão đầu không bao giờ cho phép nàng tiếp xúc với những thứ như nguy hiểm quân sự, bởi vậy ở lần đầu tiên đối mặt với chiến tranh, trong lòng nàng cũng có chút kích động!

Nhưng đội ngũ Puji này nhịp bước chỉnh tề nhất trí thật, ngay cả quân đội chính quy cũng không sánh bằng.

Là vì tất cả chúng đều bị Lâm Quân khống chế ư?



Đúng là nguyên nhân này.

Dựa vào mấy kỹ năng Khống chế thân thuộc, Mạng lưới nấm và Tích hợp tinh thần, Lâm Quân khống chế đám Puji này cũng giống như chơi RTS vậy, chỉ là sẽ tiêu hao tinh lực hơn thôi.

(Game RTS chỉ các loại game chiến thuật thời gian thực - Real-time Strategy.)

Cũng dựa vào ưu thế có thể thống nhất điều hành, hắn mới có thể dựa vào đám Puji toàn thuộc tính 1 điểm đứng vững tại hầm ngục này.

Dù sao sử dụng những chiến lược như dụ địch xâm nhập, giương đông kích tây gì đó. Đối với một đám ma vật gần như không có IQ kia, cũng có thể coi là đả kích từ cấp độ cao rồi.

Nhưng lần này không cần kế sách gì cả, cái gọi là kế sách chỉ cần dùng vào lúc lấy yếu thắng mạnh mà thôi.

Mà hiện tại, khi so với Hỏa Văn, phe mình mới là kẻ mạnh!

F1, F3 xông lên một lượt không sướng hơn à?

Còn có thể thuận tiện thể hiện thực lực, tăng thêm chút lòng tin cho bé phấn hồng mới gia nhập.



Cái gọi là tầng sâu trong hầm ngục chính là cách gọi chung cho các tầng từ 10 trở xuống, bởi vì từ lúc này đã bắt đầu không còn thông đạo rõ ràng nào để kết nối với tầng khác nữa.

Toàn bộ khu vực tầng sâu có vô số thông đạo lập thể giăng khắp nơi, những thông đạo này nối liền với nhau thành một hang động lớn, giống như hang ổ của Hỏa Văn và vườn nấm của Lâm Quân cũng được nối với nhau bằng một thông đạo với đường kính hơn năm mươi mét.

Giữa các khe đá dọc đường đều có những cây nấm mọc lẻ tẻ một cách kín đáo, đây vừa là những đôi mắt kéo dài ra ngoài của Lâm Quân vừa là trạm kết nối giúp hắn mở rộng lưới nấm ra bên ngoài vườn nấm.

Mạng lưới nấm có thể giúp Lâm Quân dùng phương thức nửa trông giữ để chỉ huy đại quân Puji, bằng không chỉ dựa vào tự mình thao tác kỹ năng [Khống chế thân thuộc] thì sẽ mất nhiều tinh lực hơn hẳn.



Thanh âm “Puji Puji” khi chân ngắn của đoàn quân Puji đạp lên mặt đất phát ra quanh quẩn khắp thông đạo, ngoài ba trăm mét phía trước đột nhiên xuất hiện mấy vết đốm màu đỏ tươi, mấy con Hỏa Văn đã phát hiện ra đội viễn chinh này.

“Đao Băng!”

Một cây băng đao dài hai thước bắn nhanh ra, chỉ là hoàn toàn không chính xác, ngay cả sở trường né tránh đám Hỏa Văn cũng không cần dùng tới, đao băng đã bắn vào vách đá phía trên.

“Tân binh, đừng lãng phí ma lực.”

“Vâng, xin lỗi.”

Lúc này Inanna mới phát hiện, đám Puji xung quanh vẫn duy trì tốc độ vững vàng tiến lên, không hề dừng bước vì sự xuất hiện của Hỏa Văn.

Mà mấy con Hỏa Văn kia cũng không hề tới gần, ngược lại nhìn thấy đội viễn chinh càng ngày càng gần đều lựa chọn chạy trốn, rất nhanh đã bay đi mất.

Nhìn Hỏa Văn biến mất trong tầm mắt, Inanna có chút lo lắng hỏi: “Liệu chúng nó có trở về báo tin không?”

“Đương nhiên là sẽ báo tin rồi.”

“Cho dù chỉ là một số ma vật IQ thấp nhưng vẫn sẽ có bản năng bảo vệ sào huyệt, chắc chắn một lát nữa chắc chắn sẽ phải đối mặt với cả bầy Hỏa Văn.”

Inanna rất muốn nói: “Chẳng phải ngươi cũng là ma vật à…”

“Vậy vì sao ngươi lại thả cho chúng nó rời đi?”

Đương nhiên là do khoảng cách không đủ sẽ đánh không trúng rồi…

“Đương nhiên là muốn một mẻ hốt gọn.”



Dưới hơi nước cuồn cuộn, mấy trăm con Hỏa Văn bay quanh đầm nước lớn ở giữa phát ra tiếng ong ong điếc tai.

Đám Hỏa Văn này cần đầm nước nhiệt độ cao tương tự như suối nước nóng để sinh sản, toàn bộ ấu trùng đều ở trong đầm nước chờ trùng trưởng thành cho ăn, bởi vậy chỉ cần phá hủy đầm nước thì toàn bộ Hỏa Văn trong khu vực này tất nhiên sẽ tiêu vong hết ráo. Đám Hỏa Văn tất nhiên cũng sẽ dốc hết toàn lực để bảo vệ sào huyệt.

Thế nên khi Inanna đi theo đám Puji đến cuối thông đạo, tất cả tuyến thể trên bụng Hỏa Văn phát sáng đều sáng lên màu cam đại biểu cho nguy hiểm.

Mấy con Hỏa Văn cách gần nhất trước tiên vỗ cánh bay tới.

“Thuật Thủy Xà!”

Lại là Inanna, đối mặt với ma vật bay tới vẫn không nhịn được mà vội vàng dùng pháp thuật trước.

So với lần trước thì tốt hơn một chút, ít nhất nàng cũng biết dùng thuật Thủy Xà có thể khống chế phương hướng ở một mức độ nhất định mà không phải là đao băng trực diện, đáng tiếc là hiệu quả cũng không tốt hơn được bao nhiêu.

Chỉ đơn giản là mục tiêu của pháp thuật này lại là Hỏa Văn có kỹ năng né tránh, thủy xà quẹt trúng một con Hỏa Văn, nhưng Hỏa Văn chỉ rơi xuống vài mét đã khôi phục lại cân bằng.

Lâm Quân nhìn mà chỉ biết lắc đầu: “Haizz, tân binh…”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục