Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi
Chương 7: Hả? Thần Khí?
Đối mặt với Hỏa Văn bay tới, Lâm Quân với tư cách là hàng xóm của chúng đã lâu chẳng hề hoảng hốt, cứ một mực chờ đến khi chúng bay vào phạm vi năm mươi mét, đám Puji dịch nhờn mới phun dịch nhờn tiêu hóa ra, khiến tất cả Hỏa Văn bất ngờ, không kịp đề phòng bị trúng đòn rơi xuống.
Đám Hỏa Văn ngã xuống mặt đất còn muốn giũ sạch dịch nhờn trên người để cất cánh một lần nữa, nhưng khi Puji gây ảo giác phun ra sương mù bao vây, cả đám đều mất đi năng lực phản kháng, bị Puji gây ảo giác dùng giáp xác lần lượt đập chết.
Nhưng vẫn chưa xong, càng lúc càng có nhiều Hỏa Văn đổ xô tới, Lâm Quân và đám Hỏa Văn triển khai chiến đấu điên cuồng như cối xay thịt ở ngay trước cửa thông đạo.
Đối mặt với đám Hỏa Văn đông gấp mấy lần quân mình, cho dù Bào tử gây ảo giác phong tỏa không gian phía dưới, hạn chế phương hướng tấn công của Hỏa Văn, nhưng Lâm Quân cũng không thể chỉ dựa vào dịch nhờn để ngăn chặn toàn bộ kẻ địch.
Thi thoảng lại có Hỏa Văn phá tan lưới hỏa lực, miệng muỗi dài nhọn đâm xuống chọc thủng một con Puji, sau đó chính bản thân nó cũng bị Bào tử gây ảo giác trên mặt đất làm tê liệt.
“Đao Băng! Đao Băng! Thuật Thủy Xà!”
Bên phía Inanna cũng có tin tức tốt - Nàng cuối cùng cũng xử lý được mấy con Hỏa Văn!
Hỏa Văn che trời rợp đất nên cho dù nhắm mắt thả ra công kích cũng có thể đánh trúng mục tiêu, trong hoàn cảnh này kỹ năng né tránh trời sinh của Hỏa Văn gần như đã thành vật trang trí.
Lần đầu tiên chính thức thi pháp giết chết ma vật trong khi chiến đấu khiến nàng hưng phấn đến mức bật cười, so với lần này thì những cuộc vây săn của mình trước kia thật sự không thể coi là chiến đấu được.
Nhưng cảm giác hưng phấn này cũng nhanh chóng dừng lại ở đó, bởi rất nhanh một con muỗi đã phá tan lưới hỏa lực, sau đó há miệng một cái đã đóng đinh một con Puji pháo đài bên cạnh Inanna xuống đất.
Biến cố này phát sinh, chỉ trong nháy mắt đã dọa cho nàng sợ tới run rẩy.
Nếu vừa rồi con Hỏa Văn này hướng về phía mình...
“Lâm Quân! Làm sao bây giờ? Đã chết rất nhiều Puji rồi!”
Mới chết có mười mấy con Puji thôi mà, đã là gì đâu?
Tên nào đó vẫn giấu bản thể ở sâu trong vườn nấm thầm cảm thán tố chất tâm lý của tân binh không ổn.
Nhưng Lâm Quân vẫn đưa ra kiến nghị của mình: “Ngươi đừng dùng mãi một loại công kích ma pháp như vậy nữa, dùng thuật chiếu sáng đi.”
Thuật chiếu sáng?
Cái này thì có ích lợi gì?
Inanna không hiểu nổi, nhưng nàng nhớ mình đã đồng ý phải nghe theo lệnh chỉ huy nên vẫn phóng ra thuật chiếu sáng, dù sao thì loại pháp thuật này cũng tiêu hao rất thấp.
Ngoài dự đoán của Inanna, thuật chiếu sáng vừa xuất hiện, đám Hỏa Văn lập tức rối loạn.
Hỏa Văn đằng trước như ruồi bọ không đầu bắt đầu bay tán loạn, một số va vào những con Hỏa Văn khác ở phía sau, còn có một số đâm đầu vào trong sương mù gây ảo giác phía dưới.
Inanna nhìn thấy thế cũng phải ngây người.
“Hữu dụng thật này!” Lâm Quân cũng kinh ngạc thốt lên.
“Hả? Lúc đầu ngươi cũng không biết là nó sẽ hữu dụng à?”
“Ta chỉ không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy thôi... Sắp tắt rồi, tiếp tục phóng ra!”
“Được!”
Khu vực tầng sâu quanh năm u ám không có ánh sáng hoặc chỉ có ánh sáng mờ nhạt, Lâm Quân thấy đám Hỏa Văn này vẫn còn có mắt nên mới muốn thử xem có thể chơi trò pháo sáng hay không, chỉ không ngờ có thể đạt tới hiệu quả tốt như vậy.
Lúc này, tính ưu việt của những cây nấm không cần dựa vào mắt để quan sát mọi vật đã được thể hiện rất rõ ràng.
Dưới ảnh hưởng trợ công của thuật chiếu sáng, Hỏa Văn vốn không phải là đối thủ của hắn đã yếu hẳn đi, từng đám từng đám rơi xuống dưới.
Khi số lượng Hỏa Văn không cách nào vây kín cửa thông đạo được nữa, đám ma vật gần như không có trí não này dường như cũng nhớ tới mùi vị của sự sợ hãi, vội vàng chạy trốn và biến mất trong các lối đi khác, để lại hang động Hỏa Văn trống không và đầm nước cực nóng với đám ấu trùng đầy ắp.
“Cuối cùng... Cũng xong rồi.” Inanna đặt mông ngồi xuống đất.
Cho dù vẫn luôn chiếm ưu thế nhưng đầu tiên liên tục phóng ra mấy ma pháp công kích, sau đó lại một hơi dùng hơn hai mươi thuật chiếu sáng, Inanna cảm thấy mình thật sự mệt muốn chết, ma lực cũng không còn lại mấy.
Có điều tuy thân thể tuy mệt mỏi nhưng lần đầu tự mình tham dự một “Trận đánh lớn” thế này, Inanna vẫn đang ở trong trạng thái phấn khởi chưa tan.
“Lâm Quân, tiếp theo làm gì đây?”
“Tiếp theo? Tiếp theo đương nhiên là thu hoạch chiến lợi phẩm rồi!”
Vào thời điểm này, hai mươi con Puji khổ sai vẫn luôn đứng cuối đội ngũ không tham gia chiến đấu, đã nhanh chóng tiến lên bắt đầu công việc của bọn chúng - Dùng xúc tu đóng gói thi thể Hỏa Văn vào trong thân thể.
Số lượng cũng không khác dự đoán là bao, đám khổ sai chạy hai chuyến là đủ rồi, đợi Lâm Quân phân giải xong số Hỏa Văn này, kỹ năng kháng tính với nhiệt độ cao hẳn là cũng đến lúc tăng thêm một cấp.
Còn về hang ổ Hỏa Văn này, Lâm Quân không định mở rộng vườn nấm đến bên này.
Cái hang này có quá nhiều thông đạo kết nối, bốn phương đều thông suốt, phòng thủ không nổi.
Vườn nấm chính là địa bàn Lâm Quân đã tuyển chọn tỉ mỉ, chỉ có một mặt với bốn đường thông đạo, đặc biệt thích hợp để phát triển một cách ổn định.
Riêng đám ấu trùng Hỏa Văn trắng bóng trong đầm nước, sau khi Lâm Quân để Puji pháo đài xả toàn bộ ma lực còn lại vào đầm nước, chúng đã biến thành những mảnh vụn trôi lơ lửng trên mặt nước rồi.
“Những thứ này chính là chiến lợi phẩm à?”
Nhìn xác muỗi đang được khuân đi, Inanna cứ cảm thấy cái này khác xa cả triệu điểm so với khái niệm “Chiến lợi phẩm” trong tưởng tượng của mình.
“Bằng không thì sao? Công tước tiểu thư à, chúng ta đi thảo phạt một đám ma vật ngươi còn muốn có chiến lợi phẩm gì nữa?”
Chẳng lẽ mở bụng chúng ra còn có bảo kiếm và kim tệ tuôn ra chắc...
“Không đúng, chưa biết chừng trong đầm nước kia có thể có chút đồ tốt.”
“Đầm nước?”
Đầm nước nổi đầy thịt nát vẫn đang bốc lên khí trắng, nhưng rốt cuộc là thứ gì đang đun nóng nó?
Nham thạch nóng chảy dưới lòng đất?
Không giống, chỗ ở của Viêm Ma không nằm gần đây, môi trường xung quanh cũng không nóng chút nào. Lâm Quân cảm thấy bên dưới này có khả năng đang tồn tại một thứ gì đó có thể làm nóng liên tục.
Nhưng giờ lại có vấn đề rồi - Hắn không biết bơi.
Tuy đám Puji kia còn không đến mức gặp nước là tan, nhưng sau khi ngâm nước, chúng sẽ biến thành trạng thái úng nước không thể động đậy được mà chỉ có thể trôi lơ lửng trên mặt nước.
Đám ấu trùng Hỏa Văn kia ngược lại có kỹ năng [Thích ứng dưới nước] đấy, nhưng phải vác về phân giải, thu hoạch được kỹ năng rồi phải tạo ra chủng loại Puji mới, lúc ấy đám Puji này mới có thể làm được.
Bên này Lâm Quân vẫn đang suy nghĩ biện pháp giải quyết, bên kia Inanna đã lao đầu vào trong đầm nước tìm kiếm bảo bối rồi.
Lúc này, Lâm Quân mới nhớ ra nàng có kỹ năng Thích nghi dưới nước đạt tới LV6.
Đời thứ hai của nhà giàu đúng là trâu bò...
“Lâm Quân! Ngươi xem ta tìm được gì này!” Inanna trồi lên khỏi đầm nước, thuật Thủy Xà phía sau quấn lấy một mảnh vỡ phát ra ánh sáng màu cam, không ngừng tỏa ra sức nóng làm bốc hơi hơi nước xung quanh.
Thủy Xà Thuật không thể cầm giữ nó trong thời gian dài, Inanna bèn ném mảnh vỡ lên mặt đất cạnh đầm nước.
“Ngươi biết đây là cái gì không?”
Lâm Quân vốn không biết, nhưng thứ đồ chơi này vậy mà lại có cả bảng thông tin?
Phải biết từ trước đến giờ Lâm Quân chưa bao giờ nhìn thấy bảng thông tin trên vật chết!
[Thần khí: Thái Dương Thạch (mảnh vỡ)]
???
Cái quái gì thế này, đánh đàn muỗi LV20 cũng có thể bạo Thần Khí, tỷ lệ rơi đồ khi đánh quái có phải không được thiết kế tử tế không đây?
Ngoại trừ cái tên ra thì hoàn toàn không có giới thiệu nào khác, là vì đây chỉ là mảnh vỡ thôi sao?
Tóm lại cứ thu hồi mang về nghiên cứu chắc chắn sẽ không sai.
“Lâm Quân?”
“Ách, sao ta biết được, nhưng mà nhìn qua cũng có chút tác dụng, có thể mang về giữ ấm cho đám nấm.”
Sau khi một con Puji khổ sai dùng bùn đất bọc mảnh vỡ thành quả cầu lớn thì mang đi luôn, Inanna cũng không có ý kiến gì, vốn dĩ nàng tới đây làm công vì viên ma tinh cấp A kia, chiến lợi phẩm tất nhiên đều thuộc về Lâm Quân, nàng chỉ thấy tò mò mà thôi.
Trong khi Lâm Quân và Inanna ở bên này vui vẻ tổ chức đại viễn chinh, mà một nhóm người khác trên mặt đất lại đang vì Inanna mà đau đầu.
…
Đám Hỏa Văn ngã xuống mặt đất còn muốn giũ sạch dịch nhờn trên người để cất cánh một lần nữa, nhưng khi Puji gây ảo giác phun ra sương mù bao vây, cả đám đều mất đi năng lực phản kháng, bị Puji gây ảo giác dùng giáp xác lần lượt đập chết.
Nhưng vẫn chưa xong, càng lúc càng có nhiều Hỏa Văn đổ xô tới, Lâm Quân và đám Hỏa Văn triển khai chiến đấu điên cuồng như cối xay thịt ở ngay trước cửa thông đạo.
Đối mặt với đám Hỏa Văn đông gấp mấy lần quân mình, cho dù Bào tử gây ảo giác phong tỏa không gian phía dưới, hạn chế phương hướng tấn công của Hỏa Văn, nhưng Lâm Quân cũng không thể chỉ dựa vào dịch nhờn để ngăn chặn toàn bộ kẻ địch.
Thi thoảng lại có Hỏa Văn phá tan lưới hỏa lực, miệng muỗi dài nhọn đâm xuống chọc thủng một con Puji, sau đó chính bản thân nó cũng bị Bào tử gây ảo giác trên mặt đất làm tê liệt.
“Đao Băng! Đao Băng! Thuật Thủy Xà!”
Bên phía Inanna cũng có tin tức tốt - Nàng cuối cùng cũng xử lý được mấy con Hỏa Văn!
Hỏa Văn che trời rợp đất nên cho dù nhắm mắt thả ra công kích cũng có thể đánh trúng mục tiêu, trong hoàn cảnh này kỹ năng né tránh trời sinh của Hỏa Văn gần như đã thành vật trang trí.
Lần đầu tiên chính thức thi pháp giết chết ma vật trong khi chiến đấu khiến nàng hưng phấn đến mức bật cười, so với lần này thì những cuộc vây săn của mình trước kia thật sự không thể coi là chiến đấu được.
Nhưng cảm giác hưng phấn này cũng nhanh chóng dừng lại ở đó, bởi rất nhanh một con muỗi đã phá tan lưới hỏa lực, sau đó há miệng một cái đã đóng đinh một con Puji pháo đài bên cạnh Inanna xuống đất.
Biến cố này phát sinh, chỉ trong nháy mắt đã dọa cho nàng sợ tới run rẩy.
Nếu vừa rồi con Hỏa Văn này hướng về phía mình...
“Lâm Quân! Làm sao bây giờ? Đã chết rất nhiều Puji rồi!”
Mới chết có mười mấy con Puji thôi mà, đã là gì đâu?
Tên nào đó vẫn giấu bản thể ở sâu trong vườn nấm thầm cảm thán tố chất tâm lý của tân binh không ổn.
Nhưng Lâm Quân vẫn đưa ra kiến nghị của mình: “Ngươi đừng dùng mãi một loại công kích ma pháp như vậy nữa, dùng thuật chiếu sáng đi.”
Thuật chiếu sáng?
Cái này thì có ích lợi gì?
Inanna không hiểu nổi, nhưng nàng nhớ mình đã đồng ý phải nghe theo lệnh chỉ huy nên vẫn phóng ra thuật chiếu sáng, dù sao thì loại pháp thuật này cũng tiêu hao rất thấp.
Ngoài dự đoán của Inanna, thuật chiếu sáng vừa xuất hiện, đám Hỏa Văn lập tức rối loạn.
Hỏa Văn đằng trước như ruồi bọ không đầu bắt đầu bay tán loạn, một số va vào những con Hỏa Văn khác ở phía sau, còn có một số đâm đầu vào trong sương mù gây ảo giác phía dưới.
Inanna nhìn thấy thế cũng phải ngây người.
“Hữu dụng thật này!” Lâm Quân cũng kinh ngạc thốt lên.
“Hả? Lúc đầu ngươi cũng không biết là nó sẽ hữu dụng à?”
“Ta chỉ không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy thôi... Sắp tắt rồi, tiếp tục phóng ra!”
“Được!”
Khu vực tầng sâu quanh năm u ám không có ánh sáng hoặc chỉ có ánh sáng mờ nhạt, Lâm Quân thấy đám Hỏa Văn này vẫn còn có mắt nên mới muốn thử xem có thể chơi trò pháo sáng hay không, chỉ không ngờ có thể đạt tới hiệu quả tốt như vậy.
Lúc này, tính ưu việt của những cây nấm không cần dựa vào mắt để quan sát mọi vật đã được thể hiện rất rõ ràng.
Dưới ảnh hưởng trợ công của thuật chiếu sáng, Hỏa Văn vốn không phải là đối thủ của hắn đã yếu hẳn đi, từng đám từng đám rơi xuống dưới.
Khi số lượng Hỏa Văn không cách nào vây kín cửa thông đạo được nữa, đám ma vật gần như không có trí não này dường như cũng nhớ tới mùi vị của sự sợ hãi, vội vàng chạy trốn và biến mất trong các lối đi khác, để lại hang động Hỏa Văn trống không và đầm nước cực nóng với đám ấu trùng đầy ắp.
“Cuối cùng... Cũng xong rồi.” Inanna đặt mông ngồi xuống đất.
Cho dù vẫn luôn chiếm ưu thế nhưng đầu tiên liên tục phóng ra mấy ma pháp công kích, sau đó lại một hơi dùng hơn hai mươi thuật chiếu sáng, Inanna cảm thấy mình thật sự mệt muốn chết, ma lực cũng không còn lại mấy.
Có điều tuy thân thể tuy mệt mỏi nhưng lần đầu tự mình tham dự một “Trận đánh lớn” thế này, Inanna vẫn đang ở trong trạng thái phấn khởi chưa tan.
“Lâm Quân, tiếp theo làm gì đây?”
“Tiếp theo? Tiếp theo đương nhiên là thu hoạch chiến lợi phẩm rồi!”
Vào thời điểm này, hai mươi con Puji khổ sai vẫn luôn đứng cuối đội ngũ không tham gia chiến đấu, đã nhanh chóng tiến lên bắt đầu công việc của bọn chúng - Dùng xúc tu đóng gói thi thể Hỏa Văn vào trong thân thể.
Số lượng cũng không khác dự đoán là bao, đám khổ sai chạy hai chuyến là đủ rồi, đợi Lâm Quân phân giải xong số Hỏa Văn này, kỹ năng kháng tính với nhiệt độ cao hẳn là cũng đến lúc tăng thêm một cấp.
Còn về hang ổ Hỏa Văn này, Lâm Quân không định mở rộng vườn nấm đến bên này.
Cái hang này có quá nhiều thông đạo kết nối, bốn phương đều thông suốt, phòng thủ không nổi.
Vườn nấm chính là địa bàn Lâm Quân đã tuyển chọn tỉ mỉ, chỉ có một mặt với bốn đường thông đạo, đặc biệt thích hợp để phát triển một cách ổn định.
Riêng đám ấu trùng Hỏa Văn trắng bóng trong đầm nước, sau khi Lâm Quân để Puji pháo đài xả toàn bộ ma lực còn lại vào đầm nước, chúng đã biến thành những mảnh vụn trôi lơ lửng trên mặt nước rồi.
“Những thứ này chính là chiến lợi phẩm à?”
Nhìn xác muỗi đang được khuân đi, Inanna cứ cảm thấy cái này khác xa cả triệu điểm so với khái niệm “Chiến lợi phẩm” trong tưởng tượng của mình.
“Bằng không thì sao? Công tước tiểu thư à, chúng ta đi thảo phạt một đám ma vật ngươi còn muốn có chiến lợi phẩm gì nữa?”
Chẳng lẽ mở bụng chúng ra còn có bảo kiếm và kim tệ tuôn ra chắc...
“Không đúng, chưa biết chừng trong đầm nước kia có thể có chút đồ tốt.”
“Đầm nước?”
Đầm nước nổi đầy thịt nát vẫn đang bốc lên khí trắng, nhưng rốt cuộc là thứ gì đang đun nóng nó?
Nham thạch nóng chảy dưới lòng đất?
Không giống, chỗ ở của Viêm Ma không nằm gần đây, môi trường xung quanh cũng không nóng chút nào. Lâm Quân cảm thấy bên dưới này có khả năng đang tồn tại một thứ gì đó có thể làm nóng liên tục.
Nhưng giờ lại có vấn đề rồi - Hắn không biết bơi.
Tuy đám Puji kia còn không đến mức gặp nước là tan, nhưng sau khi ngâm nước, chúng sẽ biến thành trạng thái úng nước không thể động đậy được mà chỉ có thể trôi lơ lửng trên mặt nước.
Đám ấu trùng Hỏa Văn kia ngược lại có kỹ năng [Thích ứng dưới nước] đấy, nhưng phải vác về phân giải, thu hoạch được kỹ năng rồi phải tạo ra chủng loại Puji mới, lúc ấy đám Puji này mới có thể làm được.
Bên này Lâm Quân vẫn đang suy nghĩ biện pháp giải quyết, bên kia Inanna đã lao đầu vào trong đầm nước tìm kiếm bảo bối rồi.
Lúc này, Lâm Quân mới nhớ ra nàng có kỹ năng Thích nghi dưới nước đạt tới LV6.
Đời thứ hai của nhà giàu đúng là trâu bò...
“Lâm Quân! Ngươi xem ta tìm được gì này!” Inanna trồi lên khỏi đầm nước, thuật Thủy Xà phía sau quấn lấy một mảnh vỡ phát ra ánh sáng màu cam, không ngừng tỏa ra sức nóng làm bốc hơi hơi nước xung quanh.
Thủy Xà Thuật không thể cầm giữ nó trong thời gian dài, Inanna bèn ném mảnh vỡ lên mặt đất cạnh đầm nước.
“Ngươi biết đây là cái gì không?”
Lâm Quân vốn không biết, nhưng thứ đồ chơi này vậy mà lại có cả bảng thông tin?
Phải biết từ trước đến giờ Lâm Quân chưa bao giờ nhìn thấy bảng thông tin trên vật chết!
[Thần khí: Thái Dương Thạch (mảnh vỡ)]
???
Cái quái gì thế này, đánh đàn muỗi LV20 cũng có thể bạo Thần Khí, tỷ lệ rơi đồ khi đánh quái có phải không được thiết kế tử tế không đây?
Ngoại trừ cái tên ra thì hoàn toàn không có giới thiệu nào khác, là vì đây chỉ là mảnh vỡ thôi sao?
Tóm lại cứ thu hồi mang về nghiên cứu chắc chắn sẽ không sai.
“Lâm Quân?”
“Ách, sao ta biết được, nhưng mà nhìn qua cũng có chút tác dụng, có thể mang về giữ ấm cho đám nấm.”
Sau khi một con Puji khổ sai dùng bùn đất bọc mảnh vỡ thành quả cầu lớn thì mang đi luôn, Inanna cũng không có ý kiến gì, vốn dĩ nàng tới đây làm công vì viên ma tinh cấp A kia, chiến lợi phẩm tất nhiên đều thuộc về Lâm Quân, nàng chỉ thấy tò mò mà thôi.
Trong khi Lâm Quân và Inanna ở bên này vui vẻ tổ chức đại viễn chinh, mà một nhóm người khác trên mặt đất lại đang vì Inanna mà đau đầu.
…
— Hết chương —