Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi/ Chương 8: Ngân Kinh Đáng Tin Cậy!
Mục lục
16.5px
Hầm Ngục Này Mọc Cây Nấm Rồi

Chương 8: Ngân Kinh Đáng Tin Cậy!

[Quán rượu Kim Dương Mộc]

Là một trong hai quán rượu duy nhất trong thị trấn Ách Phong, nơi nằm gần hầm ngục Tử Tinh nhất, quán rượu Kim Dương Mộc khác với quán rượu đồng hành chuyên bán rượu kém chất lượng, chen chúc toàn hạng người tạp nham. Trong cốc rượu ngon của nơi này luôn nồng đậm mùi rượu, hương vị thuần hậu, nhưng tương ứng, giá cả cũng khá cao, khiến cho những vị khách tìm tới đây đều là những người mạo hiểm có chút thực lực.

Thế nhưng hôm nay, đám người mạo hiểm vốn nên ngồi rải rác khắp quán lại quỷ dị vây quanh bên phải, khiến bốn người ngồi một mình bên trái nổi bật như thể đã bao hết nửa quán.

Dù sao đây cũng là tiểu đội người mạo hiểm cấp Kim Cương với toàn bộ thành viên từ LV50 trở lên - Ngân Kinh.

Không phải do tiểu đội Ngân Kinh ngang ngược gì hết, chỉ là người sáng suốt đều có thể nhận ra bầu không khí phía bọn họ không ổn, không ai nguyện ý đi chọc vào họ lúc này.

Mọi người đều mang tâm tư vừa kinh sợ vừa tò mò, yên lặng uống rượu ở một bên khác, chờ mong có thể nghe được chút ít tin đồn để làm chủ đề nói chuyện trong mấy ngày kế tiếp.

Trong tiểu đội Ngân Kinh, người nổi bật nhất là Bán Long Nhân Gard, với chiều cao 2m3 nên dù ngồi cũng cao hơn người bình thường, hơn nữa trên người mặc trọng giáp bản tăng cường, nhìn giống như một bức tường thành sừng sững vậy.

Trên thực tế, gã đúng là một bức tường thành làm nhiệm vụ bảo vệ đồng đội, trong vô số lần chiến đấu đều là gã chống đỡ ở đằng trước, mãnh mẽ chặn đứng kẻ địch, mở ra không gian an toàn để đồng đội xông lên.

Điểm không được hoàn mỹ duy nhất là Gard không thể kế thừa năng lực thổ tức từ người mẹ Long Nhân của mình, bằng không thời điểm ngăn cản kẻ địch, gã hoàn toàn có thể thình lình thở ra một hơi, cho dù chiến tướng Man Thú Nhân cũng phải nuốt hận tại chỗ.

Có điều, lúc này lời nói từ miệng Bán Long Nhân này lại không nghe ra chút dũng mãnh nào: “Xong rồi xong rồi, sợ là không ở lại Liên hiệp Vương quốc được nữa. Lão đại, theo ta thấy thì nhiệm vụ này dù sao cũng không thể hoàn thành được, không bằng thừa dịp bọn họ không phòng bị mà trực tiếp chuồn thẳng đến quần đảo đi. Nếu tới hầm ngục một chuyến thì e là lúc đi ra sẽ không còn cơ hội để chạy nữa đâu!”

Keng - Lưỡi dao sắc bén bắn vào giáp ngực của Gard rồi bắn ngược lên bàn, ảnh giả Dạ Hiêu thờ ơ vuốt ve hai lưỡi dao khác trên đầu ngón tay.

Tinh Linh từng dùng phi đao cắt đứt yết hầu vô số ma vật, lúc này đang dùng ánh mắt nhìn phân Địa Tinh để nhìn chằm chằm con hàng nhà mình.

“Có phải ngươi đã quên lần trước chỉ ngồi thuyền trên sông hai ngày mà suýt chút nữa ngươi đã nôn cả dạ dày ra không? Còn dám nói chạy tới quần đảo? Sợ là nửa đường ngươi đã chết trên thuyền rồi. Hơn nữa, nhiệm vụ vẫn chưa bắt đầu, nếu hoàn thành có thể nhận được cả một tòa thành trì đấy!”

Thời điểm Dạ Hiêu nhắc đến thành trì, trong mắt lập tức lóe lên ánh sáng. Có trời mới biết vì sao một Tinh Linh địa đạo lại cảm thấy hứng thú với việc lấy được thành trì của nhân loại như thế.



“Vậy ngươi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ mới được! Nói gì mà nhất định phải đưa người hoàn hảo không tổn hao gì về nhưng đã nửa tháng rồi đấy! Đừng bảo các ngươi không biết tình cảnh của những người mạo hiểm bị vây trong hầm ngục Tử Tinh nhưng lại không chết sẽ thế nào. Chỉ nói tới sào huyệt của cây ký sinh tầng năm hay xúc tu tầng chín thôi, dù có cứu được người ra thì đầu óc cũng nát bét rồi, ngươi cảm thấy Công tước sẽ chịu coi thế là “Hoàn hảo không tổn hao gì” à?”

“Tình huống tốt nhất cũng là bị Man Thú Nhân lang thang bắt đi làm thịt dự trữ, lúc này e là tứ chi đều bị cắt gần hết. Đến lúc ấy, ngay cả chúng ta cũng phải cầu nguyện nàng sẽ không vì thế mà tuyệt vọng tới mức tinh thần sụp đổ.”

“Nhiệm vụ này gần như không có khả năng hoàn thành! Đến lúc đó nếu Công tước đích thân tới cửa hỏi tội thì sao? Dạ Hiêu ngươi vốn là một cái bóng ma qua lại như thoi đưa thì không nói, nhưng ba người chúng ta chắc chắn sẽ bị đập chết cả lũ rồi!”

Không thể trách sao Gard lại sợ Công tước Amara như vậy, từ mười năm trước khi mấy người ngồi đây vẫn còn là Hạng Vàng hạng Bạc thì đối phương đã là cường giả LV70 đứng ở đỉnh cao của nhân loại.

Đừng thấy bốn người bọn họ đều là cấp 50, cũng chỉ kém Công tước Amara hơn mười cấp, nhưng thực tế cho dù trói bọn họ lại với nhau cũng chỉ đủ để một vị đại lão mãn cấp như Công tước làm nóng người thôi.

Chênh lệch đẳng cấp càng về sau càng rõ ràng, không cần nói tới việc người mãn cấp đã lâu như Công tước tất nhiên kỹ năng trên người đều sẽ vừa nhiều vừa cao cấp, bằng không đối phương cũng không có năng lực lãnh đạo biên giới chống đỡ áp lực từ Đế quốc nhiều năm như vậy.

“Dừng dừng dừng, ngươi đừng nói nữa Gard.” Thấy Gard còn muốn tiếp tục tuyên truyền chủ nghĩa thất bại, đội trưởng Nova không thể không lên tiếng ngắt lời gã: “Không phải vẫn có khả năng cứu về đấy sao? Đầu óc bị phá hủy đúng là không làm thế nào được, nhưng gãy cái tay cái chân thì chỉ cần rót cho đối phương mấy bình thuốc tái sinh cơ thể là được rồi. Rủi ro quả thực rất lớn, nhưng hồi báo cũng khả quan. Sao có thể chưa nhìn thấy người đã buông tha được? Coi như đánh cược một phen đi, nếu thật sự chỉ cứu về được một kẻ đã phát điên thì đến lúc đó một mình ta đi báo cáo kết quả với Công tước là được, các ngươi cứ nhân cơ hội mà trốn đi thôi.”

Thật ra Nova cũng biết điều chiến sĩ nhà mình nói là sự thật, nếu là mười năm trước gã cũng sẽ lựa chọn bỏ trốn, chạy tới quần đảo phía Tây hoặc địa bàn của Người Lùn thì Công tước Amara cũng mạnh hơn nữa cũng không làm gì được mình. Nhưng hiện giờ thì không được, Liên hiệp Vương quốc và Đế quốc Hermit không ngừng tranh chấp, có lẽ cũng sắp chính thức khai chiến rồi. Vào thời điểm này bất kể là Tinh Linh hay Người Lùn đều sẽ không tùy tiện đồng ý để chiến lực cấp cao từ bên ngoài nhập cảnh.

Nơi duy nhất có thể đi chỉ có quần đảo phía Tây, dù sao thì một nhân loại như mình cũng không thể chủ động chạy đến Đế quốc Hermit làm huyết nô cho đám Quỷ hút máu kia được.

Lại nói, quần đảo bên kia cũng không phải là nơi tốt lành gì cho cam, phạm vi sương mù phía Tây cắn nuốt đảo nhỏ không ngừng mở rộng, đám chủ nô trên đảo đều đang bận muốn chết.

Nếu lúc này có người mạo hiểm cấp Kim Cương cùng đường mạt lộ tới đó chắc chắn sẽ bị bọn họ lợi dụng, buộc phải đi chống cự với sương mù.

Tỷ lệ tử vong của công việc này có thể nói là cao hơn nhiều so với chuyện đi thăm dò hầm ngục.

Cân nhắc xong một phen, gã chợt hiểu ra một điều, bỏ trốn với tương lai vô định còn không bằng đi đánh cược một phen, đánh cược tổ đội của mình có thể cứu được vị thiên kim Công tước kia hoàn hảo không tổn hao gì, hoặc đánh cược cho dù chỉ cứu ra được một kẻ ngốc thì Công tước cũng sẽ không trực tiếp đập chết mình.

Nhưng tiểu đội không phải chỉ nghe theo lời nói của gã, đến cuối cùng vẫn phải đợi các đội viên cùng đưa ra quyết định.

“Quy củ cũ, biểu quyết đi, ta bỏ phiếu vào hầm ngục.”



“Ta muốn làm Thành chủ!” Dạ Hiêu cũng bỏ phiếu thuận.

“Ta vẫn cảm thấy nên chạy đi vẫn hơn.” Rõ ràng là Bán Long Nhân không muốn đánh cược.

“Ivan?” Ba người cùng nhìn về phía người thứ tư trong đội ngũ, người từ đầu tới cuối đều không nói gì mà chỉ chăm chăm chơi đùa gì đó dưới bàn - Ivan • Nenets.

Thân hình thấp bé của kẻ Bán Nhân này gần như đã bị bàn gỗ che kín, lúc không lên tiếng quả thật không có cảm giác tồn tại gì, nhưng là pháp sư Main Carry trong đội ngũ, ý kiến của ông ta tất nhiên cũng rất quan trọng.

(Main Carry: Thuật ngữ chỉ người chơi có vai trò quan trọng nhất trong việc gây sát thương, gánh đội và đưa toàn đội tới chiến thắng.)

“Cuối cùng cũng lấy ra được rồi!” Một viên ma tinh hỏng tới mức biến dạng bị ném ra trước mặt mấy người, Ivan vội vàng lấy ra một viên ma tinh cấp B hoàn toàn mới, “Rắc” một cái cắm vào lỗ hổng trên bụng.

Ma lực xung quanh mãnh liệt tụ lại, thông qua ma tinh chảy vào tứ chi bách hài của Ivan, dòng ma lực dữ dội cọ rửa mỗi một khớp thần kinh, ném ông ta vào cơn mê đắm xuất thần.

“Ưm a.” Cả quán rượu đều nghe được tiếng rên rỉ đầy thoải mái của pháp sư Bán Nhân, khiến ánh mắt những người khác không khỏi trở nên kỳ quái.

Dạ Hiêu siết chặt lưỡi dao trong tay mới không để nó bay vào cổ tên đồng đội làm mọi người mất mặt này.

“Tên ngốc nghiện ma này...” Nhìn đại pháp sư đối diện hai mắt trắng dã, thậm chí đã bắt đầu chảy nước miếng, Nova chỉ cảm thấy dẫn dắt đội ngũ thật là khó khăn, trong lòng vô cùng mệt mỏi.

“Nhiệm vụ không thể chậm trễ, tính tỷ số 2 - 1 đi, Gard ngươi cõng Ivan, mấy tầng đầu có ta và Dạ Hiêu là đủ rồi.”

Gard thở dài, không tiếp tục phản đối nữa, chỉ giơ tay về phía Nova.

“?”

“Dược tề kháng ma pháp! Ngươi quên chuyện lần trước ông ta ở trên lưng ta còn cho ta một phát bạo ma pháp không khoảng cách, suýt chút nữa đã đưa tiễn cả hai đi luôn rồi à?”

“...”
Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục