Chương 1: Hiến Tế
Sau khi kết hôn, tôi mới biết chồng mình, Lâm Hãn Vân, mắc bệnh.
Trước khi cưới, anh nói là tôn trọng tôi nên chưa từng có bất cứ hành động nào vượt quá giới hạn.
Mấy ngày đầu sau hôn lễ, anh lấy cớ lễ cưới quá mệt.
Mãi đến hơn một tuần sau khi kết hôn, tôi mới mơ hồ nhận ra có điều gì đó không ổn. Thế nhưng anh vẫn lừa tôi, nói rằng bệnh này chữa được, thậm chí cũng không còn tránh né việc uống thuốc trước mặt tôi nữa.
Tôi từng cùng anh đi khám. Nguyên nhân dẫn đến căn bệnh này rất nhiều, cả về sinh lý lẫn tâm lý đều có thể gây ra.
Nhưng trước đây Lâm Hãn Vân từng có bạn gái. Nghe nói hai người chia tay vì xảy ra mâu thuẫn sau khi cô ấy mang thai.
Tôi hỏi anh tình trạng này bắt đầu từ khi nào, vậy mà anh lại bảo không biết. Hỏi thêm vài câu, anh liền trở nên cáu kỉnh, dễ nổi nóng.
Từ sau khi tôi biết chuyện, anh càng sốt ruột hơn.
Thuốc tây không hiệu quả thì chuyển sang thuốc đông y, rồi lại bắt đầu tìm đủ loại phương thuốc dân gian. Nào là rượu ngâm rắn, nào là tinh dầu của Ấn Độ, rồi bùa Phật, cúng bái đủ thứ...
Nhưng tất cả đều vô dụng, trái lại còn khiến căn nhà trở nên bừa bộn.
Mỗi lần tìm được phương pháp mới, anh đều muốn thử xem có hiệu quả không, nhưng cuối cùng vẫn chỉ đành bất lực.
Một tháng sau khi cưới, chúng tôi bắt đầu ngủ riêng phòng.
Lúc đầu anh vẫn muốn thử, nhưng về sau có lẽ cũng thấy ngượng nên không còn làm phiền tôi nữa. Chỉ là anh đối xử với tôi ngày càng tốt hơn, cố gắng bù đắp cảm giác có lỗi. Thậm chí còn đồng ý đi gặp bác sĩ tâm lý, chỉ vì sợ tôi tức giận đòi ly hôn, hoặc đem chuyện anh "không được" đi kể cho người khác.
Thực ra giữa tôi và anh vốn có nền tảng tình cảm. Chúng tôi là bạn học cấp ba, từng có một mối rung động non nớt, mơ hồ nhưng chưa bao giờ thổ lộ.
Lên đại học, mỗi người học ở một thành phố khác nhau. Năm nhất, cứ nghỉ hè hay nghỉ đông là chúng tôi vẫn gặp nhau.
Đến năm hai, anh có bạn gái, sự rung động thuở thiếu thời cũng dần nhạt đi.
Cho đến khi tốt nghiệp, cả hai đều trở về quê làm việc. Một lần tình cờ gặp lại, anh bắt đầu theo đuổi tôi lần nữa. Yêu nhau hai năm, dưới áp lực thúc giục của hai bên gia đình, chúng tôi quyết định kết hôn.
Vì có cùng một vòng bạn bè, nên vừa mới cưới đã ly hôn là chuyện hoàn toàn không thực tế. Tôi cũng cố gắng phối hợp cùng anh chữa trị.
Có một hôm, Lâm Hãn Vân ôm về một pho tượng Hồ Tiên rất lớn. Anh thần thần bí bí nói với tôi:
“Lâm Tĩnh, lần này anh xin được một thứ rất linh. Chỉ cần em giúp anh, nhất định sẽ thành công.”
Dạo gần đây anh bày vẽ quá nhiều chuyện, thật sự khiến tôi phát ngán. Nhưng nhìn nụ cười lấy lòng đầy mong mỏi của anh, tôi cũng chỉ đành phối hợp.
Pho tượng Hồ Tiên được tạc sống động như thật. Đặt ở một góc phòng khách, trông giống hệt một con hồ ly đang nửa nằm nửa dựa trên tảng đá, say ngủ.
Lâm Hãn Vân nói đây là tượng do một vị Xuất Mã Tiên rất lợi hại thỉnh về cho anh. Chỉ cần mỗi ngày tôi dâng một bó hoa tươi và một bát nước sạch là được.
Nhưng khi nhắc đến vị Xuất Mã Tiên ấy, trên gương mặt anh thoáng hiện vẻ sợ hãi, như phủ một tầng u ám.
“Em cúng sao?”
Tôi có chút khó hiểu. Chuyện này chẳng phải nên do chính Lâm Hãn Vân làm sao?
“Chính là em.”
Anh bóp nhẹ tay tôi, cười khẽ.
“Đây cũng là chuyện tốt cho cả em lẫn anh mà.”
Nụ cười của anh mang ý tứ quá rõ ràng. Bàn tay đang nắm lấy tay tôi cũng bắt đầu vuốt ve, khiến tôi cảm thấy không được tự nhiên. Đang định rút tay lại thì anh bỗng "Á" lên một tiếng, như thể tay bị đau, lập tức buông tay tôi ra.
“Pho tượng này nặng quá, anh ôm từ dưới lên nên mỏi tay. Để anh đi xử lý hoa cho em. Anh mua sẵn rồi, mỗi ngày em chỉ cần cắm một bó hoa, coi như bồi dưỡng tâm hồn vậy.”
Vừa nói anh vừa lắc cổ tay rồi đi mất.
Nhưng ngay khi anh rời đi, tôi quay đầu nhìn lại pho tượng Hồ Tiên. Con hồ ly vốn đang nằm ngủ ấy...đột nhiên mở mắt. Nó nhìn tôi bằng ánh mắt như cười mà không cười.
Tôi giật bắn mình, vội vàng gọi Lâm Hãn Vân đến xem. Nhưng vừa gọi xong, khi quay đầu nhìn lại, con hồ ly đã khôi phục dáng vẻ ban đầu.
Lâm Hãn Vân chỉ nói tôi nhìn nhầm.
Tôi khăng khăng nói mình không nhìn nhầm, anh liền cười gượng:
“Không nhìn nhầm thì càng tốt chứ. Chứng tỏ Hồ Tiên còn sống, thật sự hiển linh rồi.”
Ý nghĩ táo bạo của anh khiến tôi kinh ngạc. Hơn nữa, tôi có thể nhìn ra anh cũng rất sợ, chỉ là cố tỏ ra bình tĩnh.
Sau khi hoa ly được xử lý xong, Lâm Hãn Vân còn cắm sẵn vào bình cho tôi. Tôi chỉ cần bê đến đặt trước pho tượng Hồ Tiên là được.
Đến lúc dâng bát nước sạch, tôi vốn nghĩ chỉ cần mang qua đặt xuống là xong. Không ngờ Lâm Hãn Vân ôm lấy tôi, dịu giọng nói:
“Lâm Tĩnh, em cũng muốn anh khỏe lại, đúng không?”
Lập tức tôi cảm thấy có điều mờ ám.
“Còn phải làm gì nữa?”
“Chỉ cần lấy một giọt máu nhỏ vào bát nước thôi.”
Anh lập tức lấy từ túi ra chiếc kim chích máu dùng để đo đường huyết, đưa về phía tôi.
“Đầu kim rất nhỏ, không đau đâu. Chỉ một cái là xong.”
Tôi lập tức muốn từ chối. Nhưng Lâm Hãn Vân viện đủ mọi lý do, từ chuyện vợ chồng hòa hợp đến mối quan hệ giữa hai gia đình sau này.
Cuối cùng tôi đành nhượng bộ, đưa ngón tay cho anh.
Anh chuẩn bị cũng khá chu đáo. Trước tiên anh dùng cồn sát trùng đầu ngón tay tôi, rồi mới chích.
Thế nhưng khi nhìn giọt máu đỏ tươi rơi vào bát nước, chậm rãi loang ra giữa làn nước trong...tôi dường như nghe thấy một tiếng cười lạnh lẽo.
Ngẩng đầu lên. Tôi thấy trên tảng đá của pho tượng Hồ Tiên, nằm đó dường như không còn là một con hồ ly. Mà là một người đàn ông mặc áo trắng, nghiêng người nằm, đầu gối lên cánh tay.
Chớp mắt nhìn kỹ lại...Vẫn chỉ là một con hồ ly đang nằm ngủ trên tảng đá.
Bên cạnh, Lâm Hãn Vân đã thắp đàn hương. Khói hương lượn lờ khiến mọi thứ trở nên mờ ảo.
Tối hôm ấy, anh gọi rất nhiều món ăn tôi thích qua ứng dụng giao đồ ăn, còn nhất quyết muốn uống với tôi vài ly rượu vang.
Anh kể rằng từ thời cấp ba đã thích tôi, rằng biết tôi trở về quê làm việc nên anh cũng quay về, rồi đủ thứ chuyện khác.
Tôi hiểu anh nói những điều ấy chỉ vì mục đích gì. Chỉ là trong lòng có chút buồn bực, nên mặc anh nói, còn mình thì chậm rãi uống rượu.
Thật ra, sau khi bước vào hôn nhân, tôi cũng đã nhìn thấu nhiều điều.
Bỏ qua chuyện chăn gối, Lâm Hãn Vân có lối sống rất hợp với tôi. Hai người hiểu rõ gốc gác của nhau, họ hàng hai bên cũng hòa thuận. Ít nhất trong thời điểm hiện tại, tôi sẽ không chủ động đề nghị ly hôn.
Thế nhưng Lâm Hãn Vân cứ vài hôm lại nhắc đi nhắc lại những chuyện cũ, muốn dùng tình cảm để níu giữ tôi. Điều đó khiến tôi thấy khá phiền.
Không biết vì vui hay vì lý do gì, anh liên tục rót rượu cho tôi. Đến khi tôi không muốn uống nữa, anh vẫn khuyên:
“Mai có phải đi làm đâu. Uống một chút ngủ ngon hơn, da dẻ cũng đẹp hơn.”
Thậm chí còn lấy chính nỗi đau của mình ra trêu:
“Chúng mình cưới rồi, em còn sợ anh chuốc say để làm gì à? Có muốn... anh cũng có làm được đâu!”
Tôi nhận ra tâm trạng anh có gì đó không bình thường. Nhưng anh đã nói đến nước ấy rồi, tôi cũng khó mà từ chối.
Có lẽ vì uống quá nhiều, đầu óc tôi dần trở nên lâng lâng, Lâm Hãn Vân cũng hơi ngà ngà say.
Anh bảo tôi đi tắm rồi ngủ trước, còn mình sẽ dọn dẹp.
Sau khi tắm xong, tôi nằm trên giường, mơ mơ màng màng nghe thấy ngoài phòng khách anh vẫn đang lẩm bẩm nói gì đó. Giọng rất nhỏ, nghe không rõ, nhưng ngữ điệu lại vô cùng kỳ lạ. Như đang cố tình hạ thấp giọng, vừa sợ hãi lại vừa hưng phấn.
Tôi say đến mức mơ hồ, cứ ngỡ anh đang gọi điện nên cũng không để tâm, rồi chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng cửa mở. Mắt còn ngái ngủ, tôi hé mắt nhìn.
Lâm Hãn Vân mặc một chiếc áo choàng ngủ màu trắng, đứng ngay đầu giường. Anh cúi đầu nhìn tôi, mỉm cười.
Tôi xoay người, đang định hỏi anh cười gì, thì anh cúi xuống hôn tôi, rồi trèo lên giường.
Trên người anh phảng phất hương hoa ly hòa quyện với mùi đàn hương dịu nhẹ.
Trong cơn men say, mùi hương ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Ngay sau đó, anh kéo tôi vào lòng. Ý đồ đã rõ ràng đến mức không cần phải nói.
Sau khi cưới, những chuyện như vậy xảy ra không ít, tôi vốn đã rất ngán ngẩm.
Nhưng đêm nay, cơ thể anh rõ ràng có gì đó khác trước. Tôi hơi kinh ngạc. Thế nhưng lúc ấy tôi nửa tỉnh nửa mê, lại thêm tác dụng của rượu và mùi hoa ly quyện với đàn hương quá mức quyến rũ, khiến người ta khó lòng cưỡng lại.
Đồng thời, trong lòng tôi cũng dâng lên một tia vui mừng.
Ít nhất...Lâm Hãn Vân dường như đã thật sự khỏi bệnh.
Thế là tôi đưa tay ôm lấy anh.