Hồ ly mê hoặc/ Chương 2: Người Vợ Mang Thai Hồ Ly
Mục lục
16.5px
Hồ ly mê hoặc

Chương 2: Người Vợ Mang Thai Hồ Ly

Cả một đêm ấy, tôi chìm trong những giấc mộng mê man. Đến khi tỉnh dậy, bên ngoài đã sáng bừng.
Tôi nằm trên giường, cả người rã rời mềm nhũn. Theo thói quen đưa tay sờ sang bên cạnh, nhưng lại không chạm thấy Lâm Hãn Vân đâu.
Có chút nghi hoặc, tôi chống người ngồi dậy. Vừa bước ra cửa phòng đã thấy Lâm Hãn Vân đứng trước pho tượng Hồ Tiên trong phòng khách, ánh mắt u ám chăm chú nhìn con hồ ly trên tượng.
Không còn vẻ vui mừng như tối qua lúc mới thỉnh tượng về nữa. Trông anh như đang mang nặng tâm sự.
“Lâm Hãn Vân?”
Tôi tựa vào khung cửa gọi anh.
Liếc nhìn pho tượng Hồ Tiên, tôi cũng thấy kỳ lạ. Linh nghiệm đến vậy sao?
Mới vừa dâng lễ tối qua, vậy mà đêm ấy Lâm Hãn Vân đã thật sự "được" rồi.
Nghe tôi gọi, anh như bừng tỉnh, quay sang nhìn tôi, anh cười hì hì:
“Em dậy rồi à?”
Nhưng khi ánh mắt lướt qua cổ tôi, sắc mặt anh bỗng cứng lại, hàm răng như nghiến chặt. Anh cố gượng cười:
“Em muốn ăn sáng gì? Để anh làm cho.”
Tôi thấy vẻ mặt anh không đúng lắm, liền nhìn pho tượng sau lưng anh rồi nói:
“Tối qua...”
Lâm Hãn Vân như bị kim chích, lập tức bước tới ôm lấy tôi.
“Tối qua mệt lắm phải không? Anh... anh vội quá, có làm em đau không?”
Câu nói ấy nghe giả tạo đến lạ, giống như đọc thuộc lòng hơn là thật lòng quan tâm, ngay cả giọng điệu cũng cứng nhắc.
Tôi thấy khó hiểu vô cùng.
Nhưng anh lập tức lấy cớ đi làm bữa sáng, giục tôi mau đánh răng rửa mặt rồi quay người vào bếp.
Theo lẽ thường...lúc này chẳng phải anh nên vui mừng, quấn quýt lấy tôi sao?
Sao phản ứng lại lạnh nhạt đến thế?
Tôi càng nghĩ càng thấy kỳ quái. Cố nhịn cảm giác ê ẩm trong người, tôi định đi tắm nước nóng.
Thế nhưng vừa xoay người, tôi bỗng thấy con hồ ly trên pho tượng dường như cử động.
Nó chống hai chân trước, nửa thân trên hơi nhấc lên, chiếc mõm nhọn hướng về phía tôi. Đôi mắt cong cong như cười mà chẳng phải cười, hệt như lúc mới được mang về hôm qua.
Tôi giật mình, vội lắc đầu, định thần nhìn lại, con hồ ly vẫn nằm yên trên tảng đá như cũ. Lúc ấy tôi mới đóng cửa vào phòng tắm.
Hôm đó đúng ngày nghỉ. Tôi vốn nghĩ ăn sáng xong Lâm Hãn Vân sẽ ở nhà với mình. Không ngờ anh lại lấy cớ công ty có việc, vội vàng rời đi.
Trước khi đi, anh còn quay đầu nhìn pho tượng Hồ Tiên mấy lần, dặn tôi hết lần này đến lần khác:
“Em ra ngoài đi dạo nhiều một chút, đừng ở nhà một mình.”
Lời dặn ấy khiến tôi chẳng hiểu nổi.
Đúng lúc mẹ tôi gọi, bảo tối hai vợ chồng về nhà ăn cơm. Tôi gọi cho Lâm Hãn Vân, anh nói phải tăng ca nên từ chối.
Mẹ tôi vốn đã cảm thấy giữa hai vợ chồng có gì đó không ổn. Trong bữa cơm, bà nhất quyết bắt tôi gọi điện thêm lần nữa, nhưng Lâm Hãn Vân nói chuyện vô cùng căng thẳng, còn cố tình hạ thấp giọng:
“Công ty đang họp, anh không qua ăn được.”
Buổi tối tôi trở về, xách theo bình canh mẹ đặc biệt để dành cho anh. Tôi vốn tưởng anh chưa về, không ngờ vừa mở cửa đã thấy anh ngồi sẵn trong phòng khách đợi tôi.
Thấy tôi về, anh lại nở nụ cười hì hì như tối qua.
“Hôm nay có người bạn tặng anh một vò rượu nho tự ủ. Mùi trái cây đậm lắm, gần như không có vị rượu. Em chắc chắn sẽ thích.”
Vừa nói anh vừa nhận lấy đồ trong tay tôi.
Khi mang bình canh vào bếp, tôi phát hiện anh lại đang ngâm hoa ly, nhưng hoa ly vốn có thể tươi được mấy ngày. Tôi liếc nhìn bó hoa đang cúng trước pho tượng Hồ Tiên, vẫn còn rất mới.
Vừa hỏi, Lâm Hãn Vân lập tức đáp:
“Cúng Hồ Tiên phải thành tâm. Mỗi ngày đều phải thay hoa.”
Nói xong, anh tiện tay cắm hoa mới, rồi nắm lấy tay tôi, kéo tôi ôm bình hoa đến trước pho tượng.
Chỉ là...anh nắm quá chặt như thể sợ tôi chạy mất, sắc mặt cũng tối sầm, hoàn toàn không còn vẻ vui vẻ như tối qua.
“Hồ Tiên này đúng là linh thật.”
Tôi đặt bình hoa xuống, nhìn chằm chằm pho tượng, nhớ lại chuyện tối qua, rồi liếc sang Lâm Hãn Vân.
“Có phải anh đã làm chuyện gì trái lương tâm không? Nếu không sao vừa cúng Hồ Tiên là khỏi ngay được?”
Chuyện này cũng linh nghiệm quá rồi.
Ngay lúc tôi hỏi, tay Lâm Hãn Vân run lên, chiếc kim chích đâm mạnh vào đầu ngón tay tôi đau điếng.
Anh vội nhỏ giọt máu vào bát nước, gượng cười:
“Đúng vậy... Hồ Tiên rất linh.”
Ngay khi giọt máu rơi xuống mặt nước, phát ra tiếng "tõm" khe khẽ...Tôi dường như lại nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo tối qua, trong lòng bất giác thấp thỏm.
Sau khi dâng lễ xong, Lâm Hãn Vân nhất quyết bắt tôi nếm thử vò rượu nho kia.
Anh nói mùi trái cây rất đậm.
Tôi không chịu uống, anh liền ôm chặt lấy tôi, cười hì hì, cố đổ rượu vào miệng tôi.
Bây giờ trên mạng bán đầy những loại rượu trái cây tự ngâm, mật ong tự làm...phần lớn đều pha chế cả. Chỉ cần ngửi là biết vò rượu này nồng độ rất cao.
Tôi bị anh ép uống đến sặc.
Anh biết rõ tôi không uống được rượu mạnh, vậy mà vẫn cố ép. Lại thêm dáng vẻ lúc nóng lúc lạnh khó hiểu của anh khiến tôi bực mình.
Tôi đẩy mạnh anh ra.
“Đã bảo em không uống rồi!”
Lâm Hãn Vân bị tôi đẩy lảo đảo mấy bước, vậy mà vẫn cười gượng:
“Uống một chút thôi... uống một chút thì tối nay...”
Anh bỏ dở câu nói nhưng trông anh chẳng có vẻ gì là vui vẻ hay thoải mái. Ngược lại, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng, xen lẫn một sự căm hận khó hiểu.
Tôi đang định nổi giận thì điện thoại của anh đột nhiên reo lên.
Vừa nghe máy, cả người anh cứng đờ, anh ngẩng đầu nhìn tôi, gương mặt hiện rõ vẻ hoảng sợ. Rồi run giọng nói:
“Lâm Tĩnh... Trương Hoa chết rồi.”
Điện thoại rơi thẳng xuống đất. Anh ôm đầu ngồi xổm xuống, nghẹn ngào:
“Anh ấy chết rồi...”
Trương Hoa là đàn anh đại học của Lâm Hãn Vân. Hai người cùng quê, anh ấy hơn Lâm Hãn Vân hai khóa.
Thời còn học đại học, vì là đồng hương nên Trương Hoa rất chăm sóc Lâm Hãn Vân.
Tình cảm giữa hai người rất tốt.
Đám cưới của chúng tôi, anh ấy còn mừng một phong bì rất lớn.
Hồi đó mọi chuyện vẫn ổn, nghe nói vợ anh ấy còn đang mang thai. Sao bỗng nhiên lại chết?
Nhưng nhìn phản ứng của Lâm Hãn Vân...Anh không giống đang đau buồn mà giống như đang sợ hãi.
Thấy anh hoảng loạn như vậy, tôi đang định an ủi thì điện thoại của tôi cũng reo lên, là cuộc gọi video trên WeChat.
Tôi tưởng mẹ gọi hỏi đã về đến nhà chưa.
Nhưng cầm điện thoại lên, tôi phát hiện người gọi lại là... Trương Hoa. Tôi giật mình đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Lâm Hãn Vân lập tức căng thẳng, anh lao tới hất phăng điện thoại khỏi tay tôi.
“Đừng nghe! Đừng nghe!”
Sức anh quá mạnh. Điện thoại rơi xuống đất, màn hình vỡ tan.
Tôi nhìn anh, hoàn toàn không hiểu chuyện gì, còn anh thì như sợ phát điên, đứng dậy quỳ phịch trước pho tượng Hồ Tiên, miệng không ngừng lẩm bẩm điều gì đó.
Bộ dạng ấy thật sự quá kỳ quái, rõ ràng là người đã làm chuyện khuất tất.
Điện thoại hỏng không dùng được nữa, tôi bảo anh mình ra ngoài sửa điện thoại, bảo anh cứ ở nhà.
Không ngờ vừa nghe tôi nói muốn ra ngoài, anh lại càng hoảng hốt. Anh vội đứng dậy ôm chặt lấy tôi, mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Lâm Tĩnh... đừng đi. Trời tối rồi, đừng ra ngoài. Em ngủ sớm đi.”
Nói xong còn đẩy tôi vào phòng ngủ như thể sợ tôi bước ra khỏi cửa.
Tôi nhìn vẻ sợ hãi trên mặt anh.
“Rốt cuộc anh đang sợ cái gì?”
Hơn nữa...Hình như còn liên quan đến pho tượng Hồ Tiên kia?
Lâm Hãn Vân chỉ lắc đầu liên tục, không ngừng nói:
“Không có gì... Anh chỉ lo em ra ngoài ban đêm không an toàn. Mau đi ngủ đi.”
Thấy tinh thần anh như sắp sụp đổ, tôi cũng không dám ép hỏi thêm.
Tôi đi thu quần áo rồi chuẩn bị tắm.
Nhưng Lâm Hãn Vân như sợ tôi bỏ đi. Anh ôm điện thoại ngồi ngay cạnh cửa, không ngừng nhắn tin, bàn tay vẫn run lẩy bẩy.
Sau khi tắm xong, tôi ra ngoài uống nước.
Anh vẫn ngồi nguyên chỗ đó, giống như đang canh cửa.
Tôi hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nếu có chuyện thì cứ nói với tôi, lẽ nào còn có chuyện gì khó chấp nhận hơn việc anh bất lực mà vẫn lừa cưới tôi?
Anh chỉ liên tục giục tôi đi ngủ, thậm chí còn đứng dậy đẩy tôi vào phòng.
Thái độ ấy quá mức kỳ quặc.
Bị anh đẩy mấy lần, tôi đang định nổi giận thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập, mơ hồ còn có tiếng người gọi.
Lâm Hãn Vân giật bắn mình vì tiếng gõ cửa. Anh dùng sức đẩy mạnh tôi vào phòng, dường như còn định khóa trái cửa.
Tôi quát lớn:
“Lâm Hãn Vân! Anh đang làm cái quái gì vậy?”
Thế nhưng anh vẫn cố nhét tôi vào phòng.
“Em ngủ đi! Nhất định phải ngủ! Nếu em không ngủ sẽ xảy ra chuyện!”
Tôi nghe mà chẳng hiểu gì. Bực quá, tôi đá thẳng vào đầu gối anh.
“Anh đã làm chuyện gì trái lương tâm mà sợ thành thế này?”
Đầu gối bị đá đau, Lâm Hãn Vân mềm nhũn ngã xuống đất nhưng anh vẫn ôm chặt lấy chân tôi.
“Đừng mở cửa... Lâm Tĩnh... xin em đừng mở. Sau này anh sẽ kể hết cho em. Em đừng mở cửa... cứ ở trong phòng ngủ đi.”
Đúng lúc ấy...bên ngoài vang lên giọng của một người phụ nữ.
“Mở cửa! Tôi là vợ của Trương Hoa! Lâm Hãn Vân, tôi biết anh ở trong đó! Mở cửa cho tôi! Mở cửa!”
Giọng cô ta vừa gấp gáp vừa phẫn nộ, còn nghẹn ngào trong tiếng khóc.
Lâm Hãn Vân càng ôm chặt lấy tôi.
“Đừng đi... đừng đi...”
Nếu không phải tôi biết trước đây Lâm Hãn Vân bất lực...Thì tôi đã nghi đứa bé trong bụng vợ Trương Hoa là con của anh mất rồi.
Hai bên cứ giằng co như vậy.
Tiếng đập cửa của vợ Trương Hoa càng lúc càng lớn. Đến mức hàng xóm cũng mở cửa sổ mắng.
“Lâm Hãn Vân! Nếu anh còn không mở cửa, tôi sẽ báo cảnh sát!”
Vợ Trương Hoa gào đến khản cả giọng.
Hai tay ôm chân tôi của Lâm Hãn Vân cứng đờ.
Tôi cúi đầu nhìn anh.
“Rốt cuộc mở hay không?”
Nhìn bộ dạng này của anh...Cái chết của Trương Hoa chắc chắn có liên quan đến anh.
Nghe tiếng đập cửa dồn dập bên ngoài, có lẽ Lâm Hãn Vân cũng sợ mọi chuyện lớn thêm. Cuối cùng anh đành chậm rãi buông chân tôi ra, nắm lấy tay tôi.
“Lâm Tĩnh... lát nữa dù em biết chuyện gì... cũng đừng nổi giận.”
Nhìn vẻ mặt ấy của anh, tôi biết chuyện này không hề nhỏ.
Nhưng tôi không ngờ...Vừa mở cửa ra đã thấy vợ Trương Hoa đứng trước cửa, cả người bê bết máu.
Vừa nhìn thấy Lâm Hãn Vân, cô ta lập tức lao tới đấm đá túi bụi.
Bụng cô ta đã lớn như vậy. Đánh bị thương Lâm Hãn Vân thì không sao nhưng lỡ động đến đứa bé trong bụng thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Tôi vội ôm lấy cô ta, khuyên:
“Cẩn thận đứa bé! Động thai thì nguy hiểm lắm!”
Không ngờ vừa nhắc đến đứa bé...Cả người cô ta như phát điên, cô ta quay phắt sang nhìn tôi.
“Chính tôi còn muốn phá cái nghiệt chủng trong bụng này! Trương Hoa không chịu... nên anh ấy mới chết!”
Nhìn người cô ta đầy máu, hai tay tôi cứng đờ.
Trong nhất thời, tôi hoàn toàn không biết Trương Hoa rốt cuộc đã chết như thế nào.
Vợ Trương Hoa lại gào lên, lao về phía Lâm Hãn Vân, vừa cào vừa cấu.
Đến khi tôi định chạy tới can ngăn...Cô ta bỗng nhiên bình tĩnh lại, đứng nhìn pho tượng Hồ Tiên rồi cười khanh khách.
Cô ta sải bước đến trước pho tượng, bưng bát nước sạch lên xem xét, rồi quay sang hỏi tôi:
“Là cô cúng à?”
Lâm Hãn Vân định lên tiếng, nhưng cô ta đã đá ngã anh xuống đất, giẫm mạnh lên giữa hai chân anh.
“Đồ vô dụng như anh giữ lại làm gì? Để lừa người, hại người sao?”
Nói xong, cô ta đặt bát nước có giọt máu trước pho tượng Hồ Tiên, rồi nhìn tôi cười như phát điên.
“Chẳng bao lâu nữa cô cũng sẽ mang thai, đúng không?”
“Ha ha ha...”
“Đến lúc đó cô sẽ hiểu hoàn cảnh của tôi.”
“Ha ha ha...”
“Rồi cô sẽ mang thai... Và cô sẽ biết vì sao tôi lại trở thành thế này.”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục