Chương 3: Tội Ác Trong Rừng Tuyết
Từ ý của vợ Trương Hoa, tôi nhận ra cô ấy biết Lâm Hãn Vân bị bất lực, hơn nữa dường như cũng biết đến pho tượng Hồ Tiên này.
Nhưng cú đạp của cô ấy quá mạnh, gót chân giẫm ngay chỗ hiểm của Lâm Hãn Vân, còn nghiến qua nghiến lại. Anh đau đến mức gào thét không ngừng, mặt mày tái xanh.
Tôi bị sự tàn nhẫn của cô ấy dọa cho hoảng sợ.
Bệnh của Lâm Hãn Vân khó khăn lắm mới có dấu hiệu khỏi, lỡ xảy ra án mạng thì sao?
Tôi vội chạy tới, định kéo cô ấy ra trước. Không ngờ vợ Trương Hoa lại chộp lấy chiếc bình hoa bên cạnh, nước và hoa bị hất thẳng lên người Lâm Hãn Vân.
Cô ta nắm chặt phần đáy bình, giáng mạnh một cú xuống đầu anh.
“Tất cả đều là lỗi của các người! Đáng đời các người tuyệt tự tuyệt tôn! Tại sao lại hại tôi? Tại sao?!”
Tiếng gào của cô ta thảm thiết vô cùng, toàn thân run lên bần bật. Cô ta lại nện thêm hai nhát nữa vào đầu Lâm Hãn Vân.
Hai cú đập ấy khiến anh lập tức ngất lịm.
Tôi bị sự hung hãn ấy dọa đến mức cứng người. Đôi tay vốn định ôm lấy cô ta cũng vội khựng lại, sợ càng kích động cô ta hơn.
Lúc này cả người cô ta đầy máu.
Do quá kích động, chiếc bụng bầu lớn phập phồng dữ dội.
Bên trong như có thứ gì đang cào cấu, đau đến mức bàn tay cầm bình hoa cũng run rẩy không vững.
Lâm Hãn Vân bị đánh vỡ đầu, máu chảy đầy mặt, nằm bất tỉnh trên sàn.
Tôi vội nhặt điện thoại của anh lên gọi cảnh sát.
Nhưng vợ Trương Hoa dường như cũng đã kiệt sức. Cô ta cầm chiếc bình hoa, toàn thân run rẩy vì xúc động, miệng điên cuồng gào thét:
“Tôi không muốn sinh cái nghiệt chủng này! Tôi không muốn...”
Gào một lúc, cô ta quay đầu nhìn tôi, vừa cười khanh khách vừa xách chiếc bình hoa tiến về phía tôi.
“Rồi cô cũng sẽ mang thai thôi... Ha ha...”
Thấy cô ta cả người bê bết máu, trên tay còn cầm chiếc bình vẫn nhỏ từng giọt máu, tôi không dám cử động mạnh. Tôi chỉ có thể giơ tay ra hiệu.
“Bình tĩnh đã... Đặt bình xuống trước đi, ngồi nghỉ một lát được không?”
Nhưng cô ta chỉ cười quái dị.
“Tại sao đến giờ cô vẫn chưa có thai?”
“Rõ ràng đã cúng Hồ Tiên rồi...Tại sao cô vẫn chưa mang thai?”
Giọng điệu ấy cứ như thể...Muốn kết hôn sinh con thì nhất định phải nhờ đến pho tượng Hồ Tiên. Tôi nghe mà chẳng hiểu gì.
Thế nhưng càng nói, cô ta càng tủi thân, càng oán hận.
“Trương Hoa đáng chết! Các người đều đáng chết!”
Nói xong, cô ta cầm chiếc bình hoa lao thẳng về phía tôi.
Tôi hoảng hốt quay người bỏ chạy, khóe mắt vô tình lướt qua pho tượng Hồ Tiên.
Con hồ ly đang nằm trên tảng đá dường như sống lại. Nó nhẹ nhàng giơ một móng vuốt về phía vợ Trương Hoa.
Ngay sau đó...Cơ thể cô ta như bị thứ gì đó móc lấy hoặc cũng có thể là dưới chân bỗng trượt.
Cả người cô ta đổ thẳng về phía bàn thờ Hồ Tiên, đầu đập mạnh vào mép bàn.
"Rầm!"
Một tiếng động nặng nề vang lên, cô ta lập tức ngất xỉu.
Tôi giật mình đến tái mặt, nhìn thật cẩn thận pho tượng Hồ Tiên.
Lúc này nó không còn cử động nhưng đôi mắt vốn nhắm nghiền đã mở ra. Một đôi mắt màu hổ phách trong suốt như lưu ly đang chăm chăm nhìn tôi.
Thế nhưng...nếu nhìn kỹ hơn, lại giống như chưa từng mở mắt.
Dưới đất, Lâm Hãn Vân đầu bê bết máu, bất tỉnh.
Vợ Trương Hoa bụng mang dạ chửa cũng đã ngất đi.
Tôi không còn tâm trí đâu mà để ý đến sự quỷ dị của pho tượng Hồ Tiên nữa.
Sau khi báo cảnh sát, tôi lập tức gọi xe cấp cứu, tiếp đó lại gọi cho bố mẹ Lâm Hãn Vân, bảo họ đến bệnh viện trước.
Trong lúc chờ xe cứu thương, một mình tôi đứng trước bàn thờ. Nhìn hai người đang bất tỉnh và pho tượng Hồ Tiên đã mở mắt, trong lòng vừa căng thẳng vừa sợ hãi.
Vợ Trương Hoa bị va đầu, tôi không dám tùy tiện di chuyển cô ấy, chỉ có thể cẩn thận đỡ phần thân dưới để cô ấy nằm thẳng, tránh đè ép đến đứa bé trong bụng.
Nhưng ngay khi tôi vừa đứng dậy...
Pho tượng Hồ Tiên dường như lại biến đổi. Con hồ ly đã hóa thành một người đàn ông nghiêng mình nằm trên tảng đá. Một tay chống đầu, khóe môi cong nhẹ, nụ cười vẫn như cười mà chẳng phải cười.
Lần này...tôi nhìn rõ cả gương mặt. Đôi mày dài thanh tú, đôi mắt phượng hẹp dài, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tà mị.
Tôi giật nảy mình, vội chớp mắt liên tục.
Đến khi nhìn kỹ lại...trên tảng đá vẫn chỉ là một con hồ ly đang nằm, đôi mắt mở to.
Tôi tự nhủ chắc do đứng dậy quá nhanh nên hoa mắt.
Nhưng...tối qua hình như tôi cũng đã nhìn thấy cảnh tượng ấy!
Huống hồ...con hồ ly này thật sự đã mở mắt!
Đang lúc nghi hoặc, tiếng còi xe cứu thương vang lên dưới lầu, tôi lập tức chạy ra mở cửa.
Nhân viên y tế nhanh chóng sơ cứu cho vợ Trương Hoa rồi đưa cô ấy lên xe.
Sau đó mới chuyển Lâm Hãn Vân lên.
Chuyện đã lớn đến mức này, tôi cũng không thể giấu được nữa.
Tôi cầm điện thoại của Lâm Hãn Vân gọi cho một người bạn của anh và Trương Hoa, biệt danh là "Nam Qua".
Tôi từng gặp anh ta trong đám cưới. Nghe nói cũng là bạn học cùng trường, quan hệ với cả Lâm Hãn Vân lẫn Trương Hoa đều rất tốt.
Tôi định nhờ anh ta liên lạc với gia đình Trương Hoa.
Nhưng điện thoại vừa kết nối...đầu dây bên kia lại báo rằng Nam Qua đã chết, đã chết từ hơn một tháng trước.
Người nghe máy tự xưng là vợ Nam Qua, giọng cô ta lạnh lùng, nhắc đến cái chết của chồng còn mang theo cảm giác hả giận.
Tôi còn đang ngơ ngác. Đầu dây bên kia bỗng cất giọng khe khẽ:
“Cô là vợ của Lâm Hãn Vân phải không?”
“Kết hôn ba tháng rồi nhỉ?”
“Có thai chưa?”
“Sắp rồi phải không?”
Giọng điệu ấy...hoàn toàn giống lúc nãy vợ Trương Hoa hỏi tôi: "Có thai chưa?" như thể đang cười trên nỗi đau của người khác.
Tôi còn định hỏi tiếp thì cô ta đã cúp máy.
Gọi lại lần nữa...điện thoại đã tắt nguồn.
Mọi chuyện...dường như ngày càng quỷ dị.
Lúc ấy nhân viên y tế giục tôi lên xe, tôi không dám chậm trễ nữa, lập tức leo lên xe cứu thương.
Nhìn vợ Trương Hoa nằm trên cáng, chiếc bụng lớn vẫn nhấp nhô, thai nhi bên trong còn cử động rõ rệt.
Tôi liền gọi vào số điện thoại của Trương Hoa.
Vợ anh ta không mang điện thoại theo, nên lần này người nghe là một người đàn ông có giọng trầm thấp. Nghe tôi nói vợ Trương Hoa gặp chuyện, anh ta cũng cuống cuồng.
Sau khi hỏi bệnh viện ở đâu, anh ta vội nói sẽ đến ngay.
Đến bệnh viện, tôi đóng tiền viện phí, làm thủ tục nhập viện cho cả hai.
Không lâu sau, bố mẹ Lâm Hãn Vân cũng tới.
Nghe nói vợ Trương Hoa bụng mang dạ chửa còn tìm đến tận nhà gây chuyện, dùng bình hoa đánh ngất Lâm Hãn Vân, ánh mắt hai người nhìn tôi đều đầy vẻ phức tạp.
Có lẽ...họ cũng nghĩ giống tôi lúc trước. Nghi ngờ đứa bé trong bụng vợ Trương Hoa là con của Lâm Hãn Vân.
Thế nên họ không dám hỏi tôi điều gì, chỉ luôn ở cạnh giường bệnh của con trai, như sợ tôi vì kích động mà làm chuyện quá khích.
Không bao lâu sau, bố mẹ Trương Hoa cũng đến. Họ vào thăm con dâu trước. Sau khi bác sĩ xác nhận đứa bé không sao, hai ông bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong lúc tôi an ủi họ, mới biết thêm nhiều chuyện.
Trương Hoa và vợ kết hôn chưa đầy nửa năm. Vừa cưới xong, quan hệ hai người đã rất căng thẳng, mới được vài ngày đã đòi ly hôn.
Hỏi nguyên nhân thì mỗi lần vợ Trương Hoa đều nói năng đầy ẩn ý, bảo họ đi hỏi Trương Hoa như thể Trương Hoa đã làm chuyện gì có lỗi với cô ấy.
Hai ông bà cũng từng hỏi con trai nhưng Trương Hoa không chịu nói. Hơn nữa, anh còn đối xử với vợ vô cùng tốt, ra ngoài thì xách túi, mua nước, về nhà thì nâng niu cô ấy chẳng khác gì tổ tông.
Khoảng một tháng sau khi cưới, quan hệ của họ mới dần khá hơn.
Thế nhưng...sau khi mang thai, vợ Trương Hoa lại hoàn toàn thay đổi.
Lúc nào cũng đa nghi, khắp nhà đều lắp camera giám sát, lại còn thường xuyên đi tìm Lâm Hãn Vân...
Nói đến đây, bố mẹ Trương Hoa liên tục liếc nhìn tôi, như có điều muốn ám chỉ.
Tôi đoán...họ đang nghi ngờ giữa vợ Trương Hoa và Lâm Hãn Vân có quan hệ mờ ám.
Tôi đang định giải thích thì mẹ Trương Hoa lạnh lùng nói:
“Từ đầu đến cuối nó cứ sống chết đòi ly hôn. Có thai rồi cũng nhất quyết không chịu sinh. Trương Hoa còn nói, chỉ cần nó sinh đứa bé ra, bất kể sau này ly hôn hay tiếp tục sống cùng nhau, căn nhà hiện giờ sẽ thuộc về nó. Thế mà nó vẫn sống chết không chịu.”
Bà dừng một chút rồi nói tiếp:
“Trương Hoa sợ nó xảy ra chuyện nên ngày nào cũng ở cạnh. Kết quả hôm nay, ngay trong nhà, nó cầm dao đâm chết Trương Hoa. Sau đó còn gọi điện báo cho Lâm Hãn Vân...”
Giọng bà lạnh như băng, nghiến răng nói từng chữ:
“Nếu không phải cái thai trong bụng nó có khả năng là con của Trương Hoa... thì lúc đó tôi đã giết luôn nó rồi. Cho đôi gian phu dâm phụ ấy đền mạng!”
Nói đến đây, bà quay sang nhìn tôi, trong ánh mắt vừa có thương hại, vừa có căm hận.
Nghe nói chính vợ Trương Hoa đâm chết chồng. Tôi nhớ lại cảnh cô ta cầm bình hoa đánh Lâm Hãn Vân không chút nương tay, trong lòng không khỏi rùng mình.
Nhưng sau khi xâu chuỗi lại mọi chuyện, tôi nhìn mẹ Trương Hoa, khẽ hỏi:
“Nhà bác... có phải cũng từng thờ một pho tượng Hồ Tiên không?”
“Có phải sau khi thờ pho tượng ấy, quan hệ của vợ chồng Trương Hoa mới dần tốt lên...Rồi sau đó chị ấy mới mang thai?”