Chương 4: Thiếu Chủ Hồ Tộc
Sau khi nhìn thấy pho tượng Hồ Tiên ở nhà tôi, vợ Trương Hoa như biến thành một con người khác.
Từ chỗ bố mẹ Trương Hoa, tôi cũng xác nhận được rằng Trương Hoa quả thực từng thỉnh một pho tượng Hồ Tiên từ vị Xuất Mã Tiên kia về thờ.
Hai vợ chồng họ đều nói pho tượng rất linh.
Mà xét theo thời gian, cũng chính là sau khi thỉnh tượng về thì vợ Trương Hoa mới mang thai.
Ngoài chuyện đó ra, bố mẹ anh ấy cũng không biết gì thêm. Lúc này cảm xúc của hai người quá kích động.
Hơn nữa, sau khi Trương Hoa chết, họ vẫn chưa kịp báo cảnh sát.
Sau khi đâm chết Trương Hoa, vợ anh ta đã gọi điện cho Lâm Hãn Vân, không ai biết hai người đã nói gì. Có lẽ đã xảy ra cãi vã, nên cô ta mới tìm đến tận nhà tôi.
Tôi bảo bố mẹ Trương Hoa báo cảnh sát. Còn bản thân ngồi trên chiếc ghế dài lạnh ngắt trong bệnh viện, cầm điện thoại của Lâm Hãn Vân, xâu chuỗi lại tất cả những chuyện xảy ra trong hai ngày qua.
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến...là chạy ra hiệu thuốc ngoài bệnh viện mua một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp có hiệu lực trong vòng bốn mươi tám giờ.
Qua tình huống của vợ Trương Hoa và người phụ nữ kia...tôi chắc chắn rằng mang thai chính là nguyên nhân khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ.
Tôi không dám uống thuốc ngay trong hiệu.
Mua thêm một chai nước, đi ra ngoài.
Đúng lúc mở hộp thuốc, chuẩn bị uống...thì một cơn gió âm u bất ngờ nổi lên. Gió mạnh đến mức vô lý, lá cây bay tán loạn.
Tôi bị gió tạt đến nheo cả mắt. Mấy chiếc lá quất vào mu bàn tay, rát buốt như bị dao cứa, viên thuốc trong tay cũng rơi xuống đất.
Ngay lúc tôi cúi xuống nhặt...một bàn tay thon dài đã nhanh hơn tôi, nhặt viên thuốc lên.
Tôi hơi ngượng ngùng, vội ngẩng đầu, đưa tay ra.
“Cảm ơn...”
Nhưng vừa nhìn rõ người trước mặt...tôi lập tức chết lặng.
Đôi mắt phượng hẹp dài, hàng mày thanh tú hơi nhướng lên, khóe môi cong cong như cười mà chẳng phải cười. Chính là...lgười đàn ông tôi đã hai lần nhìn thấy trong pho tượng Hồ Tiên.
Tôi kinh ngạc mở to mắt nhìn anh ta. Anh ta hơi nhíu mày, dường như có chút không vui, iếc sang hiệu thuốc bên cạnh, anh khẽ hừ lạnh.
Ngay lập tức...một cơn gió nữa nổi lên, bụi đất tung mù.
Tôi lại bị cát bụi làm cay xè mắt.
Đến khi mở mắt ra...người kia đã biến mất.
Tôi vội chớp mắt liên tục, quay đầu nhìn khắp nơi.
Ngoài những chiếc lá bị gió cuốn...
Cả hộp thuốc tránh thai cũng biến mất.
Nhớ đến ánh mắt căm hận của vợ Trương Hoa mỗi khi nhắc tới đứa bé trong bụng...
Tôi chỉ thấy cả người căng cứng, lập tức quay lại hiệu thuốc mua thêm một hộp nữa.
Lần này tôi không dám bước ra ngoài. Vừa thanh toán xong, ngay trước quầy thu ngân, tôi run run mở hộp, bóc viên thuốc rồi nuốt ngay.
Đúng lúc ngẩng đầu mở nắp chai nước định uống...
Qua tấm kính dán đầy quảng cáo của hiệu thuốc, tôi nhìn thấy trong màn đêm phản chiếu một bóng người mặc áo trắng.
Áo bào trắng rộng dài, đôi mắt hẹp dài, khóe môi vẫn là nụ cười như có như không ấy.
Tôi siết chặt chai nước. Chiếc chai nhựa mềm lập tức bị bóp méo, nước phụt thẳng ra ngoài. Dòng nước lạnh buốt bắn lên mu bàn tay khiến tôi giật mình.
Cô thu ngân cũng khẽ kêu lên, vừa lau nước trên quầy vừa cười nói:
"Đừng căng thẳng quá. Chỉ cần uống trong vòng bảy mươi hai giờ thì thuốc tránh thai khẩn cấp vẫn có tác dụng."
Tôi vừa xin lỗi vừa ngẩng đầu nhìn lại.
Bóng người kia...đã biến mất.
Viên thuốc mắc nghẹn nơi cổ họng, tôi vội uống liền mấy ngụm nước lớn mới nuốt trôi được.
Vừa bước ra khỏi hiệu thuốc, điện thoại của bố mẹ chồng gọi tới, hai người sốt ruột hỏi tôi đang ở đâu.
Cảnh sát muốn tôi quay lại lấy lời khai.
Chuyện lần này quá lớn, tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu nghĩ đến bóng người kỳ lạ kia nữa, chỉ vội trấn an họ rồi nói sẽ quay về ngay.
Thế nhưng...vừa đi khỏi hiệu thuốc chưa được mấy bước.
Bụng tôi bỗng co thắt từng cơn, cổ họng cũng ngứa rát, tôi vội cầm chai nước định uống thêm. Nhưng nước vừa vào miệng...trong dạ dày như có thứ gì cuộn lên dữ dội, tôi cúi xuống nôn ọe, nôn đến mức miệng đầy vị đắng. Hoàn toàn không thể nhịn được.
Ngay trước cửa hiệu thuốc, tôi nôn sạch toàn bộ nước vừa uống.
Viên thuốc tránh thai...nằm lẫn giữa vũng nước tôi vừa nôn ra.
Nhìn viên thuốc ấy...trong miệng tôi vẫn còn đắng chát.
Trong đầu hiện lên nụ cười hả hê của vợ Trương Hoa khi nói rằng tôi sắp mang thai.
Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn quanh.
Nhưng ngoài những người qua đường vội vã...không hề có bóng dáng người đàn ông mày dài mắt hẹp kia.
Mơ hồ...tôi biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến pho tượng Hồ Tiên.
Tôi lập tức lấy hộp thuốc ra, bóc liền hai viên nhét vào miệng, cố nuốt xuống.
Lần này...tôi thậm chí không dám uống nước, chỉ nuốt khan.
Dạ dày vẫn co thắt, nhưng vì chẳng còn gì để nôn, tôi chỉ có thể liên tục nuốt nước bọt, cố ép hai viên thuốc trôi xuống.
Vừa đi về phía bệnh viện, tai tôi mơ hồ vang lên một tiếng cười khẽ đầy lạnh lẽo của người đàn ông nọ.
Tôi sợ đến mức thần hồn nát thần tính, liên tục ngoái đầu nhìn quanh nhưng vẫn không thấy anh ta.
Khi trở lại bệnh viện, tôi thấy mẹ chồng đang ngồi khóc trên ghế ngoài hành lang, Lâm Hãn Vân vẫn chưa tỉnh. Tình hình cụ thể phải chờ sáng hôm sau bác sĩ hội chẩn mới biết được.
Bố chồng ôm chặt lấy bà, ông lo lắng nhìn tôi.
“Cảnh sát đang ở bên nhà Trương Hoa. Con qua lấy lời khai trước đi.”
Nghe vậy...Trước mắt tôi lập tức hiện lên chiếc bụng căng phồng của vợ Trương Hoa, bên trong thai nhi cử động dữ dội, cứ như đang cào cấu bụng mẹ, muốn xé bụng chui ra.
Tôi vô thức nuốt khan, cảm giác như hai viên thuốc tránh thai vẫn mắc nơi cổ họng.
Tôi lại đưa tay sờ bụng mình, thấy vẫn bình thường, lúc ấy mới hơi yên tâm.
An ủi bố mẹ chồng vài câu, tôi liền đi ngay.
Vợ Trương Hoa thực ra không bị thương nặng, chỉ bị va đầu, cộng thêm kích động quá mức nên ngất đi. Đứa bé trong bụng cũng không sao.
Chỉ là đến giờ vẫn chưa tỉnh.
Vì cô ta đã giết người nên bên ngoài phòng bệnh luôn có cảnh sát canh giữ.
Nhân tiện tôi cũng lấy lời khai, cung cấp địa chỉ nhà mình để cảnh sát sang thu thập chứng cứ.
Vụ việc này rất dễ xác minh.
Dù đứng ở góc độ nào thì tôi cũng là người bị hại, cảnh sát chỉ hỏi vài câu theo thủ tục rồi để tôi đi.
Bố mẹ Trương Hoa ngồi ngoài hành lang, mắt cả hai đều sưng đỏ, đến nước mắt cũng không còn để khóc.
Mẹ Trương Hoa thỉnh thoảng nhìn về phía cửa phòng bệnh. Bà không muốn vào nhìn người phụ nữ đã giết con trai mình nhưng nghĩ đến đứa bé trong bụng có thể là đứa cháu nội duy nhất...bà lại không nỡ rời đi.
Lúc ấy tôi mơ hồ cảm thấy đứa bé kia có lẽ cũng có vấn đề nhưng tôi không nỡ dập tắt hy vọng cuối cùng của hai ông bà. Cũng không đành lòng nhìn họ như vậy đành tìm một góc ngồi xuống một mình.
Tôi nhớ đến lúc nghe tin Trương Hoa chết, Lâm Hãn Vân đã run rẩy liên tục nhắn tin.
Tôi mở WeChat của anh.
Người nhận là một tài khoản có ảnh đại diện hình con hồ ly, khung trò chuyện chỉ còn lại những tin nhắn Lâm Hãn Vân gửi tối nay.
Trương Hoa cũng chết rồi sao?
Có phải anh lừa tôi không?
Nói đi chứ!
Đứa bé trong bụng vợ Trương Hoa rốt cuộc có phải con của Trương Hoa không?
Mẹ kiếp, anh giả chết đấy à?
Tôi đã làm đúng như anh nói rồi, sao vẫn thành ra thế này? Có phải các người muốn tất cả bọn tôi chết hết mới vừa lòng không?
Lịch sử trò chuyện chỉ còn những tin nhắn của tối nay, có lẽ những tin cũ đã bị Lâm Hãn Vân xóa.
Tôi lại mở cuộc trò chuyện giữa anh và Trương Hoa, trong đó hoàn toàn không nhắc đến pho tượng Hồ Tiên nhưng gần như đều là Lâm Hãn Vân hỏi:
"Có phải làm như vậy là được?"
"Anh chắc chứ?"
"Đừng lừa tôi."
Anh còn lấy tình nghĩa anh em ra để nói.
"Bao nhiêu năm làm anh em rồi, anh đừng lừa tôi..."
Còn Trương Hoa thì liên tục cam đoan.
"Vợ tôi cũng mang thai rồi, cậu còn không tin à?"
"Chỉ cần làm theo là sẽ ổn."
"Nghĩ đến hạnh phúc vợ chồng sau này đi."
Thậm chí còn nói:
"Đừng nghĩ nhiều."
"Cùng lắm sau này ly hôn là được."
Tôi không hiểu Trương Hoa nhiều, chỉ nhớ hôm cưới của chúng tôi, anh ấy đến một mình.
Khi ấy anh còn nói với Lâm Hãn Vân rằng vợ mình đã mang thai, Lâm Hãn Vân vui mừng đến lạ.
Bây giờ nghĩ lại...mọi chuyện đều đầy rẫy sự kỳ quái.
Tôi nhìn tài khoản WeChat có hình con hồ ly kia, trực tiếp gọi video nhưng hệ thống báo đối phương không trực tuyến.
Đúng lúc tôi đang nghĩ làm sao hỏi chuyện pho tượng Hồ Tiên...
Điện thoại lại reo.
Cảnh sát chuẩn bị đến nhà thu thập chứng cứ, muốn tôi về cùng.
Đúng lúc Lâm Hãn Vân phải nằm viện, bố mẹ chồng nhờ tôi về nhà lấy vài bộ quần áo thay và đồ dùng cá nhân cho anh để hai người tiện ở lại chăm sóc.
Nghĩ đến pho tượng Hồ Tiên trong nhà...tôi chỉ thấy cổ họng nghẹn lại nhưng trốn tránh cũng chẳng giải quyết được gì.
Cuối cùng tôi vẫn theo cảnh sát trở về.
Mở cửa bước vào, vết máu hòa lẫn nước cạnh bàn thờ trong phòng khách vẫn chưa khô.
Thực ra cảnh sát đã thu thập chứng cứ xong.
Lần này chỉ đưa tôi về để đối chiếu hiện trường.
Tôi kể sơ qua toàn bộ quá trình xảy ra sự việc.
Hành lang chung cư có camera, có thể chứng minh vợ Trương Hoa mình đầy máu chạy đến nhà tôi.
Còn những chuyện xảy ra trong nhà đợi Lâm Hãn Vân tỉnh lại là sẽ rõ.
Cảnh sát không ở lâu, dặn tôi thu dọn xong thì rời đi.
Tôi nhìn vết máu Lâm Hãn Vân để lại trước bàn thờ.
Trước tiên dọn nước và hoa rơi vãi dưới đất, rồi dùng cây lau nhà lau sạch vết máu.
Dọn dẹp xong...
Nhìn pho tượng Hồ Tiên, tôi không dám chạm vào, chỉ kéo tấm phủ ghế sofa trùm kín pho tượng lại. Sau đó vội vàng thu dọn ít quần áo và đồ dùng rồi mang đến bệnh viện.
Khi tôi quay lại...trời đã sáng, Lâm Hãn Vân vẫn chưa tỉnh, nhưng nghe nói vợ Trương Hoa đã tỉnh lại.
Tôi định sang gặp cô ta thêm một lần nhưng vì cô ta là nghi phạm giết người nên luôn có cảnh sát canh giữ. Tôi không thể vào.
Có lẽ bố mẹ chồng cũng lo Lâm Hãn Vân ở ngoài gây ra chuyện tình ái. Thấy sắc mặt tôi không tốt, họ bảo tôi về nghỉ trước, để hai người ở lại trông nom.
Tôi nhìn khuôn mặt tiều tụy của họ, vẫn lắc đầu.
Hồi học cấp ba, giữa tôi và Lâm Hãn Vân từng có chút mập mờ, anh từng dẫn tôi cùng vài người bạn đến nhà chơi. Khi ấy bố mẹ anh đã nhận ra giữa chúng tôi có điều gì đó khác thường.
Sau này khi chúng tôi chính thức yêu nhau, hai người còn trêu:
"Vòng đi vòng lại, cuối cùng hai đứa vẫn ở bên nhau."
Bỏ qua thân phận là bố mẹ của Lâm Hãn Vân. Trong lòng tôi, họ cũng giống như bậc trưởng bối thân thiết. Đặc biệt là mẹ chồng, bà đối xử với tôi rất tốt.
Ngay cả mẹ ruột tôi cũng giục sinh con, chỉ có bà khuyên tôi đừng vội. Bà bảo cứ đợi công việc ổn định rồi sinh. Ban ngày, bà sẽ giúp tôi trông cháu. Phụ nữ vẫn nên có sự nghiệp của riêng mình, đừng vì gia đình hay con cái mà đánh mất chính mình.
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của bà, tôi khuyên hai người về nghỉ ngơi trước, để tôi ở lại nhưng bà vẫn khăng khăng bảo tôi về.
Đúng lúc hai bên còn đang nhường qua nhường lại...
Mẹ Trương Hoa bỗng gào lên lao tới, bà túm chặt lấy tôi, lớn tiếng hỏi:
“Đứa bé trong bụng con đàn bà giết người kia có phải con của Lâm Hãn Vân không?”
“Cô làm vợ kiểu gì vậy? Sao không quản nổi chồng mình, để nó ngủ với vợ người khác?”
Nói xong bà đẩy mạnh tôi ra, rồi xông thẳng về phía phòng bệnh. Vừa chạy vừa gào khóc:
“Đôi gian phu dâm phụ ấy sao không chết đi! Chúng giết con trai tôi! Sao chúng không chết hết đi!”
Mẹ chồng lập tức che chắn trước mặt tôi, bố chồng thì vội giữ lấy bà.
Phía sau, cảnh sát và bố Trương Hoa cũng chạy tới, phải rất vất vả mới khống chế được bà.
Dù vậy, mẹ Trương Hoa vẫn gào khóc không ngừng, cuối cùng bị cưỡng chế đưa đi.
Sau khi bà rời đi, bố Trương Hoa đứng một mình giữa hành lang bệnh viện. Mặc cho người nhà các phòng bệnh xung quanh nhìn ngó, ông như mất hết sức sống, ánh mắt vô hồn nhìn về phía chúng tôi. Lẩm bẩm:
“Tiểu Ca nhất quyết đòi bỏ đứa bé... Cho dù phải cắt bỏ tử cung cũng muốn bỏ.”
“Nó nói đứa bé không phải con của Trương Hoa.”
“Nó nói... Trương Hoa bất lực... mắc chứng rối loạn chức năng tình dục...”
Vợ Trương Hoa...Tên là Tần Tiểu Ca.
Nói xong những lời ấy, ông già như già đi mấy chục tuổi đứng chết lặng tại chỗ.
Còn tôi...chỉ thấy như bị một xô nước lạnh dội từ đầu xuống chân.
Lâm Hãn Vân cũng bất lực.
Nhưng sau đó...anh lại "được".
Nếu Trương Hoa cũng bất lực...
Vậy thì những tin nhắn giữa anh ta và Lâm Hãn Vân...
Trong đó Trương Hoa luôn lấy chuyện vợ mình mang thai để chứng minh điều gì đó...
Phải chăng...Anh ta đã lừa Lâm Hãn Vân làm một chuyện gì đó?