Chương 5: Chân Tướng Về Hồ Tiên
Nghe lời bố của Trương Hoa, tôi vội vàng chạy đến phòng bệnh của vợ anh ta nhưng khi tới nơi, cô ấy đã được chuyển đi.
Người nhà bệnh nhân ở phòng bên cạnh nói rằng tinh thần cô ấy rất bất ổn. Vừa tỉnh lại là lúc khóc lúc cười, miệng luôn lẩm bẩm chồng mình bất lực nên cô ấy đã giết chồng. Còn nói đứa con trong bụng là nghiệt chủng, không thể phá được, chỉ có cắt bỏ cả tử cung mới lấy được cái thai ấy ra.
Người xung quanh lập tức xì xào bàn tán. Có người nói nếu chồng bất lực thì ly hôn là được, hà tất phải giết người.
Một cô trung niên khác lắc đầu:
“Không biết suy nghĩ gì nữa. Đã giết người rồi, nếu còn đang mang thai thì cũng coi như có thêm một lớp bùa hộ mệnh. Thế mà còn nhất quyết phá thai, chẳng phải tự chuốc họa vào thân sao?”
Nghe những lời ấy, đầu óc tôi càng rối như tơ vò.
Dường như Trương Hoa, Lâm Hãn Vân, còn cả người bạn biệt danh Nam Qua của họ... đều mắc cùng một chứng bệnh.
Thế nhưng vợ Trương Hoa và vợ Nam Qua đều đã mang thai.
Mà theo đoạn chat giữa Trương Hoa và Lâm Hãn Vân, chuyện này hình như có liên quan đến việc thờ tượng Hồ Tiên.
Đầu óc tôi hỗn loạn.
Trở lại ngoài phòng bệnh của Lâm Hãn Vân, nhìn anh vẫn hôn mê bất tỉnh, tôi chỉ mong anh mau tỉnh lại để nói rõ mọi chuyện.
Mẹ chồng thấy sắc mặt tôi không ổn thì dịu giọng an ủi:
“Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Con phải tin Hãn Vân.”
Bà còn bảo tôi về nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi trước, có chuyện gì sẽ gọi điện báo ngay.
Quả thật tôi cũng còn vài việc cần làm nên gật đầu đồng ý.
Ra khỏi bệnh viện, tôi đuổi theo bố của Trương Hoa, định hỏi có thể đến nhà ông xem thử được không. Nhưng vừa mở miệng, tôi chợt nhớ Trương Hoa mới chết tối qua, hiện trường chắc chắn đã bị phong tỏa, đâu thể vào được.
Tôi vội chuyển sang hỏi về tượng Hồ Tiên. Bố Trương Hoa như người mất hồn, chỉ lẩm bẩm:
“Là... một vị xuất mã tiên thỉnh về. Tiểu Hoa nói... rất linh.”
Tôi hỏi thêm, ông chỉ dùng đôi mắt trống rỗng nhìn tôi, không đáp.
Lúc ấy tôi mới hối hận. Giá như hôm qua tôi chụp ảnh bức tượng Hồ Tiên ở nhà, thì giờ có thể đưa ông xem thử, xác nhận xem có phải cùng một pho tượng hay không.
Mẹ Trương Hoa lúc này đang ngồi trong xe, tựa đầu bên cửa kính. Đôi mắt bà không còn buồn cũng chẳng còn giận, chỉ trống rỗng vô hồn.
Thấy tình trạng của hai ông bà, tôi biết hỏi cũng chẳng được gì nữa, nhất thời không nỡ làm phiền thêm.
Tôi quay về khu phòng bệnh, định chờ Lâm Hãn Vân tỉnh lại rồi hỏi. Nhưng bố mẹ chồng cứ sợ tôi xảy ra chuyện, hết lần này đến lần khác khuyên tôi về nghỉ.
Nhìn Lâm Hãn Vân nằm mê man trên giường bệnh, tôi lại nhớ đến việc vợ Trương Hoa thà cắt bỏ tử cung cũng nhất quyết phá thai, trong lòng càng thấy ở lại đây cũng chẳng giải quyết được gì.
Tôi chào bố mẹ chồng rồi rời đi.
Nhà mình thì có bức tượng Hồ Tiên, tôi không dám quay về. Thế nên tôi về nhà mẹ đẻ.
Mẹ tôi đã nghỉ hưu sớm. Thấy tôi về, bà rất vui, hỏi sao hôm nay không đi làm.
Sợ bà lo lắng, tôi chỉ nói mình xin nghỉ phép.
Nhìn sắc mặt tôi không tốt, lại nhớ tối qua Lâm Hãn Vân không đến ăn cơm, bà lập tức hỏi:
“Hai đứa cãi nhau à?”
Mẹ tôi vốn hay nghĩ nhiều. Tôi chỉ lắc đầu, nói mình hơi mệt.
Thấy tôi không muốn nói, bà cũng không hỏi nữa, vội giục tôi vào ngủ.
Bà bảo trưa sẽ nấu toàn món tôi thích, tối thì gọi Lâm Hãn Vân sang ăn cơm rồi đưa tôi về.
Vừa nói, bà vừa vào phòng trải lại ga giường, kéo rèm cửa, miệng không ngừng thao thao:
“Con lấy chồng rồi thì đừng có trẻ con nữa. Hãn Vân là người tốt, bố mẹ chồng cũng tốt, phải biết quý phúc của mình...”
Nằm trên chiếc giường quen thuộc, nghe mẹ cằn nhằn, sống mũi tôi cay xè.
Ngửi mùi hương quen thuộc trên chiếc gối cũ, tôi dần thiếp đi.
Hình như mẹ khẽ thở dài, rồi nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài.
Thật ra tôi ngủ không sâu.
Trong đầu lúc thì hiện lên hình ảnh vợ Trương Hoa toàn thân đẫm máu, cái bụng căng tròn như có thứ gì bên trong liên tục cào cấu.
Lúc lại là nụ cười điên loạn của cô ấy.
Rồi những đoạn tin nhắn đầy ẩn ý trong điện thoại Lâm Hãn Vân.
Và...Người đàn ông áo trắng không rõ lai lịch kia.
Tôi rất mệt, nhưng cứ trằn trọc mãi.
Mơ mơ màng màng vừa chợp mắt, tôi loáng thoáng nghe tiếng cửa mở.
Hình như còn có giọng mẹ vui vẻ:
“Con bé vừa ngủ.”
Tôi cố mở mắt.
Qua làn mí mắt nặng trĩu, chỉ thấy một bóng người mặc áo trắng bước vào.
Giống như...Lâm Hãn Vân.
Tôi còn đang thắc mắc sao anh lại tới.
Anh tỉnh rồi sao?
Xuất viện nhanh thế ư?
Ngay sau đó, một mùi hương bách hợp nhàn nhạt lan tới.
Người ấy trực tiếp lên giường, ôm lấy tôi.
Tôi cố hết sức mở mắt, nhưng toàn thân mềm nhũn, mí mắt nặng như chì.
Trong hơi thở chỉ còn mùi bách hợp thoang thoảng hòa cùng mùi đàn hương dìu dịu.
Đầu óc mơ hồ như đang trong mộng, cơ thể cũng dần mất khống chế dưới mùi hương ấy.
Tôi thậm chí quên sạch những chuyện quái dị vừa xảy ra.
Chỉ giống như đêm đầu tiên sau khi thờ Hồ Tiên, lúc Lâm Hãn Vân lẻn lên giường tôi.
Từng chút một...Đắm chìm.
Thậm chí còn mang theo chút vui mừng khó nói.
Cuối cùng, trong dư âm mê loạn ấy, tôi ngửi mùi bách hợp dễ chịu rồi chìm hẳn vào giấc ngủ.
Tôi bị mẹ gọi dậy.
Khác với mọi lần, bà không xông thẳng vào phòng lật chăn, mà đứng ngoài cửa vừa gõ vừa gọi lớn:
“Dậy ăn cơm đi! Gọi Hãn Vân sang ăn luôn. Ăn xong thì hai đứa về nhà. Mau lên!”
Giọng bà nghe rất vui vẻ.
Tôi mơ màng mở mắt.
Trước mặt là gương mặt rạng rỡ của mẹ.
Trong bếp, tiếng máy hút mùi ù ù vang lên, bố tôi thỉnh thoảng đi ra đi vào, còn khe khẽ huýt sáo.
Đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ.
Tôi sờ xuống dưới chăn, quần áo vẫn mặc chỉnh tề. Chỉ là toàn thân ê ẩm rã rời.
Tôi tự nhủ...Có lẽ vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Dù sao đó cũng là lần đầu tiên, lại thêm gần đây tôi luôn nghi ngờ người hôm ấy không phải Lâm Hãn Vân.
Ngày nghĩ gì thì đêm mơ nấy cũng là chuyện bình thường.
Mẹ vẫn đứng ngoài cửa giục:
“Nhanh lên! Bố con làm xong món nguội rồi. Nhờ phúc Hãn Vân mà hôm nay bố con mới chịu xuống bếp đấy.”
Tôi chỉ biết cười khổ.
Bố mẹ vẫn chưa biết Lâm Hãn Vân đang nằm viện.
Trong đầu họ chỉ nghĩ gọi anh đến ăn cơm để hòa giải hai vợ chồng.
Nhưng giấc mơ kia chân thật đến đáng sợ.
Cả người tôi dính nhớp khó chịu, tôi ôm quần áo định đi tắm.
Ăn cơm xong sẽ kể chuyện Lâm Hãn Vân nhập viện cho bố mẹ nghe.
Có bố ở đó, mẹ chắc cũng sẽ bớt lo.
Nhưng vừa ôm quần áo bước ra khỏi phòng...tôi lập tức ngửi thấy mùi bách hợp quen thuộc hòa cùng mùi đàn hương.
Mẹ tôi vốn rất thực tế. Trong mắt bà, mua hoa cắm còn chẳng bằng mua hai cân thịt heo, bà tuyệt đối không đời nào mua hoa.
Tôi ôm quần áo, quay đầu nhìn quanh.
Ngay cạnh kệ tivi đặt một chiếc ghế nhỏ, trên ghế...là bức tượng Hồ Tiên.
Tuy đặt khá thấp, nhưng bên cạnh vẫn có bình hoa và lư hương.
Chiếc lư ấy tôi nhận ra ngay, chính là chiếc lư ở nhà tôi.
Còn bình hoa thì là cái tôi từng mua khi còn ở nhà bố mẹ.
Tôi ôm chặt quần áo, chậm rãi bước đến.
Chiếc ghế nhỏ hẹp, bát nước cúng gần như áp sát vào mỏm đá dưới chân tượng.
Chiếc bát cũng chính là bát ăn cơm nhà tôi.
Mặt nước ánh lên màu cam nhạt. Rõ ràng...đã nhỏ máu vào.
Con cáo trên tượng lúc này đã mở hẳn mắt. Không còn nằm ngủ trên tảng đá như trước nữa, nó ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hứng thú nhìn thẳng vào tôi, bốn mắt giao nhau.
Tuy tư thế đã thay đổi...nhưng nhìn nụ cười như cười như không ấy, tôi dám chắc... đây chính là pho tượng ở nhà tôi.
Tôi vô thức ôm chặt quần áo trong tay hơn, rồi cúi nhìn ngón tay mình. Ngón trỏ tay trái...quả nhiên có thêm một lỗ kim nhỏ.
Tôi lập tức quay đầu hỏi mẹ:
“Tượng này... từ đâu ra vậy?”
Mẹ vẫn cúi đầu bóc tỏi, không buồn ngẩng lên:
“Hãn Vân mang sang chứ đâu. Nó còn đem cả hoa nữa. Nghe bảo Hồ Tiên phù hộ nhân duyên, linh lắm.”
Nghe xong, toàn thân tôi lạnh toát. Tôi nhìn chằm chằm bức tượng, lùi liền mấy bước, rồi thấp giọng hỏi lại:
“Ý mẹ là... Hãn Vân gọi người giao tới?”
Mẹ trừng mắt:
“Giao cái gì mà giao? Chính Hãn Vân tự mang sang.”
Bà bực mình nói:
“Con ngủ đến lú lẫn rồi à? Nó còn vào phòng ngồi với con khá lâu đấy. Lúc đi còn dặn bọn mẹ đừng làm ồn, bảo tối qua con không ngủ nên giờ ngủ rất say.”
Nói xong, bà chỉ vào chiếc nồi đất trong bếp:
“Nó còn bảo dạo này con không khỏe, nhờ mẹ hầm gà cho con bồi bổ, bổ máu nữa.”
Mẹ vừa bóc tỏi vừa tiếp tục thao thao bất tuyệt, khuyên tôi sau khi lấy chồng thì đừng trẻ con nữa, phải sống tử tế với chồng, vân vân...
Còn tôi...vẫn ôm chặt đống quần áo, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, tôi lao thẳng vào phòng tắm. Chỉ vài động tác đã cởi sạch quần áo trên người.
Nhìn những dấu vết lưu lại trên cơ thể...tôi lần nữa xác nhận. Vừa rồi...hoàn toàn không phải là mơ.
Thật sự đã có người lên giường với tôi.
Nhưng Lâm Hãn Vân vẫn đang nằm trong bệnh viện.
Cho dù có tỉnh lại, sau cú giẫm tàn nhẫn của vợ Trương Hoa tối qua, anh cũng không thể nào lập tức chạy đến nhà tôi khỏe mạnh như vậy được.
Nhớ lại đêm đầu tiên, người đó cũng mang theo mùi bách hợp và đàn hương.
Tôi chỉ cảm thấy mình sắp phát điên.
Bàn tay vô thức đặt lên bụng dưới.
Trong đầu không ngừng vang lên tiếng gào điên loạn của vợ Trương Hoa:
"Nghiệt chủng!"Nghe lời bố của Trương Hoa, tôi vội vàng chạy đến phòng bệnh của vợ anh ta nhưng khi tới nơi, cô ấy đã được chuyển đi.
Người nhà bệnh nhân ở phòng bên cạnh nói rằng tinh thần cô ấy rất bất ổn. Vừa tỉnh lại là lúc khóc lúc cười, miệng luôn lẩm bẩm chồng mình bất lực nên cô ấy đã giết chồng. Còn nói đứa con trong bụng là nghiệt chủng, không thể phá được, chỉ có cắt bỏ cả tử cung mới lấy được cái thai ấy ra.
Người xung quanh lập tức xì xào bàn tán. Có người nói nếu chồng bất lực thì ly hôn là được, hà tất phải giết người.
Một cô trung niên khác lắc đầu:
“Không biết suy nghĩ gì nữa. Đã giết người rồi, nếu còn đang mang thai thì cũng coi như có thêm một lớp bùa hộ mệnh. Thế mà còn nhất quyết phá thai, chẳng phải tự chuốc họa vào thân sao?”
Nghe những lời ấy, đầu óc tôi càng rối như tơ vò.
Dường như Trương Hoa, Lâm Hãn Vân, còn cả người bạn biệt danh Nam Qua của họ... đều mắc cùng một chứng bệnh.
Thế nhưng vợ Trương Hoa và vợ Nam Qua đều đã mang thai.
Mà theo đoạn chat giữa Trương Hoa và Lâm Hãn Vân, chuyện này hình như có liên quan đến việc thờ tượng Hồ Tiên.
Đầu óc tôi hỗn loạn.
Trở lại ngoài phòng bệnh của Lâm Hãn Vân, nhìn anh vẫn hôn mê bất tỉnh, tôi chỉ mong anh mau tỉnh lại để nói rõ mọi chuyện.
Mẹ chồng thấy sắc mặt tôi không ổn thì dịu giọng an ủi:
“Đừng suy nghĩ lung tung nữa. Con phải tin Hãn Vân.”
Bà còn bảo tôi về nhà mẹ đẻ nghỉ ngơi trước, có chuyện gì sẽ gọi điện báo ngay.
Quả thật tôi cũng còn vài việc cần làm nên gật đầu đồng ý.
Ra khỏi bệnh viện, tôi đuổi theo bố của Trương Hoa, định hỏi có thể đến nhà ông xem thử được không. Nhưng vừa mở miệng, tôi chợt nhớ Trương Hoa mới chết tối qua, hiện trường chắc chắn đã bị phong tỏa, đâu thể vào được.
Tôi vội chuyển sang hỏi về tượng Hồ Tiên. Bố Trương Hoa như người mất hồn, chỉ lẩm bẩm:
“Là... một vị xuất mã tiên thỉnh về. Tiểu Hoa nói... rất linh.”
Tôi hỏi thêm, ông chỉ dùng đôi mắt trống rỗng nhìn tôi, không đáp.
Lúc ấy tôi mới hối hận. Giá như hôm qua tôi chụp ảnh bức tượng Hồ Tiên ở nhà, thì giờ có thể đưa ông xem thử, xác nhận xem có phải cùng một pho tượng hay không.
Mẹ Trương Hoa lúc này đang ngồi trong xe, tựa đầu bên cửa kính. Đôi mắt bà không còn buồn cũng chẳng còn giận, chỉ trống rỗng vô hồn.
Thấy tình trạng của hai ông bà, tôi biết hỏi cũng chẳng được gì nữa, nhất thời không nỡ làm phiền thêm.
Tôi quay về khu phòng bệnh, định chờ Lâm Hãn Vân tỉnh lại rồi hỏi. Nhưng bố mẹ chồng cứ sợ tôi xảy ra chuyện, hết lần này đến lần khác khuyên tôi về nghỉ.
Nhìn Lâm Hãn Vân nằm mê man trên giường bệnh, tôi lại nhớ đến việc vợ Trương Hoa thà cắt bỏ tử cung cũng nhất quyết phá thai, trong lòng càng thấy ở lại đây cũng chẳng giải quyết được gì.
Tôi chào bố mẹ chồng rồi rời đi.
Nhà mình thì có bức tượng Hồ Tiên, tôi không dám quay về. Thế nên tôi về nhà mẹ đẻ.
Mẹ tôi đã nghỉ hưu sớm. Thấy tôi về, bà rất vui, hỏi sao hôm nay không đi làm.
Sợ bà lo lắng, tôi chỉ nói mình xin nghỉ phép.
Nhìn sắc mặt tôi không tốt, lại nhớ tối qua Lâm Hãn Vân không đến ăn cơm, bà lập tức hỏi:
“Hai đứa cãi nhau à?”
Mẹ tôi vốn hay nghĩ nhiều. Tôi chỉ lắc đầu, nói mình hơi mệt.
Thấy tôi không muốn nói, bà cũng không hỏi nữa, vội giục tôi vào ngủ.
Bà bảo trưa sẽ nấu toàn món tôi thích, tối thì gọi Lâm Hãn Vân sang ăn cơm rồi đưa tôi về.
Vừa nói, bà vừa vào phòng trải lại ga giường, kéo rèm cửa, miệng không ngừng thao thao:
“Con lấy chồng rồi thì đừng có trẻ con nữa. Hãn Vân là người tốt, bố mẹ chồng cũng tốt, phải biết quý phúc của mình...”
Nằm trên chiếc giường quen thuộc, nghe mẹ cằn nhằn, sống mũi tôi cay xè.
Ngửi mùi hương quen thuộc trên chiếc gối cũ, tôi dần thiếp đi.
Hình như mẹ khẽ thở dài, rồi nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài.
Thật ra tôi ngủ không sâu.
Trong đầu lúc thì hiện lên hình ảnh vợ Trương Hoa toàn thân đẫm máu, cái bụng căng tròn như có thứ gì bên trong liên tục cào cấu.
Lúc lại là nụ cười điên loạn của cô ấy.
Rồi những đoạn tin nhắn đầy ẩn ý trong điện thoại Lâm Hãn Vân.
Và...Người đàn ông áo trắng không rõ lai lịch kia.
Tôi rất mệt, nhưng cứ trằn trọc mãi.
Mơ mơ màng màng vừa chợp mắt, tôi loáng thoáng nghe tiếng cửa mở.
Hình như còn có giọng mẹ vui vẻ:
“Con bé vừa ngủ.”
Tôi cố mở mắt.
Qua làn mí mắt nặng trĩu, chỉ thấy một bóng người mặc áo trắng bước vào.
Giống như...Lâm Hãn Vân.
Tôi còn đang thắc mắc sao anh lại tới.
Anh tỉnh rồi sao?
Xuất viện nhanh thế ư?
Ngay sau đó, một mùi hương bách hợp nhàn nhạt lan tới.
Người ấy trực tiếp lên giường, ôm lấy tôi.
Tôi cố hết sức mở mắt, nhưng toàn thân mềm nhũn, mí mắt nặng như chì.
Trong hơi thở chỉ còn mùi bách hợp thoang thoảng hòa cùng mùi đàn hương dìu dịu.
Đầu óc mơ hồ như đang trong mộng, cơ thể cũng dần mất khống chế dưới mùi hương ấy.
Tôi thậm chí quên sạch những chuyện quái dị vừa xảy ra.
Chỉ giống như đêm đầu tiên sau khi thờ Hồ Tiên, lúc Lâm Hãn Vân lẻn lên giường tôi.
Từng chút một...Đắm chìm.
Thậm chí còn mang theo chút vui mừng khó nói.
Cuối cùng, trong dư âm mê loạn ấy, tôi ngửi mùi bách hợp dễ chịu rồi chìm hẳn vào giấc ngủ.
Tôi bị mẹ gọi dậy.
Khác với mọi lần, bà không xông thẳng vào phòng lật chăn, mà đứng ngoài cửa vừa gõ vừa gọi lớn:
“Dậy ăn cơm đi! Gọi Hãn Vân sang ăn luôn. Ăn xong thì hai đứa về nhà. Mau lên!”
Giọng bà nghe rất vui vẻ.
Tôi mơ màng mở mắt.
Trước mặt là gương mặt rạng rỡ của mẹ.
Trong bếp, tiếng máy hút mùi ù ù vang lên, bố tôi thỉnh thoảng đi ra đi vào, còn khe khẽ huýt sáo.
Đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ.
Tôi sờ xuống dưới chăn, quần áo vẫn mặc chỉnh tề. Chỉ là toàn thân ê ẩm rã rời.
Tôi tự nhủ...Có lẽ vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Dù sao đó cũng là lần đầu tiên, lại thêm gần đây tôi luôn nghi ngờ người hôm ấy không phải Lâm Hãn Vân.
Ngày nghĩ gì thì đêm mơ nấy cũng là chuyện bình thường.
Mẹ vẫn đứng ngoài cửa giục:
“Nhanh lên! Bố con làm xong món nguội rồi. Nhờ phúc Hãn Vân mà hôm nay bố con mới chịu xuống bếp đấy.”
Tôi chỉ biết cười khổ.
Bố mẹ vẫn chưa biết Lâm Hãn Vân đang nằm viện.
Trong đầu họ chỉ nghĩ gọi anh đến ăn cơm để hòa giải hai vợ chồng.
Nhưng giấc mơ kia chân thật đến đáng sợ.
Cả người tôi dính nhớp khó chịu, tôi ôm quần áo định đi tắm.
Ăn cơm xong sẽ kể chuyện Lâm Hãn Vân nhập viện cho bố mẹ nghe.
Có bố ở đó, mẹ chắc cũng sẽ bớt lo.
Nhưng vừa ôm quần áo bước ra khỏi phòng...tôi lập tức ngửi thấy mùi bách hợp quen thuộc hòa cùng mùi đàn hương.
Mẹ tôi vốn rất thực tế. Trong mắt bà, mua hoa cắm còn chẳng bằng mua hai cân thịt heo, bà tuyệt đối không đời nào mua hoa.
Tôi ôm quần áo, quay đầu nhìn quanh.
Ngay cạnh kệ tivi đặt một chiếc ghế nhỏ, trên ghế...là bức tượng Hồ Tiên.
Tuy đặt khá thấp, nhưng bên cạnh vẫn có bình hoa và lư hương.
Chiếc lư ấy tôi nhận ra ngay, chính là chiếc lư ở nhà tôi.
Còn bình hoa thì là cái tôi từng mua khi còn ở nhà bố mẹ.
Tôi ôm chặt quần áo, chậm rãi bước đến.
Chiếc ghế nhỏ hẹp, bát nước cúng gần như áp sát vào mỏm đá dưới chân tượng.
Chiếc bát cũng chính là bát ăn cơm nhà tôi.
Mặt nước ánh lên màu cam nhạt. Rõ ràng...đã nhỏ máu vào.
Con cáo trên tượng lúc này đã mở hẳn mắt. Không còn nằm ngủ trên tảng đá như trước nữa, nó ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hứng thú nhìn thẳng vào tôi, bốn mắt giao nhau.
Tuy tư thế đã thay đổi...nhưng nhìn nụ cười như cười như không ấy, tôi dám chắc... đây chính là pho tượng ở nhà tôi.
Tôi vô thức ôm chặt quần áo trong tay hơn, rồi cúi nhìn ngón tay mình. Ngón trỏ tay trái...quả nhiên có thêm một lỗ kim nhỏ.
Tôi lập tức quay đầu hỏi mẹ:
“Tượng này... từ đâu ra vậy?”
Mẹ vẫn cúi đầu bóc tỏi, không buồn ngẩng lên:
“Hãn Vân mang sang chứ đâu. Nó còn đem cả hoa nữa. Nghe bảo Hồ Tiên phù hộ nhân duyên, linh lắm.”
Nghe xong, toàn thân tôi lạnh toát. Tôi nhìn chằm chằm bức tượng, lùi liền mấy bước, rồi thấp giọng hỏi lại:
“Ý mẹ là... Hãn Vân gọi người giao tới?”
Mẹ trừng mắt:
“Giao cái gì mà giao? Chính Hãn Vân tự mang sang.”
Bà bực mình nói:
“Con ngủ đến lú lẫn rồi à? Nó còn vào phòng ngồi với con khá lâu đấy. Lúc đi còn dặn bọn mẹ đừng làm ồn, bảo tối qua con không ngủ nên giờ ngủ rất say.”
Nói xong, bà chỉ vào chiếc nồi đất trong bếp:
“Nó còn bảo dạo này con không khỏe, nhờ mẹ hầm gà cho con bồi bổ, bổ máu nữa.”
Mẹ vừa bóc tỏi vừa tiếp tục thao thao bất tuyệt, khuyên tôi sau khi lấy chồng thì đừng trẻ con nữa, phải sống tử tế với chồng, vân vân...
Còn tôi...vẫn ôm chặt đống quần áo, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, tôi lao thẳng vào phòng tắm. Chỉ vài động tác đã cởi sạch quần áo trên người.
Nhìn những dấu vết lưu lại trên cơ thể...tôi lần nữa xác nhận. Vừa rồi...hoàn toàn không phải là mơ.
Thật sự đã có người lên giường với tôi.
Nhưng Lâm Hãn Vân vẫn đang nằm trong bệnh viện.
Cho dù có tỉnh lại, sau cú giẫm tàn nhẫn của vợ Trương Hoa tối qua, anh cũng không thể nào lập tức chạy đến nhà tôi khỏe mạnh như vậy được.
Nhớ lại đêm đầu tiên, người đó cũng mang theo mùi bách hợp và đàn hương.
Tôi chỉ cảm thấy mình sắp phát điên.
Bàn tay vô thức đặt lên bụng dưới.
Trong đầu không ngừng vang lên tiếng gào điên loạn của vợ Trương Hoa:
"Nghiệt chủng!"