Chương 8: Cạm Bẫy Sinh Tử
Lâm Hãn Vân vừa nhìn thấy bố mẹ đứng ngoài cửa thì sững sờ.
Tôi cầm điện thoại của anh ta, khẽ lắc trước mặt bố mẹ chồng.
"Hai người cứ nói chuyện với anh ấy đi. Con về trước."
Tôi sợ nếu còn ở lại, mình sẽ giống như vợ Trương Hoa, cầm dao đâm chết Lâm Hãn Vân mất.
Có lẽ vì tôi bình tĩnh quá nên mẹ chồng còn gọi với theo mấy tiếng. Tôi giả vờ như không nghe thấy, sải bước về phía bãi đỗ xe.
Đến xe, tôi tựa người vào ghế, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bi thương khó tả.
Tôi gục lên vô-lăng. Muốn khóc nhưng lại không khóc nổi, chỉ cảm thấy trong lồng ngực có một cơn bực bội như đang cào xé. Hai tay cứ siết rồi lại buông vô-lăng, buông rồi lại siết, như có một luồng uất nghẹn không cách nào trút ra được.
Tôi thật sự muốn cầm dao đi đâm chết Lâm Hãn Vân.
Đúng lúc ấy, từ ghế phụ vang lên giọng nói nhàn nhạt của Hồ Tiên:
"Với loại đàn ông như vậy... không đáng."
Tôi giật mình ngẩng đầu, quay sang nhìn hắn, cười lạnh:
"Còn hồ ly các người thì tốt đẹp hơn chỗ nào? Lỗi là của bọn họ, tại sao người chịu tội lại là chúng tôi?"
Tôi nhìn chằm chằm Hồ Tiên, lạnh giọng:
"Các người chẳng qua cũng chỉ muốn hưởng lợi. Ngủ với vợ người khác, bắt vợ người khác sinh cáo con cho mình. Các người thì cao thượng ở đâu?"
"Nếu có bản lĩnh thì cứ báo thù bọn họ đi!"
Lúc này tôi mới hiểu vì sao vợ Trương Hoa cầm bình hoa, còn muốn đập chết cả Lâm Hãn Vân.
Họ gây ra tai họa, cách giải quyết cũng do họ nghĩ ra. Thế nhưng người gánh chịu hậu quả lại là ba người phụ nữ chúng tôi.
Hồ Tiên nhìn tôi đầy vẻ mỉa mai.
"Ban đầu tộc Hồ chỉ định báo thù bọn họ, khiến bọn họ tuyệt tự mà thôi. Là chính bọn họ chạy khắp nơi tìm cách, cuối cùng dùng huyết tế để hiến tế vợ mình cho tộc Hồ, mong chuộc tội."
Tôi cười lạnh.
"Họ dâng, các người liền nhận?"
Hồ Tiên nhướng mày.
"Nghi thức huyết tế dâng vợ vốn là truyền thống lâu đời của tộc Hồ."
Ít ra hắn cũng chịu nói thật.
Tôi nhìn hắn:
"Vậy chỉ cần dâng vợ, sinh con thay cho các người thì mọi ân oán đều được xóa bỏ sao?"
Như vậy vốn chẳng công bằng chút nào. Dựa vào đâu mà bọn họ gây họa rồi bắt người khác gánh chịu? Có giỏi thì tự mình sinh đi!
Hồ Tiên lắc đầu.
"Thật ra, cho dù các cô sinh ra cáo con, bọn họ vẫn sẽ không khỏi. Nhưng bọn họ vẫn sẽ tiếp tục tìm đủ mọi cách để chữa cho mình."
"Trước khi cưới cô, cô nghĩ Lâm Hãn Vân chưa từng thử những cách khác sao? Những chuyện hắn làm còn khiến cô ghê tởm hơn cả những gì cô đã biết."
Gương mặt Hồ Tiên lạnh lẽo.
Nghĩ đến những chuyện Lâm Hãn Vân đã làm, tôi hít sâu mấy hơi để bình tĩnh lại. Tôi nhìn hắn.
"Nói với tôi những chuyện này để làm gì?"
Con hồ ly khẽ tặc lưỡi.
"Vợ Trương Hoa muốn cắt bỏ tử cung. Hồ Tiên mà nhà họ thờ muốn cô ấy sinh đứa bé ra. Ta không tiện đi khuyên nên muốn cô thay ta khuyên cô ấy."
Vậy là hắn muốn tôi làm người đi thuyết phục? Tôi liếc hắn.
"Cô ấy không muốn sinh. Tôi cũng không muốn sinh. Tôi lấy tư cách gì để khuyên?"
Hồ Tiên nhìn tôi.
"Vạn sự đều có nhân quả. Cô nghĩ Lâm Hãn Vân có thể mời được ta chỉ là ngẫu nhiên sao? Cô nghĩ nhà Trương Hoa mời được vị Hồ Tiên kia cũng chỉ là ngẫu nhiên sao?"
Tôi nghe vậy liền nổi giận.
"Chẳng lẽ tôi còn nợ các người cái gì?"
Tôi trừng mắt quát:
"Tiếp theo có phải anh cũng định khuyên tôi sinh lũ cáo con của anh không?"
Hắn bị tôi quát đến ngẩn người. Một lúc sau mới lẩm bẩm:
"Bây giờ cô lái xe đến nhà Trương Hoa đi."
Tôi còn định nổi nóng thì hắn đã nói tiếp:
"Nếu cô không muốn vợ Trương Hoa chết thì đi đi."
Tôi có cảm giác đồng bệnh tương lân với vợ Trương Hoa.
Hơn nữa, nếu hôm đó cô ấy không đến nhà tôi làm ầm lên thì dù tôi có cảm thấy có điều bất thường cũng sẽ không nhanh như vậy tìm ra nguyên nhân.
Nhớ đến dáng vẻ kích động của cô ấy hôm qua, tôi hít sâu một hơi, gọi điện cho bố Trương Hoa xin địa chỉ rồi lái xe qua.
Trên đường đi, Hồ Tiên thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, vẫn giữ nụ cười nửa miệng ấy.
"Cô có biết Lâm Hãn Vân còn chuẩn bị cả phương án khác không? Nếu lần này ta không xuất hiện, hắn còn định bỏ thuốc mê vào rượu vang cho cô uống, khiến cô hôn mê, rồi để che giấu việc mình bất lực, sẽ tìm người khác làm cô mang thai."
Tôi siết chặt vô-lăng.
"Vậy tôi còn phải cảm ơn anh vì đã cứu tôi."
Hồ Tiên chỉ cười khổ, nhắm mắt.
"Đúng vậy. Nếu không phải vì cô... ta cũng đã không đến."
Tôi là người thực tế, những lời như thế nghe cho biết là được. Ngày trước Lâm Hãn Vân còn nói những lời cảm động hơn thế nhiều.
Đến nhà Trương Hoa, bố anh ta đã đứng đợi ở cổng khu dân cư, ông hướng dẫn tôi đỗ xe vào chỗ của nhà mình rồi mới dẫn tôi lên lầu.
Vì quá kích động nên mẹ Trương Hoa đã được đưa về nhà ngoại để người thân chăm sóc.
Hồ Tiên đi bên cạnh tôi nhưng bố Trương Hoa dường như hoàn toàn không nhìn thấy hắn. Ông chỉ lẩm bẩm:
"Tiền viện phí của Lâm Hãn Vân, chúng tôi sẽ cố xoay xở. Phiền cô ứng trước giúp, khi gom đủ chúng tôi sẽ trả."
Tôi vội nói không liên quan đến tiền viện phí, chỉ muốn đến xem pho tượng Hồ Tiên.
Bố Trương Hoa trông như mất hết sức sống, chỉ lặp đi lặp lại:
"Phải đền... phải đền..."
Lên đến nhà, dây phong tỏa đã được tháo bỏ, pho tượng Hồ Tiên không còn đặt trong phòng khách mà được cất vào phòng chứa đồ.
Khi bố Trương Hoa dẫn tôi tới, pho tượng đang bị phủ bằng một tấm vải vàng, trên còn dán lá bùa.
"Tiểu Ca nói pho tượng này có vấn đề nên nhất quyết cất đi. Trương Hoa có cãi thế nào cũng vô ích, cuối cùng đành để ở đây."
Bố Trương Hoa thở dài. Có lẽ nhớ đến con trai, ông nói:
"Để tôi đi rót cho cô cốc nước."
Ông vừa đi, tôi nhìn tấm vải vàng kia, thầm nghĩ chẳng lẽ thứ này thật sự có tác dụng?
Nếu tôi cũng lấy vải bùa như thế phủ lên pho tượng Hồ Tiên nhà mình thì có phải...
Đang nghĩ thì vị Hồ Tiên bên cạnh đã thản nhiên vén tấm vải lên, chẳng hề sợ hãi.
Bên dưới là một pho tượng hoàn toàn khác với nhà tôi, đó là một con cáo nâu đang ngẩng đầu bái nguyệt. Vừa mở ra, một người đàn ông mặc trường bào màu nâu bước ra, cúi đầu với Hồ Tiên áo trắng.
"Thiếu chủ."
Tôi liếc nhìn Hồ Tiên áo trắng, hóa ra hắn còn là thiếu chủ.
Hắn chỉ khép hờ mắt.
"Ta sẽ nghĩ cách cứu cô ấy. Ngươi về trước đi."
Hồ Tiên áo nâu vội nói:
"Tiểu Ca thành ra thế này là vì Trương Hoa muốn cô ấy sinh đứa bé nên đã lén cho cô ấy dùng thuốc. Ta đã nhiều lần đánh tráo thuốc, nhưng Tiểu Ca không tin ta, còn dùng bùa phong ấn ta. Sau đó chắc chắn cô ấy lại uống thuốc nên mới mất khống chế mà giết người."
"Thiếu chủ... xin người nhất định phải cứu cô ấy."
Vợ Trương Hoa tên là Tần Tiểu Ca. Nghe cách Hồ Tiên gọi tên cô ấy thân mật như vậy, rõ ràng hắn thật lòng muốn cứu cô.
Hồ Tiên áo trắng chỉ thản nhiên phất tay.
"Ngươi về đi."
"Ta muốn đưa Tiểu Ca đi cùng."
Hồ Tiên áo nâu nhìn thiếu chủ.
"Cô ấy bị ép uống thuốc nên mới không khống chế được cảm xúc..."
Hắn còn muốn giải thích thay Tần Tiểu Ca nhưng thiếu chủ chỉ liếc hắn một cái.
"Một lá bùa đã nhốt được ngươi, ngươi cứu cô ấy kiểu gì? Trước kia bảo các ngươi chăm chỉ tu luyện thì không chịu, ai cũng chỉ thích rong chơi nhân gian. Bây giờ thì sao?"
Hồ Tiên áo nâu lộ vẻ xấu hổ, hắn hóa thành một con cáo nâu, cúi đầu bái lạy thiếu chủ.
"Xin thiếu chủ nhất định phải cứu Tiểu Ca."
Nói xong liền biến mất.
Tôi nhìn Hồ Tiên áo trắng.
"Cứu Tần Tiểu Ca thế nào?"
Hắn trầm giọng:
"Vừa rồi cô cũng nghe rồi. Cô cùng bố Trương Hoa đi gặp cô ấy, khuyên cô ấy đừng bỏ đứa bé, rồi nói chuyện bị cho uống thuốc với phía cảnh sát. Họ tự nhiên sẽ xét nghiệm máu và phát hiện thành phần thuốc."
"Những chuyện còn lại cứ để ta xử lý."
Vừa dứt lời, hắn phất tay, pho tượng Hồ Tiên lập tức vỡ vụn thành bột.
Tôi còn định hỏi thêm thì hắn đã biến mất.
Đúng lúc bố Trương Hoa bưng nước vào. Sợ ông phát hiện pho tượng đã biến mất, tôi vội phủ tấm vải vàng lại rồi bước ra ngoài.
Nghe tôi nói muốn đi khuyên Tần Tiểu Ca, bố Trương Hoa bình tĩnh gật đầu, nói sẽ hỏi phía trại tạm giam.
Cuối cùng tôi gặp Tần Tiểu Ca ở bệnh viện.
Vì đang mang thai nên cô ấy được chăm sóc đặc biệt.
Thật ra tôi cũng chẳng khuyên được gì nhiều.
Có lẽ tâm trạng đã ổn định hơn, khi nhìn tôi, trong mắt cô ấy chỉ còn vẻ đồng cảm.
Cô ấy khẽ hỏi:
"Cô có mang thai chưa? Thật ra bọn họ không được thì thôi, tại sao lại phải..."
"Lần này là Hồ Tiên, vậy lần sau sẽ là cái gì nữa?"
Gương mặt Tần Tiểu Ca tràn đầy tuyệt vọng.
"Mọi người đều không tin lời tôi về Hồ Tiên. Họ đều nói tôi bị tâm thần."
"Vậy cô cứ sinh đứa bé đi."
Tôi khẽ nói.
"Đến lúc đó họ sẽ tin Hồ Tiên thật sự tồn tại."
"Cô đã gặp vị Hồ Tiên nhà mình chưa? Anh ấy muốn cứu cô."
Tần Tiểu Ca sững người.
"Cô nói Hoàng Tứ Lang sao? Chẳng phải tôi đã dùng vải bùa phong ấn anh ấy rồi sao? Sao cô lại gặp được anh ấy?"
"Anh ấy nhờ tôi nhắn với cô rằng hãy sinh đứa bé ra, sau đó anh ấy sẽ đưa cô rời đi."
Nhìn ánh mắt Tần Tiểu Ca lại bắt đầu dao động, tôi cũng không biết mình có nên truyền lời này hay không. Dù Hoàng Tứ Lang là hồ ly, nhưng ít nhất anh ấy thật lòng muốn cứu Tần Tiểu Ca, không giống Trương Hoa hay Lâm Hãn Vân, vì bản thân mà đem chúng tôi ra hiến tế.
Nghe xong, Tần Tiểu Ca sững sờ, rồi cô ấy úp mặt xuống gối, bật khóc nức nở.
Tôi không chịu nổi cảnh đó, lặng lẽ lui ra ngoài.
Bố Trương Hoa cũng đang nói gì đó với cảnh sát.
Nghe tiếng khóc của Tần Tiểu Ca trong phòng, lòng tôi vẫn còn sợ hãi. Nếu không có cô ấy, có lẽ phải một hai tháng nữa, khi tôi mang thai rồi mới phát hiện mọi chuyện. Đến lúc ấy, người rơi vào hoàn cảnh của cô ấy sẽ là tôi.
Tôi mệt mỏi rời bệnh viện. Ngồi trong xe, tôi uống liền mấy ngụm nước mới bình tĩnh lại.
Đang định lái xe về ngủ thì lại nghe Hồ Tiên nói:
"Đợi cô ấy sinh xong, đứa bé sẽ được đưa về nhà Trương Hoa. Đến lúc đó cô hãy đưa đứa bé đến nơi xảy ra chuyện năm xưa để Hoàng Tứ Lang nuôi. Nếu không, bố mẹ Trương Hoa e rằng trong lòng sẽ mãi có khúc mắc với đứa trẻ."
Tôi liếc hắn, lạnh lùng hỏi:
"Thế còn tôi?"
Hắn cong môi cười.
"Cô có mang thai đâu, lo gì chứ."
Nói rồi hắn đặt hộp thuốc lên ghế xe.
"Lần sau đừng uống thuốc bừa nữa. Bảo cô nhả ra thì cô lại cố nuốt. Ta không dám ngăn nữa, đành bảo bố mẹ cô hầm ít canh gà cho cô bồi bổ."