Chương 9: Hồ Tâm Mao
Tôi nhìn hộp thuốc tránh thai, nghe những lời hồ tiên nói mà thấy khác xa những gì mình từng nghĩ, nhất thời sững sờ. Tôi còn định hỏi thêm thì hắn đã biến mất.
Quả thực cả người mệt mỏi rã rời, tôi lấy lại tinh thần rồi lái xe về nhà.
Vừa về đến nơi, tôi đã thấy bố mẹ mặt mày nặng trĩu ngồi trước bàn ăn. Cả bàn đầy thức ăn mà gần như chẳng ai động đũa.
Thấy tôi trở về, bố lập tức lạnh mặt đứng dậy.
Tôi đặt chìa khóa xuống, nhất thời không biết phải mở miệng nói chuyện của Lâm Hãn Vân thế nào, thì thấy bố bưng một nồi đất từ bếp ra, nói với tôi:
“Uống bát canh trước đi.”
Ngửi mùi gà hầm thơm phức, tôi mới nhận ra bụng mình đã đói meo, bèn đi tới ngồi xuống.
Bố múc cho tôi một bát canh. Mẹ mắt đỏ hoe nhìn tôi, rồi quay đi lén lau nước mắt.
“Để mẹ xới cơm cho con. Cả ngày chưa ăn gì rồi phải không?”
Tôi vừa uống canh vừa ngẩng đầu nhìn bà. Bố vừa bóc một con tôm vừa nói:
“Con đi vội quá, mẹ con sợ con cãi nhau với Hãn Vân. Lại thấy con cầm điện thoại của nó, nên hai bố mẹ nghĩ đi nghĩ lại rồi gọi cho mẹ nó.”
Ông đưa con tôm đã bóc sạch vào bát tôi.
“Bố mẹ nó cũng không giấu tụi bố, kể hết rồi. Biết được sự thật cũng tốt. Không sao đâu, còn có bố mẹ ở đây.”
Mẹ bưng hai bát cơm ra, đặt trước mặt tôi và bố.
“Ăn cơm đi, nhắc chuyện đó làm gì, mất cả ngon.”
Bố chỉ cười gượng, bỏ con tôm vừa bóc vào đĩa, rồi lại bóc thêm một con khác đưa cho mẹ.
Bữa cơm diễn ra rất yên lặng.
Bố mẹ cũng không hỏi tôi rốt cuộc giữa tôi và Lâm Hãn Vân đã xảy ra chuyện gì.
Bố mẹ Lâm Hãn Vân cũng không gọi điện sang nữa.
Tối hôm đó tôi ngủ một giấc yên ổn.
Sáng hôm sau, tôi xuống dưới mua một que thử thai. Sau khi kiểm tra xác nhận mình không mang thai, lúc ấy mới thật sự yên tâm hơn một chút.
Bố bảo tôi xin nghỉ làm một ngày ở nhà nghỉ ngơi, còn ông sẽ đến bệnh viện thăm Lâm Hãn Vân.
Không cần nói chuyện hắn mất khả năng đàn ông, chỉ riêng việc đem tôi hiến tế cho hồ tiên đã đủ quá đáng rồi.
Bố sẽ đứng ra nói chuyện với bố mẹ Lâm Hãn Vân về việc ly hôn.
Chỉ cần ly hôn xong, tôi và Lâm Hãn Vân không còn quan hệ gì nữa, những nghiệp chướng hắn gây ra cũng không còn dính dáng đến tôi, tránh sau này lại xảy ra chuyện.
Thật ra tôi vốn là người khá vô tư.
Nếu con hồ tiên kia đã nói tôi không mang thai, sẽ không có chuyện gì, hơn nữa nghe lời hắn và Hoàng Tứ Lang thì cũng không có ý hại người, nên tôi cảm thấy chắc sẽ không xảy ra thêm chuyện nữa.
Nhưng có thể ly hôn với Lâm Hãn Vân càng sớm thì vẫn là chuyện tốt.
Mẹ sợ tôi cứ ở nhà sẽ nghĩ ngợi lung tung, liền nhất quyết kéo tôi đến ngôi chùa gần đó nhờ đại sư xem giúp. Nhưng vị đại sư chỉ liếc nhìn tôi rồi nói:
“Gặp họa hóa phúc, sẽ không sao đâu.”
Mẹ vẫn chưa yên tâm, cứ nằng nặc xin người ta cho bùa bình an, bùa hộ thân hay vật hộ mệnh gì đó, còn bảo tiền công đức không thành vấn đề.
Thế nhưng vị đại sư chỉ nhìn tôi một cái, mặc cho mẹ níu giữ thế nào cũng chỉ lắc đầu cười nhẹ rồi rời đi.
Tôi cũng khuyên mẹ. Tượng hồ tiên đã trả lại cho Lâm Hãn Vân rồi, cũng không quay lại nữa, tôi cũng không có thai, chắc sẽ không có chuyện gì. Nhưng mẹ vẫn không yên tâm.
Không biết bà hỏi thăm ở đâu mà lấy được địa chỉ tất cả các ngôi chùa trong thành phố, bắt tôi lái xe chở bà đi lễ từng nơi. Bà còn dặn tôi phải thành tâm.
Đặc biệt bắt tôi ra ngân hàng rút tiền mặt, vừa công đức, vừa thắp hương đốt vàng mã, còn phải dâng hoa.
“Con gặp chuyện như vậy rồi, dù sao cái gì làm được thì cứ làm hết đi, có làm cũng chẳng thiệt.”
Mẹ nói rất có lý, còn đè đầu tôi bắt tôi đến chùa nào cũng phải tam quỳ cửu khấu trước tất cả các pho tượng thần được thờ, bất kể là chính điện hay điện phụ.
Leo núi cả ngày, hễ thấy chùa là vào, thấy thần là lạy, đến lúc về nhà, chân tôi mềm nhũn như bún.
Bố về sớm hơn, đã nấu cơm xong, còn sửa giúp tôi chiếc điện thoại bị vỡ màn hình.
Chỉ là chuyện ly hôn không được thuận lợi.
Bố mẹ Lâm Hãn Vân thì đồng ý nhưng chính Lâm Hãn Vân lại không chịu.
Hơn nữa bây giờ ly hôn còn có thời gian hòa giải, không thể làm ngay được.
“Nhưng con yên tâm, nó như vậy là lừa dối hôn nhân, chắc chắn ly được.”
Bố vừa múc canh cho tôi và mẹ vừa an ủi:
“Đừng sợ.”
Dù sao bên phía cảnh sát cũng đã lập hồ sơ.
Lâm Hãn Vân cũng có bố mẹ hắn trông nom.
Đại sư cũng nói tôi không sao.
Vậy thì không cần lo lắng nữa.
Ăn cơm xong, bố giục tôi đi tắm rồi ngủ sớm.
Hôm nay tôi thật sự mệt rã rời.
Tắm nước nóng xong, tôi định uống cốc nước rồi đi ngủ thì nghe thấy mẹ đang khóc trong phòng, còn bố ngồi bên cạnh an ủi.
Ban ngày bà còn rất bình tĩnh, tự tin, đầy tinh thần, chẳng hề tỏ ra sợ hãi. Đến tối lại nằm úp mặt xuống giường, không ngừng tự trách mình không nên giục tôi kết hôn, để rồi gặp phải tên xui xẻo như Lâm Hãn Vân.
Mắng chửi Lâm Hãn Vân xong, bà lại lo. Hôn còn chưa ly được, ai biết trong khoảng thời gian này Lâm Hãn Vân còn bày ra trò gì nữa.
Tôi cầm cốc nước đứng trước cửa phòng bố mẹ, chợt nhận ra bản thân vô tư quá cũng không ổn.
Nghĩ một lát, tôi cầm điện thoại của Lâm Hãn Vân định gọi cho bố mẹ hắn.
Cho dù hắn phải phẫu thuật, thì cũng nên đến Sở Dân chính đăng ký ly hôn trước, sau này làm thủ tục sẽ nhanh hơn.
Nhưng vừa mở điện thoại ra, tôi phát hiện Lâm Hãn Vân đã báo mất số điện thoại rồi.
Không thể xuất viện để ly hôn thì không được, nhưng báo mất điện thoại lại nhanh thật.
May mà bố đã sửa xong điện thoại của tôi.
Tôi cầm điện thoại mình gọi cho mẹ Lâm Hãn Vân, vừa gọi vừa đấm nhẹ đôi chân đang mỏi nhừ.
Đúng lúc cuộc gọi vừa kết nối, bên cạnh chợt vang lên giọng của hồ tiên:
“Lâm Hãn Vân đã liên lạc được với bà xuất mã tiên kia rồi. Bà ta đã lấy từ nhà cô tóc của cô, quần áo mặc sát người của cô, còn có một cây kim dính máu mà Lâm Hãn Vân cố ý giữ lại.”
Tôi nghe vậy liền vội vàng cúp máy, quay đầu nhìn hắn.
“Lâm Hãn Vân định làm gì? Chẳng phải xuất mã tiên là người thờ phụng các người sao? Không phải bà ta nên nghe lời anh à?”
Hồ tiên chỉ cười lạnh.
“Nếu bà ta bị chúng ta khống chế, thì đã không có những chuyện như các cô rồi.”
Tôi nghe mà thấy mâu thuẫn.
“Thế bà ta vẫn có thể thờ phụng các anh được sao?”
Hồ tiên cười nhạt đầy bất lực.
“Tổ tiên của tộc chúng ta từng mang nợ tổ tiên nhà bà ta một ân tình rất lớn. Chỉ cần người nhà họ triệu gọi thì chúng ta bắt buộc phải đến.”
Hắn khẽ cười mỉa.
“Chỉ tiếc... lòng người đã thay đổi từ lâu.”
Lúc ấy tôi mới nhận ra, làm hồ tiên cũng chẳng thật sự tự do. Tôi khẽ ho một tiếng.
“Thế Lâm Hãn Vân định làm gì?”
Hồ tiên nheo mắt.
“Chuyển họa sang cho cô.”
Hắn khẽ nói:
“Có một loại tà thuật gọi là chuyển họa, lấy huyết thống thân cận hoặc quan hệ vợ chồng làm môi giới để chuyển sang người khác.”
Tôi nghe mà chỉ thấy khó tin.
“Ý anh là... hắn còn định chuyển cái lời nguyền bất lực của hắn sang tôi?”
Đúng là Lâm Hãn Vân vẫn chưa chịu từ bỏ, tôi tức đến mức đấm mạnh vào đôi chân đang đau mỏi.
Do dùng sức quá mạnh, chân đau nhói, tôi suýt nữa bật nhảy lên, theo phản xạ co chân lại, nhưng hồ tiên bỗng đưa tay giữ lấy mắt cá chân tôi. Bàn tay hắn ấm nóng phủ lên, nhẹ nhàng xoa bóp vài cái.
Hắn nói khẽ:
“Muốn chuyển họa phải làm hình nhân yểm thuật, hơn nữa còn cần cô tự nguyện. Dạo này cô cẩn thận một chút. Nếu gặp người hay chuyện gì kỳ lạ thì đừng mềm lòng. Tốt nhất đừng ở ngoài quá lâu. Nếu có ai gọi tên cô thì tuyệt đối đừng tùy tiện quay đầu. Người khác nhờ chuyện gì cũng đừng thuận miệng nhận lời.”
Trong đầu tôi chỉ toàn là hận ý với Lâm Hãn Vân. Tôi khẽ "ừ" một tiếng.
“Cảm ơn anh đã nói cho tôi biết.”
Hắn chỉ cười nhẹ.
“Phải là tôi cảm ơn cô mới đúng.”
Tôi nghe mà chẳng hiểu gì. Qua giọng điệu trước đây của hắn, hình như hắn quen tôi từ lâu.
Bàn tay hắn mềm và ấm, đầu ngón tay đầy đặn, lực xoa bóp vừa phải, từ bắp chân chậm rãi day ấn xuống dưới. Ánh mắt trong trẻo, thần sắc bình thản, động tác không nhanh cũng không chậm.
Quan trọng hơn là...có vẻ hắn hoàn toàn không định rời đi. Quả thật, hắn xoa bóp rất dễ chịu.
Nhưng nghĩ đến thân phận của hắn, dù thế hệ chúng tôi dễ chấp nhận chuyện ma quỷ yêu quái hơn trước, nhìn hắn cứ chậm rãi xoa bóp chân mình như vậy, tôi vẫn thấy hơi ngượng.
Tôi rụt chân lại.
“Tôi biết rồi, tôi sẽ cẩn thận.”
“Ừm.”
Nhưng hắn dường như chẳng hiểu ý tôi muốn tiễn khách. Bàn tay vẫn tiếp tục xoa lên phía trên chân tôi, hắn khẽ hỏi:
“Cô còn nhớ năm sáu tuổi từng đến Đông Bắc không?”
Tôi ngạc nhiên nhìn hắn.
“Sao anh biết?”
Hồi đó rất thịnh hành đi Đông Bắc ngắm băng đăng rồi tự lái xe du lịch. Mẹ tôi lúc ấy còn trẻ, nhất quyết bắt bố thuê xe đưa cả nhà đi. Nhưng đó lại chẳng phải ký ức đẹp, không ngắm được băng đăng thì thôi. Sau chuyến ấy, bố mẹ cũng chẳng đi du lịch nữa.
Nhưng chuyện này...ngay cả Lâm Hãn Vân tôi cũng chưa từng kể.
Sao hắn lại biết?
Hồ tiên vừa xoa bóp chân cho tôi vừa cười nhẹ.
“Cô còn nhớ mình từng ăn trộm gà của người ta không?”
Tôi nhìn bàn tay hắn, nhớ tới câu hắn từng nói rằng hắn đến vì tôi, liền kinh ngạc hỏi:
“Anh là một trong mấy con cáo năm đó sao?”
Chuyến đi Đông Bắc ấy...
Vì bố tôi hơi mù đường, lúc đầu mẹ còn hào hứng giúp chỉ đường. Sau đó, bà chẳng còn hứng nữa, lên xe là ngủ. Bố vừa phải lái xe, vừa dỗ tôi, vừa tìm đường rồi một hôm tuyết rơi lớn, ông lái lệch khỏi đường chính, đến tận đêm vẫn không tìm được đường.
Vì có tôi là đứa trẻ đi theo, bố mẹ đành xin tá túc ở một gia đình ven đường.
Người Đông Bắc rất nhiệt tình. Đêm khuya họ còn dậy nấu cơm cho cả nhà tôi, bố mẹ thì ngồi uống rượu trò chuyện với chủ nhà.
Lúc ấy tôi còn nhỏ, thấy tuyết dày như vậy thì vô cùng thích thú, mặc áo lông vũ chạy ra sân chơi.
Chơi được một lúc thì nghe trong chuồng gà có tiếng động, mấy con cáo đang vây quanh một cái bao da không ngừng húc đẩy.
Khi ấy đúng lúc phim Liêu Trai đang rất nổi, đầu óc nóng lên, tôi lập tức chạy tới tháo cái bao ra, thả con cáo bên trong.
Mấy con cáo thấy tôi đến cũng chẳng sợ, chúng đứng thành một hàng, chắp hai chân trước cúi đầu hành lễ với tôi.
Sau khi thả con cáo trong bao ra, tôi còn chui vào chuồng gà nhà người ta, bắt một con gà, nhất quyết nhét cho bọn chúng.
Tôi còn nhớ mình lải nhải mãi, bảo chúng phải nhớ ơn mình, sau này nhất định phải báo đáp...nói đủ thứ như trong phim truyền hình.
Kết quả dĩ nhiên chẳng tốt đẹp.
Lúc tôi bắt gà, mấy con gà bay nhảy loạn xạ.
Chủ nhà nghe tiếng chạy ra, ông ấy còn cầm cả súng săn.
Mấy con cáo sợ hãi bỏ chạy, còn tôi thì liều mạng đứng chắn trước họng súng, miệng la rằng không được làm hại động vật nhỏ các kiểu.
Sau đó bố mẹ cũng chẳng đi xem băng đăng nữa. Đợi tuyết tan, đường thông thì lập tức đưa tôi về nhà.
Nếu là bây giờ, tôi tuyệt đối sẽ không làm mấy chuyện như vậy nữa. Khi ấy chỉ là trẻ con ngây thơ mà thôi.
Tôi liếc nhìn hồ tiên, cũng không biết hắn là con nào, nhưng hắn khẽ nói:
“Ta không phải một trong số chúng. Ta là thiếu chủ của chúng. Nếu lúc ấy cô không cứu chúng, ta cũng sẽ ra tay.”
“À.”
Tôi gật đầu, mắt sáng lên nhìn hắn.
“Thế bây giờ anh đến để báo ân sao?”
Vậy chuyện của Lâm Hãn Vân... hắn có thể giúp tôi giải quyết rồi?
Bàn tay đang xoa bóp chân tôi của hồ tiên khựng lại, thoáng chốc vẻ mặt hắn hiện lên chút lúng túng.
“Đó là chuyện giữa cô và Lâm Hãn Vân... là chuyện vợ chồng của hai người, phải do chính hai người giải quyết.”
Hóa ra hồ tiên cũng bị ràng buộc bởi quan hệ xã hội của con người.
Tôi gật đầu, nghĩ vẫn nên gọi cho mẹ Lâm Hãn Vân hẹn ngày mai cùng đến Sở Dân chính.
Nhưng hồ tiên đã đổi sang bóp chân còn lại, lòng bàn tay hắn tỏa nhiệt, nơi được hắn xoa bóp quả thật không còn đau mỏi như trước.
Chỉ là...càng xoa bóp, tôi càng ngửi thấy mùi hoa bách hợp hòa lẫn hương đàn từ người hắn, đầu óc dần trở nên mơ màng, cả người cũng như bị hơi ấm bao phủ.
Tôi siết chặt điện thoại trong tay, nhìn hồ tiên hỏi:
“Không phải anh cũng tên... Lang sao?”
Con hồ tiên khiến Tần Tiểu Ca mang thai tên là Hoàng Tứ Lang mà.
Hồ tiên ghé sát bên tai tôi, khẽ nói:
“Ta tên là Bạch Phong Nhiên.”
Hắn đứng quá gần, tôi gần như cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể hắn, mùi hương ấy dường như bao trùm lấy cả người tôi.
Tôi đưa tay định đẩy hắn ra, hắn lại khẽ hỏi bên tai:
“Được không?”
Giọng nói khàn khàn trầm thấp.
Tôi vô thức quay đầu, đối diện với đôi mắt phượng dài hẹp ấy...trong đôi mắt ấy dường như có thứ gì đang lay động.
Ngay sau đó...tôi hoàn toàn mất đi sức kháng cự.