Hôi Tiên Trừ Quỷ/ Chương 4: Nạn Nhân Thứ Ba
Mục lục
16.5px
Hôi Tiên Trừ Quỷ

Chương 4: Nạn Nhân Thứ Ba

Mẹ tôi rõ ràng đã bị dọa sợ. Bàn tay bà nắm lấy tay tôi lạnh ngắt, giọng nói cũng run rẩy.
Bà chẳng buồn nhìn mẹ Thanh Thanh lấy một cái, chỉ vội ôm chầm lấy tôi rồi kéo về phía cầu thang bộ.
Nghe tin lại có người chết, mẹ Thanh Thanh bỗng cười khằng khặc:
“Đúng rồi! Muốn chết thì chết hết đi! Dựa vào đâu chỉ có Thanh Thanh nhà tôi chết? Con bé thi vào cấp ba được một nghìn không trăm năm mươi bảy điểm đấy! Nó còn phải thi Thanh Hoa, Bắc Đại nữa...”
Tiếng cười của bà ta điên loạn, rõ ràng là đang cười nhưng lại nghẹn ngào, khàn đặc. Đôi mắt sưng đỏ chỉ còn híp thành một khe nhỏ, ngấn đầy nước.
Mẹ ôm nửa người tôi bước vào cửa cầu thang thoát hiểm.
Tôi ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy mẹ Thanh Thanh vẫn ngồi bệt dưới đất, vừa khóc vừa cười. Bố Thanh Thanh vẫn tựa vào tủ giày, đầu cúi gằm, trông như một con rối mất hồn, hoàn toàn không còn sức sống.
Tôi nhớ trước đây mỗi lần chạy bộ buổi tối về, thỉnh thoảng vẫn bắt gặp hai bố con họ lén trở về. Thực ra chỉ là hai người giấu mẹ Thanh Thanh ra ngoài ăn đồ nướng, uống trà sữa. Tình cảm của hai bố con rất tốt.
Mẹ kéo tôi đi xuống cầu thang, tiện thể gọi Túc Tinh đi theo. Bà còn lấy từ túi ra một nắm hạt dưa nhét vào tay cậu:
“Cháu ngoan, nhất định phải bảo vệ Trần Lâm cho tốt nhé. Cô Vân nói cháu rất giỏi, dì tin cháu. Chỉ cần con bé bình an, sau này cháu muốn ăn gì dì cũng mua cho.”
Túc Tinh vốn ngoan ngoãn mềm mại, mẹ tôi bảo đi theo thì cậu cũng cầm lấy hạt dưa rồi lặng lẽ bước theo.
Nhà tôi ở tầng chín. Mẹ vừa kéo tôi xuống lầu vừa thao thao bất tuyệt:
“Mẹ thu dọn quần áo cho con rồi. Chẳng phải trước đây con muốn đi Tân Cương với Tây Tạng sao? Hai nơi đó khô ráo, ít nước, lại xa tận chân trời. Cả nhà mình lái xe đi du lịch một chuyến luôn.”
“Tây Tạng còn đầy chùa chiền, cao tăng pháp sư khắp nơi, đến đó chắc chắn con sẽ không sao.”
Nhưng tôi vẫn nghĩ đến Thanh Thanh còn đang nằm trong tay con quỷ nước kia. Rõ ràng tối qua vẫn yên ổn, sao hôm nay lại có thêm người gặp chuyện?
Tôi kéo mẹ đứng lại.
“Trốn cũng đâu giải quyết được gì. Chẳng lẽ con phải ở Tân Cương, Tây Tạng cả đời không về nữa sao?”
Mẹ tức đến mức chỉ thẳng ngón tay vào trán tôi, chọc mạnh:
“Con có ngốc không hả? Chuyện ở bể bơi lần trước mẹ đã nói rồi. Bao nhiêu người đứng đó nhìn, sao chẳng ai ra tay dạy dỗ thằng nhóc? Vì người ta sợ rước họa vào thân!”
“Chỉ có con là giỏi! Bố con đúng là không nên cho con đi học tán đả! Con ra tay xong thì sao? Giờ rước cả đống phiền phức vào người! Có ai cảm ơn con không? Người ta chỉ biết trách con! Con thích ra mặt lắm hả? Con cũng muốn bị con quỷ nhóc đó hại chết đúng không?”
Mẹ tức đến đỏ hoe cả mắt, nước mắt lấp lánh. Bà nghiến răng, gân sau tai nổi rõ:
“Đã chết hai người rồi! Bao nhiêu nhà từng bị thằng quỷ đó quấy phá, có ai đứng ra không? Bây giờ con còn định ra mặt nữa à? Sao con không chịu rút kinh nghiệm vậy?”
Bị mẹ chọc đến trán đau nhói, nhưng trước mắt tôi lại hiện lên dáng vẻ điên dại của mẹ Thanh Thanh, rồi gương mặt vô hồn của bố Thanh Thanh. Lòng tôi nghẹn cứng.
Thanh Thanh là một cô bé ngoan biết bao. Mỗi lần gặp tôi trong thang máy, dù rất ngại ngùng, em vẫn luôn lễ phép mỉm cười gọi một tiếng:
“Chị ơi.”
Từ nhỏ đến lớn, tôi nghe mẹ em quát mắng không biết bao nhiêu lần nhưng Thanh Thanh chưa từng nổi nóng. Làm bài tập, đi học thêm, tất cả đều tự mình chuẩn bị, chưa bao giờ để bố mẹ phải đưa đón.
Ở bể bơi bị bắt nạt, em cũng chẳng dám như những cô bé khác hét lên mắng chửi, chỉ dám ôm ngực, cúi đầu khóc khe khẽ.
Hơn một nghìn điểm trong kỳ thi chuyển cấp ấy... Em đã phải cố gắng biết bao.
Một cô bé ngoan ngoãn, đầy hy vọng như vậy, lúc sống thì bị bắt nạt, chết rồi vẫn còn bị con quỷ nhóc đáng chết kia hành hạ!
Tôi nắm lấy tay mẹ, lắc đầu:
“Túc Tinh nói có cách. Con vẫn muốn cứu Thanh Thanh.”
“Con đúng là cái đầu toàn đất với đá!”
Mẹ tức đến mức lại đưa tay véo tai tôi như hồi còn bé. Nhưng vừa mới giơ tay lên, Túc Tinh đứng cạnh đã vội đưa tay chắn lại, giọng cậu vẫn nhẹ nhàng, rụt rè:
“Nếu là người vừa mới chết... cháu vẫn còn cách cứu.”
“Mẹ Thanh Thanh có cần cháu cứu đâu? Nó chết rồi, cứu ma quỷ gì nữa!”
Mẹ còn quát luôn cả Túc Tinh nhưng quát được nửa câu, thấy cậu co cổ, rụt vai, đôi mắt cũng cụp xuống vì sợ, giọng bà bất giác dịu lại.
Tôi hiểu ý của Túc Tinh. Cậu không phải nói có thể cứu Thanh Thanh. Nếu cứu được Thanh Thanh thì cậu đã nói từ lâu rồi. Tôi vội hỏi:
“Ý cậu là... vẫn còn kịp cứu cô bé vừa mới chết kia?”
Bị mẹ tôi mắng, Túc Tinh nép sát vào tường hành lang, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Mẹ nhìn dáng vẻ ấy, thở dài một hơi, vẻ mặt đầy bất lực.
“Dì biết cháu với Trần Lâm đều tốt bụng. Nhưng chuyện kiểu này... dính vào là phiền lắm, lỡ mà...”
Nói đến đó, mắt bà lại đỏ lên. Bà che mặt, khẽ phất tay với chúng tôi.
“Đứa trẻ nào chẳng là cục vàng của bố mẹ. Nếu đổi lại là dì, mất con như mẹ Thanh Thanh... chắc dì cũng phát điên mất.”
Đúng lúc ấy, bố thấy mãi không thấy chúng tôi xuống nên đi tìm. Thấy mẹ đang ôm mặt khóc, ông vội ôm lấy bà, dịu giọng an ủi:
“Đừng lo nữa. Con bé từ nhỏ mạng đã lớn, sẽ không sao đâu.”
Tôi liền kéo Túc Tinh lại, hỏi bố về cô bé ở căn 703 vừa bị sặc trà sữa đến chết.
Con gái nhà 703 năm nay mới mười một tuổi. Con bé cao tới một mét sáu, dậy thì sớm nhưng tính tình vẫn hồn nhiên như trẻ con. Cả khu chung cư ai cũng biết con bé cao lớn nổi bật.
Bố mẹ con bé không tin chuyện ma quỷ. Tối qua họ không rời đi, cũng chẳng đốt vàng mã, dù vậy vẫn cẩn thận hơn bình thường. Cả nhà thay phiên nhau trông chừng, ngay cả ông bà nội cũng nghe tin chạy tới.
Nhưng trời quá nóng đến trưa thì càng oi bức, con bé thèm uống trà sữa. Bố nó vốn không tin mấy chuyện này, lại rất cưng con gái, nên gọi luôn một ly trà sữa giao tận nhà.
Ông bà nội sợ xảy ra chuyện, không cho dùng ống hút, mà lấy thìa xúc từng muỗng nhỏ để ăn. Thế nhưng... cuối cùng vẫn xảy ra chuyện.
Vừa kể, bố vừa đưa điện thoại cho tôi, trong nhóm cư dân đã có người đăng video.
Nhà họ lắp camera ngay phòng khách để tiện giám sát con bé học bài. Trong đoạn camera giám sát có thể thấy rất rõ, ban đầu cô bé vẫn ngồi trên ghế sofa, dùng thìa xúc topping trong ly trà sữa để ăn.
Nhưng ăn được một lúc, hai tay cô bé dường như mất kiểm soát. Động tác xúc thìa càng lúc càng nhanh, liên tục nhét vào miệng, thậm chí còn chưa kịp nhai đã nuốt chửng. Có những viên nuốt không nổi, cứ thế tràn ra khóe miệng.
Chính cô bé cũng nhận ra có điều bất thường, vẻ mặt hoảng sợ hiện rõ, thậm chí còn cố chống cự nhưng cơ thể hoàn toàn không nghe theo ý mình.
Chiếc thìa nhựa như bị một sức mạnh vô hình bẻ cong, rồi điên cuồng múc từng thìa đầy trân châu, thạch, đậu đỏ... nhét thẳng vào miệng cô bé. Đến cuối cùng, hơn nửa chiếc thìa còn bị nhét sâu vào tận cổ họng.
Cô bé muốn kêu cứu nhưng vừa há miệng, những thứ trong miệng đã sặc thẳng vào khí quản. Đậu đỏ, trân châu, hạt sago... liên tục phụt ra từ lỗ mũi.
Cô bé bị sặc đến mức hai chân đạp loạn, chỉ phát ra những tiếng "ưm... ưm..." nghẹn ngào, hai hàm răng cắn chặt lấy chiếc thìa.
Người lớn trong nhà đều có mặt, thấy tình hình không ổn, họ lập tức lao tới cứu. Nhưng ngay sau đó...nửa cốc trà sữa bỗng úp thẳng lên mặt cô bé.
Loại cốc này dùng nắp nhựa mỏng có thể hút kín miệng cốc. Vừa úp xuống, chiếc cốc lập tức dính chặt vào mũi và miệng cô bé. Toàn bộ nửa cốc trà sữa bị ép kín lên mặt em.
Bố mẹ cô bé dùng hết sức kéo ra, nhưng không tài nào gỡ được. Thậm chí còn nhìn thấy rõ...chiếc cốc trà sữa như bị một bàn tay vô hình từ từ bóp bẹp.
Bố cô bé vội lấy kéo cắt đáy cốc, định để không khí lọt vào rồi gỡ cốc xuống nhưng vẫn vô ích. Cô bé bị sặc đến mức tay chân giãy giụa liên hồi.
Bố em phải rất vất vả mới bế ngược được con gái lên. Ông nghĩ chỉ cần trà sữa chảy ra thì con sẽ không bị nghẹt nữa, nên còn dốc ngược người cô bé, cố cho những thứ mắc trong cổ họng trào ra.
Ông bà nội đứng bên cạnh sốt ruột đến mức giậm chân liên tục. Mẹ cô bé thì cuống cuồng gọi cấp cứu.
Nhưng vừa kết nối được cuộc gọi...
Từ cổ họng cô bé bỗng phun ra từng dòng nước lớn lẫn trong đó là trà sữa cùng đậu đỏ, hạt sago, trân châu và cả vụn lạc, lất cả ồ ạt trào ra, làm ướt nửa người bố em, rồi vẫn không ngừng tuôn xuống.
Sau đó bố cô bé còn cố móc họng cho con nhưng hoàn toàn vô dụng.
Từ trong miệng cô bé, thứ nước đục ngầu cứ ào ào trào ra, dần dần nhấn chìm cả mũi lẫn miệng. Cô bé đau đớn co giật tứ chi như một con cá vừa bị quăng lên thớt.
Chẳng bao lâu sau...ngay cả qua màn hình camera cũng có thể thấy tay chân em đã ngừng cử động.
Thế nhưng người bố vẫn không chịu bỏ cuộc. Ông liên tục móc họng con gái, rồi bế em lên hô hấp nhân tạo. Ông bà nội quỳ sụp xuống đất, không ngừng cầu khấn điều gì đó...
Nhưng đúng lúc người bố cúi xuống hô hấp nhân tạo...trong góc tối của khung hình, thấp thoáng hiện ra...một đôi bàn tay nhỏ tái xanh, đôi tay ấy đang bóp chặt lấy cổ cô bé.
"Đừng xem nữa!"
Thấy sắc mặt tôi càng lúc càng khó coi, bố liền cầm điện thoại lại.
“Chuyện xảy ra đúng vào giữa trưa. Lúc xe cấp cứu đến thì con bé đã tắt thở. Đưa tới bệnh viện cũng không cứu được nữa.”
Ông khàn giọng nói tiếp:
“Hai vợ chồng nhà 1408 biết tin thì vẫn ngồi trong phòng mạt chược vừa đánh bài vừa bảo chết đáng đời. Họ còn khoe con trai mình giỏi, chết rồi cũng sẽ kéo hết những kẻ từng bắt nạt nó đi theo. Có người quay lại rồi đăng luôn vào nhóm cư dân.”
“Nhà 703 xem xong thì tức điên, liền tung đoạn camera này lên nhóm. Sau đó cầm dao phay chạy thẳng tới phòng mạt chược ngoài cổng khu chung cư tìm vợ chồng nhà 1408 tính sổ.”
Bố tôi cũng nghẹn ngào, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Ông khẽ xua tay với tôi và Túc Tinh:
“Hai vợ chồng đó đúng là loại người không ra gì. Nếu thật sự có thể cứu được những đứa trẻ... thì cố hết sức mà cứu.”
Mẹ quay sang nhìn bố. Ban đầu bà còn định ngăn lại nhưng không biết nghĩ tới điều gì, cuối cùng chỉ khẽ thở dài, hít hít mũi rồi đỏ hoe mắt nói:
“Cái thế đạo gì thế này... Ma quỷ sợ kẻ ác thì cũng thôi đi. Đến những đứa trẻ ngoan ngoãn cũng phải chịu cảnh bị lũ quỷ chết tiệt kia hành hạ. Còn công lý ở đâu nữa?”
Mấy ngày nay áp lực dồn nén quá lớn. Vốn là người đa cảm, nói xong bà đỏ mắt quay người bước đi.
Bố liếc nhìn tôi, rồi nhìn sang Túc Tinh, khẽ xua tay nói sẽ đưa chúng tôi đi gặp gia đình bé gái ở căn 703, nhờ Túc Tinh cố gắng nghĩ cách cứu cô bé.
Túc Tinh nắm mấy hạt dưa trong tay, ánh mắt lấp lánh, nghiêm túc gật đầu:
“Được.”
Lúc lên xe, mẹ tôi ngồi ở ghế phụ, suốt quãng đường chỉ biết sụt sịt lau nước mắt.
Đến phòng chơi mạt chược bên ngoài khu chung cư, cảnh sát đã có mặt. Người cha của bé gái căn 703 đang cầm một con dao phay, bị rất nhiều người giữ chặt. Vợ chồng căn 1408 vẫn đứng trong phòng mạt chược gào thét:
“Đến đây! Giỏi thì giết bọn tao đi! Con tao bị người ta hại chết, đến giờ hung thủ còn chưa tìm ra! Mày giết tao đi, vợ chồng tao xuống âm phủ đoàn tụ với con, rồi cả nhà tao sẽ thành quỷ, giết sạch lũ chúng mày!”
“Chúng mày nói con tao lúc sống chẳng ra gì, chết rồi cũng là ác quỷ? Thế thì giết bọn tao đi! Vợ chồng tao cũng hóa thành lệ quỷ, giết cả nhà chúng mày!”
“Con gái mày chết là đáng đời! Con tao chẳng qua chỉ kéo áo nó một cái ở bể bơi thôi, vậy mà mày còn túm lấy con tao, làm bầm tím cả cánh tay nó, đừng tưởng tao không biết! Giờ con tao chết rồi, thành quỷ rồi, chẳng lẽ không được báo thù à? Luật pháp bây giờ còn quản nổi quỷ chắc?”
“Ha ha! Chính bọn tao muốn con tao đi báo thù đấy! Để lũ chúng mày tưởng nó không có người lớn chống lưng thì dễ bắt nạt! Con gái mày chết rồi, cũng phải để con tao bắt nạt tiếp! Nó sẽ bắt hết lũ con gái trong khu này về làm vợ quỷ!”
Đừng nói người đứng xem, đến cả mấy cảnh sát bên cạnh cũng nghe không nổi, lớn tiếng quát bảo họ im miệng. Thế nhưng hai vợ chồng đó lại chỉ vào người cha căn 703:
“Nó cầm dao kìa! Mau bắt nó đi!”
Người cha căn 703 tức đến phát điên, cầm dao định cứa cổ mình, gào lên:
“Để tôi chết! Tôi thành quỷ rồi sẽ giết thằng quỷ con đó thêm lần nữa, rồi giết luôn hai vợ chồng khốn kiếp chúng mày!”
Mấy cảnh sát vội vàng lao tới khống chế, cướp con dao nhưng năm sáu người hợp sức vẫn không ghì nổi ông ấy.
Ông đỏ ngầu hai mắt, vừa vùng vẫy vừa gào về phía vợ chồng căn 1408, trông như phát cuồng.
Cuối cùng, bố tôi vội xuống xe, dùng vài đòn khống chế quật ngã ông ấy, rồi ghé sát tai nói nhỏ điều gì đó. Không biết bố nói gì, nhưng người đàn ông kia dần bình tĩnh lại.
Bố tôi vốn là người nghĩa hiệp, trong khu cũng khá có uy tín. Khuyên nhủ thêm một lúc, người cha căn 703 mới chịu để cảnh sát đưa đi.
Trước khi đi, ông gọi điện cho vợ, nhờ bà đưa chúng tôi đến bệnh viện xem thi thể con gái, để Túc Tinh thử xem còn cách nào cứu được không.
Ngồi trên xe nhìn bóng lưng người cha căn 703 bị đưa đi, tôi chỉ thấy ông như già đi cả chục tuổi, cô độc và tiêu điều đến lạ.
Còn vợ chồng căn 1408 vẫn đứng trước cửa phòng mạt chược, đắc ý nói cười, nước bọt văng tứ tung.
Túc Tinh lại chăm chú nhìn hai người họ, môi khẽ mấp máy như đang lẩm nhẩm đọc thứ gì đó.
Tôi đang tò mò định hỏi cậu ấy, rồi quay sang hỏi bố xem mẹ của bé gái căn 703 đang ở đâu để chúng tôi tiện đến đón.
Đúng lúc ấy...
Một người phụ nữ mặc váy đỏ từ phía bên kia chậm rãi bước tới, cchiếc váy đỏ ấy đỏ như được nhuộm bằng máu. Chính xác hơn...nó thật sự đã nhuộm máu. Bởi mỗi bước chân của bà, từng giọt máu vẫn không ngừng nhỏ xuống mặt đất.
Mẹ tôi vội kéo tay tôi, nhỏ giọng:
“Vừa rồi mẹ của bé gái căn 703 mặc đúng bộ váy đỏ này, định nhảy lầu tự tử.”
Nói rồi, bà đưa điện thoại cho tôi xem.
Trong nhóm chat của cư dân có người đăng một đoạn video. Trong video, người phụ nữ ấy đứng trên sân thượng tòa nhà phía trên phòng mạt chược, lạnh lùng nhìn xuống phía dưới. Nhưng cuối cùng bà không nhảy, mà lại lặng lẽ đi xuống.
Lúc này, bà từng bước tiến đến, lạnh lùng liếc nhìn vợ chồng căn 1408. Ánh mắt ấy lạnh lẽo đến rợn người. Bộ váy đỏ đẫm máu càng khiến bà trông như một lệ quỷ vừa bước ra từ địa ngục.
Ngay cả hai vợ chồng căn 1408 vốn còn đang vênh váo chửi bới cũng lập tức câm bặt, không dám hé thêm nửa lời.
Người phụ nữ quay đầu lại, ngượng ngùng nói với bố tôi:
“Chồng tôi bảo... nhà bác có một vị đại sư có thể cứu con gái tôi. Mong bác đưa tôi đến đó trước. Nếu xe bị bẩn, tôi sẽ rửa sạch cho bác. Nếu bác vẫn thấy phiền, tôi sẽ đền bác một chiếc xe mới.”
Đến gần rồi tôi mới phát hiện, thứ máu nhỏ xuống kia... là từ cổ tay bà. Mẹ tôi vội lấy khăn bông ép chặt lên vết thương, giục bố:
“Mau lái xe đi!”
Tôi cũng vội đỡ bà lên hàng ghế sau, giúp mẹ giữ chặt vết thương.
Cả người bà cũng giống hệt bố của Thanh Thanh...không còn chút sức sống nào. Sau khi lên xe, bà nhìn ba người nhà tôi, rồi nhìn sang Túc Tinh ngồi bên cạnh, khẽ hỏi:
“Cậu... là đại sư sao?”
Túc Tinh vẫn đang chăm chú dõi theo vợ chồng căn 1408 ở phía dưới. Tôi phải khẽ đẩy cậu một cái, cậu mới hoàn hồn, gật đầu với người phụ nữ.
Bà nhìn Túc Tinh một lúc, sắc mặt vẫn bình tĩnh như nước:
“Người xưa chẳng phải vẫn nói sao... mặc đồ đỏ, để máu thấm đỏ cả người mà chết thì sau khi chết sẽ hóa thành lệ quỷ. Nếu tôi chết như vậy... có đấu lại được con thủy quỷ kia không?”
Giọng bà âm u đến rợn người, khiến bầu không khí trong xe như lạnh thêm vài phần.
Tay tôi vẫn nắm lấy tay bà, nhìn chiếc váy đỏ đã gần như ướt sũng vì máu, chỉ thấy toàn thân lạnh toát.
Thì ra...vợ chồng họ vốn không còn ý định tiếp tục sống nữa. Họ thật sự đã chuẩn bị liều mạng.
Nhìn đôi mắt đờ đẫn, không còn chút ánh sáng của bà, tôi chợt nhớ đến bố của Thanh Thanh. Ánh mắt của ông cũng chết lặng như thế. Bàn tay đang giữ chặt vết thương trên cổ tay bà của tôi bỗng run lên, suýt nữa không giữ nổi.
“Hắn sẽ phải chịu báo ứng.”
Có lẽ cảm nhận được tôi đang run, Túc Tinh nhẹ nhàng đặt tay mình lên tay tôi, cùng tôi giữ chặt vết thương cho bà. Bàn tay của cậu mềm mại, đầy đặn, ấm áp như đệm thịt dưới bàn chân mèo. Cảm giác vừa mềm vừa ấm khiến người ta bất giác thấy yên lòng. Gương mặt cậu vẫn non nớt, ngoan ngoãn như thường ngày nhưng đôi mắt đen láy ấy lúc này lại trầm xuống, nhìn thẳng người phụ nữ rồi nói từng chữ:
“Chúng ta cứu người trước đã.”
“Báo ứng... đã bắt đầu rồi. Cứ chờ xem.”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục