Hôi Tiên Trừ Quỷ/ Chương 3: Không Phải Kẻ Thế Mạng
Mục lục
16.5px
Hôi Tiên Trừ Quỷ

Chương 3: Không Phải Kẻ Thế Mạng

Tôi quay đầu nhìn, cậu đang cẩn thận cắn một hạt dẻ. Rõ ràng chỉ là một hạt nhỏ, bỏ cả vào miệng là xong, ấy vậy mà cậu nhất định phải cắn làm đôi.
Thấy tôi nhìn mình, đôi mắt đen láy khẽ chớp, cậu lại rụt người ra sau một chút, đầu ngón tay vẫn cầm nửa hạt dẻ, lí nhí giải thích:
“Tiểu quỷ không hiểu quy củ. Chúng thích cưỡng ép người khác thành Xương Quỷ, rồi tiếp tục bắt nạt, hành hạ họ để mua vui.”
“Cô bé kia bị nó biến thành Xương Quỷ, nên sau này sẽ tiếp tục bị nó sai khiến và trêu chọc. Vì vậy... không thể xem là thế mạng. Hơn nữa nó vẫn chưa qua thất đầu, nên chưa thể xuống âm phủ.”
Cậu dừng lại một chút rồi tiếp lời, lần này giọng điệu rõ ràng, mạch lạc hơn hẳn:
“Cho dù sau khi qua thất đầu có xuống được âm phủ...”
“Với loại quỷ chết oan lại còn làm hại tính mạng người khác như nó...cũng sẽ phải chịu hình phạt. Sau khi mãn hạn, nhiều khả năng sẽ bị đày vào Ngạ Quỷ Đạo hoặc Súc Sinh Đạo.”
Cậu vừa nói vừa cầm nửa hạt dẻ trong tay, từng câu từng chữ đều rõ ràng, có đầu có cuối.
Ngay cả mẹ tôi nghe xong cũng tỏ vẻ hiểu ra, bà vội vàng gật đầu, người hơi nghiêng về phía cậu, sốt sắng hỏi:
“Người chết thì cũng đáng thương, nó lại còn là trẻ con...nhưng thật lòng tôi chẳng quan tâm đến nó. Tôi chỉ muốn biết...Con gái tôi phải làm sao đây?”
Mẹ tôi vốn nói chuyện rất to. Nghe bà cất giọng, chàng trai đang cầm hạt dẻ trong tay giật mình rụt người lại, đến cả đôi mắt cũng co rúm vì sợ.
Thấy vậy, mẹ tôi cũng thấy áy náy, bà vội hạ thấp giọng, ngượng ngùng nói:
“Cô quen nói to rồi, cháu đừng sợ. Cháu cứ nói cho cô biết, có cách nào tiễn con tiểu quỷ đó đi không? Để nó sớm xuống âm phủ chịu phạt, cũng sớm được đầu thai hơn. Cô cũng là nghĩ cho nó thôi, đúng không?”
Nói đến đây, mẹ tôi lại bồi thêm:
“Chứ để nó tiếp tục hại người, chẳng phải lại tạo thêm nghiệp sao?”
Theo thói quen, bà vừa nói vừa định đập tay lên đùi nhưng nhìn thấy dáng vẻ rụt rè của chàng trai, bà lại vội thu tay về.
Tôi quay sang nhìn cậu.
Bị mọi người đồng loạt nhìn chăm chăm, mặt cậu dường như đỏ lên, nửa hạt dẻ cầm mãi trước miệng mà chẳng dám ăn. Đôi mắt đen láy cứ đảo qua đảo lại giữa mọi người, như đang nghĩ xem phải làm thế nào.
Vân Cô nhìn cậu, liên tục thở dài, ánh mắt bà đầy vẻ bất lực, cứ như đang trách học trò "không nên thân". Có lẽ cậu là đồ đệ hay trợ thủ của bà, thấy cậu nhút nhát quá nên bà cũng sốt ruột.
Tôi nhìn nửa hạt dẻ cứ lơ lửng trước miệng cậu mãi không vào được. Bị nhiều người nhìn như thế, chắc cậu cũng ngại không dám ăn. Tôi bèn lấy một hạt dẻ khác, bóc sẵn rồi đưa cho cậu.
“Ăn trước đi, ăn xong rồi nói.”
Cậu chớp mắt nhìn hạt dẻ vàng óng trong lòng bàn tay tôi, lặng lẽ cho nửa hạt đang cầm vào miệng, rồi nhanh như chớp đưa đầu ngón tay kẹp lấy hạt dẻ tôi vừa bóc. Một lúc sau mới chậm rãi nói:
“Tiểu quỷ... cuối cùng vẫn sợ cha mẹ mình. Chỉ cần để chính cha mẹ nó làm lễ siêu độ, đốt thêm nhiều vàng mã cho nó, rồi làm một hình nhân, ném xuống đúng nơi nó chết để làm "thế thân giả". Như vậy là được. Vừa có thể tiễn nó đi, lại không phải sát sinh, cũng không tạo thêm nghiệp.”
Nghe qua thì quả thật rất hợp tình hợp lý. Nhưng tôi nhớ đến vẻ mặt hớn hở của vợ chồng nhà 1408 khi biết Thanh Thanh có thể là do con trai họ hại chết...lại cảm thấy chuyện này e rằng không dễ làm.
Mẹ tôi vẫn không chịu bỏ cuộc. Bà liên tục hỏi cậu còn cách nào khác không nhưng cậu chỉ lắc đầu.
Trong lúc cảnh sát vẫn chưa tìm ra hung thủ, muốn bắt hai vợ chồng vô lý nhà 1408 chịu siêu độ cho con trai mình, lại còn bảo họ đừng gây chuyện nữa...quả thực quá khó.
Vân Cô cũng xác nhận:
“Hiện giờ chỉ có cách đó. Hai nhà cứ tìm cách thương lượng trước, phần pháp sự còn lại, tôi sẽ lo.”
Nói xong, bà chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Nhưng vừa nghĩ đến việc họ đi mất...lỡ con tiểu quỷ kia lại tìm đến thì sao? Hai đêm liên tiếp nước nhỏ trong phòng. Cái chết của Thanh Thanh, cùng cảnh người ta đốt vàng mã suốt nửa đêm bên ngoài bể bơi. Tất cả khiến tôi bắt đầu tin những chuyện tâm linh này là thật. Tôi vội hỏi:
“Thế còn cháu thì sao? Nếu con tiểu quỷ kia lại tiếp tục hại người thì phải làm thế nào?”
Vân Cô đảo mắt, lại liếc sang chàng trai đang ngồi sau lưng tôi, vừa ăn hạt dẻ vừa cúi đầu, rồi cười híp mắt nói:
“Vậy thì để Túc Tinh ở lại đây bảo vệ cháu.”
Sợ bố mẹ tôi không yên tâm, bà vội giải thích:
“Đừng thấy nó còn trẻ mà xem thường. Bản lĩnh của nó còn hơn cả tôi, cchỉ là nó nhát gan nên không chịu tự mình ra ngoài làm việc. Hơn nữa ban đêm tinh thần nó rất tốt, không cần ngủ. Đối phó với tiểu quỷ thì thích hợp nhất.”
Nghe vậy, Túc Tinh rõ ràng chẳng mấy vui vẻ. Đôi mắt đen láy đảo một vòng, ccậu lập tức đứng bật dậy, định đi ra ngoài. Nhưng vừa rồi chính cậu đã giải thích mọi chuyện rất rõ ràng, có lý có chứng, lại thêm Vân Cô nói cậu bản lĩnh hơn cả bà. Bố mẹ tôi làm sao chịu để người như thế đi mất.
Mẹ thì kéo tay cậu, liên tục nhét hạt dẻ vào tay, bố thì giữ cậu lại, nhất quyết mời ở lại ăn cơm. Hai người thay nhau khuyên nhủ:
“Cháu nhất định phải ở lại bảo vệ con bé. Ít nhất cũng chờ đến khi nhà cô thuyết phục được vợ chồng nhà 1408 siêu độ cho con trai họ rồi hẵng đi.”
Sự nhiệt tình quá mức ấy làm Túc Tinh sợ đến ngẩn người, đôi mắt đen láy mở to đầy ngơ ngác. Vân Cô thậm chí còn chẳng nhận tiền, cchỉ để lại một câu:
“Mọi chuyện ở đây giao hết cho Túc Tinh.”
Rồi quay người rời đi.
Thấy Túc Tinh bị mẹ tôi dọa đến mức chẳng biết làm sao...tôi vội vàng bảo mẹ vào bếp nấu cơm. Mẹ tôi sai bố ra chợ mua thức ăn, còn không quên cảm thán:
“Đứa nhỏ tốt thế này mà lại đi học mấy chuyện thần thần quỷ quỷ, đúng là phí quá. Gương mặt đẹp thế kia, đi làm minh tinh có phải tốt hơn không?”
Vừa ngồi nhặt rau trong bếp, bà vừa thò đầu ra hỏi Túc Tinh:
“Chữ "Túc Tinh" viết thế nào? Cháu bao nhiêu tuổi rồi? Đủ mười tám chưa?”
Túc Tinh trông vừa ngoan vừa đáng yêu. Mẹ tôi hỏi gì, cậu cũng ngoan ngoãn trả lời. Đến lúc bị hỏi tuổi, cậu hơi ngượng ngùng. đôi mắt đen láy đảo một vòng, rồi nhỏ giọng đáp:
“Hơn hai mươi tuổi rồi ạ.”
Thấy mẹ tôi lại chuẩn bị hỏi tiếp vì sao cậu lại theo Vân Cô học mấy chuyện này... Tôi vội nháy mắt với cậu, rồi kéo cậu ra ban công.
Ra đến nơi, Túc Tinh đứng nép vào một góc, đôi mắt đen láy vừa gặp ánh nắng đã hơi nheo lại, như bị chói. Cậu vô thức lùi về phía sau tấm rèm cửa, nhìn tôi rồi khẽ nói:
“Chị yên tâm, đã nhận việc này rồi thì em nhất định sẽ bảo vệ chị.”
Nhìn bộ dạng rụt rè ấy của cậu...tôi lại có cảm giác người cần được bảo vệ là cậu chứ chẳng phải tôi. Tôi chỉ tay xuống tầng dưới.
“Cậu nói cô bé dưới kia bị biến thành Xương Quỷ. Vậy chẳng phải sau khi chết rồi, cô ấy vẫn sẽ tiếp tục bị con tiểu quỷ kia bắt nạt sao?”
Túc Tinh khẽ gật đầu.
“Vâng.”
Sau đó, cậu nhìn tôi bằng ánh mắt như đã hiểu hết suy nghĩ trong lòng.
“Chị... muốn cứu cô ấy?”
Phải công nhận...tuy lúc nào cũng rụt rè, nhưng đầu óc cậu thật sự rất nhanh nhạy.
Thật ra, trong lòng tôi vẫn luôn cảm thấy có lỗi. Nếu hôm đó tôi không đứng ra bênh vực Thanh Thanh... Có lẽ con tiểu quỷ kia sẽ không ghi hận cô bé. Thanh Thanh cũng sẽ không bị hại chết.
Thanh Thanh thật sự là một cô bé rất tốt. Đến lúc chết rồi...sáng hôm qua cô bé vẫn còn cố hiện ra báo cho tôi biết, bảo tôi tránh xa nước.
Đêm qua, tiếng nước nhỏ giọt kia...cchắc chắn là con tiểu quỷ lại tìm đến. Chính Thanh Thanh đã gọi tôi một tiếng "chị ơi", đánh thức tôi dậy.
Mẹ Thanh Thanh vẫn còn trách tôi, nhưng ngay cả khi đã chết...Thanh Thanh vẫn luôn cố gắng bảo vệ tôi.
Đã như vậy...sao tôi có thể không cứu cô bé trước được?
Túc Tinh khẽ dựa vào tấm rèm cửa rồi gật đầu.
“Có thể.”
“Chị hãy nói chuyện với bố mẹ cô bé. Xin họ cho em một món đồ mà lúc sinh thời cô ấy thích nhất cùng một bộ quần áo từng mặc sát người.”
“Em có thể triệu hồn cô ấy về. Trước tiên sẽ bảo vệ hồn phách của cô ấy.”
Tôi khẽ gật đầu.
Vợ chồng nhà 1408...Hiện giờ tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào để nói chuyện với họ.
Nhưng bố mẹ Thanh Thanh...dù thế nào tôi cũng phải đến gặp.
Đến trưa, mẹ nấu một bàn đầy món ngon. Bà liên tục gắp thức ăn cho Túc Tinh, đến mức bát cơm của cậu chất đầy, chẳng còn chỗ để thêm nữa.
Với tính cách mềm mỏng, ngoan ngoãn ấy...Túc Tinh hoàn toàn không biết từ chối hay phản kháng, chỉ biết cúi đầu cắm cúi ăn. Đến tôi cũng không nhìn nổi nữa.
Lúc mẹ định gắp thêm thức ăn cho cậu, tôi lập tức đưa đũa ra chặn lại, gắp luôn miếng thức ăn ấy về bát mình. Mẹ còn không vui, trừng mắt nhìn tôi.
Tôi liếc sang bát của Túc Tinh, một chiếc đùi gà, mấy con tôm to, thức ăn đã chất thành đống. Mẹ tôi cũng hơi ngượng ngùng cười cười.
“Đứa nhỏ này nhìn là thấy quý lại còn ngoan nữa. Chứ đâu có cái tính như một vài người.”
Ăn cơm xong, tôi thay một bộ quần áo màu đen rồi xuống tầng dưới gõ cửa nhà Thanh Thanh.
Hôm qua nhà bị nước ngập, theo lý thì họ nên chuyển đi nơi khác ở tạm nhưng bố mẹ Thanh Thanh nhất quyết không chịu.
Họ nói...nếu con quỷ nhỏ nhà 1408 còn có thể quay về báo thù...thì họ cũng sẽ ở lại đây đợi Thanh Thanh trở về, đợi con gái tự tay báo thù cho chính mình.
Người mở cửa là bố Thanh Thanh, đôi mắt ông vô hồn. Vừa thấy tôi, ông chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu bảo tôi đi đi, rồi định đóng cửa lại.
Tôi vội đưa tay giữ lấy cánh cửa, nhanh chóng kể cho ông nghe chuyện Thanh Thanh đã bị biến thành Xương Quỷ, rằng dù đã chết, cô bé vẫn có thể tiếp tục bị con quỷ nhỏ kia hành hạ.
Tôi cũng nói mình đưa Túc Tinh đến...chính là để cứu Thanh Thanh.
Nhưng...đôi mắt ông vẫn đờ đẫn, trống rỗng, cả người như mất hồn, tựa như tâm trí đã bay đến một nơi rất xa.
Nói xong, tôi cũng không biết ông có nghe được lời nào hay không, tôi đành giữ cửa, cẩn thận hỏi:
“Bố Thanh Thanh...vừa rồi cháu nói chú có nghe rõ không? Nếu chưa thì để cháu nói lại từ đầu.”
Đúng lúc ấy...Mẹ Thanh Thanh đột nhiên từ trong nhà lao ra. Bà giật mạnh bố Thanh Thanh sang một bên, rồi chỉ thẳng vào mặt tôi, gào lên:
“Cô nói những chuyện đó thì có ích gì? Có giỏi thì cô giết chết con quỷ nhỏ đó thêm lần nữa đi! Rồi cứu con gái tôi sống lại đi!”
Mẹ Thanh Thanh đầu tóc rũ rượi, hai mắt và chóp mũi đều sưng đỏ, gương mặt tái xanh, môi tím đen. Bà lao bổ về phía tôi như một con lệ quỷ, vừa khóc vừa gào:
“Trả mạng con gái tôi đây!”
“Trả Thanh Thanh lại cho tôi!”
Trông bà dữ tợn là thế nhưng cả người lại lảo đảo như sắp ngã. Lúc xô bố Thanh Thanh ra, bà suýt nữa ngã nhào xuống đất. Theo phản xạ, tôi vội đưa tay đỡ bà dậy.
Không ngờ vừa đứng vững, bà đã vung tay định tát tôi, vừa đánh vừa thét:
“Chính cô hại chết Thanh Thanh!”
Hai tay tôi còn đang đỡ bà, khoảng cách lại quá gần. Mắt thấy cái tát sắp giáng xuống mặt mình...Đột nhiên từ phía sau, một bàn tay thon dài vươn tới, chụp lấy cổ tay bà thật gọn, giọng Túc Tinh vẫn mềm mại, nhỏ nhẹ như cũ:
“Không được đánh người.”
Tôi nhân cơ hội đẩy mẹ Thanh Thanh về phía chồng bà, rồi nhìn thẳng vào bà, trầm giọng nói:
“Cháu thật lòng muốn cứu Thanh Thanh. Nếu cô không tin, cô có thể tìm bất kỳ thầy pháp nào hỏi thử. Chuyện này... cháu đúng là có một phần trách nhiệm nhưng người có tội không phải là cháu.”
Mẹ Thanh Thanh lập tức gào lên:
“Không phải cô thì còn ai? Sao con quỷ đó không hại người khác? Sao chỉ hại mỗi Thanh Thanh nhà tôi?”
“Ông trời đúng là không có mắt! Lúc sống thì nó hại người! Chết rồi vẫn tiếp tục hại người!”
“Sao nó không tìm mấy kẻ từng bắt nạt nó mà báo thù? Nó chỉ biết bắt nạt con gái tôi! Chẳng phải đều do cô thích ra vẻ anh hùng sao!”
Bà gào đến khản cả giọng, ngã ngồi trong lòng bố Thanh Thanh, nhưng ngay cả bố Thanh Thanh cũng chẳng còn chút sức lực nào để giữ bà. Hai người cùng ngã bệt xuống nền nhà.
Bà vẫn liên tục đập tay xuống đùi, chỉ vào mặt tôi mà mắng. Bố Thanh Thanh mấy lần cố kéo vợ đứng dậy nhưng ông cũng kiệt sức. Kéo được hai cái thì chính mình cũng ngồi phịch xuống đất, lưng tựa vào tủ giày, đầu cúi gằm, nước mắt lặng lẽ chảy thành dòng.
Từ lúc biết Thanh Thanh gặp chuyện...ông vừa trở về đã ngất xỉu. Đến tận bây giờ, dù tôi đã tìm đến tận nhà, ông vẫn chẳng nói lấy một lời. Chỉ im lặng, lặng đến mức khiến người khác đau lòng.
Nhìn hai vợ chồng họ ngồi ngay trước cửa. Một người lặng lẽ rơi nước mắt, một người gào khóc chửi bới. Bao nhiêu lời tôi đã chuẩn bị từ trước...đến lúc này đều mắc nghẹn trong cổ họng, một câu cũng không nói nổi.
Mẹ Thanh Thanh vẫn ngồi dưới đất, chỉ vào tôi mà mắng, mắng tôi còn mặt mũi đến nhà họ, mắng tôi hại chết con gái bà.
Nhìn bộ dạng ấy...thật sự rất đáng thương.
Tôi biết rõ trong lòng rằng trách nhiệm chính không nằm ở mình nhưng bà đã như vậy...lúc này tranh cãi thêm cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Điều quan trọng nhất vẫn là cứu Thanh Thanh.
Tôi bỏ qua những lời chửi mắng ấy, nhìn sang bố Thanh Thanh.
“Những gì cháu vừa nói...Chú có thể tìm một vị pháp sư khác xác nhận. Nếu đúng như vậy, chúng ta vẫn còn cách cứu Thanh Thanh thoát khỏi con thủy quỷ kia.”
Mẹ Thanh Thanh lập tức cắt ngang:
“Nó chết rồi! Thành ma rồi! Cô còn cứu cái gì nữa? Sao lúc nó còn sống cô không cứu nó? Chính cô hại chết nó! Giờ còn giả bộ mèo khóc chuột!”
Tất cả những lời định nói...lại một lần nữa nghẹn lại trong cổ họng tôi.
Mẹ tôi từng nói rất đúng. Tôi nhìn thì nóng tính nhưng thật ra...lại mềm lòng trước những người đau khổ.
Đúng lúc tôi còn đang do dự không biết phải mở lời thế nào...Sau lưng, Túc Tinh lại nhẹ nhàng cất tiếng:
“Nếu cô biết là con quỷ nhỏ đó hại chết con gái mình...Vậy tại sao cô không đi tìm nó?”
Mẹ Thanh Thanh gào lên:
“Nó chết rồi! Nó là quỷ! Chúng tôi tìm nó kiểu gì?”
Bà trừng mắt nhìn tôi.
“Cho dù lúc còn sống nó cũng chỉ là một đứa trẻ! Nó giết người còn chẳng phải chịu trách nhiệm! Huống hồ giờ nó đã là quỷ! Chúng tôi biết tính sổ với ai?”
“Nhưng cô ấy là người lớn! Sao cô ấy lại không biết chừng mực?”
Túc Tinh chớp chớp đôi mắt đen láy, giọng vẫn đầy vẻ khó hiểu.
“Vậy cô có thể tìm cha mẹ nó mà.”
Mẹ Thanh Thanh cười lạnh:
“Cha mẹ nó đều là lũ khốn nạn! Tìm họ thì có ích gì? Nếu họ không phải thứ người đó...thì sao có thể dạy ra một đứa con như vậy?”
Túc Tinh vẫn nói bằng giọng nhỏ nhẹ nhưng từng câu đều vô cùng rõ ràng:
“Vậy nên...Cô mắng Trần Lâm, cchỉ vì cô ấy không phải người xấu, chỉ vì cô ấy là người lớn.”
“Ý cô là...Hôm đó cô ấy không nên cứu con gái cô, nên mặc cho con bé bị con quỷ nhỏ kia bắt nạt lúc còn sống?”
Cậu dừng một chút rồi nói tiếp:
“Sau khi chết...Chính con gái cô còn cố gắng hồn lìa khỏi xác để báo tin cho Trần Lâm, muốn bảo vệ chị ấy. Còn hai người...chỉ biết trút giận lên người vô tội. Hai người... còn không bằng chính con gái mình.”
Mẹ Thanh Thanh hét lên như phát điên:
“Chúng tôi không bằng chỗ nào? Nếu không phải vì cô ta...sao chỉ có con gái tôi chết? Con gái nhà khác sao chẳng ai chết?”
“Nếu chết...thì phải chết hết! Tất cả đều phải đền mạng cho con quỷ nhỏ đó! Dựa vào đâu chỉ mình con gái tôi chết?”
Bà chống tay vào tủ giày, chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi và Túc Tinh dữ dằn như ác quỷ. Bộ dạng ấy khiến tôi lạnh cả sống lưng, theo bản năng, tôi lùi lại một bước.
Đúng lúc ấy...Túc Tinh đứng phía sau nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi, bàn tay cậu mềm mềm, ấm áp đến lạ.
Tôi vừa định mở miệng khuyên mẹ Thanh Thanh thêm lần nữa...thì mẹ tôi hớt hải chạy từ cầu thang bộ xuống. Bà kéo mạnh tay tôi, giọng run rẩy:
“Mau! Con ra ngoài lánh mấy hôm đi! Vừa rồi...con gái nhà 703 tòa 4...uống trà sữa rồi bị sặc chết rồi!”

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục