Chương 2: Thủy Quỷ Tìm Kẻ Thế Mạng
Nghe bà cụ nhắc đến chuyện thủy quỷ tìm kẻ thế mạng, theo bản năng tôi cúi xuống nhìn mấy dấu ngón tay ướt trên ngực áo. Đến lúc này, chúng vẫn còn ẩm, nước không hề khô đi, cũng chẳng loang ra chút nào.
Dường như bà cụ cũng nhận ra điều gì đó. Bà gọi điện xin nghỉ buổi học múa cho cháu gái, dặn con bé về nhà khóa cửa cẩn thận, rồi ở lại cùng tôi chờ bố mẹ của Thanh Thanh về.
Bố mẹ Thanh Thanh làm việc lúc tám giờ sáng nên khoảng bảy rưỡi đã ra khỏi nhà.
Lớp học thêm của Thanh Thanh cũng giống tôi, chín giờ mới bắt đầu. Con bé cũng lớn rồi, không cần người đưa đón nữa, nên hằng ngày đều tự chuẩn bị rồi đi học.
Bà cụ sốt ruột đến mức cứ liên tục nhìn tôi, đôi mày nhíu chặt, vẻ mặt đầy lo lắng. Bị bà nhìn mãi, trong lòng tôi cũng thấy bất an. Đang giữa mùa hè nóng nực, chỉ đứng ngoài hành lang một lúc mà lưng áo tôi đã ướt đẫm mồ hôi. Thế nhưng mấy dấu tay ướt trước ngực vẫn chưa hề khô.
Mẹ Thanh Thanh chạy xe điện về. Một tay cầm mũ bảo hiểm, nóng đến mức mặt đỏ bừng, mồ hôi túa đầy trán. Vừa nhìn đã biết tâm trạng cực kỳ khó chịu.
Vừa mở cửa, bà vừa cằn nhằn:
“Gọi điện cho Thanh Thanh mãi chẳng thấy nghe máy. Hơn chín giờ rồi mà cũng không đến lớp. Mất bao nhiêu tiền đăng ký học thêm cho nó đúng là uổng phí!”
Lúc nhìn thấy tôi, ánh mắt bà ta càng lạnh hơn. Bà hừ một tiếng rồi liếc sang bà cụ đối diện.
“Cho dù con thủy quỷ ấy có đi tìm thế mạng thì cũng chẳng tìm đến nhà Thanh Thanh đâu. Nếu không phải có người thích làm anh hùng, đánh con nhà người ta thì Thanh Thanh nhà tôi cũng đâu bị dọa thành thế này.”
Nghe xong tôi bốc hỏa. Bảo sao mẹ vừa nghe tôi nhắc đến chuyện nhà này đã mắng tôi lo chuyện bao đồng.
Hóa ra trong mắt bà ta...chính vì hôm đó tôi đứng ra bảo vệ Thanh Thanh, còn ghì thằng nhóc kia xuống nước ở bể bơi, nên nhà 1408 mới kéo đến gây sự.
Bà ta cho rằng tôi thích thể hiện, làm liên lụy cả gia đình họ. Nhưng trước cửa nhà họ lúc này vẫn đang rỉ nước ra ngoài.
Bà cụ liếc mấy dấu tay trên ngực áo tôi rồi vội vàng cười gượng:
“Cô cứ mở cửa vào xem Thanh Thanh có sao không đã.”
Mẹ Thanh Thanh tra chìa khóa mở cửa. Cửa còn chưa mở hẳn, bà đã gân cổ quát vào trong:
“Lưu Mộ Thanh! Con ngủ chết luôn rồi à? Tốn bao nhiêu tiền cho con học thêm, thế mà chỉ biết nằm nhà ngủ! Bố mẹ kiếm tiền dễ lắm chắc? Học hành cái gì nữa! Thôi nghỉ học đi, tìm đại cái xưởng điện tử mà làm!”
Tiếng quát lớn đến mức ngay cả tôi cũng giật mình. Bà cụ nhà đối diện chỉ biết nhíu mày, bất lực thở dài. Xem ra bình thường Thanh Thanh vẫn luôn bị mẹ đối xử như vậy.
Nhưng ngay khi cánh cửa vừa mở... Ào...Ào
Tiếng nước chảy vang lên rõ mồn một.
Toàn bộ khu vực tiền sảnh đều ngập nước. Cửa vừa mở, nước lập tức tràn cả ra ngoài.
Mẹ Thanh Thanh cũng giật nảy mình. Bà ngẩng đầu gọi lớn:
“Lưu Mộ Thanh! Mày đâu rồi?”
Trong nhà vẫn vang lên tiếng nước chảy ào ào.
Tôi vội nói:
“Mau kiểm tra nhà vệ sinh trước đi.”
Trong lòng tôi bỗng dấy lên một dự cảm vô cùng xấu.
Lần này mẹ Thanh Thanh cũng bắt đầu sợ hãi. Bà vội giẫm lên dòng nước đi vào trong, vừa đi vừa gọi tên con gái. Chỉ là giọng nói ấy không còn vang dội như lúc nãy nữa, mỗi lúc một nhỏ, mỗi lúc một run.
Tôi cũng thấy lo, cởi giày ra rồi theo bà lội nước vào trong.
Điều kỳ lạ là...giữa tiết trời nóng như thiêu như đốt này, sáng nay lúc tôi rửa mặt đánh răng, nước vẫn còn âm ấm. Thế nhưng nước trong nhà Thanh Thanh...vừa đặt chân xuống, tôi đã lạnh buốt đến tận xương, giống hệt dòng nước vừa xả ra giữa mùa đông.
Theo phản xạ, tôi rụt chân lại, hít vào một hơi lạnh rồi ngượng ngùng nói với bà cụ:
“Nước... lạnh quá.”
Trong nhà vẫn không ngừng vang lên tiếng gọi của mẹ Thanh Thanh, rõ ràng bà ấy vẫn chưa tìm thấy con gái.
Tôi hít sâu một hơi, rồi lại chuẩn bị bước chân xuống dòng nước lạnh như băng ấy. Bà cụ bỗng đưa tay giữ chặt lấy tôi, lắc đầu liên tục rồi lẩm bẩm:
“Đó là Đậu Quỷ... Chỉ biết gây họa. Thủy quỷ lại đang tìm kẻ thế mạng. Lúc còn sống nó đã chẳng kiêng dè ai, chết rồi càng vô pháp vô thiên, nhảy nhót quấy phá khắp nơi.”
Ở quê tôi có một cách nói xưa, những đứa trẻ chết yểu sau khi chết sẽ hóa thành Đậu Quỷ. Loại quỷ này giống hệt trẻ con lúc còn sống, hiếu động, nghịch ngợm, thích gây chuyện. Chỉ cần sơ sẩy một chút là chúng lại nhảy nhót phá phách khắp nơi.
Thật ra tôi vốn là người theo chủ nghĩa vô thần. Dù chuyện sáng nay gặp Thanh Thanh có hơi kỳ lạ, nhưng cái gì mà thủy quỷ tìm thế mạng, tôi vẫn không tin lắm.
Bà cụ thấy tôi không tin, còn định nói gì đó.
Đúng lúc ấy...Trong nhà vang lên một tiếng hét thảm thiết của mẹ Thanh Thanh, là kiểu gào xé cả cổ họng.
Tôi giật bắn mình, không còn để ý đến dòng nước lạnh buốt dưới chân nữa, lập tức lội nước chạy thẳng vào trong.
Nước ở tiền sảnh và phòng khách đã ngập quá mu bàn chân, tôi vừa chạy vừa bì bõm lội nước.
Nhà họ nằm ngay dưới căn hộ của tôi nên cách bố trí hoàn toàn giống nhau. Phòng tắm chung nằm sâu nhất bên trong.
Khi tôi chạy tới...mẹ Thanh Thanh đang bám chặt lấy khung cửa phòng tắm, vừa run rẩy vừa gào lên:
“A...! A...!”
Toàn thân bà run lẩy bẩy. Ngoài tiếng hét thất thanh ấy ra, bà không thể thốt nổi thêm lời nào.
Tôi nhìn theo ánh mắt của bà. Trước bồn rửa mặt là một bóng người đang khom nửa người. Vòi nước vẫn chưa khóa, nước vẫn chảy ào ào. Từng lọn tóc đen dài theo dòng nước tràn khỏi bồn rửa, xõa xuống mép sứ trắng. Hai cánh tay buông thõng hai bên. Làn da đã chuyển sang màu xanh tái của người chết.
Từng dòng nước chảy qua kẽ những ngón tay rủ xuống, nhỏ tong tong xuống nền nhà. Cả cơ thể như chỉ còn được chống đỡ bởi cái đầu đang gục dưới vòi nước, úp hẳn trong bồn rửa.
“ A...! A...!”
Mẹ Thanh Thanh vẫn chỉ biết gào thét theo bản năng.
Tôi liếc thấy bộ đồ ngủ của Thanh Thanh đã ướt sũng, lại nhìn đôi bàn tay tím tái buông thõng ấy.
Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức quay sang kéo mẹ Thanh Thanh ra ngoài nhưng bà vẫn bấu chặt lấy khung cửa, vừa gào khóc vừa nhìn chằm chằm vào Thanh Thanh. Thân thể cô bé mềm oặt, đầu vẫn cắm trong bồn rửa.
Tôi cũng không biết mình đã phải dùng bao nhiêu sức mới kéo được bà ra tận cửa chính.
Đến cửa, bà nhất quyết không chịu bước ra ngoài, hai tay bấu chặt lấy cánh cửa, ngồi phịch xuống làn nước. Rồi bật khóc nấc lên:
“Thanh Thanh!”
Nước lạnh đến mức hai chân tôi tím tái, cảm giác chẳng khác nào đang ngâm trong nước đá. Tôi phải vừa kéo vừa ôm, cố lắm mới đưa được mẹ Thanh Thanh ra khỏi căn hộ.
Đối diện ánh mắt như đã đoán trước mọi chuyện của bà cụ, tôi khàn giọng nói:
“Báo... báo cảnh sát đi.”
Dường như bà cụ đã sớm linh cảm được điều gì, bà lập tức gọi điện báo án. Sau đó cùng tôi dìu mẹ Thanh Thanh đến ngồi ở góc hành lang khô ráo.
Nghe thấy tiếng động, mẹ tôi cũng chạy xuống. Vừa nhìn thấy tôi, bà nghiến chặt răng, ánh mắt vừa tức giận vừa bất lực, như muốn nói tôi đúng là không biết tránh chuyện.
Hàng xóm trên dưới cũng lần lượt kéo đến nhưng chẳng một ai dám bước vào căn hộ.
Mẹ Thanh Thanh ngồi co ro ở góc tường, ánh mắt vô hồn như người mất trí, miệng không ngừng lẩm bẩm, hệt như ngày công bố điểm thi chuyển cấp của Thanh Thanh:
“Con gái tôi... thi được 1.057 điểm...được nhận vào lớp chọn của trường trọng điểm tỉnh...”
“Vừa trúng tuyển là nhà trường đã âm thầm mở lớp học trước chương trình lớp Mười cho bọn trẻ...”
“Con bé từ nhỏ đã ngoan...Chuyện học hành... chưa bao giờ khiến vợ chồng tôi phải lo...”
Bà cụ vẫn ngồi bên cạnh an ủi mẹ Thanh Thanh. Thấy hai bàn chân tôi lạnh đến tím tái, bà liếc nhìn rồi dặn:
“Về bảo mẹ cháu xay ít bột nếp, hòa thêm nước gừng rồi ngâm chân lâu một chút. Nếu không tối nay cháu sẽ khổ đấy.”
Ngay ngoài khu chung cư có một chốt công an, vì vậy cảnh sát đến rất nhanh. Chẳng bao lâu sau, hiện trường đã được phong tỏa.
Bố Thanh Thanh cũng vội vã chạy về. Vừa bước vào nhà nhìn một cái, ông đã ngã quỵ, ngất lịm ngay tại chỗ.
Mẹ Thanh Thanh được một nữ cảnh sát dìu sang một bên. Còn tôi và bà cụ đối diện thì được lấy lời khai.
Lần này người hỏi là một viên cảnh sát lớn tuổi. Khi nghe tôi kể rằng lúc xuống thang máy vẫn còn gặp Thanh Thanh với mái tóc ướt sũng, ánh mắt ông bỗng trở nên khác lạ. Ông hỏi đi hỏi lại để xác nhận:
“Cháu chắc là khoảng tám giờ hai mươi mấy xuống thang máy... và lúc đó vẫn nhìn thấy cô bé?”
Tôi gật đầu. Trước khi ra khỏi nhà, tôi có tiện tay cầm điện thoại lên xem giờ, lúc ấy là 8 giờ 23 phút.
Thấy viên cảnh sát cau mày rất chặt, tôi bèn kể luôn chuyện mình nhìn thấy Thanh Thanh có biểu hiện kỳ quái.
Thật ra...Bây giờ nhớ lại, ngay cả tôi cũng biết chuyện ấy quá đỗi quái dị.
Nhìn tình trạng thi thể của Thanh Thanh...Rất có thể sáng sớm cô bé đang cúi đầu gội tóc trước bồn rửa mặt thì bị ai đó ghì đầu xuống, chết đuối ngay trong chậu rửa.
Lúc chết, trên người cô vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ, hoàn toàn không phải bộ quần áo tôi đã nhìn thấy cô mặc trước cửa thang máy.
Huống chi...tôi còn tận mắt thấy sau gáy cô bé thò ra một đôi bàn tay nhỏ tái xanh của người chết.
Lẽ nào...Thật sự là thủy quỷ tìm người thế mạng?
Hay là...Con quỷ của thằng nhóc kia quay về trả thù?
Nhưng nếu đúng là nó...Vì sao nó không đi tìm kẻ đã giết mình, mà lại tìm Thanh Thanh - một nạn nhân từng bị nó bắt nạt?
Hay là...Đến khi thành quỷ rồi, nó vẫn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu?
Có lẽ vì vụ việc quá kỳ lạ, lại thêm hành lang có gắn camera giám sát. Sau khi viên cảnh sát nói sẽ đi kiểm tra camera, ông cho phép tôi về nhà.
Vừa về đến cửa...
Mẹ tôi đã đứng sẵn ở đó, trên tay cầm một cây roi đan bằng cành liễu. Không nói không rằng, bà quất liên tiếp từ đầu xuống chân tôi, vừa quất vừa lẩm nhẩm:
“Đánh tiểu quỷ!”
“Đánh tiểu quỷ!”
Đánh xong một hồi, bà kéo tôi vào nhà rồi chỉ thẳng vào mặt mắng cho một trận.
Trong nhóm cư dân lúc ấy đã náo loạn.
Sau khi nghe tin Thanh Thanh chết, đôi vợ chồng nhà 1408 còn cố tình chạy đến trước cửa nhà cô bé cười hả hê.
Chúng bảo đó là báo ứng, nói rằng con trai họ từ nhỏ đã ngoan ngoãn, chưa bao giờ khiến bố mẹ phải lo. Bây giờ có người hại chết con trai họ. Chính con trai họ sẽ tự đi báo thù hung thủ. Chúng còn tuyên bố:
“Nếu kẻ giết con trai tao không tự ra tự sát tạ tội...Thì con tao sẽ tìm từng đứa một!”
Nghe mà ghê tởm vô cùng.
Nghĩ đến vũng nước dưới chân giường tôi buổi sáng, mẹ cũng hoảng sợ. Bà lập tức chạy xuống hỏi bà cụ đối diện đủ mọi chuyện.
Trong nhà không có cối đá xay, bà bèn dùng máy xay sinh tố làm mấy hũ bột nếp, rồi trộn với nước gừng tươi ép. Sau đó gần như ép buộc tôi phải ngâm chân.
Thế mà cũng lạ. Từ sau khi lội nước ở nhà Thanh Thanh về, hai bàn chân tôi cứ âm ỉ đau, cảm giác như đang đi một đôi tất đầy gai nhỏ, đâm chích khắp lòng bàn chân, khó chịu vô cùng.
Ngâm vào chậu bột nếp pha nước gừng ấy... Không biết có phải vì mẹ cho quá nhiều gừng hay không. Chỉ một lúc sau, hai bàn chân tôi đã nóng rát như bị lửa đốt. Tôi vừa ngâm chân được một lúc thì phát hiện cả chậu bột nếp trắng đục dần chuyển sang màu xanh đen kỳ lạ.
Vì cái chết của Thanh Thanh, nhóm cư dân trong khu chung cư gần như nổ tung.
Những lời đồn về chuyện thủy quỷ tìm kẻ thế mạng lan truyền khắp nơi. Ai cũng theo quan điểm "thà tin là có còn hơn không", dặn nhau phải trông chừng con cái thật kỹ.
Đặc biệt là những cô bé từng bị thằng nhóc quấy rối. Tuyệt đối không được để các em ở một mình, cũng không được đến gần nước.
Nhưng rồi bắt đầu có người lên tiếng bênh vực thằng nhóc. Họ nói:
“Dù sao nó cũng chỉ mới bảy, tám tuổi, nghịch ngợm một chút thôi, đâu đến mức đáng chết.”
Lại có người lôi cả tôi ra chỉ trích. Họ bảo:
“Nó có làm gì cô ấy đâu, thế mà cứ thích làm anh hùng, ghì đầu một đứa trẻ xuống nước, đúng là quá đáng.”
Cũng có người nói...Chính vì tôi đứng ra bảo vệ Thanh Thanh nên con quỷ của thằng nhóc ghi hận. Thanh Thanh là người đầu tiên bị trả thù, tiếp theo chắc sẽ đến lượt tôi. Nếu không thì Thanh Thanh đã chẳng hiện hồn báo trước, bảo tôi tránh xa nước.
Điều buồn cười là...cả nhóm nói qua nói lại đủ thứ.
Nhưng chẳng còn ai nhắc đến chuyện...Rốt cuộc ai mới là người đã giết thằng nhóc?
Ngay lúc tôi còn đang ngâm chân, mẹ Thanh Thanh đã chạy đến tận cửa nhà tôi. Dù mẹ tôi cố ngăn lại, bà vẫn đứng ngoài hành lang gào lên:
“Chính cô đánh con quỷ nhỏ kia!”
“Sao người chết không phải là cô, mà lại là Thanh Thanh nhà tôi?”
“Chính cô hại chết con gái tôi!”
Giọng bà đã khàn đặc, vẫn không ngừng gào khóc:
“Con gái tôi khó khăn lắm mới thi đỗ trường trọng điểm!”
“Nó còn phải thi vào Thanh Hoa! Bắc Đại!”
“Chính cô hại chết nó!”
Nghe những lời ấy, tôi tức đến phát run, định lao ra cãi cho ra lẽ thì bị bố giữ chặt lại. Sau đó hình như ban quản lý cùng mấy người hàng xóm phải đến khuyên mãi mới đưa bà ấy đi được.
Về sau tôi mới biết...
Sau khi kiểm tra camera giám sát, cảnh sát xác nhận cửa nhà Thanh Thanh vẫn khóa từ bên trong, không có người ngoài đột nhập, trên người cô bé cũng không có ngoại thương. Vì vậy vụ việc tạm thời được kết luận là tai nạn.
Nhưng...Chỉ gội đầu trước bồn rửa mặt thôi...Làm sao lại có thể xảy ra tai nạn chết người?
Đương nhiên cảnh sát không thể tin chuyện thủy quỷ tìm thế mạng.
Nhưng ngay tối hôm ấy...
Những gia đình có con gái từng bị thằng nhóc bắt nạt đều mang giấy tiền vàng mã, nến và cả bánh kẹo đến trước bể bơi đốt cúng. Chỉ mong con quỷ nhỏ ấy đừng tìm đến nhà mình. Có người còn lập tức đưa con chuyển sang ở nơi khác.
Thậm chí...
Có người còn nhắn trong nhóm cư dân rằng tôi nên đến xin lỗi vợ chồng nhà 1408, để con quỷ nhỏ kia nguôi giận, khỏi đi quấy phá mọi người.
Lý do họ đưa ra còn rất "hợp lý":
“Ma quỷ cũng sợ kẻ dữ. Nó không dám động đến cô, nên mới đi bắt nạt người khác. Vì sự bình yên của cả khu, cô nên cho nhà 1408 một lời giải thích.”
Bố mẹ nhìn tôi, vừa giận vừa xót. Hai người khuyên tôi xin nghỉ làm mấy ngày, tìm chỗ nào đó lánh đi, đợi vụ án được phá rồi hãy về. Mẹ còn nhỏ nhẹ khuyên:
“Nếu hung thủ là người lớn thì còn có thể nói "oan có đầu, nợ có chủ". Nhưng con cũng biết rồi đấy. Lúc còn sống nó đã là một đứa trẻ hư, chết rồi thì còn nói đạo lý gì với nó được nữa?”
Bà lại tiếp tục dọa tôi:
“Nó còn chẳng dám động đến con, toàn chọn quả hồng mềm mà bóp. Biết Thanh Thanh nhút nhát nên mới hại con bé. Đến kẻ thật sự giết nó, nó càng không dám tìm. Biết đâu sau khi hại chết Thanh Thanh xong, lá gan nó lớn hơn rồi, lần này sẽ đến tìm con.”
Tôi vẫn giữ suy nghĩ cây ngay không sợ chết đứng, tôi không định trốn. Bố tức đến mức chỉ thẳng vào mặt tôi mắng:
“Từ bé con đã cái tính liều mạng! Nếu hôm đó không đứng ra làm anh hùng cho Thanh Thanh thì đã rước cái họa này về à?”
Cuối cùng, vì không cãi nổi tôi, bố mẹ chỉ đành liên tục dặn dò: “Mấy hôm nay tuyệt đối đừng tùy tiện chạm vào nước, tắm cũng tạm thời đừng tắm nữa. Mẹ sẽ vắt khăn ướt lau người cho tôi. Đến cả uống nước cũng phải dùng ống hút, uống từng ngụm nhỏ, tuyệt đối đừng để sặc.”
Bị bố mẹ nhắc đi nhắc lại mãi, tôi thấy hơi phát bực. Ngoài miệng thì cái gì cũng "vâng, biết rồi" nhưng trong lòng chỉ thấy...chuyện này thật quá bất công.
Hai ngày nay liên tiếp xảy ra quá nhiều chuyện, tôi ngủ cũng chẳng yên.
Cứ hễ nhắm mắt là trong đầu lại hiện lên cảnh Thanh Thanh gục đầu vào bồn rửa mặt, mái tóc đen theo dòng nước tràn ra ngoài, cùng đôi bàn tay xanh tái đung đưa bên cạnh. Càng nghĩ càng không tài nào ngủ được.
Đang mơ màng...tôi bỗng nghe thấy tiếng nước chảy ào ào. Hai bàn chân từng ngâm trong nước bột nếp lại bắt đầu lạnh buốt. Ngay sau đó...Có tiếng ai đó ghé sát bên tai, vừa khóc vừa gọi:
“Chị ơi...”
Tôi giật mình mở choàng mắt. Vừa ngẩng đầu lên, tôi đã thấy chiếc điều hòa vốn dĩ không hề bật từ lúc nào lại đang chạy. Nước điều hòa nhỏ xuống từ cánh đảo gió.
Rõ ràng khoảng cách đến giường phải hơn nửa mét, thế mà những giọt nước vẫn bị gió thổi bay, rơi đúng lên hai bàn chân tôi. Giống hệt cảm giác khi sáng nay tôi giẫm phải dòng nước tràn ra từ nhà Thanh Thanh.
Còn dưới chân giường...không biết từ lúc nào lại đọng thành một vũng nước lớn. Cả căn phòng lạnh lẽo đến rợn người.
Lần này thì tôi thật sự sợ. Tôi vội bật dậy chạy ra phòng khách ngồi, đến nước cũng chẳng dám uống nữa.
Nghe thấy động tĩnh, bố mẹ cũng thức giấc, bố lập tức rút phích cắm điều hòa. Hai người ngồi cùng tôi ngoài phòng khách đến tận sáng.
Sáng hôm sau, mẹ nhờ người quen hỏi khắp nơi, muốn tìm một vị pháp sư về xem.
Cuối cùng, chính bà cụ đối diện nhà Thanh Thanh giới thiệu một bà đồng tên Vân Cô, chuyên thờ Hôi Tiên, nói rằng rất linh.
Nghe đến hai chữ Hôi Tiên, bố mẹ tôi vẫn hơi lưỡng lự.
Ai cũng biết trong Ngũ Đại Tiên Gia có Hồ, Hoàng, Bạch, Liễu, Hôi. Trong đó Hôi Tiên đứng cuối, thực chất là Tiên Chuột. Dù được cho là mang tài lộc, nhưng rất ít người lập bàn thờ phụng.
Nhà tôi cũng chẳng quen biết ai trong giới này.
Phía nam thành phố vốn có một vị Liễu Tiên rất nổi tiếng. Mấy cành liễu mẹ dùng hôm trước cũng được bẻ từ cây Liễu Tiên ấy nhưng nghe nói gần đây có người tạt dầu rồi phóng hỏa đốt mất.
Mẹ còn thở dài:
“Đến chính Liễu Tiên còn chẳng tự giữ nổi mình, lấy gì mà bảo vệ con.”
Đã nghe nói Hôi Tiên linh nghiệm, bố mẹ cũng đành theo đúng suy nghĩ của những gia đình khác: “Thà tin là có, còn hơn không.” Thế là nhờ bà cụ mời Vân Cô đến thử xem sao.
Ở vùng chúng tôi, những người thờ Tiên Gia cũng gần giống các vị Xuất Mã Tiên trong truyền thuyết. Họ giúp người tích âm đức nên cũng nhận những việc như thế này.
Chỉ dặn gia đình chuẩn bị sẵn ít hạt dưa, lạc, hạt dẻ...Toàn là những loại hạt Hôi Tiên thích ăn.
Giữa mùa hè nóng nực thế này, nhà nào mà để sẵn mấy thứ ấy, bố tôi đành vội vàng chạy siêu thị mua.
Đến trưa thì người cũng tới.
Vân Cô là một bà lão chừng sáu, bảy mươi tuổi, đi cùng bà là một chàng trai ngoài hai mươi, đầu cắt húi cua, đôi mắt sáng đen như điểm mực, tinh thần vô cùng lanh lợi. Chắc cậu ấy là trợ thủ. Vừa đến nơi đã ngồi sang một bên, lặng lẽ bóc hạt dưa với lạc ăn.
Suốt buổi chỉ có Vân Cô hỏi bố mẹ tôi đầu đuôi sự việc. Còn tôi...kkhông hiểu sao cứ vô thức nhìn chàng trai kia.
Thật ra tôi rất ít khi gặp kiểu con trai như vậy. Nếu dùng cách nói bây giờ...thì chính là kiểu ngoan ngoãn, đáng yêu, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ láu lỉnh đầy tinh nghịch.
Mỗi lần định với tay lấy hạt dưa hay hạt lạc, cậu đều lén liếc nhìn mọi người xung quanh trước. Chỉ khi chắc chắn không ai để ý, cậu mới khẽ đưa ngón tay ra, nhón đúng một hạt.
Dù là hạt dưa, lạc hay hạt dẻ cũng chỉ lấy từng hạt một. Sau đó lại quay mặt đi, lặng lẽ bóc ăn, ccứ như sợ bị Vân Cô bắt gặp rồi mắng vậy.
Bộ dạng dè dặt ấy...khiến người khác nhìn mà thấy vừa buồn cười vừa mềm lòng.
Bản tính thích chăm sóc người nhỏ tuổi hơn của tôi lại nổi lên.
Thấy cậu ấy một lần nữa cẩn thận đưa tay định nhón đúng một hạt dưa, tôi bèn tiện tay bốc hẳn một nắm lớn, chìa sang trước mặt cậu.
Ai ăn hạt dưa mà chẳng bốc cả một nắm rồi vừa nói chuyện vừa nhằn, ấy vậy mà cậu ấy cứ nhón từng hạt một.
Có điều nhờ gương mặt sạch sẽ, sáng sủa nên trông không hề ẻo lả, ngược lại còn khiến tôi nhìn mà thấy ngứa ngáy trong lòng.
Thấy tôi bốc cả một nắm hạt dưa đưa sang, cậu chớp đôi mắt đen láy nhìn tôi, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Tôi chẳng nghĩ nhiều, kéo tay cậu lại rồi nhét cả nắm hạt dưa vào lòng bàn tay.
Thấy bố mẹ tôi vẫn đang nói chuyện với Vân Cô, tôi tiện tay bê luôn đĩa đồ ăn vặt đặt trước mặt cậu.
“Ăn đi. Mấy thứ này vốn chuẩn bị cho hai người mà.”
Cậu cúi đầu nhìn nắm hạt dưa trong tay, đôi mắt đen nhánh khẽ ánh lên, khẽ gật đầu rồi lí nhí:
“Cảm ơn.”
Đúng lúc ấy...Vân Cô bỗng khựng lại. Bà nhìn tôi, rồi lại nhìn chàng trai bên cạnh, ho khẽ một tiếng. Sau đó bất ngờ đổi chủ đề, nghiêm túc hỏi bố mẹ tôi:
“Có thể cho tôi bát tự của cô Trần Lâm được không?”
Nghe nói cần bát tự, bố mẹ tôi lập tức gật đầu. Mẹ còn tranh thủ nhờ Vân Cô xem giúp dạo này tôi có phải đang gặp hạn hay không. Đang yên đang lành đi bơi lại vô cớ vướng phải cả đống chuyện thế này.
Vân Cô bấm ngón tay tính toán hồi lâu, cuối cùng nói:
“Gần đây đúng là cô ấy có một kiếp nạn, nhưng sẽ gặp dữ hóa lành.”
Vừa nghe bốn chữ gặp dữ hóa lành, mẹ tôi lập tức yên tâm hơn. Nghĩ đến việc hai đêm liên tiếp xảy ra chuyện lạ mà tôi vẫn bình an vô sự, bà lại được đằng chân lân đằng đầu.
“Nhân tiện cô xem luôn đường tình duyên cho nó đi.”
Tôi suýt sặc.
Mẹ tôi đúng là chẳng biết ngại, đến cả chàng trai đang ngồi bóc hạt dưa cũng ngạc nhiên quay sang nhìn bà.
Tôi huých mẹ một cái. Bà lập tức trừng mắt:
“Con xem con đi! Hai mươi mấy tuổi đầu vẫn độc thân, tính tình thì chẳng khác gì con trai!”
“Hôm ở bể bơi, lúc con ghì thằng bé xuống nước trước mặt bao nhiêu người, mẹ đã bảo rồi, không sửa cái tính ấy thì sớm muộn gì cũng rước họa vào thân!”
“Thanh Thanh gặp chuyện, con lại là người chạy đến đầu tiên. Đừng nói cả khu chung cư, giờ đến cả khu này còn ai dám giới thiệu đối tượng cho con nữa? Chẳng lẽ mẹ còn chăm con cả đời được sao?”
Tôi bị mắng đến mức chẳng còn lời nào để đáp, đành ôm đĩa hạt dưa ngồi co vào góc sofa, cùng chàng trai kia lặng lẽ nhằn hạt, mặc kệ mẹ liên tục thúc giục Vân Cô xem nhân duyên.
Vân Cô bấm tay tính một hồi, ánh mắt bà cứ liên tục đảo qua tôi rồi lại sang chàng trai ngồi cạnh. Cuối cùng chỉ nói một câu:
“Cô có một mối nhân duyên rất tốt, sau này tài vận hanh thông, cả đời không lo cơm áo.”
Tôi vừa cắn hạt dưa vừa thấy kỳ lạ. Vân Cô cứ nhìn tôi rồi lại nhìn chàng trai kia. Nhất là ánh mắt ấy...cứ như đang nhìn hai chúng tôi cùng một lúc, làm cậu ấy đến hạt dưa cũng chẳng dám ăn nữa. Những ngón tay đẹp chỉ khẽ cầm một hạt dưa, đôi mắt đầy vẻ ngơ ngác nhìn Vân Cô. Trong đôi mắt đen láy ấy chỉ toàn sự ngượng ngùng và dè dặt.
Thế nhưng Vân Cô lại càng nhìn cậu chăm chú hơn, đôi mắt bà mở mỗi lúc một lớn. Cậu trai dường như bị dọa sợ, lặng lẽ rụt người sâu hơn vào góc sofa, khẽ lắc đầu với bà.
Nhìn dáng vẻ ấy, tôi cứ có cảm giác Vân Cô đang ép cậu làm điều gì đó mà cậu không muốn. Tôi cười cười, dịch người ngồi hẳn sang giữa hai người, chắn luôn tầm mắt của Vân Cô. Rồi hỏi:
“Nếu sau này cháu còn có vận may, vậy bây giờ chắc cũng không sao nữa đúng không?”
Vân Cô lại cố nghiêng người nhìn về phía sau lưng tôi, như vẫn muốn nhìn chàng trai kia. Một lúc sau bà mới lên tiếng:
“Người ta vẫn nói...”Qua cửa Diêm Vương còn dễ, chứ tiểu quỷ mới khó đối phó”. Lúc còn sống nó đã là đứa khó dây vào, chết rồi lại càng không còn kiêng kỵ gì, chỉ càng khó đối phó hơn. Huống hồ nó còn là thủy quỷ, cchưa tìm được kẻ thế mạng thì không thể siêu sinh. Chuyện này... càng thêm phiền phức.”
Tôi nghe một tràng dài mà thấy toàn lời ai cũng biết. Điều khiến tôi để ý hơn cả là Vân Cô cứ nhìn mãi về phía sau lưng tôi, còn chàng trai kia thì cứ liên tục rụt người ra sau. Đến bố mẹ tôi cũng nhận ra bầu không khí có gì đó rất lạ.
Thấy cậu ấy có vẻ khó xử, tôi bèn bốc thêm một nắm hạt dẻ rang đường đưa sang, rồi mới quay lại hỏi Vân Cô:
“Thế... cô bé dưới tầng là bị bắt làm kẻ thế mạng sao? Nhưng hình như con quỷ nhỏ kia cũng đâu có được đầu thai? Cô bé dưới tầng... đã trở thành Xương Quỷ rồi.”
Lần này...người trả lời không phải Vân Cô mà là chàng trai ngồi phía sau lưng tôi. Giọng cậu vẫn nhỏ nhẹ, rụt rè nhưng cũng giống hệt vẻ ngoài của cậu, trong trẻo, dễ nghe đến lạ.