Chương 1: Huyết Xà Khai Mệnh
Đêm xảy ra chuyện, tôi đáp chuyến bay muộn sau chuyến công tác trở về. Lúc về đến nhà thì đã quá nửa đêm.
Bạn trai tôi, Trương Hiển Minh, vẫn ngồi lặng lẽ trên ghế sofa trong phòng khách. Gương mặt anh ta âm trầm, trên tay cầm một chiếc lọ thủy tinh mờ cỡ nhỏ, không ngừng vuốt ve. Đôi mắt u ám chăm chăm nhìn tôi.
Điều kỳ lạ là chỗ anh ta ngồi bày la liệt đủ thứ đồ linh tinh: những tấm bài gỗ khắc hoa văn quái dị, những món đồ trang trí hình thù kỳ quặc và nhiều thứ khó gọi tên khác.
Trên bàn trà còn đặt một chiếc lồng sắt vốn dùng để nhốt chuột, nhưng bên trong lại nhốt ba con cóc béo ục ịch. Chúng bò lổm ngổm trong chiếc lồng ẩm ướt, trên mình dường như bị rắc thứ gì đó, trông như phủ một lớp tro bùn xám xịt.
Có lẽ vì mùi tanh của cóc quá nồng nên anh ta còn đốt hương. Khói hương lượn lờ khắp phòng, hòa với thứ mùi kia thành một mùi hăng hắc khó chịu đến kỳ lạ.
Hôm ấy, tôi mệt rã rời.
Biết hai tháng gần đây Trương Hiển Minh liên tục thất bại trong việc tìm việc làm nên suốt ngày bày vẽ mấy thứ mê tín này, tôi cũng chẳng còn tâm trạng để trách móc. Chỉ chào anh ta một tiếng rồi định đi tắm và ngủ.
Ai ngờ anh ta bất ngờ nắm lấy tay tôi, giơ chiếc lọ thủy tinh mờ lên lắc lắc.
"Chu Di, cho anh ít máu để làm một mặt dây chuyền huyết xà đi. Nó có thể giúp đổi vận."
Dạo ấy loại đồ này rất thịnh hành. Đa phần đều là những cô gái yêu đến mê muội làm tặng bạn trai. Người thì nói để bình an, người thì trừ tà, đổi vận, cắt đào hoa...
Nhưng trong lòng tôi chỉ thấy buồn cười.
Máu chẳng phải là thứ dễ chiêu tà nhất sao?
Nhỏ máu vào cái lọ thủy tinh ấy, chẳng lẽ không sợ để lâu sẽ thối rữa bốc mùi?
Việc tìm việc làm liên tiếp thất bại đã khiến Trương Hiển Minh chịu đả kích nặng nề. Nhìn khuôn mặt râu ria lởm chởm, âm u tiều tụy của anh ta, tôi chẳng còn nhận ra chàng trai nắng gió, đẹp trai trên sân bóng năm nào nữa.
"Để mai rồi nói được không?"
Tôi thật sự quá mệt. Rút tay khỏi tay anh ta, tôi chẳng buồn nói thêm, kéo vali vào phòng, tắm qua loa rồi nằm vật xuống giường.
Sau một ngày đấu trí với khách hàng, lại còn đáp chuyến bay đêm trở về, vừa đặt lưng xuống giường tôi đã ngủ thiếp đi.
Tôi ngủ rất say. Trong cơn mê, đầu ngón tay đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói khiến tôi lơ mơ tỉnh giấc. Mắt tôi không mở nổi, chỉ khẽ hé mí nhìn qua ánh đèn ngủ mờ nhạt.
Trương Hiển Minh đang cầm một chiếc ống hút nhỏ, bóp đầu ngón tay tôi, vừa nặn vừa hút máu.
Bên cạnh chiếc đèn ngủ chính là chiếc lọ thủy tinh mờ kia.
Dưới ánh đèn, dường như bên trong có khắc một con rắn. Ánh sáng xuyên qua lớp thủy tinh khiến từng chiếc vảy trên thân rắn hiện lên rõ mồn một.
Thấy tôi tỉnh lại, anh ta lẩm bẩm:
"Em ngủ đi, sắp xong rồi. Anh chỉ chích nhẹ bằng kim thôi, lát nữa sẽ sát trùng cho em."
"Đừng có bày mấy trò tà môn ngoại đạo..."
Tôi buồn ngủ đến mức mắt díp lại, cố rút tay về nhưng bị anh ta giữ chặt.
"Chu Di, anh tốt thì em cũng tốt."
Trương Hiển Minh ngồi xổm bên giường, cười hề hề.
"Đợi anh kiếm được công việc tốt, dành dụm mua nhà, rồi chúng mình kết hôn. Khi đó em sẽ không phải vất vả đi công tác khắp nơi nữa. Nếu em không muốn đi làm, anh nuôi em cũng được, đúng không?"
Tôi chỉ cười khẩy, chưa kịp nghĩ gì thì đã chìm vào giấc ngủ lần nữa.
Mơ hồ, tôi nghe thấy Trương Hiển Minh lại lẩm bẩm điều gì đó.
Đầu ngón tay hình như lại bị chích thêm mấy lần.
Tôi quá buồn ngủ, muốn rút tay lại nhưng anh ta vẫn giữ lấy, không ngừng dỗ dành:
"Ngủ đi... sắp xong rồi."
Trong cơn mơ màng, tôi nghĩ bụng chỉ là lấy chút máu ở đầu ngón tay, nếu làm vậy khiến anh ta yên tâm thì cũng chẳng sao.
Thế là mặc kệ anh ta muốn làm gì thì làm.
Đến khi tỉnh dậy lần nữa thì đã gần trưa.
Ngủ một đêm mà ngược lại tôi thấy đầu óc choáng váng, toàn thân đau nhức.
Lúc vào nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương, tôi giật mình. Khuôn mặt trắng bệch pha xanh, hai mắt sưng húp, quầng mắt tím tái như vừa bệnh nặng.
Tôi cúi xuống định hắt nước rửa mặt thì phát hiện bên trái đầu bị cắt mất một lọn tóc, để lại một khoảng trống rộng chừng hai ngón tay. Vì lăn lộn suốt đêm nên phần tóc bị cắt bật dựng lên, cực kỳ dễ thấy.
Đầu óc quay cuồng, tôi vô thức đưa tay vuốt tóc, nào ngờ đầu ngón tay đau buốt.
Nhìn kỹ mới phát hiện, ngoại trừ hai ngón cái, tám đầu ngón còn lại đều đỏ sưng tấy, có ngón còn lưu lại mấy vết kim chi chít.
Lửa giận bốc lên.
Tôi chẳng dám đụng nước nữa, quay về giường nằm, gọi điện cho Trương Hiển Minh hỏi cho ra lẽ.
Giọng anh ta tràn đầy phấn khích, hoàn toàn khác vẻ u uất trước đó.
"Hôm nay anh phỏng vấn một công ty rất tốt! Lương cũng cao lắm! Chu Di, đợi anh lấy được vị trí này, chúng mình phải ăn mừng mới được."
"Ừm... chúc mừng."
Cổ họng tôi nóng rát như bốc lửa. Tôi cố hỏi:
"Tay em với tóc em là thế nào?"
"À... chuyện đó..."
Anh ta lập tức hạ thấp giọng, hình như còn đi ra chỗ khác rồi mới thì thầm:
"À đúng rồi, em còn nhớ mình sinh vào giờ nào không? Ý là... bát tự của em ấy."
Đầu tôi choáng váng đến mức không hiểu "giờ sinh" mà anh ta nói là gì, chỉ mơ hồ "ừ" một tiếng như hỏi ngược lại.
Trương Hiển Minh càng thêm sốt sắng.
"Thôi, chắc em cũng không biết đâu. Tối anh về rồi nói!"
Nói xong liền cúp máy.
Tôi cầm điện thoại, chỉ thấy đầu ngón tay đau nhói hơn trước, đầu óc cũng nặng trĩu. Lăn vào trong chăn, tôi lại thiếp đi.
Nhưng lần này ngủ cực kỳ không yên.
Toàn thân đau nhức, rét run. Dù cuộn chặt trong chăn vẫn không thấy ấm. Đầu ngón tay luôn có cảm giác như bị thứ gì đó châm chích.
Không phải đau dữ dội. Mà giống như vừa mới cắt tóc, những sợi tóc vụn mắc trong quần áo, thỉnh thoảng lại đâm vào da.
Mỗi lần trở mình, tôi đều có cảm giác một vật gì đó lạnh buốt đang quấn lấy cơ thể.
Nó chậm rãi...
Nhưng vô cùng chắc chắn...
Trườn từng chút một trên người tôi.
Thậm chí tôi còn cảm nhận được thứ gì đó ráp sần như những chiếc vảy đang cọ xát vào da.
Tôi muốn mở mắt, muốn ngồi dậy nhưng cơ thể nặng trĩu, như bị một vật lạnh lẽo đè chặt.
Giãy giụa hai lần không nổi, tôi lại chìm vào giấc ngủ.
Cuối cùng, tôi bị hàng loạt cuộc gọi của mẹ đánh thức. Vừa bắt máy, mẹ đã sốt ruột hỏi ngay:
"Vừa nãy Hiển Minh gọi xin mẹ ngày tháng năm sinh và giờ sinh của con đấy! Hai đứa định cưới à? Nhà nó muốn xem bát tự hả? Mẹ nói cho con biết, bát tự không thể tùy tiện đưa cho người khác đâu!"
Đầu tôi đau như muốn nổ tung. Hai mắt khô rát, dính chặt như có đầy ghèn, cố thế nào cũng không mở nổi. Tôi chỉ mơ màng hỏi:
"Xem... bát tự gì cơ?"
Mẹ vốn rất để tâm mấy chuyện này, lập tức lớn tiếng:
"Chu Di! Mẹ nói cho con biết! Hai đứa quen nhau từ hồi cấp ba, đến giờ Hiển Minh học xong cao học, cũng phải bảy tám năm rồi đúng không?
Ai mà biết được chuyện hợp hay khắc bát tự! Lỡ nhà nó bảo hai đứa không hợp mệnh, không cho cưới thì con tính sao?"
"Bản thân con phải biết giữ mình chứ! Bao nhiêu năm tình cảm, chẳng lẽ chỉ vì một câu 'không hợp bát tự' là xong à?"
Mẹ càng nói càng kích động.
"Tại lúc nó hỏi mẹ không kịp nghĩ nên lỡ nói mất rồi. Tối nay nó về, con nhớ hỏi cho rõ. Nếu nhà nó thật sự lấy cớ bát tự không hợp để phản đối, nó định giải quyết thế nào?”
“Thời buổi nào rồi còn tin chuyện hợp bát tự! Mấy năm con yêu nó chẳng lẽ uổng phí hết sao?"
Đầu dây bên kia còn vang lên tiếng gì đó va chạm cùng giọng bố nhỏ nhẹ dỗ dành mẹ.
Đầu óc tôi choáng váng vì sốt. Bị mẹ nói đến mức chỉ thấy đầu đau như búa bổ, tôi ậm ừ cho qua.
Đến khi bố khuyên được mẹ bình tĩnh, mẹ mới phát hiện giọng tôi không ổn, lập tức cuống cuồng bảo tôi mau đến bệnh viện, dặn dò đủ điều rồi mới chịu cúp máy.
Lúc ấy tôi mới nhận ra mình đúng là có vẻ bị ốm, cả người nóng hầm hập.
Tôi định tìm nhiệt kế đo thử thì phát hiện các đầu ngón tay sưng tím bất thường. Đứng dậy cũng thấy đầu nặng chân nhẹ, toàn thân mềm nhũn, rét run. Điều kỳ lạ hơn là phần thân dưới còn nhớp nháp khó chịu.
Tôi đi vào phòng tắm định tắm qua một lượt.
Trong gương, gương mặt tôi tái xanh. Mái tóc đen sì, ướt sũng như vừa được vớt lên khỏi mặt nước, bết dính vào hai bên má. Nhưng khi đưa tay sờ trán, nhiệt độ nóng bỏng khiến cả những vết kim trên đầu ngón tay cũng đau nhói.
Đúng lúc cởi quần áo, tôi bỗng chết sững.
Trên người xuất hiện từng vòng hằn đỏ, trông như vừa bị một thứ gì đó quấn siết thật chặt.
Điều đáng sợ hơn là...
Ở những vết hằn đỏ ấy còn phủ một lớp dịch nhầy trắng nhạt đã khô lại.