Huyết Xà Đoạt Mệnh/ Chương 2: Chiếc Bùa Máu Đổi Vận
Mục lục
16.5px
Huyết Xà Đoạt Mệnh

Chương 2: Chiếc Bùa Máu Đổi Vận

Lúc ấy cả người tôi khó chịu vô cùng, cứ ngỡ chỉ là cảm cúm nên cũng không để tâm. Tôi tắm qua loa, uống mấy viên thuốc cảm rồi lấy nhiệt kế đo.
Bốn mươi độ.
Vừa đứng dậy đã thấy trời đất quay cuồng.
Tôi gọi điện cho Trương Hiển Minh, nhưng anh ta không bắt máy.
Cố nén cơn choáng váng, tôi nhắn cho anh ta vài tin trên WeChat, vẫn không thấy hồi âm.
Lúc đó đã hơn tám giờ tối.
Anh ta còn chưa chính thức đi làm, sao đến giờ vẫn chưa về?
Nhưng bất kể tôi gọi điện hay nhắn tin thế nào, Trương Hiển Minh cũng chẳng đáp lại.
Không chịu nổi nữa, tôi đành gọi cho cô bạn thân Tần Cầm, nhờ cô ấy đưa mình đến bệnh viện.
Khi Tần Cầm tới, vừa mở cửa nhìn thấy cô ấy, tôi liền không gắng gượng nổi nữa, ngã quỵ ngay trước cửa.
Lần nữa tỉnh lại, tôi bị tiếng quát khe khẽ của Tần Cầm đánh thức. Toàn thân vẫn đau nhức dữ dội.
Cô ấy đang ghì điện thoại bên tai, cố nén giận:
"Việc quan trọng đến mấy thì có quan trọng bằng Chu Di không? Anh đến nhìn cô ấy một cái cũng không được sao?"
Thấy tôi mở mắt, giọng cô ấy lập tức dịu lại, mỉm cười an ủi:
"Hiển Minh mới vào công ty nên bận lắm. Anh ấy nhờ mình chăm cậu mấy hôm. Chỉ là cảm nặng thôi, bác sĩ bảo phải nằm viện ba bốn ngày. Coi như mình trả món nợ năm xưa cậu chăm sóc mình."
Đầu tôi đau như muốn nứt ra, nhìn thứ gì cũng thấy quay mòng mòng.
Tôi biết Tần Cầm chỉ đang dỗ dành mình nên cũng chỉ mỉm cười.
Năm đó cô ấy gặp phải gã đàn ông tồi, mang thai rồi sảy thai, từng ở nhờ nhà tôi suốt một thời gian, đều do tôi chăm sóc.
Không ngờ, nay mọi chuyện lại đảo ngược.
Đầu óc choáng váng, tôi cũng chẳng còn tâm trí hỏi Trương Hiển Minh tìm được công việc gì mà bận đến thế, rồi lại mê man ngủ tiếp.
Tôi nằm viện tám ngày.
Đêm nào cũng sốt cao. Đêm nào cũng có cảm giác một thứ gì đó lạnh buốt áp sát vào người mình.
Thậm chí...trong cơ thể còn dâng lên một loại khát vọng kỳ lạ.
Tựa như đang nằm mơ.
Nhưng lại chân thật đến đáng sợ.
Mỗi lần tỉnh giấc, cả người tôi đều ướt đẫm mồ hôi nhớp nháp, bệnh tình cứ tái đi tái lại mãi không khỏi.
Lờ mờ, tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng đêm nào Tần Cầm cũng ở lại chăm sóc, cô ấy chẳng hề phát hiện điều gì bất thường.
Cho đến tận ngày xuất viện, Trương Hiển Minh cũng chỉ đến thăm tôi hai lần.
Lần đầu là buổi trưa.
Anh ta đi cùng cấp trên đến thăm một khách hàng đang nằm viện, tiện thể ghé qua nhìn tôi một lát.
Anh ta mang theo rất nhiều hoa quả và thực phẩm bổ dưỡng. Thế nhưng chưa nói được mấy câu thì cấp trên gọi điện, anh ta lại vội vã rời đi.
Lần thứ hai là hơn mười giờ tối trước ngày tôi xuất viện.
Vừa tan làm thêm giờ, anh ta mang cháo cho tôi và một phần lẩu cay cho Tần Cầm.
Trong điện thoại, anh ta luôn nói bận đến mức chẳng có thời gian ăn cơm. Thế nhưng lúc xuất hiện, sắc mặt lại hồng hào, tinh thần phấn chấn.
Khi ấy tôi đã gần khỏi hẳn.
Lúc Trương Hiển Minh đưa bát cháo cho tôi, tôi vô tình nhìn thấy trên cổ tay anh ta có đeo một sợi dây tết. Sợi dây ấy dường như được đan từ tóc của tôi xen lẫn chỉ đỏ.
Bên dưới sợi dây...
Chính là chiếc mặt dây chuyền máu bằng thủy tinh mờ hôm trước.
Chiếc lọ được chế tác rất tinh xảo, bên trong chứa đầy máu, ở giữa hiện lên hình một con rắn. Theo từng nhịp lắc trên cổ tay anh ta, chất lỏng màu đỏ bên trong cũng dao động.
Không biết vì ánh sáng phản chiếu qua lớp thủy tinh hay do tôi nhìn nhầm...
Tôi bỗng thấy con rắn được lấp đầy bằng máu kia...đang cựa quậy.
"Hiệu nghiệm lắm."
Trương Hiển Minh thấy tôi nhìn chằm chằm vào chiếc mặt dây chuyền, liền hưng phấn nói:
"Chu Di, em đúng là phúc tinh của anh!"
"Công việc lần này thật sự rất tốt. Là tập đoàn lớn. Lương còn cao hơn cả em. Chưa hết thời gian thử việc mà công ty đã đóng đầy đủ bảo hiểm cho anh rồi. Cơ hội thăng tiến cũng rất lớn."
Nhắc đến công việc mới, mọi u ám suốt hai tháng qua đều biến mất, đôi mắt anh ta sáng rực.
"Nhưng cạnh tranh cũng rất khốc liệt."
"Đợi em xuất viện, cho anh lấy thêm ít máu làm một chiếc mặt dây chuyền nữa. Rồi dùng tóc em tết một sợi dây dài hơn để đeo ở cổ."
"Như vậy anh sẽ càng có lợi thế."
Nghe anh ta còn muốn làm thêm một chiếc bùa máu nữa, tôi chỉ thấy nực cười.
Nhất là khi nghĩ đến lần nhập viện này. Vết thương ở đầu ngón tay bị nhiễm trùng, lại còn mất máu quá nhiều.
Anh ta chẳng hề thấy áy náy.
Vậy mà vẫn muốn tôi tiếp tục lấy máu?
Huống hồ, hình con rắn trong chiếc mặt dây chuyền kia...càng nhìn càng quái dị.
Tôi lạnh lùng cười:
"Nếu thứ đó giúp anh tự tin hơn thì cũng đáng. Nhưng mê tín đến mức này thì không ổn đâu."
Sắc mặt Trương Hiển Minh lập tức sa sầm. Anh ta khó chịu nhìn tôi:
"Anh chẳng phải cũng vì muốn thăng chức sao?"
"Anh biết hai tháng nay ở nhà em, mọi chi tiêu đều do em gánh, nên em xem thường anh."
"Bây giờ lương anh cao hơn em nhiều rồi."
"Đợi công việc ổn định, anh tích góp đủ tiền sẽ mua nhà, rồi cưới em."
"Không cần em bỏ một đồng nào."
"Chỉ lấy thêm ít máu thôi mà."
"Đang ở bệnh viện thì tiện luôn..."
Nhìn vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn của anh ta, tôi chỉ thấy nghẹn nơi cổ họng, một lời cũng chẳng muốn nói.
Cuối cùng, vì tôi kiên quyết từ chối nên hai người chia tay trong không vui.
Đến hôm xuất viện, anh ta cũng chỉ gọi điện nói phải đi gặp khách hàng với cấp trên, bảo Tần Cầm lái xe đưa tôi về.
Tôi và Trương Hiển Minh là bạn học cấp ba.
Lên lớp Mười Một, sau khi phân ban văn - lý mới học cùng lớp. Anh ta ngồi ngay bàn trên tôi.
Tôi giỏi tiếng Anh nhưng kém Vật lý. Anh ta thì ngược lại. Thế là hai đứa giúp nhau học.
Suốt những năm cấp ba, Trương Hiển Minh luôn là nhân vật nổi bật nhất trường.
Ngoại hình, thành tích, thể thao. Việc gì cũng xuất sắc.
Chỉ cần anh ta bước lên sân bóng rổ là bên ngoài đã có cả đám nữ sinh ôm nước và khăn giấy đứng chờ.
Anh ta còn nhảy street dance rất giỏi.
Đến tận lễ hội mừng năm mới năm cuối cấp, vốn chỉ dành cho học sinh lớp Mười và Mười Một biểu diễn, nhà trường vẫn đặc biệt mời anh ta tham gia một tiết mục.
Bởi chỉ cần Trương Hiển Minh xuất hiện...
Cả khán phòng sẽ bùng nổ.
Tiếng hét vang dội khắp nơi.
Anh ta luôn ngông nghênh, tự tin. Thích cảm giác mình là tâm điểm ở bất cứ nơi nào xuất hiện.
Ngày ấy, nói tôi không rung động là giả.
Chỉ là...t ôi chưa từng dám mơ sẽ được ở bên anh.
Khoảng cách giữa hai chúng tôi quá lớn. Điểm thi đại học của anh cao hơn tôi.
Ngày cả hai điền nguyện vọng, anh bất ngờ tỏ tình.
Anh bảo tôi hãy đợi. Đợi sau khi tốt nghiệp đại học, cả hai sẽ đến cùng một thành phố làm việc, mua nhà, kết hôn, an cư lạc nghiệp.
Trong suy nghĩ của Trương Hiển Minh...
Mua được nhà, mua được xe, bước lên đỉnh cao cuộc sống luôn quan trọng hơn chuyện cưới xin.
Lòng tự tôn của anh không cho phép mình thua kém bạn bè.
Bốn năm đại học.
Hoặc tôi đến trường anh. Hoặc anh đến trường tôi.
Đống vé tàu cao tốc của hai đứa nhiều đến mức chất đầy cả một chiếc hộp.
Sau đó anh học cao học. Tôi đi làm.
Lại thêm hai năm nữa.
Chúng tôi vượt qua sáu năm yêu xa.
Thế nhưng...mọi thứ đều thay đổi kể từ khi anh bắt đầu tìm việc.
Chàng trai từng là ngôi sao của trường không thể chấp nhận nổi việc...
Trường anh tốt hơn, học vị anh cao hơn. Vậy mà mức lương lại thấp hơn tôi.
Khi thì anh so với tôi.
Khi thì so với những người bạn không học cao học.
Dù so với ai...anh cũng nhất định phải hơn người.
Ban đầu, những công ty anh phỏng vấn, trong mắt tôi đều có chế độ đãi ngộ rất tốt.
Nhưng anh cứ so đi tính lại.
Chỉ cần biết có người bạn được hưởng đãi ngộ cao hơn...anh lập tức từ chối.
Dần dần tâm lý mất cân bằng rồi càng ngày càng cực đoan.
Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi.
Chàng trai tự tin năm nào...
Đã mê muội những thứ bùa chú cầu may, đổi vận không biết kiếm từ đâu về.
Khi tôi trở về nhà sau khi xuất viện, căn hộ bừa bộn như vừa bị lục tung.
Trương Hiển Minh cũng không có nhà.
Tần Cầm gọi đồ ăn ngoài cho tôi.
Vì căn nhà cưới mới sửa sang của cô ấy xảy ra chút chuyện nên cô ấy xin lỗi rồi vội vàng rời đi.
Tôi lấy chiếc hộp đựng vé tàu cao tốc ra, lật từng tấm vé.
Nhìn từng ngày tháng in trên đó.
Tôi thật sự không hiểu...rốt cuộc Trương Hiển Minh đã thay đổi từ lúc nào.
Đêm ấy, Trương Hiển Minh về rất muộn. Người nồng nặc mùi rượu nhưng lại cực kỳ phấn khích.
Anh ta nói hôm nay cùng cấp trên bàn được một hợp đồng lớn. Chỉ cần vượt qua thời gian thử việc là có cơ hội thăng chức, lương sẽ tăng.
Cấp trên còn hứa sẽ cấp cho anh một chiếc xe tốt.
Tôi chỉ im lặng nghe.
Không ngờ càng nói, anh ta càng kích động.
Anh ta kéo tay tôi, đòi cùng đi tắm. Miệng đầy hơi rượu, lặp đi lặp lại những lời hứa năm xưa.
Đại khái là...
Sau này, anh kiếm nhiều tiền hơn, anh sẽ nuôi tôi. Tôi không cần đi làm nữa, chỉ cần ở nhà chăm sóc anh.
Càng nói, anh ta càng áp sát.
Tôi cảm nhận rõ cơ thể anh ta đang hưng phấn một cách bất thường.
Không biết có phải ảo giác hay không...
Theo sự kích động của anh ta...
Chiếc mặt dây chuyền huyết xà trên cổ tay cũng đỏ rực hơn. Đỏ đến mức như đang phát sáng.
Mơ hồ, tôi lại nhìn thấy...con rắn bên trong bắt đầu uốn mình.
Trương Hiển Minh càng lúc càng quá đáng. Anh ta thậm chí còn định cưỡng ép tôi.
Tôi vừa mới xuất viện, nào còn tâm trí nghĩ đến chuyện ấy. Tôi ra sức chống cự.
Thế nhưng anh ta như phát điên.
Đúng lúc hai người giằng co.
Bỗng một luồng khí lạnh quét qua.
Ngay sau đó, Trương Hiển Minh hét lên đau đớn.
Anh ta vội giơ cổ tay lên. Trên cổ tay đeo mặt dây chuyền huyết xà bỗng hiện ra một vệt hằn đỏ sâu hoắm, như thể có thứ gì đó vô hình đang siết chặt, muốn cắt đứt cả cổ tay anh ta. Đau đến mức gương mặt anh ta méo mó.
Anh ta trừng mắt nhìn tôi, hừ lạnh một tiếng rồi chạy thẳng vào phòng tắm.
Khi chạy, sợi dây tết bằng tóc và chỉ đỏ trên cổ tay không ngừng đung đưa. Chiếc mặt dây chuyền huyết xà lắc lư theo từng bước chân. Ánh máu chớp lóe.
Tôi ngồi lặng trên giường nhìn theo.
Trong lòng chỉ có một cảm giác...quỷ dị đến rợn người.
Đêm đó.
Vừa tắm xong chưa được bao lâu, Trương Hiển Minh lại nhận điện thoại của cấp trên.
Anh ta chẳng buồn chào tôi lấy một câu, vội vã rời đi.
Còn trong đầu tôi...
Chỉ còn hình ảnh chiếc mặt dây chuyền huyết xà không ngừng đung đưa trong phòng tắm.
Đêm ấy...giấc mơ của tôi trở nên chân thực hơn bao giờ hết.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục