Chương 3: Máu Đổi Vận, Tình Đổi Người
Suốt hơn một tháng sau đó, tôi và Trương Hiển Minh rơi vào chiến tranh lạnh.
Mỗi người đều bận bịu với công việc riêng, gần như chẳng có cơ hội chạm mặt.
Sau đợt nằm viện, công việc của tôi bị đình trệ.
Hợp đồng đã đàm phán xong cũng bị khách hủy bỏ, dù cố gắng cứu vãn thế nào cũng vô ích.
Ngay cả những khách hàng cũ cũng bắt đầu phàn nàn vì mấy ngày tôi nghỉ làm, việc liên lạc không thông suốt.
Mọi chuyện đã đủ rối ren, vậy mà vận xui vẫn liên tiếp kéo đến.
Hôm thì máy tính bỗng dưng treo giữa lúc làm việc, bỏ lỡ email quan trọng.
Hôm thì đã hẹn được khách hàng lớn, vừa bước vào thang máy đã bị ai đó va phải, hắt nguyên cốc trà sữa lên người.
Đến bữa ăn cũng chẳng yên. Chỉ ăn một miếng cá thôi mà cũng bị xương mắc nghẹn.
Về đến nhà thì hết đường ống nước hỏng, lại đến bếp ga trục trặc.
Tủ lạnh đóng quá nhiều tuyết, nước chảy lênh láng.
Máy giặt chẳng biết nổi cơn gì, lúc vắt kêu ầm ầm rồi hỏng luôn.
Đi taxi thì xe chết máy giữa đường.
Vừa xuống xe chưa đi được mấy bước, trời đã đổ mưa như trút.
Tôi thật sự xui xẻo đến cực điểm.
Sức khỏe cũng liên tục có vấn đề.
Cảm cúm mãi không khỏi, lại mọc thêm một u nang bao hoạt dịch ở cổ tay.
Cơn ho kéo dài hơn một tháng, ho đến mức tưởng như đứt hơi.
Điều kỳ lạ nhất là...giấc mơ quái dị kia chưa từng biến mất. Ngược lại, ngày càng rõ ràng hơn.
Có hôm giữa trưa tranh thủ chợp mắt ở công ty. Vừa lim dim, tôi đã cảm nhận được thứ lạnh lẽo quen thuộc lại quấn lấy mình.
Đồng nghiệp cũng từng bóng gió nói trên người tôi có mùi tanh. Thế nhưng chính tôi lại chẳng ngửi thấy gì.
Từ đó, tôi luôn mang theo nước hoa bên mình, thi thoảng lại xịt vài lần.
Dẫu vậy, mỗi lần chen trong thang máy, tôi vẫn thấy những người đứng cạnh hoặc nín thở, hoặc đưa tay lên che mũi khi tôi đến gần.
Những chuyện ấy khiến tôi càng lúc càng phiền muộn.
Đồng thời...
Dường như vận khí cũng càng ngày càng tệ.
Tệ đến mức tôi bắt đầu tin...
Có lẽ trên đời thật sự tồn tại thứ gọi là vận mệnh.
Trái ngược hoàn toàn với tôi, Trương Hiển Minh lại càng ngày càng thuận buồm xuôi gió. Công việc của anh ta phát triển nhanh chóng.
Vị cấp trên kia còn thật sự cấp cho anh ta một chiếc xe riêng.
Dù hai người vẫn chưa gặp lại, nhưng anh ta đăng lên WeChat Moments một tấm ảnh. Trong ảnh là bàn tay đặt trên vô lăng màu đen.
Ngay trên cổ tay...chiếc mặt dây chuyền huyết xà nằm nổi bật.
Có lẽ nhờ nền đen phía dưới nên lần này tôi nhìn rõ hơn trước.
Không chỉ thấy từng chiếc vảy rắn...mà dường như còn nhìn thấy cả những hoa văn trên thân nó.
Nhưng...đó chỉ là hình con rắn được tạo thành từ máu, làm sao lại có hoa văn được?
Ngay khi nhìn thấy con rắn ấy...tôi bỗng cảm thấy phần eo nặng trĩu.
Theo bản năng đưa tay sờ thử...lại chẳng có gì cả.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc mặt dây chuyền, cảm giác khó thở dâng lên.
Nhớ lại tất cả những chuyện kỳ quái xảy ra kể từ ngày nó được làm ra...
Tôi quyết định phải nói chuyện với Trương Hiển Minh.
Thật ra...đến nước này cũng chẳng còn gì để nói ngoài chuyện chia tay.
Ngày trước yêu xa, lâu lắm mới gặp nhau, nhớ nhung chất chứa, có biết bao điều muốn kể. Thấy một chiếc lá đẹp rơi trên đường cũng chụp ảnh gửi cho nhau.
Vậy mà...
Sống cùng nhau chưa đầy hai tháng, mối tình ấy đã gục ngã trước hiện thực.
Điều duy nhất khiến tôi thấy may mắn là...
Sau khi tốt nghiệp, tôi không nghe theo Trương Hiển Minh chuyển đến thành phố nơi anh học để tìm việc.
Như vậy, sau khi chia tay...
Tôi vẫn còn công việc của mình, cuộc sống của chính mình.
Hôm ấy, tôi vẫn xui như thường lệ.
Ra khỏi công ty, tôi đặt xe qua ứng dụng từ trước. Thế nhưng vừa xuống lầu thì mưa như trút nước. Tài xế gọi điện bảo tôi hủy chuyến vì kẹt xe, không đến được.
Mưa lớn thì càng khó bắt xe.
Cuối cùng tôi đành chen xe buýt về nhà.
Dù có mang ô, nhưng gió mưa quá dữ. Đi từ trạm xe buýt về đến nhà, người tôi đã ướt sũng.
Điều tôi không ngờ nhất là...
Người cấp trên chỉ cần một cuộc điện thoại là gọi được Trương Hiển Minh đến...
Lại là một người phụ nữ.
Càng không ngờ hơn...
Tôi về đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng mà lẽ ra mình không nên thấy.
Lúc đó tôi chỉ vội vào phòng ngủ lấy quần áo.
Dạo này bệnh liên miên, người lại ướt hết, tôi sợ cảm nặng thêm.
Vì thế...tôi hoàn toàn không để ý trong nhà có khách, cửa phòng ngủ cũng chẳng khóa.
Vừa mở cửa bước vào...tôi đã nhìn thấy hai người họ.
Tôi không biết vì lý do gì mà Trương Hiển Minh, người đã lâu không về nhà, lại dẫn vị nữ cấp trên kia về đây.
Ba người nhìn nhau nhưng chẳng ai tỏ ra hoảng hốt như trong phim truyền hình.
Người phụ nữ với gương mặt trang điểm tinh xảo còn mỉm cười với tôi.
"Phiền cô đóng cửa giúp."
Trương Hiển Minh vẫn ôm lấy cô ta, chỉ nghiêng đầu nhìn tôi bằng vẻ mặt đầy đắc ý.
Tôi liếc qua, trong lòng chẳng thấy đau đớn bao nhiêu.
Chỉ cảm thấy...thật quá nực cười.
Đã chẳng ai ngại có thêm một khán giả thì tôi còn ngại gì nữa?
Tôi bình thản bước vào phòng như thể hai người họ không tồn tại.
Mở tủ lấy quần áo rồi quay người bước ra.
Nhưng ngay lúc đóng cửa...
Khóe mắt tôi chợt bắt được một vệt sáng đỏ. Chiếc mặt dây chuyền huyết xà đỏ rực.
Trước đây vẫn còn nhìn thấy lớp thủy tinh dày bao ngoài. Còn lúc này, nó giống hệt một con rắn máu thật đang quấn trên cổ tay Trương Hiển Minh. Thân rắn theo từng cử động của anh ta mà uốn lượn.
Con rắn chỉ có thân và đuôi, không hề có đầu.
Từ góc nhìn của tôi...đầu rắn dường như đã cắm sâu vào cổ tay Trương Hiển Minh.
Tôi nheo mắt nhìn.
Nữ cấp trên thấy tôi còn đứng đó thì quay sang, nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khiêu khích.
Cảnh tượng trước mắt thật sự không thích hợp để nhìn thêm.
Tôi cũng chẳng có hứng thú, cầm quần áo rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Thế nhưng...trong đầu chỉ toàn là hình ảnh con huyết xà đang uốn lượn. Như thể nó đang ở ngay trước mắt tôi, đang bò trên cơ thể tôi, không ngừng trườn đi.
Khi tôi tắm xong bước ra, hai người họ cũng gần xong việc.
Ba người ngồi trong phòng khách, không ai biết nên nói gì.
Nữ cấp trên đi loanh quanh khắp nhà. Trương Hiển Minh thì vào phòng ngủ thu dọn đồ đạc.
"Hôm nay anh ấy chỉ về lấy đồ thôi."
Cô ta nhìn đâu cũng lộ vẻ chê bai, rồi mỉm cười nói với tôi:
"Tôi chưa từng đến đây nên tiện ghé xem thử."
"Dạo này Hiển Minh nổi như cồn ở công ty. Tôi không nhịn được nên mới theo về. Cô đừng để bụng nhé."
"Không có gì phải để bụng."
Tôi bình thản rót cho cô ta một cốc nước. Sau đó đi một vòng quanh nhà, chỉ cho Trương Hiển Minh những món đồ còn sót lại.
"Bên kia vẫn còn đồ của anh. Nhớ mang hết đi."
Tôi dựa vào cửa, mỉm cười.
"Dọn cho sạch sẽ. Tôi không muốn phải giúp anh vứt rác nữa."
"À...Đừng quên tháo luôn mấy tấm bùa, bảng cầu may anh treo trên tường."
Trong nhà anh ta treo đầy đủ loại bùa đổi vận, phù chú và những vật cầu tài cầu lộc.
Có lẽ thấy tôi chẳng hề đau khổ, Trương Hiển Minh kéo vali đến trước mặt tôi, nghiến răng cười lạnh, rồi hạ giọng:
"Đường Di."
"Em không chịu làm mặt dây chuyền máu cho anh, khắc có người khác sẵn lòng."
Tôi vừa định cười khẩy đáp trả.
Đột nhiên...Bàn tay kéo vali của Trương Hiển Minh giật mạnh như bị điện giật. Anh ta đau đến mức buông cả vali, vội ôm lấy cổ tay.
Đúng lúc ấy...
Tôi thấy rõ.
Chiếc đuôi của con rắn trong mặt dây chuyền khẽ động đậy.
Mà dưới lớp da nơi cổ tay Trương Hiển Minh...
Dường như có một thứ chỉ to bằng ngón út...
Đang không ngừng ngọ nguậy, chui rúc bên trong.