Chương 4: Chủ Nhân Của Huyết Xà
Nhìn thấy con huyết xà trong mặt dây chuyền dường như chui vào cơ thể Trương Hiển Minh, tim tôi chợt thắt lại.
Đúng lúc ấy, một giọng đàn ông khàn khàn bất ngờ vang lên bên tai:
"Đòi ta về."
Trước mặt tôi, Trương Hiển Minh vẫn ôm chặt cổ tay, đau đến mức gào lên thảm thiết, rõ ràng không thể mở miệng nói chuyện.
Hơn nữa...giọng nói ấy hoàn toàn không phải của anh ta.
Tôi chăm chú nhìn con huyết xà dường như xuyên qua lớp thủy tinh của chiếc mặt dây chuyền, không sao dời mắt được.
Đúng lúc ấy, nữ cấp trên của Trương Hiển Minh nghe tiếng kêu, lập tức bước tới.
Điều kỳ lạ là...
Vừa thấy cô ta đến gần, Trương Hiển Minh lập tức không còn đau nữa.
"Cô giở trò gì vậy?"
Anh ta tưởng là tôi làm, lập tức gầm lên với tôi, rồi kéo vali, hậm hực bước ra cửa.
Nữ cấp trên cúi đầu liếc tôi một cái, khẽ cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ chế giễu. Nhưng nhân lúc Trương Hiển Minh không để ý, cô ta ghé sát tai tôi, cười khẽ:
"Vợ chồng nghèo hèn thì việc gì cũng khổ. Gần đây cô xui xẻo lắm nhỉ?"
"Có muốn tôi giúp không?"
"Tôi có thể giúp cô đổi vận đấy."
Khi nói những lời ấy, đáy mắt cô ta ánh lên vẻ đầy ẩn ý.
Thấy tôi nhìn sang, cô ta còn lè lưỡi liếm nhẹ đôi môi đỏ mọng, rồi cười khúc khích.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ.
Thảo nào Trương Hiển Minh lại nghe lời cô ta răm rắp.
Thì ra...chính cô ta đã chỉ anh ta làm chiếc mặt dây chuyền huyết xà này.
Nhưng...hai người họ quen nhau từ khi nào?
"Đợi đã!"
Thấy Trương Hiển Minh chuẩn bị mở cửa, tôi đột nhiên gọi lớn, rồi chỉ vào chiếc giường trong phòng ngủ.
"Phiền anh dọn cái này đi."
Sau khi hai người họ làm chuyện đó xong, chẳng ai buồn thu dọn. Chăn rơi dưới đất, ga giường thì nhăn nhúm, bừa bộn đến mức không muốn nhìn.
"Nằm mơ đi!"
Trương Hiển Minh kéo vali, hừ lạnh.
Tôi chỉ bình thản lắc lắc điện thoại, mở nhóm chat bạn học cấp ba. Bên trong toàn là tin nhắn thoại chúc mừng Trương Hiển Minh vừa tốt nghiệp đã được công ty cấp xe, sắp bước lên đỉnh cao cuộc đời.
Tôi cười nhạt:
"Anh ngoại tình đúng không?"
"Nếu anh không dọn...tôi giữ nguyên hiện trường, chụp vài tấm ảnh rồi gửi vào nhóm nhé."
"Chu Di!"
Trương Hiển Minh vốn cực kỳ sĩ diện. Anh ta nghiến răng, ném mạnh chiếc vali vào cửa.
Rầm!
Cánh cửa rung lên dữ dội.
"Tông hỏng thì phải đền đấy."
Tôi tựa vào khung cửa, cười lạnh.
"Còn nữa...ba tháng nay anh ăn ở nhà tôi, tiêu tiền của tôi."
"Tiền ăn thì thôi, coi như tôi cho chó ăn nhưng tiền thuê nhà với tiền điện nước thì cũng phải chia chứ."
"Để tôi tính xem..."
Nữ cấp trên đứng bên cạnh cười khúc khích.
Trương Hiển Minh xấu hổ đến đỏ bừng mặt.
Nhưng nhìn người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ như một con mỹ nhân xà kia, anh ta chỉ biết hung hăng trừng mắt nhìn tôi rồi quay vào phòng ngủ.
Anh ta cũng chẳng buồn xếp dọn, chỉ kéo tấm ga trải giường bọc cả chăn thành một cục rồi ôm ra ngoài. Đi ngang qua tôi, anh ta nghiến răng:
"Tôi mang xuống vứt."
"Tiền chăn tôi đền."
"Được."
Tôi mỉm cười gật đầu, rồi đưa tay ngoắc ngoắc. Đầu ngón tay chỉ thẳng vào chiếc mặt dây chuyền huyết xà trên cổ tay anh ta.
"Đã chia tay rồi...thì trả lại thứ đó cho tôi đi."
Trương Hiển Minh liếc sang nữ cấp trên, ánh mắt khẽ đảo.
Có lẽ anh ta nhớ ra cô ta từng hứa sẽ làm cho mình một chiếc mặt dây chuyền mới. Thế là anh ta lập tức ném đống chăn xuống đất, đưa tay định tháo chiếc mặt dây chuyền.
Nhưng...nữ cấp trên bỗng nắm lấy cổ tay anh ta, rồi quay sang cười với tôi.
"Cô em à."
"Thiếu gì đàn ông tốt."
"Sau này chị giới thiệu cho em người tốt hơn."
"Đừng vì một Trương Hiển Minh mà nổi nóng."
Vừa nói, cô ta vừa đẩy cổ tay anh ta ra sau. Nụ cười dịu dàng trên mặt bỗng trở nên lạnh lẽo, cô ta còn đá mạnh vào đống chăn dưới đất.
"Đứng ngây ra đó làm gì?"
"Mang xuống vứt đi."
Tôi còn định gọi Trương Hiển Minh lại. Nhưng anh ta đúng là ngoan ngoãn như một con chó, lập tức ôm chăn chạy ra ngoài.
Ra đến cửa, anh ta còn tiện tay mang hết vali, túi xách, thùng giấy cùng toàn bộ đồ đạc của mình đi.
Rõ ràng...anh ta định dọn sạch một lần, không bao giờ bước chân vào căn nhà này nữa.
Tôi nhìn nữ cấp trên, nheo mắt.
"Huấn luyện giỏi thật."
"Cũng phải cảm ơn cô."
"Nhờ cô mà tôi nhận rõ bộ mặt của gã đàn ông tồi này, kịp thời dừng lỗ."
Điều khiến tôi khó hiểu là...
Nếu chiếc mặt dây chuyền huyết xà kia thật sự có thể đổi vận...thì Trương Hiển Minh đã đồng ý trả lại tôi rồi.
Vậy cô ta còn sốt sắng ngăn cản làm gì?
Theo lẽ thường...không phải cô ta nên bảo anh ta ném luôn mọi thứ tôi từng tặng sao?
"Khách sáo quá."
Nữ cấp trên chẳng hề thấy xấu hổ, cô ta phất tay cười.
"Nếu sau này muốn chị giới thiệu bạn trai chất lượng cao..."
"Cứ xin Hiển Minh số WeChat của chị."
Nói xong, cô ta xoay người, giẫm đôi giày cao gót định rời đi.
"Khoan đã."
Tôi kéo tay cô ta lại, rồi mở WeChat.
"Ôi?"
"Cô gấp thế à?"
"À cũng phải."
"Chia tay rồi thì liên lạc qua Hiển Minh không tiện."
"Đến hỏi trực tiếp chị cũng đúng."
Nụ cười trên mặt cô ta càng thêm đắc ý.
Tôi mở mã thanh toán, đưa trước mặt cô ta.
"Trương Hiển Minh chạy mất rồi."
"Vậy phiền cô thanh toán giúp."
"Coi như hai người ở ghép."
"Ba tháng tiền thuê nhà, chia đôi là ba nghìn sáu."
"Bộ chăn vừa rồi bốn trăm hai."
"Còn nữa..."
Tôi giơ điện thoại quét một vòng quanh căn nhà.
"Tôi còn phải thuê dịch vụ vệ sinh khử mùi, khử khuẩn, tổng vệ sinh."
"Hình như khoảng tám trăm."
"Nếu không...tôi thấy căn nhà này bẩn quá."
"Ồ..."
Điều bất ngờ là...
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tán thưởng, rồi bật cười.
Nhưng thay vì lấy điện thoại ra chuyển khoản...
Cô ta mở chiếc túi xách hàng hiệu, rút hẳn một xấp tiền mặt, thậm chí còn nguyên dây niêm phong của ngân hàng. Cô ta lắc lắc xấp tiền rồi nhét vào tay tôi.
"Không cần trả lại."
"Tiền thừa..."
"Lúc tổng vệ sinh nhà cửa...thì thuê thêm một cậu trai đẹp bầu bạn nhé."
"Chứ hơn một tháng nay...Hiển Minh đâu có đụng đến cô."
Nói xong, cô ta cười khanh khách, rồi nhét tiền vào tay tôi, quay người bước đi. Ra đến cửa còn ném cho tôi một nụ hôn gió làm tôi nổi hết da gà.
Nắm chặt xấp tiền trong tay, đợi cánh cửa đóng lại, tôi chỉ thấy toàn thân rã rời.
Dựa lưng vào cửa rồi trượt xuống ngồi dưới đất.
Nhìn xấp tiền, trong lòng chỉ có một cảm giác...ghê tởm.
Tôi lao vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Nôn đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Sau khi nôn xong, tôi chống tay định đứng dậy.
Nhưng...không tài nào đứng nổi.
Tôi ngồi trên nền gạch lạnh buốt, cố ép mình bình tĩnh. Sắp xếp lại mọi chuyện trong đầu rồi gọi cho Tần Cầm.
"Học trưởng Cố về chưa?"
"Mình có chuyện muốn hỏi anh ấy."
Cố Vân Trạch là vị hôn phu của Tần Cầm. Hai người sắp kết hôn.
Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ấy tự mở một công ty truyền thông văn học, làm cả mảng trực tuyến lẫn xuất bản, đồng thời kinh doanh bản quyền nước ngoài.
Mấy năm gần đây, anh hợp tác khá nhiều với phía Thái Lan.
Trước kia tôi từng làm việc ở công ty của anh nên biết anh khá am hiểu những chuyện tâm linh.
Lần Tần Cầm sảy thai rồi bị anh linh quấn lấy, chính Cố Vân Trạch đã đưa cho cô ấy một lá bùa hộ thân, nhờ vậy mới bình an.
Hơn một tháng qua, anh vẫn đang công tác ở Thái Lan.
Nếu không, chắc chắn anh sẽ chẳng nỡ để Tần Cầm ngày nào cũng đến bệnh viện chăm sóc tôi. Có lẽ anh chỉ thuê hộ lý cho tôi mà thôi.
Nhưng đám cưới cũng sắp đến, có lẽ anh ấy sắp về rồi.
"Vẫn chưa."
Giọng Tần Cầm có chút trách móc. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, cô ấy vội hỏi:
"Cậu tìm anh ấy làm gì?"
"Có phải xảy ra chuyện rồi không?"
Tôi chống tay xuống sàn định đứng lên nhưng vẫn không đứng nổi.
"Chu Di?"
Không nghe tôi trả lời, Tần Cầm càng sốt ruột.
"Cậu đang ở nhà đúng không?"
"Mình đến ngay."
"Đợi mình."
"Mình sắp tới rồi."
Nghe giọng cô ấy càng lúc càng gấp gáp.
Thậm chí đầu dây bên kia đã vang lên tiếng chìa khóa lách cách và tiếng đóng cửa.
Sống mũi tôi bỗng cay xè, nước mắt cứ thế rơi xuống.
Rõ ràng...Đối mặt với Trương Hiển Minh và người phụ nữ kia, tôi chẳng hề run sợ. Tôi vẫn có thể mỉm cười, vẫn tỉnh táo tính toán từng khoản tiền.
Rõ ràng... Tôi cũng đã quyết định chia tay rồi.
Vậy mà... Tại sao vẫn đau lòng đến thế?
Quả nhiên...
Bao nhiêu năm thanh xuân...đều uổng phí vì một gã chẳng khác gì chó hoang.
Tôi không biết mình đã ngồi trên nền nhà lạnh lẽo bao lâu, khóc đến kiệt sức. Dựa vào tường, thiếp đi lúc nào không hay.
Trong cơn mơ màng...tôi chợt cảm thấy cơ thể nặng xuống. Dường như có thứ gì đó đang chậm rãi bò lên người mình.
Tôi cứ ngỡ lại là giấc mơ quen thuộc nên mặc kệ.
Thế nhưng...lần này nó không quấn lấy tôi.
Ngược lại, có người nhẹ nhàng bế tôi lên, rồi cẩn thận đặt tôi xuống ghế sofa.
Giọng nam khàn khàn quen thuộc khẽ vang bên tai.
"Đòi ta về."
"Chỉ cần nàng muốn làm gì..."
"Ta đều sẽ giúp nàng."