Chương 11: Hạnh Phúc Sau Bão Tố
Sau khi Bạch Nguyên Trạm trở về, tôi mới biết nhà họ Ngô đã giấu phần đầu của anh vô cùng kín đáo, khiến anh phải mất rất lâu mới tìm thấy.
Anh còn mang theo con rắn máu nhỏ, con rắn từ lúc nở đã được nuôi bằng máu, đến một nơi thích hợp để thả nó về tự nhiên.
Đợi đến khi nó có thể tự săn mồi, lại xử lý xong vài việc khác, anh mới quay về.
Điều khiến tôi để ý nhất là từ anh dùng..."Trở về."
Đôi lúc tôi rất muốn hỏi, rốt cuộc giữa anh và nhà họ Ngô đã xảy ra chuyện gì.
Vì sao họ lại chặt lìa đầu và thân của anh?
Vì sao đầu thân chia cắt, ngay cả thân rắn dường như cũng chỉ được ngưng tụ từ máu, vậy mà anh vẫn có thể sống?
Nhưng mỗi lần lời đến bên môi, nghĩ đến việc Bạch Nguyên Trạm từng bị chém đứt đầu lìa xác, có lẽ đó là ký ức đau đớn nhất đời anh, tôi lại lặng lẽ nuốt những câu hỏi ấy xuống.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn là...
Anh lại có thân phận hợp pháp, có hộ khẩu, có cả nhà cửa và tiền tiết kiệm.
Đến giờ tôi vẫn không biết những thứ ấy từ đâu mà có.
Có lần tôi đem chuyện này kể với Tần Cầm, hôm đó Cố Vân Trạch cũng ở đó. Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc, rồi chỉ nói một câu:
"Có những chuyện, đừng nói toạc ra, cũng đừng đào sâu đến cùng. Càng đừng kể với người khác."
Sau đó, tôi không hỏi nữa cũng chưa từng nhắc chuyện ấy với bất kỳ ai.
Tên trên giấy tờ hộ tịch của Bạch Nguyên Trạm là Bạch La, vì thế mọi người đều gọi anh như vậy. Cuộc sống của anh chẳng khác gì một người bình thường.
Tôi sống cùng anh, trên người cũng không còn mùi tanh như trước.
Có lẽ mùi tanh ngày ấy chỉ là thứ anh cố ý lưu lại trên người tôi để uy hiếp ba con Kim Thiềm kia.
Đến Tết, ban đầu tôi định để anh ở lại thành phố, còn mình về quê.
Anh dường như cũng đồng ý.
Thế nhưng lúc tôi thu dọn hành lý, anh chỉ lặng lẽ ngồi trên giường nhìn.
Tôi lấy áo, anh đưa áo.
Tôi lấy quần, anh đưa quần.
Không nói một lời, nhưng ngoan ngoãn đến lạ.
Cuối cùng, tôi vẫn mềm lòng...và đưa anh cùng về quê.
Bố mẹ tôi nhìn thấy anh thì vô cùng vui vẻ.
Mẹ tôi vốn luôn cho rằng Trương Hiển Minh quá sĩ diện. Bất kể làm gì cũng muốn người khác chiều theo ý mình. Một người như thế không thích hợp để kết hôn.
Còn Bạch Nguyên Trạm thì khác. Đẹp trai thì đẹp trai, nhưng bất kể tôi đi đâu, làm gì, anh cũng luôn theo bên cạnh. Trong mắt, trong tim chỉ có mình tôi. Đó mới là kiểu người thích hợp để cưới làm chồng.
Tôi biết bố mẹ đã hiểu lầm. Nhưng thấy họ vui như vậy, tôi cũng không giải thích.
Từ sau khi Bạch Nguyên Trạm trở về, chúng tôi vẫn sống chung, thường xuyên ở cạnh nhau, thường xuyên có những cử chỉ thân mật. Nhưng dường như vẫn chưa ai vượt qua ranh giới cuối cùng.
Ban ngày tôi đi làm, anh lái xe đưa tôi đến công ty. Sau đó ở nhà livestream viết thư pháp, vẽ tranh...
Kênh của anh có tới mấy trăm nghìn người theo dõi, thu nhập rất khá. Thậm chí còn có học viện mời anh làm giảng viên với mức lương cao.
Mỗi tuần chỉ dạy một buổi, lương tháng còn cao hơn cả tôi.
Buổi chiều anh lại đón tôi tan làm.
Hai người cùng nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp nhà cửa.
Buổi tối...
Tôi ngủ trên giường. Anh ngủ ngoài sofa.
Dù chưa từng vượt quá giới hạn ấy...
Cuộc sống vẫn yên bình, vẫn hạnh phúc.
Chỉ có điều...sự hiểu lầm của bố mẹ tôi dường như không chỉ dừng lại ở lời nói.
Ngay tối đầu tiên về quê.
Mẹ tôi đã trải sẵn một chiếc chăn cưới đỏ rực trên giường, rồi tiện tay ném cả hành lý của tôi lẫn Bạch Nguyên Trạm vào phòng tôi.
Thế là...
Đêm đó.
Tôi và Bạch Nguyên Trạm cùng nằm trên chiếc giường của tôi.
Đôi mắt dài hẹp của anh lấp lánh nhìn tôi, rồi anh nghiêng người áp sát. Ghé bên tai tôi, giọng khàn khàn cất lên:
"Đây là ý tốt của mẹ vợ... Ta cũng không tiện từ chối."
Sáng hôm sau, bố mẹ vốn định đi mua đồ Tết.
Thế nhưng khi tôi và Bạch Nguyên Trạm thức dậy...hai người đã nấu xong cả bữa trưa.
Đôi lúc nhớ lại chuyện cũ, tôi vẫn hỏi anh:
"Ngô Phương Vân từng nói cô ta luôn đi tìm em. Nhưng trước đây em đâu có quen cô ta."
Mỗi lần như vậy...Bạch Nguyên Trạm chỉ lặng lẽ ôm tôi vào lòng, khẽ "Ừm" một tiếng rồi nói:
"Cô ta chỉ là một mụ phù thủy già."
"Em cũng tin sao?"
"Chuyện cũ không thể quay lại."
"Thế này... đã rất tốt rồi."
(HẾT)