Huyết Xà Đoạt Mệnh/ Chương 10: Bảo Sơn Trở Về
Mục lục
16.5px
Huyết Xà Đoạt Mệnh

Chương 10: Bảo Sơn Trở Về

Hôn lễ của Tần Cầm và Cố Vân Trạch được tổ chức tại một khách sạn sân vườn.
Cố Vân Trạch đã bỏ ra không ít tiền để thuê vô số hoa tươi trang trí, đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Là người se duyên cho hai người, đồng thời cũng là phù dâu, đương nhiên tôi có mặt.
Đã rất lâu rồi Bạch Nguyên Trạm không xuất hiện.
Cuộc sống của tôi cũng dần trở lại quỹ đạo. Không còn chuyện vận may bùng nổ gì nữa, mọi thứ đều như trước kia: đi làm, sinh hoạt, sống một cuộc đời bình thường.
Những chuyện Trương Hiển Minh từng làm dường như chưa từng tồn tại.
Hôm đó, ở chỗ Ngô Phương Vân, Trương Hiển Minh suýt bị đàn rắn độc cắn chết. Nhưng chẳng hiểu vì sao, cuối cùng đám rắn ấy lại không cắn anh ta.
Sau khi được cứu ra, anh ta nằm điều trị hơn một tháng tại chính bệnh viện mà trước đây tôi từng nằm.
Khoảng thời gian đó, vì khá để ý đến chuyện của họ nên tôi mới biết, lúc tôi còn nằm viện, Trương Hiển Minh và Ngô Phương Vân từng đến gặp một khách hàng.
Người đó thực chất cũng là một Xà Sưởng do Ngô Phương Vân nuôi dưỡng.
Họ đã dùng cách gì để mượn vận thì không ai biết.
Chỉ biết người đó cực kỳ giàu có, nhưng toàn bộ nội tạng đều rơi vào tình trạng suy kiệt như thể mất máu quá nhiều, vậy mà bác sĩ lại không tìm ra nguyên nhân.
Ở bệnh viện, ông ta vẫn ra vẻ đại gia, hễ không vừa ý bác sĩ hay y tá là mở miệng quát mắng, luôn miệng khoe mình có rất nhiều tiền.
Thế nhưng sau khi gặp Trương Hiển Minh và Ngô Phương Vân không lâu...ông ta đột ngột qua đời.
Có lần, bố mẹ Trương Hiển Minh gọi điện cho tôi. Nhắc lại chuyện cũ, hai bác đều vô cùng buồn bã, nhờ tôi đến bệnh viện thăm anh ta một lần.
Lúc ấy tinh thần Trương Hiển Minh rất tệ, có khi tỉnh táo, có khi lại mê man.
Cánh tay phải của anh ta nghe nói đã bị trúng chất độc do con rắn nhỏ phun ra. Da thịt bị ăn mòn nghiêm trọng, gần như toàn bộ phần cẳng tay đều phải cắt bỏ sau khi nạo sạch phần thịt hoại tử.
Lúc đó tôi mới nhớ lại.
Ngày con rắn nhỏ phun nọc độc về phía mình, đáng lẽ tôi không tránh được. Chính Bạch Nguyên Trạm đã kéo tôi né sang một bên.
Có lẽ...anh biết chất độc ấy có tính ăn mòn.
Cũng nhờ bố Trương kể, tôi mới biết trong đúng một tháng chế tác mặt dây chuyền Huyết Xà, Trương Hiển Minh đã mua vô số vé số.
Từ xổ số, lục hợp, vé số thể thao...
Hễ loại nào mua được là anh ta đều mua.
Anh ta cũng rất khôn.
Mỗi loại chỉ mua đúng một tờ, rồi trúng đúng một lần.
Ngoài ra còn đầu tư rất nhiều cổ phiếu.
Ban đầu cổ phiếu đều tăng giá. Nhưng chẳng hiểu sao gần đây lại lao dốc không phanh, còn bị điều tra, toàn bộ vốn đều mắc kẹt.
Bố Trương nói sức khỏe anh ta rất kém, cơ thể vô cớ xuất hiện tình trạng suy đa tạng do mất máu quá nhiều.
Ban đầu còn phải nằm phòng hồi sức tích cực, mỗi ngày tốn hàng vạn tệ. Giờ lại phải điều trị thêm khoa tâm thần, tiền viện phí cũng không hề nhỏ.
Số tiền trúng vé số chẳng mấy chốc đã tiêu sạch.
Hôm tôi đến thăm, tinh thần anh ta coi như còn tỉnh táo.
Suốt ngày lẩm bẩm những câu tôi chẳng hiểu nổi, toàn là mấy câu kệ liên quan đến khí vận.
Tôi chỉ đứng cạnh bố mẹ anh ta một lúc.
Hai bác nhìn tôi, ánh mắt chỉ toàn vẻ tiếc nuối.
Khi Trương Hiển Minh chuyển đến đây, cả gia đình anh ta lẫn gia đình tôi đều từng nghĩ...
Hai đứa yêu nhau ngần ấy năm, cuối cùng cũng sắp có một cái kết viên mãn.
Nhìn Trương Hiển Minh bây giờ...tôi thật sự không thể thương cảm nổi.
Nếu như ban đầu anh ta chỉ vì bị mê hoặc...thì về sau, sau khi chia tay tôi, anh ta vẫn còn muốn dùng mạng của tôi và Bạch Nguyên Trạm để nuôi con Huyết Xà kia.
Đó không còn đơn giản là bị ma xui quỷ khiến nữa.
Điều đáng thương duy nhất...là bố mẹ anh ta.
Tôi an ủi hai bác vài câu rồi xoay người rời đi.
Đúng lúc ấy...
Sau lưng bỗng vang lên tiếng gọi.
"Chu Di..."
Khoảnh khắc đó, dường như Trương Hiển Minh bỗng tỉnh táo trở lại.
Mẹ Trương vừa lau nước mắt vừa nói:
"Con đến thăm nên nó nhận ra con rồi."
Tôi quay đầu lại.
Trương Hiển Minh đưa tay về phía tôi.
"Bảo sơn... Tôi có bảo sơn... Bảo sơn của tôi..."
Rồi anh ta cười lớn.
"Ha ha... Có tiền rồi tôi sẽ mua biệt thự, mua xe sang! Tôi sẽ khiến tất cả bạn học đều phải ghen tị với tôi!"
Anh ta nhìn tôi đầy đắc ý.
"Đến lúc đó... tôi sẽ trở thành bảo sơn của em... Em sẽ không cần đi làm nữa, không cần..."
Kể từ ngày bắt đầu đi xin việc...anh ta vẫn luôn lặp đi lặp lại đúng mấy câu ấy.
Nghe mà lòng tôi chợt chùng xuống.
Bạch Nguyên Trạm từng nói...Trương Hiển Minh có bảo sơn, vậy mà lại đi nơi khác tìm vàng bạc.
Cố Vân Trạch cũng từng nói...Tôi có bảo sơn, vậy mà vẫn chạy đi tìm bùn lầy.
Hóa ra...điều họ gọi là "bảo sơn", chính là một con người.
Tôi không nghe Trương Hiển Minh lảm nhảm thêm nữa.
Chỉ hứa với bố mẹ anh ta rằng có thời gian sẽ lại đến thăm, rồi rời khỏi bệnh viện.
Đúng lúc ấy...
Hôn lễ của Tần Cầm sắp bắt đầu.
Tôi nhìn cổng hoa kết bằng vô số đóa tươi.
Bên dưới cổng hoa, Cố Vân Trạch và Tần Cầm đều mặc lễ phục cưới truyền thống màu đỏ rực, cùng nắm dải lụa hồng đứng đối diện nhau.
Trong mắt họ...chỉ có đối phương. Tựa như cả dải ngân hà lấp lánh đều đang phản chiếu trong ánh mắt ấy.
Không hiểu vì sao...hốc mắt tôi bỗng nóng lên.
Theo thói quen, tôi đưa tay sờ vào mặt dây chuyền Huyết Xà đang được giấu dưới lớp ruy băng đỏ.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh lần đầu tiên Bạch Nguyên Trạm xuất hiện.
Đêm ấy...
Anh cũng mặc một thân trường bào đỏ như máu, lặng lẽ bước đến trước mặt tôi.
Cố Vân Trạch từng nói tôi có bảo sơn.
Khi ấy tôi không hiểu.
Bây giờ, tôi mới biết.
Điều anh ấy nói...chính là Bạch Nguyên Trạm.
Có những người...ở bên nhau mấy chục năm vẫn như người xa lạ.
Nhưng cũng có những người...
Chỉ cần xuất hiện trong khoảnh khắc ngắn ngủi...đã đủ khiến cả cuộc đời trở nên rực rỡ.
Tôi vuốt ve mặt dây chuyền Huyết Xà qua lớp ruy băng đỏ, ngẩng đầu nhìn Tần Cầm và Cố Vân Trạch.
Đang định mỉm cười...
Thì bỗng cảm thấy mặt dây chuyền trên cổ tay khẽ động.
Ngay sau đó...dải ruy băng đỏ tự động bung ra.
Con Huyết Xà treo dưới sợi dây tóc khẽ uốn mình. Rồi cái đầu rắn vốn chưa từng nhìn thấy...
Lần này lại từ trong sợi dây tóc chậm rãi ngẩng lên.
Nó quấn quanh cổ tay tôi một vòng...rồi biến mất.
Khóe mắt tôi thoáng thấy một vạt áo đỏ đang bước tới. Một giọng nói trầm khàn, dịu dàng vang lên:
"Hình như em không thích mặc đồ đỏ."
"Nhưng hôm nay... có lẽ rất hợp để mặc màu đỏ."
"Lần sau, ta sẽ thay bộ em thích, được không?"
Tôi quay đầu, nhìn gương mặt đẹp đến yêu dị ấy, nhìn bộ trường bào đỏ còn rực rỡ hơn cả hỷ phục trên người Cố Vân Trạch.
Tôi mỉm cười, khẽ gật đầu.
"Được."
Chỉ cần...anh còn có thể trở về.
Như vậy...đã là điều tốt đẹp nhất rồi.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục