Chương 9: Rắn dữ phản chủ, vận may trở lại
Theo ý trong lời của Ngô Phương Vân, dường như tổ tiên nhà cô ta đời đời kiếp kiếp đều có ý với Bạch Nguyên Trạm.
Nhưng nghe cô ta gọi tôi là "đồ đã qua tay người khác", lửa giận trong lòng tôi lập tức bùng lên.
Chỉ là nhìn con rắn độc trên tay cô ta, chiếc lưỡi đỏ au đã gần chạm vào mặt Cố Vân Trạch, tôi không dám manh động. Có tức đến mấy cũng chỉ biết nuốt ngược vào trong.
Cố Vân Trạch sắp kết hôn rồi...
Trên người Ngô Phương Vân chắc chắn còn có tà thuật gì đó, tôi cũng không dám đến gần. Đành quay đầu nhìn Bạch Nguyên Trạm cầu cứu.
Thế nhưng Bạch Nguyên Trạm chỉ nhìn chằm chằm Ngô Phương Vân, lạnh nhạt hỏi:
"Ngươi không cảm thấy gì sao?"
"Cảm thấy gì?"
Ngô Phương Vân bật cười khanh khách, nhìn tôi:
"Thì ra người ngươi vẫn luôn tìm là Chu Di à? Thảo nào máu của cô ta có thể khiến ngươi tỉnh lại. Ta còn cố tình ngủ với Trương Hiển Minh, thấy cô ta cũng chẳng có gì đặc biệt."
Tôi suýt bật chửi. Tôi có gì đặc biệt thì liên quan quái gì đến việc cô ta ngủ với Trương Hiển Minh?
Mỗi câu Ngô Phương Vân nói ra đều khiến tôi ghê tởm chẳng khác nào con rắn độc trong tay cô ta.
Tôi lặng lẽ đảo mắt tìm xem quanh đây có thứ gì có thể làm vũ khí để liều một phen.
Đúng lúc ấy, Bạch Nguyên Trạm chậm rãi lên tiếng:
"Nhà họ Ngô các ngươi đời đời nuôi Xà Sưởng, mê hoặc lòng người, cướp đoạt khí vận. Vậy ngươi có cảm thấy... khí vận trên người mình đang dần tan đi không?"
Ngô Phương Vân cười lạnh:
"Tan sao được? Có đầu rắn của ngươi trấn giữ, khí vận nhà họ Ngô làm sao có thể tán..."
Cô ta còn chưa nói hết.
Con rắn độc đang bị cô ta nắm trong tay bỗng ngoảnh đầu, lao thẳng về phía chủ nhân.
Cùng lúc ấy, Cố Vân Trạch bất ngờ tung một đòn khóa tay, hất mạnh Ngô Phương Vân ra.
Anh quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa hét với tôi:
"Chu Di! Mau chạy trước đi!"
Con rắn độc cắn phập vào mặt Ngô Phương Vân. Thân rắn cũng chui từ trong tay áo cô ta ra, quấn chặt lấy cổ.
"Bạch..."
Ngô Phương Vân vừa bị cắn vừa cố sức kéo thân rắn đang siết cổ mình, tay run rẩy vươn về phía Bạch Nguyên Trạm.
"Cứu ta... đầu rắn..."
Bạch Nguyên Trạm lạnh nhạt đáp:
"Tự làm tự chịu."
Anh khẽ đẩy tôi.
"Em và Cố Vân Trạch ra ngoài trước. Ta đi tìm đầu rắn, xong sẽ đến gặp em."
Lúc này Cố Vân Trạch đã chạy tới cổng sân.
Đám rắn độc nuôi dưới rãnh quanh tường dường như cũng bị kinh động, đồng loạt bò ra.
Không biết vì tường quá cao hay vì nguyên nhân gì, chúng không bò ra ngoài mà ngược lại đều tràn vào trong nhà.
Tôi liếc nhìn Ngô Phương Vân đang bị rắn quấn chặt, rồi nhìn Bạch Nguyên Trạm, đưa tay sờ mặt dây chuyền Huyết Xà trên cổ tay.
"Cái này... có cần trả lại cho anh không?"
Mỗi lần tôi đeo mặt dây chuyền, dường như Bạch Nguyên Trạm đều mạnh hơn rất nhiều.
Nếu anh bảo tôi chạy trước, còn mình ở lại, có lẽ giữ lại mặt dây chuyền sẽ có ích cho anh hơn.
Bạch Nguyên Trạm lắc đầu.
"Em cứ giữ."
Anh đẩy nhẹ tôi thêm lần nữa, nhìn Cố Vân Trạch đang đứng ở cổng.
"Đi mau."
Thấy bầy rắn độc ùn ùn kéo vào như nước lũ, dù sợ đến run người, nhớ lời Bạch Nguyên Trạm nói chúng sẽ không cắn mình, tôi vẫn cắn răng chạy thẳng ra ngoài.
Nơi tôi chạy qua, lũ rắn đang chiếm kín phòng khách đều tự động tản sang hai bên nhường đường.
Tôi một mạch chạy ra ngoài. Cố Vân Trạch túm lấy vai tôi, kéo thẳng lên xe.
Tôi ngoái đầu nhìn lại. Chỉ thấy Bạch Nguyên Trạm đưa tay giữ lấy đầu Ngô Phương Vân, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó trên đầu cô ta.
Còn đám rắn độc thì liên tục bò lên người Ngô Phương Vân, quấn kín lấy cô ta.
Xe của Cố Vân Trạch đỗ ở vị trí khá khuất.
Sau khi đẩy tôi lên xe, anh chẳng hề chờ Bạch Nguyên Trạm mà lập tức đạp ga lao đi.
Tôi biết không cần phải đợi Bạch Nguyên Trạm nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng. Vuốt ve mặt dây chuyền Huyết Xà trên cổ tay, tôi hỏi:
"Lúc đầu Ngô Phương Vân dùng rắn khống chế anh, con rắn đó ngoan ngoãn lắm mà. Sao sau lại đột nhiên phản chủ?"
Cố Vân Trạch vừa lái xe vừa đáp:
"Bạch Nguyên Trạm bảo em rải tiền dọc đường là để phá tài vận của cô ta."
"Rắn còn tham hơn cả Kim Thiềm. Chúng được gọi là Tiểu Long, tượng trưng cho dục vọng và tài lộc. Nhà họ Ngô nuôi Xà Sưởng chính là để tụ tài, tụ khí vận."
Giọng anh vẫn rất nặng nề. Sau đó lại thở phào:
"May mà em chẳng biết gì, lại còn đòi cô ta trả đúng một vạn tệ. Suốt đường em rải toàn tờ một trăm tệ, chắc chắn sẽ có rất nhiều người nhặt được. Một người nhặt không đáng kể, nhưng cả trăm tờ thì ít nhất cũng phải vài chục người nhặt được. Mượn nhân khí của nhiều người như vậy để phá tài vận của cô ta."
Anh lắc đầu.
"Khí vận cũng giống như nước. Khi đang lên thì sẽ càng lên mãi. Nhưng một khi bắt đầu rò rỉ, nó sẽ giống như đập nước vỡ đê. Nhà họ Ngô vốn dùng khí vận để áp chế bầy rắn, khí thế vừa suy, lũ rắn tự nhiên sẽ quay lại cắn chủ."
Nói rồi anh quay sang nhìn tôi.
"Cho nên mấy tà thuật kiểu này, tốt nhất đừng bao giờ động vào."
Tôi gật đầu đồng tình, tay vẫn nắm chặt mặt dây chuyền Huyết Xà.
"Liệu Bạch Nguyên Trạm có tìm được đầu rắn của anh ấy không?"
Hơn nữa...không có đầu mà anh vẫn có thể xuất hiện, rốt cuộc là bằng cách nào?
Cố Vân Trạch bình thản đáp:
"Em không cần lo cho cậu ấy. Sau này nếu em thật sự phất lên thì nhớ giúp đỡ Tần Cầm nhiều hơn là được."
Anh khẽ thở dài.
"Coi như không uổng công hôm nay tôi suýt bị rắn cắn chết."
Từ sau khi biết chuyện của Bạch Nguyên Trạm, tôi luôn cảm thấy thái độ của Cố Vân Trạch đối với mình có gì đó rất kỳ lạ.
Về đến nhà, Bạch Nguyên Trạm vẫn chưa xuất hiện. Tôi cứ nắm chặt mặt dây chuyền Huyết Xà, lòng thấp thỏm không yên.
Thế nhưng Cố Vân Trạch liên tục cam đoan sẽ không có chuyện gì, rồi còn ung dung đi làm.
Đêm hôm đó, thành phố xảy ra một vụ việc chấn động.
Một hộ dân ở vùng ngoại ô nuôi rắn trái phép gặp tai nạn. Chủ nhà bị chính những con rắn mình nuôi cắn chết. Hơn một nghìn con rắn độc tụ tập kín trong ngôi nhà.
Lực lượng cứu hỏa cùng cơ quan bảo tồn động vật hoang dã đều lập tức có mặt để tìm cách xử lý số rắn này.
Ngay lúc phóng viên đang kêu gọi mọi người không được tự ý nuôi rắn, tôi nhìn thấy hai nhân viên phòng dịch dìu một Trương Hiển Minh mặt mày tái mét, đầy vẻ hoảng loạn bước ra khỏi căn nhà rồi đưa lên xe cứu thương.
Xuất phát từ chút tình nghĩa cuối cùng, tôi gọi điện báo cho bố mẹ Trương Hiển Minh.
Đồng thời cũng gửi đoạn video anh ta ngoại tình với nữ cấp trên cho hai người.
May mà bố mẹ anh ta là người hiểu chuyện. Đêm đó họ lập tức chạy đến, cũng không hề trách móc tôi.
Sáng hôm sau, công ty gọi điện báo tin.
Vị khách hàng lớn từng hủy hợp đồng trước đây đã tìm rất nhiều đối tác khác, nhưng càng tìm càng thấy không bằng chúng tôi.
Hơn nữa, vì thời gian trước tôi đã cố gắng cứu vãn bằng tất cả thành ý, cuối cùng họ quyết định quay lại hợp tác.
Có lẽ đây chính là điều Cố Vân Trạch từng nói.
Một khi khí vận bắt đầu chuyển tốt, mọi chuyện sẽ càng lúc càng thuận lợi.
Tôi xin Tần Cầm một dải ren đen bản rộng, quấn kín mặt dây chuyền Huyết Xà trên cổ tay để người khác không nhìn thấy, rồi tiếp tục đi làm.
Cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Mà khi vận may đã đến...thì đúng là mọi chuyện đều suôn sẻ.
Vị khách hàng lớn quay lại hợp tác, chuyện ấy nhanh chóng lan khắp giới. Những khách hàng cũ từng gây khó dễ cho tôi cũng dần thay đổi thái độ. Có lẽ họ sợ nếu không tiếp tục hợp tác với chúng tôi thì tìm đối tác khác còn tệ hơn.
Mọi việc đều trở nên thuận lợi.
Có lẽ vì người gặp chuyện vui thì tinh thần cũng phấn chấn. Sức khỏe của tôi cũng dần hồi phục.
Sau khi giải quyết xong dự án với vị khách hàng lớn, tôi không tiện ở mãi nhà đôi vợ chồng sắp cưới.
Vì thế, dưới sự hộ tống của Cố Vân Trạch, tôi trở về căn hộ thuê trước kia.
Mục đích là dọn sạch toàn bộ những thứ Trương Hiển Minh từng để lại, những món đồ dùng để mượn khí vận.
Cuối cùng, trong chiếc tủ cũ ngoài ban công, chúng tôi tìm thấy cái lồng từng nhốt ba con Kim Thiềm cùng với thức ăn của chúng.
Vì tôi đã nhiều ngày không quay về, còn Trương Hiển Minh thì tin rằng thứ giúp mình đổi vận chỉ có mặt dây chuyền Huyết Xà, nên sau khi cất chúng ở đây, ban đầu còn cho ăn vài lần, về sau thì mặc kệ.
Ba con Kim Thiềm đều đã mục rữa gần hết.
Nhưng Cố Vân Trạch nói chúng không phải chết đói. Mà vì có Bạch Nguyên Trạm, Huyết Xà Đại Tiên, bảo vệ tôi, khí vận của tôi quá mạnh, chúng không còn mượn được nữa, cuối cùng bị phản phệ mà chết.
Anh còn nhấc chiếc lồng lên lắc lắc trước mặt tôi.
"Bọn chúng từng chuyển khí vận của em sang cho Trương Hiển Minh. Trong bụng chắc chắn có lá bùa ghi tên và bát tự của hắn. Muốn mổ ra xem thử không?"
Tôi vội vàng lắc đầu, không hề có hứng thú.
Có Tần Cầm ở đây thì Cố Vân Trạch lúc nào cũng phong độ, lịch sự. Còn mỗi khi chỉ còn tôi, anh lại thích mang xác cóc ra dọa người.
Sau khi Cố Vân Trạch dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, tôi gọi dịch vụ vệ sinh đến tổng vệ sinh căn hộ rồi chuyển về ở.
Thế nhưng từ đó về sau, mỗi đêm nắm chặt mặt dây chuyền Huyết Xà trong tay...
Tôi không còn mơ những giấc mơ kỳ lạ nữa, cũng không còn cảm giác bị thứ gì đè nặng lên người.
Có lẽ...sau khi tìm lại được đầu rắn của mình, Bạch Nguyên Trạm đã rời đi.
Không hiểu vì sao.
Chỉ cần nghĩ đến anh...
Trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi buồn khó tả.