Huyết Xà Đoạt Mệnh/ Chương 8: Đoạt Lại Huyết Xà – Chạm Mặt Kẻ Nuôi Xà
Mục lục
16.5px
Huyết Xà Đoạt Mệnh

Chương 8: Đoạt Lại Huyết Xà – Chạm Mặt Kẻ Nuôi Xà

Con rắn nhỏ mà Trương Hiển Minh đang nuôi chỉ lớn bằng ngón tay cái, toàn thân đỏ như máu.
Mỗi lần hắn đưa chiếc ống hút đến gần, nó lại thè lưỡi rắn, thong thả nuốt từng giọt máu chảy xuống.
Tôi vội liếc nhìn cổ tay phải của hắn, thấy chiếc huyết xà trụy vẫn còn nguyên, lúc ấy mới khẽ thở phào.
Ít nhất, Bạch Nguyên Trạm không phải con rắn đang hút máu người này.
"Em đến đây làm gì? Mau đi đi!" Trương Hiển Minh giữ nguyên chiếc ống hút, căng thẳng nói với tôi: "Đừng vào đây, đừng phá hỏng chuyện tốt của anh!"
Tôi chỉ thấy nực cười.
Bị người ta nhốt trái phép trong phòng, vậy mà hắn vẫn cho đó là chuyện tốt?
Nhìn bộ dạng ấy, e rằng điện thoại cũng đã bị tịch thu rồi.
"Ngô Phương Vân lừa hắn dùng tinh huyết của chính mình nuôi huyết xà. Bà ta nói như vậy vận thế sẽ càng ngày càng vượng. Nhưng hắn phải bị nhốt trong căn phòng này suốt bảy ngày, ngày đêm ở cạnh con huyết xà, cũng không được để người ngoài bước vào, tránh hơi người làm nó kinh sợ."
Giọng Bạch Nguyên Trạm đầy vẻ mỉa mai.
Nhưng nhìn vẻ mặt căng thẳng của Trương Hiển Minh, rõ ràng chỉ mình tôi nghe thấy lời anh.
Tôi không ngờ đến giờ phút này hắn vẫn tin mấy lời quỷ quái ấy, vẫn chỉ mong một bước đổi đời, không cần bỏ sức mà giàu sang.
Nhìn bộ dạng sốt sắng của hắn, tôi chợt nảy ra một ý.
Tôi bước lên một bước.
"Vậy thì trả chiếc huyết xà trụy lại cho tôi!"
"Đừng tới đây!"
Trương Hiển Minh vẫn cầm chiếc ống hút đưa sát miệng con rắn nhỏ, ngay cả thở mạnh cũng không dám, thậm chí ánh mắt cũng không dám rời khỏi nó.
Hắn gầm khẽ:
"Chu Di, chúng ta chia tay rồi. Nếu em dám phá hỏng chuyện của anh, anh sẽ liều mạng với em!"
Giờ phút này, hắn chẳng còn chút phong độ rạng rỡ ngày nào. Không còn vẻ u ám chán nản vì thất nghiệp trước đây, trong mắt chỉ còn sự âm độc và hung dữ.
Gương mặt từng khiến biết bao cô gái reo hò trên sân bóng, trên sân khấu, giờ méo mó đến gần như dữ tợn.
"Trương Hiển Minh, tôi chỉ lấy lại đồ của mình."
Tôi lại tiến thêm một bước.
"Đừng ép tôi phải động tay."
Bạch Nguyên Trạm từng nói, muốn lấy lại huyết xà trụy thì chính tôi phải tự làm.
Có lẽ chuyện này mang ý nghĩa nào đó.
Thế nên tôi chỉ có thể từng bước tiến gần.
Thấy ánh mắt hắn chỉ chăm chăm nhìn con huyết xà nhỏ, tôi thuận theo ý hắn mà nói:
"Con huyết xà này cũng giúp vận may của anh đúng không? Vậy chiếc huyết xà trụy kia với anh đâu còn tác dụng gì nữa. Nó vốn được làm từ máu và tóc của tôi. Biết đâu một ngày nào đó nữ cấp trên của anh nhìn thấy lại chướng mắt. Dù rộng lượng đến đâu thì phụ nữ cũng biết ghen mà, đúng không?"
Từng bước một, tôi áp sát.
Có lẽ hắn sợ tôi làm kinh động con rắn nhỏ, cũng có lẽ hắn chỉ muốn bám chặt lấy Ngô Phương Vân. Hắn vẫn cầm ống hút đút máu cho con rắn, nhưng nói với tôi:
"Em nín thở, tự tháo lấy. Đừng phát ra tiếng động, đừng làm bảo bối của anh giật mình."
Tôi liếc con rắn trong lồng. Toàn thân đỏ rực, nhưng đầu tam giác nhọn hoắt, lúc thè lưỡi liếm máu, chiếc lưỡi lại đen sì. Rõ ràng là một con rắn cực độc.
Vậy mà trong mắt hắn, nó lại là bảo bối.
Nghĩ đến trước kia hắn từng ôm tôi, gọi tôi là "bảo bối", tôi chỉ thấy buồn nôn.
Tôi lập tức bước nhanh tới, nín thở tháo sợi dây treo huyết xà trụy.
Sợi dây được bện từ tóc của tôi và chỉ đỏ, nút thắt siết rất chặt, nhất thời khó gỡ.
Đúng lúc tôi đang loay hoay...
Con huyết xà nhỏ vốn ngoan ngoãn hút máu bỗng lao sầm vào song lồng. Nó không thể chui ra, nhưng vẫn nhe nanh, há miệng.
Một luồng nọc độc trong suốt lập tức phun qua khe lồng về phía tôi.
Từng xem phim tài liệu, tôi biết rắn con khi hoảng sợ sẽ phun nọc.
Nọc rắn phải vào máu mới gây chết người, bắn lên da thì không đáng ngại. Vì thế tôi không hề định né.
Trương Hiển Minh thấy con rắn nổi giận cũng vội rụt tay lại, gầm lên:
"Mau đi đi! Nó tức giận rồi!"
Ngay lúc ấy...sợi dây trong tay tôi bất ngờ lỏng ra.
Một cánh tay vòng qua eo tôi, kéo mạnh tôi lùi về sau, vừa khéo tránh được luồng nọc độc.
Trương Hiển Minh quá để tâm đến con rắn. Hắn vẫn không ngừng đưa ống hút về phía đầu nó, định dùng máu dỗ dành.
Toàn bộ nọc độc đều bắn lên cánh tay hắn đang đặt cạnh chiếc lồng. May chỉ văng lên tay áo nên chẳng thấy có gì bất thường.
Theo bản năng, tôi siết chặt chiếc huyết xà trụy.
Cúi đầu nhìn...lọt vào mắt tôi là tay áo đỏ như máu của Bạch Nguyên Trạm.
Trương Hiển Minh hoàn toàn không để ý đến nọc độc trên tay áo, cũng chẳng phát hiện tôi đã lấy lại huyết xà trụy.
Thậm chí Bạch Nguyên Trạm xuất hiện ngay trước mặt, hắn cũng không nhận ra điều gì bất thường.
Toàn bộ tâm trí hắn đều đặt lên con rắn trong lồng, ánh mắt đầy cưng chiều và lấy lòng.
Tay cầm chiếc ống hút còn dính máu, liên tục đuổi theo cái đầu nhỏ của con rắn để đút nó ăn.
Con rắn nhỏ lại chẳng thèm để ý đến máu. Nó chỉ chăm chú nhìn Bạch Nguyên Trạm đứng cạnh tôi.
Thậm chí còn tỏ vẻ khó chịu vì Trương Hiển Minh cứ dùng ống hút chắn tầm mắt của nó.
Nó liên tục nhe nanh, thân hình nhỏ bé trườn qua trườn lại trong lồng, chỉ để nhìn rõ Bạch Nguyên Trạm.
Lúc này Trương Hiển Minh mới phát hiện ra anh. Hắn trừng mắt nhìn tôi:
"Chu Di, em cũng nhanh thật đấy. Hôm qua mới chia tay, hôm nay đã kiếm được thằng bạn trai đóng tuồng rồi à? Em cố tình đến phá chuyện tốt của anh phải không?"
Bạch Nguyên Trạm chỉ hừ lạnh. Anh nhận lấy chiếc huyết xà trụy trong tay tôi, cẩn thận buộc nó lên cổ tay tôi, rồi nắm lấy tay tôi.
"Đi thôi."
Tôi không hiểu vì sao lúc này Bạch Nguyên Trạm lại có thể hiện thân. Nhưng thấy Trương Hiển Minh nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, tôi vẫn ngoan ngoãn đi theo anh.
"Phá hỏng chuyện tốt của tao còn muốn đi?"
Mặt Trương Hiển Minh méo mó vì tức giận. Hắn mở tung chiếc lồng, thò tay bắt con huyết xà nhỏ rồi ném thẳng về phía chúng tôi.
"Tổng Ngô bảo tao dùng mạng người nuôi rắn thì nó sẽ càng mạnh, vận may cũng càng lớn. Tao vốn không muốn đâu, ai bảo chúng mày lại đuổi đến tận nơi khỉ ho cò gáy này."
"Chu Di, yên tâm đi. Con rắn này từ lúc nở đã được nuôi bằng máu. Độc lắm! Chỉ cần cắn một phát, chưa đến vài phút là chết."
"Đến lúc đó tao sẽ chôn một đứa trên núi, còn một đứa thì quăng xuống sông."
Nụ cười trên mặt hắn vô cùng nham hiểm.
Tôi không ngờ hắn thật sự đã nổi ý định giết người.
Nhìn con rắn nhỏ ngẩng đầu, trườn nhanh trên sàn về phía chúng tôi. Tôi vội kéo Bạch Nguyên Trạm, định bỏ chạy.
Con rắn quá nhỏ, bò lại cực nhanh.
Chỉ cần bị cắn một cái...thì chắc chắn mất mạng.
Nhưng kéo một lần...Bạch Nguyên Trạm không hề nhúc nhích.
Tôi kéo thêm lần nữa, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy anh cúi người đưa tay ra.
Con huyết xà nhỏ lập tức ngoan ngoãn bò lên lòng bàn tay anh, đuôi quấn quanh ngón giữa. Rồi cuộn tròn thành một vòng trong lòng bàn tay anh, nằm im như đang ngủ.
"Ngươi còn định dùng mạng người để nuôi rắn?"
Bạch Nguyên Trạm nhìn con rắn trong tay.
"Nó có đồng ý không?"
"Ngươi đút máu cho nó, nó cũng chẳng muốn uống."
"Một tháng qua theo Ngô Phương Vân, vận may của ngươi đúng là rất lớn. Vé số trúng liên tiếp, đánh bài ngày nào cũng thắng, ký được không ít hợp đồng."
"Nhưng tất cả những thứ đó đều là vay mượn."
"Đã vay thì phải trả."
Anh khép bàn tay lại, nhìn Trương Hiển Minh.
"Đứng trên núi vàng mà lại đi cầu xin nơi khác, thật nực cười."
"Nhưng ta vẫn phải cảm ơn ngươi."
"Nếu không có ngươi...ta cũng sẽ không gặp được Chu Di."
"Vì thế ta không làm hại ngươi."
"Tự biết giữ mình."
Từ lúc thấy Bạch Nguyên Trạm cầm con rắn nhỏ trên tay, Trương Hiển Minh đã chết lặng. Hắn lắp bắp:
"Nó... nó thân với anh như vậy?"
"Nó còn ngủ trong tay anh..."
"Nó... nó không cắn anh..."
"Tẩu hỏa nhập ma rồi."
Bạch Nguyên Trạm nắm tay tôi đi xuống lầu.
Nhưng vừa rẽ qua khúc cầu thang...
Một tràng cười khanh khách vang lên. Ngô Phương Vân mặc chiếc váy ngắn bó sát bằng da trăn thêu hoa văn vàng, cả người như hóa thành một con mãng xà.
Cô ta dựa vào tường, một tay cưỡng ép quàng qua cổ Cố Vân Trạch.
Trong bàn tay còn lại...là một con rắn độc đang chĩa thẳng vào mặt anh.
"Tôi đã bảo rồi."
Cố Vân Trạch bị khống chế mà vẫn bình tĩnh đẩy gọng kính, vẻ mặt bất đắc dĩ.
"Tôi không giỏi đối phó với kẻ nuôi Xà Sưởng."
Ngô Phương Vân nhìn tôi, khẽ cười:
"Sao nào? Không cần chị giới thiệu nữa, tự tìm được bạn trai mới rồi à?"
Nhưng khi ánh mắt chuyển sang Bạch Nguyên Trạm...trong mắt cô ta lập tức tràn ngập hận ý.
"Ngươi đã thân đầu lìa nhau rồi mà vẫn muốn chạy sao?"
"Đầu rắn của ngươi vẫn còn trong tay ta."
"Ngươi còn chạy đi đâu được?"
"Dòng họ Ngô nhà ta đời đời nhiều người như vậy, có ai không hơn Chu Di?"
"Chỉ vì cái đồ đã qua tay người khác..."
"Ngươi lại muốn bỏ trốn?"

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục