Chương 3
Trên đường về, chúng tôi tình cờ gặp Như Lan.
Cô ấy mặc đồng phục học sinh, dáng người cao ráo, chân dài miên man, mái tóc dài xõa ngang vai, mày mắt như tranh vẽ, môi đỏ như cánh anh đào — nữ thần trong lòng tất cả nam sinh.
Bao gồm cả Giang Dữ Bạch.
Bởi tôi nhìn thấy rất rõ, anh khựng lại trong giây lát.
Tôi cười chua chát.
Thì ra Giang Dữ Bạch đã để ý Như Lan từ sớm như vậy sao?
Như Lan không học cùng trường với chúng tôi, cô ấy học trường nữ sinh bên cạnh. Nhưng vì quá xinh đẹp, khí chất lại nổi bật, nên đi đến đâu cũng được mọi người vây quanh.
Cô ấy bước về phía chúng tôi.
Chính xác hơn là bước về phía Giang Dữ Bạch.
Tôi rất thức thời nói với anh:
“Ờm… nữ thần tìm cậu kìa, tôi về trước vá áo cho cậu đây.”
Nói xong, tôi quay đầu bỏ chạy thật nhanh, không cho anh lấy một giây phản ứng.
Mẹ tôi về nhà, thấy tôi đang vá áo thì tò mò hỏi:
“Đây đâu phải đồng phục của con, vá cho ai thế?”
Tôi không ngẩng đầu:
“Cho cái đồ chó Giang Dữ Bạch.”
Không khí im phăng phắc.
Trời ơi, sao tôi lại nói đúng tiếng lòng ra mất rồi!
Hình tượng con gái ngoan trong mắt mẹ tôi chắc sụp đổ luôn quá.
Thấy ánh mắt kinh ngạc của mẹ, tôi ho khan một tiếng:
“Ý con là… có con chó làm rách áo của Giang Dữ Bạch, nên con vá giúp thôi.”
Khi Giang Dữ Bạch tới nhà tôi thì đã hơn chín giờ tối.
Tôi mở cửa với vẻ khó chịu rồi ném áo vào người anh:
“Vá xong rồi.”
Anh nhận lấy, nhướng mày nhìn tôi:
“Sao thế? Uống nhầm thuốc súng à?”
Anh mới uống thuốc súng ấy!
Anh cầm áo lên xem đi xem lại rất kỹ rồi chép miệng nhận xét:
“Đường kim chưa đủ dày, tay nghề cậu cũng thường thôi.”
Tôi hừ một tiếng.
Tuy bây giờ tay nghề tôi chưa tốt, nhưng mười năm sau thì khác hẳn, đến cái bồn cầu còn phải khen tôi mấy câu.
Tôi cố ý châm chọc:
“Thế sao cậu còn bắt tôi vá áo? Đi tìm Như Lan ấy.”
Giang Dữ Bạch khựng lại, hé môi như muốn nói gì đó.
Nhưng tôi đã không cho anh cơ hội, rầm một tiếng đóng sập cửa.
Ngoài cửa, giọng anh vẫn vọng vào:
“Mai cậu muốn ăn bánh bao nhân thịt hay xôi?”
Ăn cái đầu cậu!
Đêm ấy tôi trằn trọc mãi không ngủ được.
Hễ nhắm mắt là tôi lại nhớ tới năm đó.
Khi ấy, dưới sự ép buộc lẫn dụ dỗ của hai bên gia đình, tôi và Giang Dữ Bạch chuẩn bị đi hưởng tuần trăng mật.
Thật ra tôi không muốn đi.
Nhưng anh nói:
“Diễn thì phải diễn cho trọn vai chứ đồng chí, cậu không thể giữa đường bỏ cuộc khiến công sức của chúng ta đổ sông đổ biển được.”
Vì thế tôi chỉ đành gật cái đầu cao quý của mình.
Ngày khởi hành, tôi tỉ mỉ sắp xếp hành lý, trang điểm thật đẹp, đến cô Trần giúp việc còn nói:
“Hôm nay phu nhân có vẻ vui lắm.”
Tôi vội ép khóe môi đang muốn cong lên xuống.
Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Giang Dữ Bạch đột nhiên gọi điện bảo có việc gấp không đi được, lần sau nhất định sẽ bù cho tôi.
Ngoài mặt tôi tỏ ra không sao, nhưng cảm giác hụt hẫng lại ập đến như sóng lớn.
Mà trên bản tin, người “có việc gấp” ấy đang che chở cho Như Lan giữa vòng vây phóng viên và người hâm mộ.
Lúc ấy tôi mới hiểu.
Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là công cụ của Giang Dữ Bạch.
Người anh thích là Như Lan, còn nhà họ Giang không muốn dính dáng với giới giải trí.
Vì thế tôi trở thành tấm lá chắn của anh.
Bây giờ ông trời cho tôi cơ hội làm lại.
Lần này tôi nhất định phải tránh xa Giang Dữ Bạch, càng xa càng tốt.
Hôm sau, tôi đang học thuộc bài.
Giang Dữ Bạch hùng hổ ném cặp xuống trước mặt tôi, vẻ mặt như thể tôi là kẻ phụ tình:
“Ôn Niệm, gan cậu to thật đấy.”
Tôi lười biếng ngước mắt:
“Tôi làm gì nào?”
“Hôm qua tôi bảo cậu đợi tôi mà, làm tôi đứng dưới lầu chờ mãi, kết quả cậu lại tự về trước, còn chẳng nói với tôi một tiếng.”
“Chít.” Tôi đáp rất phối hợp.
Giang Dữ Bạch bị chuỗi thao tác của tôi làm cho ngớ người.
Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới:
“Cậu giận rồi à?”
Mắt tôi vẫn không rời sách:
“Tôi giận chuyện gì?”
“Giận chuyện hôm qua tôi…”
“Ôn Niệm.”
Một giọng nói trong trẻo cắt ngang lời anh.
Cả hai cùng ngẩng đầu nhìn Thẩm Tu đang đứng ngoài cửa.
Vừa thấy cậu ấy, gương mặt đẹp trai của Giang Dữ Bạch lập tức tối sầm, bàn tay siết chặt hộp xôi trong tay.
Thẩm Tu vẫy tay với tôi, nụ cười dịu dàng:
“Ôn Niệm, cậu ra đây một chút được không? Tôi có chuyện muốn nói.”
Tôi đứng dậy định đi, vừa bước được một bước thì cổ tay đã bị Giang Dữ Bạch giữ chặt.
Ánh mắt anh nóng rực:
“Không được đi.”