Kiếp Này Không Để Mất Anh Nữa/ Chương 4
Mục lục
16.5px
Kiếp Này Không Để Mất Anh Nữa

Chương 4

Tôi trợn mắt.
Anh đang đóng phim thần tượng đấy à?
Muốn diễn thì đối tượng cũng phải là Như Lan mới đúng chứ, sáng sớm chưa tỉnh ngủ sao?
Tôi hất tay anh ra:
“Tránh đường.”
Tôi đi đến trước mặt Thẩm Tu, mỉm cười ôn hòa:
“Cậu tìm tôi có việc gì?”
Thẩm Tu là hội trưởng hội học sinh, tính cách ôn hòa, khéo léo trong giao tiếp và rất thích giúp đỡ người khác.
Sau này cậu ấy sẽ trở thành giáo sư luật nổi tiếng.
“Trường sắp tổ chức một hoạt động thiện nguyện, tôi nghe nói cậu vẽ khá đẹp, có muốn tham gia thử không?”
“Được chứ.” Tôi gật đầu đồng ý ngay.
Thấy tôi nhận lời, Thẩm Tu thở phào nhẹ nhõm:
“Tôi còn sợ cậu từ chối.”
“Sao lại thế được.”
“Chẳng phải chỉ là vẽ thôi sao, ai mà không biết.”
Giang Dữ Bạch nghênh ngang bước tới, cố tình chen giữa tôi và Thẩm Tu.
“Tôi cũng biết vẽ, thêm tôi một người chắc không vấn đề gì chứ?”
Anh á?
Vẽ sư tử còn thành chó sư tử.
“Giang Dữ Bạch, đừng quậy nữa.”
“Ai quậy? Tôi nghiêm túc đấy.”
“Nghiêm túc cái gì, tranh cậu vẽ còn xấu hơn gà bới…”
Vừa nói xong tôi đã vội bịt miệng.
Muộn mất rồi.
Giang Dữ Bạch nheo mắt nhìn tôi đầy nghi ngờ:
“Sao cậu biết tôi vẽ xấu? Cậu từng thấy rồi à?”
Tôi nuốt nước bọt.
Tất nhiên là tôi từng thấy.
Sau này anh là ông chủ của một công ty niêm yết, cũng phải xây dựng hình tượng nên thường xuyên làm từ thiện.
Có lần anh được mời đến cô nhi viện, tôi đi cùng.
Anh vẽ tranh cho lũ trẻ.
Tôi đứng bên cạnh mà khóe miệng co giật.
Thật sự xấu đến mức không nỡ nhìn.
Thế mà anh còn chống chế:
“Mỗi người có một sở trường. Sở trường của anh là kiếm tiền, vẽ kém một chút cũng chẳng sao. Quan trọng nhất là vợ anh biết vẽ, thế là đủ rồi.”
Cái vẻ đắc ý ấy mới đáng ghét.
Sau đó anh còn cố ý như vô tình nói:
“Trẻ con đáng yêu thật, mềm mềm thơm thơm. Nếu anh có một đứa con thì nhất định…”
“Ôn Niệm, trả lời tôi.”
Giọng Giang Dữ Bạch kéo tôi khỏi hồi ức.
Tôi lườm anh:
“Tôi đoán bừa thôi, cậu thích tham gia thì cứ tham gia.”
Cuối cùng cái “kẹo cao su” Giang Dữ Bạch vẫn dính theo thật.
Lý do của anh là:
“Trường học cũng như nhà tôi, tôi phải có trách nhiệm giám sát cậu, không thể để cậu làm mất mặt trường được.”
Còn lý do nào vô lý hơn thế không?
Mỗi lần tôi bàn việc với Thẩm Tu, Giang Dữ Bạch đều ở bên cạnh lúc thì chơi bóng, lúc thì chơi game, nhất định phải phát ra tiếng động để cắt ngang chúng tôi.
Nói thật, nếu có thể quay về tương lai, tôi nhất định sẽ chụp lại bộ dạng đáng ghét của anh bây giờ cho chính anh xem.
Tôi cá anh sẽ đào ba thước đất để chui xuống.
Tôi chợt nghĩ:
Hay Như Lan không thích anh là vì trong xương anh vốn là một tên ngốc hài hước?
Thế thì vấn đề là…
Tại sao tôi lại từng thích một tên ngốc như vậy?
Đến giờ ăn trưa, Giang Dữ Bạch cũng nhất quyết ngồi cùng chúng tôi.
Thẩm Tu gắp cho tôi một chiếc đùi gà lớn:
“Dạo này cậu vất vả rồi, ăn nhiều một chút bồi bổ đi.”
Bộp.
Thẩm Tu còn chưa kịp đặt đùi gà vào bát tôi thì một chiếc đùi khác đã rơi xuống, nước sốt còn bắn lên áo tôi.
“Đùi gà của cậu bé tí thế kia, ăn cái này này.”
Thẩm Tu không hề nổi giận.
Nhưng tôi thì có.
“Giang Dữ Bạch, cậu bị bệnh à? Áo tôi kìa!”
“Cùng lắm tôi giặt cho.”
Tôi tưởng anh chỉ nói cho có.
Ai ngờ tối đó anh thật sự lấy đá nhỏ ném vào cửa sổ phòng tôi.
“Ôn Niệm, còn thở thì mở cửa đi, đại gia đây đến giặt áo cho cậu này!”
Nói thật, tôi rất muốn dội xuống cho anh ta một chậu nước rửa chân.
Không cưới thì đừng thả thính!
Tôi bực bội mở cửa sổ:
“Kêu gì mà kêu, mọi người ngủ hết rồi. Tôi không cần cậu giặt áo, cậu bớt chọc tức tôi là được.”
Anh vẫn cố chấp:
“Mở cửa.”
“Không mở.”
“Được thôi.” Anh cười đầy khiêu khích. “Thế tôi gọi cho dì, bảo rằng hôm qua cậu thi toán được…”
Tôi: “…”
Sao người này có thể mặt dày đến thế!
“Cậu tránh xa Thẩm Tu ra một chút.”
Anh vừa giặt áo vừa lải nhải không ngừng như bà lão kể khổ.
Tôi ngồi bên cạnh ăn bánh bao anh mang tới, tạm thời đình chiến với anh.
Nhưng nghe câu ấy, tôi lập tức cau mày:
“Thẩm Tu là người tốt, tại sao tôi phải tránh xa cậu ấy?”
“Cậu ta là chồn chúc Tết gà, chẳng có ý tốt gì đâu.”
Giang Dữ Bạch vò áo đầy tức tối.
“Ngày nào cũng như con bướm hoa lượn lờ trước mặt cậu, nhìn mà ngứa mắt!”
Rốt cuộc ai mới là bướm hoa đây?
Tôi nghiêm túc hẳn lên:
“Giang Dữ Bạch, tôi và Thẩm Tu chỉ là bạn bè. Nhưng còn cậu, bây giờ cậu đang làm gì?”
Động tác giặt áo của anh khựng lại, quay đầu nhìn tôi.
Sau khi kết hôn, anh cũng thường nhìn tôi bằng ánh mắt như thế.
Dịu dàng, sâu đậm, như thể tôi là báu vật anh yêu nhất đời.
Nhưng đó chỉ là tôi tự tưởng tượng.
Anh vốn có đôi mắt đa tình, nhìn ai cũng như đang yêu.
Chính đôi mắt ấy đã khiến tôi đem tình yêu ra đánh cược, cuối cùng thua đến trắng tay.
“Sau này chúng ta nên giữ khoảng cách một chút.” Tôi nói.
Roẹt.
Áo tôi bị anh vò rách.

Hết chương
Chương trướcChương sau
Mục lục