Chương 1: Mượn Danh Sinh Con
Em chồng tôi chưa kết hôn đã mang thai.
Hỏi cha đứa bé là ai, cô ấy sống chết cũng không chịu nói, chỉ khóc sướt mướt, khăng khăng đòi sinh bằng được đứa bé.
Mẹ chồng bèn khuyên tôi và chồng cho em chồng mượn chứng minh nhân dân cùng thẻ bảo hiểm xã hội. Đợi sau khi sinh, trên giấy khai sinh sẽ ghi tên tôi và chồng ở mục "cha mẹ", trên danh nghĩa coi như đứa bé là con của hai vợ chồng tôi.
Nhưng chúng tôi không cần nuôi, mọi việc sẽ do bố mẹ chồng đảm nhận.
Chuyện như thế, đương nhiên tôi không thể đồng ý.
Nhưng chồng tôi từ trước đến nay luôn cưng chiều em gái hết mực. Em chồng vừa khóc, mẹ chồng vừa khuyên, anh cũng quay sang thuyết phục tôi.
Đi tới đi lui cũng chỉ có mấy lý do đó: em chồng sức khỏe yếu, nếu phá thai sẽ càng tổn hại cơ thể; đứa bé cũng là một sinh mạng; dù sao sau này cũng do em chồng và bố mẹ chồng nuôi, chỉ đứng tên tôi thì có làm sao đâu.
Tôi liền nói với anh:
"Nuôi một đứa trẻ đâu phải chỉ cần cho nó có cái ăn là đủ. Sau này còn phải giáo dục, chăm sóc và đồng hành cùng nó."
"Dù bố mẹ có nuôi thì với điều kiện của gia đình anh, tiền cuối cùng chẳng phải vẫn là anh bỏ ra sao?"
"Nuôi con tốn bao nhiêu, học trường mầm non đắt cỡ nào, quần áo bao nhiêu tiền một bộ, giày dép bao nhiêu tiền một đôi... chẳng ai biết trước được."
Tôi và Ngô Bằng cũng vì những vấn đề ấy mà cưới nhau hai năm rồi vẫn chưa dám sinh con. Nhưng rồi sớm muộn gì chúng tôi cũng sẽ có con của mình.
Nếu em chồng sinh đứa bé này ra, nó cũng sẽ gọi tôi là mẹ. Tôi không thể đối xử công bằng tuyệt đối với cả hai đứa.
Đều mang danh là con tôi, nếu tôi thiên vị, người ngoài chắc chắn sẽ bàn ra tán vào. Cuối cùng, người chịu thiệt vẫn là cả hai đứa trẻ.
Hơn nữa, mẹ chồng và em chồng e rằng cũng sẽ vì chuyện này mà ba ngày hai bữa lại làm ầm lên.
Thế nhưng chồng tôi chỉ lặp đi lặp lại một câu:
"Dù sao cũng là một sinh mạng. Đã được đầu thai làm người rồi, cũng không nỡ... đúng không?"
"Ngô Bằng."
Bị anh lải nhải đến phát bực, tôi dứt khoát nói:
"Em đã bảo không được là không được. Nếu Ngô Di nhất quyết muốn sinh thì mọi người tự nghĩ cách khác, đừng có nhắm vào em."
"Còn nữa." Tôi sợ mẹ chồng ở phòng bên nghe thấy nên kéo tay chồng, hạ thấp giọng. "Sau này em ấy không định lấy chồng sao? Nếu lấy chồng rồi lại sinh thêm con, đến lúc hai đứa trẻ gặp nhau thì phải làm thế nào?"
"Chẳng lẽ đứa bé mang danh con của em, mà em ấy nhìn thấy lại chẳng có chút phản ứng nào? Rồi chồng tương lai của em ấy nhìn thấy đứa trẻ, chẳng lẽ sẽ không nghi ngờ gì sao?"
"Không đâu... em ấy..." Chồng tôi chỉ biết xoa hai bàn tay vào nhau, sắc mặt tái mét nhìn tôi. "Nếu... nếu sau này em ấy không lấy chồng thì sao?"
Tôi bật cười vì câu nói ấy.
"Ngô Bằng, em ấy là em gái anh, chứ có phải con gái anh đâu. Em ấy còn chưa đến hai mươi tuổi mà đã mang thai."
Thấy sắc mặt anh càng lúc càng tái đi, tôi vội xua tay.
"Em không có ý nói xấu em ấy. Em chỉ muốn nói rằng chuyện nam nữ yêu nhau là điều rất bình thường. Sau này gặp được người mình thật lòng yêu, chẳng lẽ em ấy lại không muốn kết hôn sao?"
Không hiểu vì sao, tôi càng nói thì sắc mặt chồng càng trở nên kỳ lạ.
Tôi cũng chẳng buồn phí lời với anh nữa, dứt khoát nói:
"Nếu em ấy nhất quyết muốn sinh thì tốt nhất là đem cho người khác nhận nuôi. Còn không thì đừng sinh."
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao Ngô Di cũng là em gái ruột của chồng. Bố mẹ chồng lại luôn cưng chiều cô ấy. Lỡ như chồng không chịu nổi áp lực rồi lại quay sang khuyên tôi, chỉ nghĩ thôi cũng đủ đau đầu.
Thế là tôi dịu giọng khuyên anh:
"Rồi chúng ta cũng sẽ có con của mình. Bố mẹ đều ngoài sáu mươi rồi, còn nuôi được mấy năm nữa? Chính anh cũng từng nói tuổi thơ của anh không hạnh phúc. Giao đứa bé cho ông bà nuôi chẳng phải là bắt nó chịu khổ sao? Nếu cuối cùng chúng ta phải nuôi thì tiền học, tiền học thêm, đủ mọi khoản chi phí, rồi đưa đón con... chẳng phải đều do chúng ta gánh hết sao? Bây giờ nhiều người ngay cả con thứ hai của chính mình còn không muốn sinh, bảo chúng ta nuôi hai đứa thì thật sự không kham nổi."
Không biết chồng tôi có nghe lọt tai hay không, anh chỉ thất thần gật đầu rồi lặng lẽ bước ra ngoài.
Thật ra, tôi vẫn luôn có ấn tượng khá tốt về em chồng Ngô Di.
Cô ấy nhỏ hơn Ngô Bằng tám tuổi, từ bé đã được bố mẹ và anh trai cưng chiều. Ngoài việc đặc biệt quấn quýt lấy Ngô Bằng thì cô ấy cũng không quá thân thiết với tôi, nhưng mỗi lần gặp vẫn luôn ngọt ngào gọi một tiếng: "Chị dâu."
Sau kỳ thi đại học, cô ấy học lại một năm nhưng kết quả vẫn không khá hơn, bèn theo học nghề làm đẹp ở gần nhà.
Tôi xã giao bảo cô ấy cứ về nhà ở cùng, nhưng cô ấy cũng biết sẽ bất tiện. Thế là Ngô Bằng thuê cho cô ấy một căn hộ ngay gần chỗ làm.
Tuy tiền thuê nhà đều do Ngô Bằng trả, nhưng hết hôm nay vòi sen hỏng, mai lại bóng đèn cháy, ngày nào cô ấy cũng gọi điện bắt chồng tôi chạy qua sửa hết thứ này đến thứ khác.
Có hôm đã khuya, Ngô Bằng không chịu sang, cô ấy lại khóc lóc bảo ở một mình sợ hãi.
Cũng chẳng còn cách nào. Dù sao trước đây cô ấy vẫn chỉ là một cô bé, mà chồng tôi thì đúng kiểu "cuồng em gái", bất kể muộn đến đâu cũng sẽ chạy sang xem một chuyến.
Nhưng dù sao ở riêng như thế vẫn tốt hơn ở chung một nhà, ngày nào cũng phải lo từ miếng ăn, manh áo đến chuyện sinh hoạt của cô ấy.
Chỉ là tôi không hiểu nổi. Một cô gái như vậy thì quen bạn trai kiểu gì, mà bụng đã mang thai đến hai, ba tháng rồi.
Có lẽ vì lần đó Ngô Bằng từ chối quá dứt khoát nên mấy ngày sau, thái độ của mẹ chồng với tôi càng lúc càng khác.
Bà nói năng đầy mỉa mai, còn bóng gió rằng tôi cưới hai năm rồi mà vẫn chưa sinh được đứa nào, giờ chỉ mượn thẻ bảo hiểm xã hội cho Ngô Di dùng để sinh con thôi mà cũng không chịu, đủ thứ lời khó nghe.
Ngô Bằng đứng bên cạnh giải thích rằng thẻ bảo hiểm xã hội đâu phải muốn mượn là mượn được, chỉ nhìn tuổi tác thôi cũng biết không khớp.
Mẹ chồng lập tức đập mạnh xuống bàn, chỉ thẳng vào mặt anh mà mắng:
"Nuôi mày bao nhiêu năm đúng là uổng công! Em gái mày bây giờ mang thai rồi, mày nói xem phải làm sao? Hả? Chẳng lẽ mày mặc kệ nó luôn sao?"
Tôi định cãi lại, nhưng Ngô Bằng bị mắng đến mức chẳng còn chút khí thế nào, chỉ vội kéo tôi vào phòng, khuyên tôi đừng chấp nhặt với mẹ chồng.
Thật ra tôi cũng có chút thương anh. Nhà người ta thì trọng nam khinh nữ, còn nhà chồng tôi lại trọng nữ khinh nam, cứ nhằm đúng Ngô Bằng mà ra sức bòn rút.
Ngày cưới, chúng tôi tổ chức hôn lễ ở ngoài thành phố.
Quê Ngô Bằng là một vùng quê miền núi, vốn dĩ anh không muốn mở tiệc, nhưng bố mẹ chồng thấy con trai thành đạt nên nhất quyết phải làm cỗ, còn đòi tổ chức linh đình ở thị trấn.
Thế nhưng từ tiền đặt tiệc, thuê khách sạn, xe đưa đón... tất cả đều do Ngô Bằng chi trả. Còn tiền mừng thì mẹ chồng lặng lẽ giữ hết, lấy lý do rằng đó đều là những khoản tiền mừng trước đây bà đã bỏ ra trong các mối quan hệ, giờ chỉ là thu lại mà thôi.
Căn hộ tân hôn của chúng tôi cũng do Ngô Bằng tự dành dụm tiền đặt cọc mua.
Bố mẹ chồng sợ nhất là chúng tôi mở miệng vay tiền nên còn chủ động gọi điện, than rằng Ngô Di vẫn còn đi học, gia đình khó khăn thế này thế nọ.
Cuối cùng, tiền sửa sang nhà cửa đều là bố mẹ tôi bỏ ra.
Nửa năm trước, khi làm giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, căn hộ được đứng tên cả tôi và Ngô Bằng.
Mẹ chồng biết chuyện thì làm ầm ĩ suốt mấy ngày.
Trước khi kết hôn, tôi cũng không quá để ý chuyện tiền bạc của Ngô Bằng.
Đến sau khi cưới mới biết, mỗi tháng anh đều chuyển cho Ngô Di hai nghìn tệ tiền sinh hoạt, đồng thời gửi ba nghìn tệ cho bố mẹ chồng.
Khi đó, Ngô Di vẫn còn học cấp ba, ở một trường nội trú tại một huyện nhỏ. Mỗi tháng Ngô Bằng cho cô ấy hai nghìn tệ tiền sinh hoạt, vậy mà vẫn không đủ tiêu, đến cuối tháng lại ngửa tay xin thêm.
May mà thu nhập của Ngô Bằng cũng khá, nên mấy nghìn tệ ấy tôi cũng không quá để tâm.
Quá đáng hơn nữa là sau khi Ngô Di đi làm, mẹ chồng vẫn không vừa lòng với việc thuê nhà cho "công chúa nhỏ" của bà, thậm chí còn từng đề nghị chồng tôi mua hẳn một căn nhà cho cô ấy. May mà Ngô Bằng vẫn còn đủ tỉnh táo để từ chối.
Đôi khi tôi còn đùa với anh rằng chắc anh là đứa con được "khuyến mãi khi nạp tiền điện thoại", còn Ngô Di mới là con ruột. Mỗi lần nghe vậy, sắc mặt anh đều trở nên rất khó coi.
Không ngờ lần này, mẹ chồng lại nảy ra ý định bắt tôi và Ngô Bằng nuôi con cho Ngô Di.
Nhân lúc Ngô Bằng đang khuyên tôi, tôi cũng quay sang khuyên ngược lại anh, chỉ sợ anh mềm lòng rồi đồng ý.
Ngô Bằng cũng hiểu nuôi một đứa trẻ là chuyện hệ trọng nên cam đoan với tôi rằng anh sẽ không đồng ý.
Thế nhưng điều mà cả hai chúng tôi đều không ngờ tới là, mẹ chồng lấy cớ Ngô Di cần dưỡng thai, chẳng buồn hỏi ý tôi lấy một câu, đã thẳng tay đón cô ấy về nhà ở.
Không những thế, bà còn bắt tôi nhường cả phòng ngủ chính, nói rằng phòng ngủ phụ chật chội, ánh sáng kém, thông gió cũng không tốt. Tôi thì ban ngày đi làm, tối mới về ngủ nên ở phòng nào cũng được. Còn Ngô Di cả ngày ở nhà, đương nhiên phải được ở phòng tốt hơn.
Lúc đó, Ngô Bằng lập tức từ chối.
Nhưng mẹ chồng lại lôi những lời cũ rích ra mắng nhiếc: nào là nuôi anh bao nhiêu năm uổng phí, nào là tốn công cho anh học đại học, nào là có vợ rồi quên mẹ, ngay cả em gái cũng mặc kệ...
Ngô Di đứng bên cạnh vừa khóc vừa giả vờ khuyên mẹ, miệng thì nũng nịu gọi:
"Anh..."
Có lẽ Ngô Bằng sợ nhất chính là những lời ấy, anh lập tức quay sang nhìn tôi.
Đến lúc này tôi mới thật sự hiểu vì sao người ta vẫn nói đừng lấy "phượng hoàng nam".
Dù một con phượng hoàng có bay ra khỏi ổ gà thì phía sau vẫn còn nguyên cả một ổ gà chờ nhổ lông nó. Đến một ngày nào đó, lông phượng bị nhổ sạch, trở thành một con phượng hoàng trụi lủi, còn chẳng bằng một con gà.
Người đã đưa về tận nhà rồi, tôi cũng không thể đuổi đi được.
Không muốn ở lại chịu uất ức, tôi lập tức thu dọn hành lý, chuẩn bị về nhà bố mẹ đẻ.
Ngô Bằng vẫn cố giữ tôi lại.
Thế nhưng mẹ chồng ở bên cạnh lại mỉa mai:
"Cô muốn về thì cứ về. Nhưng để lại chứng minh nhân dân với thẻ bảo hiểm xã hội cho Ngô Di, nó còn phải đi khám thai."
"Tôi muốn có con thì tự tôi sinh, không cần người khác sinh hộ."
Tôi không nhịn nổi nữa, quay sang đáp trả thẳng mặt bà.
"Bây giờ chẳng phải nhà nước cho phép sinh ba con rồi sao? Nếu bà sợ con gái mình mang tiếng thì cứ bảo đứa bé là con của bà đi. Nuôi cháu ngoại như con trai, biết đâu người ta còn khen bà già rồi mà vẫn khỏe mạnh ấy chứ!"
Bà bảo để đứa bé đứng tên tôi, bà đang tính toán điều gì, đừng tưởng tôi không biết!
"Cô..." Mẹ chồng trừng trừng nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ hiểm độc.
Biết có nói lý với bà cũng vô ích, tôi quay sang nhìn Ngô Bằng, lạnh lùng nói:
"Nếu anh không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này thì ly hôn luôn đi. Đi mà tìm người nào chịu nuôi cháu ngoại giúp nhà anh!"
Thu dọn xong hành lý, tôi cầm chìa khóa, khóa luôn cửa phòng ngủ chính.
Mặc cho Ngô Bằng ra sức khuyên can, tôi vẫn đẩy anh ra rồi bỏ đi.
Trái lại, mẹ chồng vốn ngày thường cứ khóc lóc om sòm, lúc này lại im lặng lạ thường. Bà chỉ hậm hực liếc Ngô Di đang không ngừng khóc một cái đầy vẻ "đồ vô dụng", rồi nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc.
Về đến nhà bố mẹ đẻ, bố mẹ hỏi tôi xảy ra chuyện gì.
Nghĩ đến cái chuyện đủ khiến người ta tức đến xuất huyết não ấy, tôi cũng không dám kể thật, chỉ nói mẹ chồng và em chồng đến ở, nhà chật quá nên tôi về đây vài hôm.
Bố mẹ tôi cũng đoán được đại khái nên không hỏi thêm.
Mấy ngày sau đó, ngày nào Ngô Bằng cũng đến đón tôi đi làm rồi lại đón về. Buổi trưa anh còn ghé công ty, rủ tôi đi ăn cùng.
Anh dỗ dành tôi, bảo tôi đừng giận nữa. Anh nói mấy hôm nay mẹ chồng không còn nhắc đến chuyện để con của Ngô Di đứng tên tôi nữa, Ngô Di cũng đã yên phận hơn, khuyên tôi về nhà.
Ngô Bằng tuy chăm chỉ, có chí tiến thủ, nhưng lại luôn mặc cảm về gia đình của mình.
Nhìn anh kiên nhẫn dỗ dành tôi như vậy, dù trong lòng vẫn không nỡ nói xấu mẹ chồng, tôi cũng thấy thương anh đôi phần. Nhưng tôi vẫn nói rõ:
"Chừng nào mẹ và Ngô Di còn ở đó, em sẽ không quay về."
Ngô Bằng hứa nhất định sẽ tìm cách để mẹ và Ngô Di dọn đi, đồng thời khuyên Ngô Di bỏ cái thai, không để chuyện này làm phiền tôi nữa.
Điều tôi thật sự không hiểu là, Ngô Di mang thai, vậy mà anh cứ liên tục nhấn mạnh với tôi rằng phải phá bỏ đứa bé, chứ chưa từng nghĩ đến chuyện đi tìm cha của nó!
Nếu Ngô Di không phải em gái của Ngô Bằng thì việc cô ấy mang thai có liên quan gì đến tôi chứ.
Ngô Bằng cũng thật kiên trì. Ngày nào anh cũng đến nhà bố mẹ tôi từ sáng sớm để đón tôi đi làm, khiến bố mẹ tôi dần dần cho rằng chính tôi mới là người không hiểu chuyện.
Cứ giằng co như vậy mấy ngày.
Đúng lúc tôi nghĩ mẹ chồng hẳn đã hiểu rằng tôi tuyệt đối không đời nào đồng ý nuôi con giúp em chồng thì một tối nọ, bụng dưới của tôi bỗng âm ỉ đau.
Ban đầu tôi tưởng mình ăn phải thứ gì không sạch.
Đến nửa đêm, tôi thức dậy định vào nhà vệ sinh, nhưng vừa đứng lên thì máu đã từng dòng từng dòng chảy xuống, lẫn cả những cục máu đông lớn.
Chu kỳ kinh nguyệt của tôi vốn rất đều, tính ra vẫn còn mấy ngày nữa mới đến kỳ.
Thế nhưng cơn đau ngày càng dữ dội, như thể có ai cầm dao đâm thẳng vào bụng rồi ngoáy mạnh bên trong.
Trước đây tôi từng nghe người ta nói có người đau bụng kinh đến mức ngất xỉu, lúc nào cũng nghĩ đó chỉ là nói quá.
Đến khi chính mình trải qua mới biết.
Đau đến mức trước mắt tôi tối sầm, đầu óc choáng váng từng cơn, còn máu thì cứ men theo hai chân chảy xuống không ngừng.
Tôi vội vàng gõ cửa phòng bố mẹ.
Mẹ tôi vừa nhìn thấy đã hoảng hốt, tưởng tôi bị sảy thai, lập tức giục bố lái xe đưa tôi đến bệnh viện.
Suốt dọc đường, máu vẫn chảy từng đợt không dứt. Tôi đau đến sống dở chết dở.
Đến bệnh viện, thấy lượng máu chảy quá nhiều, bác sĩ cũng tưởng tôi bị sảy thai.
Tôi muốn giải thích rằng không phải, nhưng đau đến mức không thốt nổi một lời, đầu óc cứ quay cuồng từng cơn.
Sau khi được đặt thuốc giảm đau, tiêm thuốc cầm máu, tôi mới hoàn toàn ngất đi.
Đến khi tỉnh lại thì trời đã sáng hẳn.
Mẹ tôi đã lau người cho tôi, còn giúp tôi mặc quần chuyên dụng sau phẫu thuật.
Bác sĩ điều trị nói tôi bị xuất huyết ồ ạt do u xơ tử cung gây ra. Ông kê một loạt phiếu xét nghiệm, bảo tôi phải kiểm tra trước rồi chuẩn bị phẫu thuật.
Mẹ tôi vội vàng hỏi:
"Liệu sau này có ảnh hưởng đến việc mang thai không, bác sĩ?"
Đối mặt với câu hỏi nhạy cảm ấy, bác sĩ chỉ liếc mẹ tôi một cái rồi bảo bà theo ông vào phòng làm việc lấy hồ sơ.
Mẹ tôi lập tức sững người, nhưng khi quay sang tôi, bà vẫn cố nở nụ cười an ủi:
"Dao Dao, đừng sợ. Bác sĩ bao giờ cũng nói theo hướng nghiêm trọng trước, để báo cho mình biết tình huống xấu nhất thôi. Bố con đi mua bữa sáng rồi, lát nữa sẽ quay lại. Mẹ đi lấy giấy tờ trước nhé."
Chính bà cũng hiểu, đã bị gọi ra nói riêng thì chắc chắn tình hình không hề đơn giản.
Lúc ấy tôi vẫn đang dùng máy giảm đau, bụng dưới thỉnh thoảng vẫn co thắt âm ỉ.
Trong lòng bắt đầu thấp thỏm, cứ liên tục nhìn ra phía cửa.
Tôi vừa cầm điện thoại lên tra cứu về u xơ tử cung thì nghe thấy bố tôi trở về.
Đi cùng ông còn có Ngô Bằng và mẹ chồng.
Vừa thấy tôi nằm trên giường bệnh, Ngô Bằng lập tức bước tới hỏi:
"Em thấy trong người thế nào rồi?"
Bố tôi mời mẹ chồng ngồi xuống rồi kể rằng sáng nay Ngô Bằng đến đón tôi đi làm, thấy nhà không có ai nên gọi điện. Mẹ tôi nghe máy rồi mới nói tôi đang nằm viện.
Tôi liếc nhìn mẹ chồng. Không ngờ bà lại cười tươi rói, còn giúp bố tôi bày bữa sáng lên chiếc bàn cạnh giường.
Tôi không khỏi thấy kỳ lạ.
Hôm nay Ngô Bằng đến đón tôi đi làm, sao mẹ chồng lại hiếm khi chịu đi theo?
Đúng lúc ấy, mẹ tôi từ phòng làm việc của bác sĩ bước ra.
Thấy trong phòng có nhiều người, bà đứng ngoài cửa vẫy tay gọi bố tôi ra ngoài, rồi còn ngượng ngùng cười với Ngô Bằng một cái.
Thấy vẻ mặt ấy của mẹ, tim tôi lại càng thắt lại vì bất an.
Ngô Bằng thì cầm xấp giấy chỉ định xét nghiệm của bác sĩ, gọi điện xin nghỉ làm để ở lại bệnh viện đưa tôi đi kiểm tra.
Đúng lúc đó, mẹ chồng bưng một cốc sữa đậu nành đến trước mặt tôi, giọng đầy vẻ chân thành:
"Dao Dao à, con xem đi. Bây giờ con cũng không thể sinh con được nữa rồi. Hay là cứ làm theo lời mẹ đi, nhận con của Ngô Di làm con mình. Dù sao cũng là người một nhà, còn hơn nhận con người khác về nuôi, sau này lớn lên lại chẳng biết báo đáp. Con thấy có đúng không?"