Chương 5: Sự Chiếm Hữu Của Ngô Di
Cơn bệnh ấy đến rất nhanh mà đi cũng rất nhanh.
Vừa thấy Liễu Thăng xuất hiện, tôi lập tức khỏe lại. Miệng không còn sùi bọt mép, cơ thể cũng ngừng co giật.
Mẹ ôm chầm lấy tôi, bật khóc nức nở.
Đúng lúc bác sĩ và y tá vội vã chạy vào, bố tôi liền kéo Liễu Thăng sang một bên, lặng lẽ đứng nép cạnh tường.
Bác sĩ khám cho tôi một lượt rồi chỉ kết luận:
“Co giật do sốt cao gây ra thôi. Hạ sốt là sẽ không sao.”
Sau khi đo nhiệt độ, thấy tôi chỉ còn sốt nhẹ, bác sĩ kê thêm thuốc hạ sốt.
Trước khi đi, ông liếc nhìn chiếc vòng cành liễu trên đầu tôi, khẽ thở dài nhưng không nói gì.
Y tá dặn chúng tôi chú ý theo dõi thêm rồi cũng vội vàng đi theo bác sĩ.
Người làm trong bệnh viện gặp đủ thứ chuyện kỳ lạ hơn chúng tôi nhiều, nên cũng chẳng lấy gì làm lạ nữa.
Sau khi bác sĩ và y tá rời đi, bố tôi nhất quyết kéo Liễu Thăng lại, nài nỉ anh ở đây bảo vệ tôi.
Ông còn hứa rằng, chỉ cần tôi bình an vô sự, ông sẽ giúp tuyên truyền khắp nơi rằng Liễu Tiên linh nghiệm đến mức nào, rồi quyên góp tiền để tu sửa lại ngôi miếu đá.
Thế nhưng, mặc cho bố tôi nói thế nào, Liễu Thăng vẫn chỉ bình thản ngồi đó, cứ như bệnh viện hay gốc cây liễu đối với anh chẳng có gì khác biệt.
Tuy anh rất ít nói, nhưng quả thực có bản lĩnh.
Chỉ cần anh chưa rời đi, bố mẹ tôi cũng yên tâm hơn hẳn.
Sau khi tôi vệ sinh cá nhân xong, bước ra ngoài, anh vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Bố thỉnh thoảng lại tìm chuyện bắt chuyện với anh, nhưng anh chẳng đáp lấy một câu, dáng vẻ đúng kiểu một cao nhân.
Mẹ bảo anh lên chiếc giường dành cho người nhà nằm nghỉ, lại hỏi anh đã tìm đến bệnh viện bằng cách nào.
Thấy anh vẫn không nói gì, cuối cùng bà cũng đành bỏ cuộc.
Có Liễu Thăng ở bên, lại uống thêm thuốc hạ sốt, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi thấy Liễu Thăng đang đứng trước cửa sổ.
Ánh nắng ban mai từ ngoài cửa sổ phủ lên người anh, khiến cả khung cảnh trông thanh tĩnh và dễ chịu lạ thường.
Nhưng vẻ đẹp ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
Ngô Bằng đã đến, gương mặt anh nặng trĩu.
Bố mẹ tôi giờ chẳng còn chút thiện cảm nào với anh nữa, lập tức bảo:
“Đợi một lát, để Dao Dao rửa mặt xong rồi cùng đi Cục Dân chính.”
Thế nhưng Ngô Bằng bỗng khụy xuống, anh ngồi xổm ngay trên nền nhà, giọng khàn đặc vì mệt mỏi:
“Dao Dao... mẹ anh mất rồi.”
Nghe vậy, mẹ tôi chỉ cười lạnh:
“Mẹ cậu thì ngày nào cũng nguyền Dao Dao chết, còn giở đủ trò tà môn ngoại đạo. Giờ đến lượt cậu nguyền cả mẹ mình chết sao?”
Nhưng nhìn sắc mặt của Ngô Bằng, dường như thật sự đã có người chết.
Nhất thời chúng tôi không biết là thật hay giả, cũng không tiện nói thêm gì.
Ngô Bằng chẳng còn giữ chút hình tượng nào, ngồi thụp xuống đất, lẩm bẩm với tôi:
“Tối qua anh nói sẽ đưa họ về quê, rồi nhờ người quen đưa Ngô Di đi phá thai.”
Vẻ mặt anh đầy hối hận, hai tay vò tóc:
“Ngô Di cứ ngồi trong phòng khóc, còn mẹ anh thì không ngừng mắng anh. Bị mắng đến phát bực, anh đẩy bà ra, bảo bà dẫn Ngô Di cút đi! Anh vốn không phải con ruột, Ngô Di mới là con ruột, vậy thì cứ để Ngô Di theo mẹ về quê.”
“Mẹ anh tức quá nên lập tức thu dọn hành lý. Nhưng Ngô Di không chịu về, ba người giằng co qua lại. Không biết thế nào, mẹ anh lại va vào bệ cửa sổ, đầu đập mạnh, máu chảy rất nhiều...”
Cả người Ngô Bằng vẫn như chưa hoàn hồn, anh nhìn chằm chằm đôi tay mình, khàn giọng nói:
“Lúc anh đưa bà đến bệnh viện... bà đã tắt thở rồi.”
Ngô Bằng vốn là người rất có hiếu.
Ngày trước bố mẹ tôi đồng ý gả tôi cho anh cũng vì điều đó.
Nhưng lúc này, bảo chúng tôi mở lời an ủi anh thì thật sự chẳng biết phải nói thế nào.
Bố tôi chỉ vỗ nhẹ vai anh:
“Ra ngoài hút điếu thuốc với chú.”
Rồi quay sang tôi nói:
“Đàn ông nói chuyện với nhau sẽ dễ hơn.”
Đợi hai người họ đi rồi, mẹ tôi mới chậm rãi lên tiếng:
“Căn hộ của hai đứa chỉ còn phòng ngủ chính là giữ lại bệ cửa sổ thôi đúng không? Mẹ nhớ lúc sửa nhà, hai phòng còn lại chật quá nên đều đập bỏ bệ cửa sổ rồi, phải không?”
Nói cách khác...Ngô Di cuối cùng vẫn dọn vào phòng ngủ chính.
Tuy tôi đã nhờ bố mang hết những thứ quan trọng đến đây, nhưng quần áo và vài món đồ riêng tư vẫn còn ở nhà.
Rốt cuộc, Ngô Bằng vẫn để cô ta ở đó. Nhưng mẹ anh ta đã mất rồi, tôi cũng chẳng còn muốn dây dưa thêm nữa.
Chỉ là chuyện này khiến tôi thấy ghê tởm.
Thậm chí còn ghê tởm hơn cả việc Ngô Bằng ngoại tình với một người phụ nữ khác.
Bởi mối quan hệ giữa Ngô Bằng và Ngô Di luôn khiến tôi có cảm giác... dường như chính tôi mới là người chen ngang vào giữa họ.
Mẹ liếc nhìn Liễu Thăng đang đứng trước cửa sổ ngắm mặt trời mọc, rồi đỡ tôi ngồi dậy, hạ giọng nói:
“Mẹ nghe nói mấy thứ bùa chú ấy, nếu bị người có bản lĩnh hóa giải thì người thi triển sẽ bị phản phệ.”
“Nhìn tình trạng của con tối qua là biết bà ta quyết tâm lấy mạng con. Nếu không có Liễu Thăng đến, có lẽ con thật sự không qua khỏi. Con nói xem... “— mẹ khẽ chỉ về phía Liễu Thăng rồi thì thầm — “...có phải bà ta bị phản phệ rồi không?”
Mấy chuyện tâm linh này tôi không hiểu.
Nhưng nếu mẹ của Ngô Di thật sự đã chết thì tôi vẫn bảo mẹ đừng nói những lời như vậy nữa.
Nghe tôi nói vậy, mẹ dường như cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đợi tôi vệ sinh cá nhân xong, xác nhận tôi không sao, mẹ để Liễu Thăng ở lại với tôi rồi đi mua bữa sáng.
Trước khi đi, mẹ còn gọi điện cho bố, hỏi ông đang ở đâu. Dù thế nào thì những việc cần làm vẫn phải làm.
Kết quả, bố nói ông đang đi cùng Ngô Bằng lo liệu công việc.
Đêm qua Ngô Di bị hoảng sợ nên cũng nhập viện ở bệnh viện này. Ngô Bằng phải làm thủ tục nhập viện cho cô ta, lại còn phải lo hậu sự cho mẹ mình. Một mình anh còn trẻ, lại chẳng rành mấy việc này.
Bố tôi vốn là người rất nhiệt tình. Nghe vậy, mẹ tức đến suýt nổ tung.
Đặc biệt là khi biết Ngô Di cũng đang nằm viện ở đây, bà lại càng lo lắng.
Nhưng nghĩ một lúc, mẹ vẫn an ủi tôi:
“Mẹ của Ngô Di không còn nữa, con cũng đừng lo những chuyện khác. Con bé đó chỉ biết khóc, chỉ cần con đừng mềm lòng là được.”
Tôi mỉm cười nhìn mẹ:
“Cô ta đâu chỉ biết khóc.”
Rồi tôi nhẹ giọng trấn an bà:
“Đây là bệnh viện, đông người như vậy, cô ta sẽ không dám làm gì đâu.”
Ngô Di trông thì vô hại, nhưng tâm cơ lại sâu không lường được.
Mẹ thấy Liễu Thăng vẫn ở đó, lại chỉnh ngay ngắn chiếc vòng liễu trên đầu tôi, rồi mới vội vã đi mua bữa sáng.
Liễu Thăng vẫn đứng bên cửa sổ, đón ánh nắng mặt trời, trông chẳng khác nào đang quang hợp.
Mẹ vừa đi khỏi, Ngô Di đã đến.
Cô ta không mặc đồ bệnh nhân mà diện một chiếc váy đen ôm sát người. Bụng dưới đã hơi nhô lên thấy rõ. Đứng ngoài cửa, cô ta yếu ớt gọi tôi một tiếng:
“Chị dâu.”
Ngay sau đó, như thể sợ tôi sẽ làm gì mình, cô ta ôm lấy bụng, lùi về sau một bước, cúi đầu. Liếc nhìn Liễu Thăng đang đứng bên cửa sổ, thấy anh không có phản ứng gì, cô ta mới lí nhí nói với tôi:
“Xin lỗi.”
Tôi nghe vậy chỉ cười nhạt một tiếng, nhìn chiếc váy trên người cô ta rồi nói:
“Váy này mặc lên người cô cũng hợp đấy. Giờ tôi còn chẳng mặc vừa nữa rồi. Ngô Bằng cũng thật là, trong tủ bao nhiêu bộ đồ rộng rãi không lấy cho cô mặc, lại lấy đúng chiếc váy ôm này, cũng chẳng sợ chật bụng cô à?”
“Không trách anh đâu, là em tự chọn.”
Ngô Di lập tức lên tiếng bênh vực Ngô Bằng. Nhưng vừa nói xong, cô ta cũng nhận ra có gì đó không ổn. Cái đầu vốn cúi thấp đầy vẻ đáng thương liền ngẩng lên nhìn tôi.
Ngô Di có gương mặt thanh đạm, rất thích hợp để giả làm một đóa bạch liên hoa yếu đuối.
Tôi mỉm cười nhìn cô ta:
“À... tự cô chọn à.”
“Mẹ em mất rồi, quần áo em không mang sang đây. Trong tủ của chị chỉ có chiếc váy đen này thôi.”
Ngô Di lại liếc nhìn Liễu Thăng. Thấy anh vẫn không động đậy, cô ta mới dè dặt bước tới. Cô ta rụt rè ngồi xuống chiếc giường bệnh bên cạnh, khẽ nói với tôi:
“Chị dâu, em xin lỗi.”
Tôi nhìn cô ta, tự giễu cười một tiếng rồi quay mặt đi.
Nhưng đúng lúc ấy, Liễu Thăng vốn luôn nhìn ra ngoài cửa sổ cũng quay đầu lại. Đôi mắt phượng vốn hờ hững ấy lúc này lại mang theo vài phần hứng thú, lặng lẽ quan sát Ngô Di.
Quả nhiên...Đàn ông dường như bẩm sinh đều có hứng thú với kiểu con gái "bạch liên hoa" như vậy.
“Đợi hỏa táng mẹ xong, em với anh sẽ đưa bà về quê. Chị dâu, chị đừng ly hôn với anh. Cũng đừng tin lời mẹ em nói bậy, đứa bé này không phải con của anh.”
Ngô Di trông vô cùng sợ hãi. Hai tay ôm chặt lấy bụng, cô ta nhỏ giọng nói:
“Có người nhìn thấy em về nhà... rồi... rồi...”
Cô ta nghẹn lại, nước mắt lã chã.
“Anh nhận là vì sợ em đau lòng.”
Sắc mặt Ngô Di tái nhợt như tờ giấy. Cô ta dè dặt đưa tay nắm lấy tay tôi.
“Chị dâu, anh thật sự rất yêu chị. Chị hãy tin anh đi. Nếu chị không tin thì trong phòng em có camera giám sát, có thể chứng minh người đó không phải anh.”
Ý của cô ta là...Có người theo dõi cô ta về tận nhà, rồi cưỡng hiếp cô ta khiến cô ta mang thai.
Vì cô ta muốn giữ lại đứa bé nên Ngô Bằng mới đứng ra che giấu, thậm chí không tiếc nhận luôn đứa trẻ là con mình?
Nếu đúng như vậy...Thì cô ta thật đáng thương.Còn Ngô Bằng thì thật cao thượng.
Cùng một chuyện, nhưng qua miệng cô ta và qua miệng Ngô Bằng lại hoàn toàn khác nhau.
Ngô Bằng sẵn sàng ngay trước mặt tôi thừa nhận đứa bé là con mình.
Còn cô ta cũng có thể vì Ngô Bằng mà nói rằng mình bị kẻ theo dõi cưỡng hiếp rồi mang thai.
Bất kể ai nói thật, ai nói dối...
Thứ tình cảm mà hai người họ sẵn sàng hy sinh tất cả vì đối phương như thế, vốn đã không còn chỗ cho tôi đứng ở giữa.
Vậy mà cô ta vẫn cứ hết tiếng "anh", lại một tiếng "anh", khóc lóc thảm thiết như thể chính tôi đã ép cô ta phải kể ra chuyện thật giả lẫn lộn ấy vậy.
Tôi liếc nhìn cô ta, khẽ nói:
“Cô về đi. Lát nữa anh cô không tìm thấy cô lại chạy sang đây. Thấy cô thế này, khéo lại tưởng tôi bắt nạt cô.”
“Chị dâu... em chỉ còn có anh thôi.”
Ngô Di ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt tí tách rơi xuống, lăn dài trên gương mặt tái nhợt, đúng là dáng vẻ "lê hoa đái vũ", khiến người khác không khỏi mềm lòng.
Một tay ôm bụng, một tay lau nước mắt, cô ta nói:
“Bố mẹ em chị cũng gặp rồi đấy. Bố em ngoài đi làm ra thì chẳng bao giờ nói chuyện với ai. Còn mẹ em, hễ mở miệng là mắng chửi.”
“Từ nhỏ đến lớn, chỉ có anh là nói chuyện tử tế với em. Chính anh nắm tay em băng qua hai quả núi, cõng em lội qua sông để lên thị trấn đi học.”
Giọng Ngô Di nghẹn lại. Cô ta dường như không còn ngồi vững được nữa, ôm bụng gục xuống giường bệnh.
“Em học không giỏi, mẹ chỉ biết mắng. Bố thì chẳng bao giờ quan tâm. Chỉ có anh là chỉ cho em sai ở đâu, phải làm thế nào, học thế nào mới tiến bộ.”
“Anh hơn em tám tuổi. Lúc em mới học lớp Một thì anh đã lên cấp Ba rồi. Anh sợ em một mình băng núi lội sông đi học không an toàn nên mặc kệ bố mẹ mắng chửi, nhất quyết đưa em lên huyện học để tự mình chăm sóc. Chỉ có anh và em...”
Ngô Di khóc đến nỗi thở không ra hơi. Cô ta nghẹn ngào kể:
“Chị dâu không biết đâu. Hồi đó anh em học cấp Ba, người khác đều ở ký túc xá. Nhưng vì phải đưa em theo nên anh chỉ có thể đi về mỗi ngày. Bố mẹ tiếc tiền, anh thuê một cái lán rẻ nhất ở ngoài, mỗi tháng chỉ năm mươi tệ, kiểu lều dựng ven đường của mấy người thu mua ve chai.”
“Trong lán không có điện, bọn em chỉ có thể đốt than, thắp nến. Than bánh cũng là anh tự mua than vụn về trộn với đất rồi nặn thành. Đốt lên khói cay xè. Anh sợ em đốt than không an toàn nên không cho em nhóm lửa, bảo phải đợi anh về.”
“Tối nào cũng hơn chín giờ anh mới tan học. Về đến nơi còn phải nhóm bếp than, đun nước tắm, rồi nấu sẵn cơm canh cho ngày hôm sau.”
Ngô Di càng nói càng nghẹn. Dường như chìm hẳn vào ký ức, cô ta lẩm bẩm:
“Mùa đông còn đỡ. Đốt than tuy ngột ngạt nhưng vẫn ấm. Còn mùa hè khổ thế nào, người lớn lên ở thành phố như chị sẽ không bao giờ hiểu được.”
“Anh tranh thủ lúc đun nước nóng, thắp nến ngồi kiểm tra bài tập cho em. Sau đó em tắm trước trong cái lán nhỏ đến mức kê được hai cái giường là chỉ còn đủ chỗ đặt một cái xô. Còn anh thì nấu cơm, xào thức ăn rồi bỏ vào hộp.”
Vai Ngô Di khẽ run lên, cô ta sụt sùi:
“Mùa đông thì để trên bếp than vẫn còn nóng. Mùa hè, có hôm sáng dậy đồ ăn đã ôi rồi. Anh sẽ ngâm hộp cơm vào thùng nước cho mát. Nếu cả hai hộp đều hỏng thì anh mang hết đi, đưa em hai tệ để mua bánh bao ăn.”
“Ba năm ấy, quần áo em mặc đều là đồ các chị học cùng lớp anh cho. Họ đều thích anh em, thương anh em, vì anh lúc nào cũng đứng nhất khối.”
Nói đến đây, Ngô Di khịt mũi, ngẩng đầu nhìn tôi đầy vẻ tự hào:
“Anh em rất tốt.”
Tôi liếc cô ta:
“Anh cô đã vất vả lắm mới có được ngày hôm nay, vậy cô càng không nên hủy hoại anh ấy. Sau khi anh cô học thành tài, điều kiện của cô chẳng phải đã tốt lên rồi sao? Tại sao cô không giống anh ấy, cố gắng học để đổi đời?”
“Vì anh em không còn ở bên em nữa!”
Ngô Di đỏ hoe mắt, nhìn chằm chằm vào tôi.
“Lúc em học lớp Bốn thì anh đã thi đỗ đại học rồi. Đại học trọng điểm. Lãnh đạo huyện còn đến tận cái lán đó, khen anh em vừa đưa em gái đi học, vừa học giỏi như vậy.”
“Huyện còn thưởng tiền. Nhưng anh giữ lại hết cho em, rồi sắp xếp cho em vào học nội trú ở trường tiểu học trực thuộc trường cấp Ba trước đây của anh.”
“Lúc ấy em cũng lớn rồi. Em không muốn trở thành gánh nặng của anh. Em không muốn...”
Ngô Di gào lên với tôi. Ngay sau đó, cô ta lại như kiệt sức, từ từ gục xuống, giọng nói không còn nghẹn ngào nữa mà lạnh lẽo hẳn đi:
“Suốt thời đại học anh vừa học vừa làm để kiếm tiền gửi cho em. Cho nên từ cấp Hai đến cấp Ba, em không còn thiếu tiền nữa.”
“Nhưng em không hề vui vì không có anh.”
“Em thà ở trong cái lán rách không có điện, ngày nào cũng phải đốt than còn hơn.”
“Lúc học đại học, đến kỳ nghỉ anh cũng chẳng dám về nhà vì phải đi làm thêm kiếm tiền. Sau này đi làm rồi, hễ được nghỉ là anh lại đến trường thăm em.”
Nói đến đây, tâm trạng Ngô Di mới bình ổn hơn một chút. Nhưng ngay sau đó, dường như nhớ đến điều gì, cô ta lạnh lùng nói:
“Sau khi anh quen chị, ngày nghỉ anh chẳng bao giờ về thăm em nữa. Anh nói phải ở bên chị.”
“Mỗi lần mua đồ cho em, anh đều bảo chị dùng cái gì thấy hợp với con gái thì anh cũng mua cho em.”
“Đến cả quần áo cũng vậy. Anh nói chị mặc kiểu nào đẹp thì sẽ mua cho em một bộ giống thế.”
“Cả đồ ăn vặt nữa. Chị bảo món nào ngon, anh cũng đặt mua cho em.”
“Dường như... mọi thứ của anh đều bắt đầu từ chị...”
Giọng Ngô Di càng lúc càng nhỏ nhưng vẫn không giấu nổi sự không cam lòng chất chứa trong lòng cô ta.